Giờ cơm thường bận rộn từ trưa cho tới tận hai ba giờ chiều khách mới vãn đi, vừa bận rộn vừa rửa nồi rửa bát, bên ngoài tính tiền dọn bàn, bận không ngơi tay. Bận không ngơi tay hơn hai tiếng, khách thưa dần, từng đống thức ăn biến thành những tờ tiền trong quầy, lúc này có thể uống cốc nước nghỉ ngơi rồi, Giản Phàm vừa ngồi xuống thì thấy ngoài cửa sổ có hai cỗ xe, lại có khách.
Nhìn qua cửa kính thấy năm nam hai nữ, vị đi đầu còn béo hơn cả Phí Sĩ Thanh vài phần, cánh tay ú ụ lộ ra ngoài, toàn thân như miếng thịt ba chỉ thượng hạng. Năm người nam gần giống ông ta, bất ngờ là hai cô gái đi cùng lại xinh đẹp vô cùng, cô gái ít tuổi hơn chừng hai mươi mấy, đội mũ trắng rộng vành, mặt chưa nhìn rõ mà vóc dáng đã khiến người ta nghĩ vẩn nghĩ vơ rồi. Cô gái lớn hơn một chút tay cầm túi xách, đeo kính râm lớn, nhìn khuôn mặt trái xoan non mịn thế kia cũng không xấu được.
Nhìn hai cô gái là biết không phải sản phẩm huyện Ô Long, con gái huyện Ô Long đa phần tay thô chân thô giống em họ, không khá hơn củ cải là bao.
Bất ngờ hơn cả nữ nhân là một chiếc Audi, một chiếc Thunderbird, đều có biển số toàn "0", nhìn là biết xe của cơ quan chính phủ.
Không phải người bản địa, Giản Phàm mắt đảo tròn, quay đầu nhìn cô em họ ngốc nghếch đang chấm nước bọt đếm tiền: “Đào Hoa, xem kìa, có dê béo tới, bàn này để cho anh.”
“Á, đừng để bị phát hiện đấy.” Phồng má lên, Đào Hoa gật đầu nhìn anh họ, trong mắt cô gái sơ trung đã bỏ học, anh họ vừa thông minh vừa đẹp trai là thần tượng, chỉ là anh họ không thật thà hay chém khách.
Giản Phàm mang cái mặt tí tởn chạy ra đón dê béo, cửa vừa mở tức thì thấy cảnh tượng cả đời khó quên.
Đệ nhất Oa nằm sát bên đường, khách khứa phần đông là cánh lái xe chở hàng lên tỉnh vì thế chỗ đỗ xe trước quán dù chăm chỉ sữa chữa vẫn lồi lõm, lúc này một cô gái toàn thân váy trắng tinh khôi rời khỏi chiếc Audi đỏ đi vào quán, nhìn thấy vũng nước nhỏ dưới chân, vốn có thể bước là qua, cô gái yêu kiều thướt tha như công chúa trong chuyện cổ tích ấy lại chọn cách nhảy qua.
Sáng nay trời mưa rất to, trước quán xuất hiện không ít vũng nước lớn nhỏ, cô gái có vẻ không lấy làm bận lòng còn cứ nhè chỗ có vũng nước mà đi, một tay giữ mũ, một tay vén váy, nhảy qua mấy tảng đá đặt tạm giữa vũng nước. Rồi như cô cảm thấy hành động như vậy là không đúng, hơi thè lưỡi màu hồng ra, nhanh chóng đi tới chỗ bằng phẳng, vẻ mặt thản nhiên, cứ như cô gái nghịch ngợm vừa rồi không phải là mình vậy.
Một, hai, ba … sáu bảy tám, rồi, vừa xong hình như tim lỗi mất vài nhịp.
Thu nhiếp tinh thần, khách tới rồi.
Bảy vị khách vừa vào liền sửng sốt, phục vụ tiếp khách là chàng trai anh tuấn, tạp dề chẳng giống tạp dề, sạch bong giống đạo cụ diễn kịch, vóc người cao ráo, bờ vai rộng, khuôn mặt tuấn mỹ mà góc cạnh, phối hợp nụ cười sáng lạn, mồm miệng hết chú lại chị, niềm nở hơn cả gặp người thân, làm khách xúc động. Đều cảm thấy nếp xưa của huyện thành nhỏ đúng là không tệ.
Khách quý thế này tất nhiên là phải đưa lên phòng bao ở tầng hai, muốn lên tầng hai phải đi qua đại sảnh, cô gái kia đi cuối đội ngũ, chiếc váy trắng bằng vải nhẹ chấm tới đầu gối, gió nhẹ từ cái quạt máy thoảng qua, mép váy phất phơ theo gió cuốn theo những tâm hồn xao động.
Trong quán lúc này còn chừng bảy tám vị khách ăn muộn, đều là cánh lái xe, những cặp mặt háu đói chưa từng rời khỏi cơ thể cô, đám lái xe thô bỉ chẳng thèm kiêng dè gì cả, nhìn chằm chằm từ đôi chân thon dài trở ngược lên eo, lướt lên ngực nếu chẳng phải có mấy nam nhân bụng bự dáng vẻ lãnh đạo kia, nói không chừng đã buông vài câu chớt nhả.
Vừa đón khách lên lầu, Giản Phàm đã có phán đoán chuẩn xác, tên béo nhất là lãnh đạo, hai người khác cũng là lãnh đạo, nhưng quan chức nhỏ hơn, nhìn cái bụng nhỏ hơn một cỡ, nói lên độ hủ bại còn chưa đủ, chức vị chắc chắn là nhỏ hơn.
Hai người nữa là bị lãnh đạo gọi theo, nhìn vẻ mặt nịnh nọt mà đoán, người lại hơi nghiêng về phía trước sẵn sàng gật đầu, là lái xe, thời xưa chính là mã phu dắt ngựa.
Quan trọng là hai cô gái, cô đeo kính râm che nửa mặt chưa rõ, mặc bộ OL màu kem ôm lấy người, tôn lên vóc dáng hấp dẫn nam nhân. Cô gái đội mũ trắng rộng vành thì thôi rồi, mỹ nữ cực phẩm, da trắng mịn còn hơn bánh bao trong lồng hấp của cha vài phần, đi đôi xăng đan công chúa mà Giản Phàm nhìn một cái biết ngay hiệu Delman, vì y chuẩn bị mua một đôi tặng bạn gái, có điều hỏi giá tới hai nghìn tệ, lập tức bỏ ý định, tính mua thứ hàng nhái tặng, cô bé ngốc đó không phát hiện đâu.
Bảy vị khách dẫn vào phòng bao, còn kinh ngạc hơn cả khi thấy Giản Phàm.
Phòng bao đơn giản mà chỉnh tề, tuy quê mùa mà không mất trang nhã, ghế dài, bàn làm bằng bạch dương, tường treo bức tranh hoài cổ, mấy chữ lớn "Nhân dân công xã chung một nồi!.” Phục vụ vắt khăn mặc trắng trên vai ân cần mời ngồi, phục vụ ăn mặc như thôn cô rót nước, căn bản không ăn cố tình ăn mặc vẫn đầy vị thôn nữ, áo sơ mi hoa nhỏ, làn da đen, mặt thật thà, hai lúm đồng tiền sâu, càng có hương vị thôn dã.
Trừ lãnh đạo đi đầu, còn lại đều lần đầu thấy cảnh này, bất ngờ xen lẫn tò mò, có điều rất hài lòng! Những chỗ xa hoa thì còn hiếm gì, nhưng vừa quê mùa, lại trang nhã, sạch sẽ thì hiếm lắm.
“Oa, gỗ bạch dương, bát sứ thô, khẩu hiệu nhân dân công xã, ha ha ha, rất có cảm giác xuyên ngược về thời công xã.” Tiểu mỹ nữ tay vịn bàn ngồi xuống bình phẩm, ghế gỗ không quét sơn, mang theo hơi mát tự nhiên, không chỉ nhìn vừa mắt còn dễ chịu.
Giản Phàm chú ý cánh tay thon dài trắng mịn, mỉm cười: “Chị ơi, chị không được xuyên ngược đâu.”
“Vì sao?”
Tiểu mỹ nữ mắt ngọc mày ngài vừa ngẩng đầu lên hỏi đã làm trái tim Giản Phàm đập loạn: “Đơn giản lắm, chị mà xuyên ngược, mỹ nữ thời đó giấu mặt vào đâu.”
Miệng thì nịnh, lòng lại nghĩ Hương Hương nhà mình mà xinh đẹp thế này thì mình có phúc rồi.
Câu nói đùa vừa tới, vẻ mặt điển trai lại thật thà không gây phản cảm, làm đại tiểu mỹ nữ đều cười khúc khích, đám nam nhân cũng ngẩng cười theo.
Tầng hai quán ăn Đệ nhất oa, phòng bao số ba kề sát bên cửa sổ, nắng chiều vàng một ngày trung tuần tháng 8 hiu hắt chiếu lên nửa tường căn nhà cổ, không vươn lên đường tới tầng hai, không khí oi nóng có phần uể oải của buổi chiều, thi thoảng mới có vài tiếng còi xe xa xăm vọng lại, chẳng những không phá vỡ không khí tĩnh mịch, còn thấy lòng thêm lắng dịu.
Đại mỹ nữ tháo kính râm chống cằm nhìn ra cửa sổ, hơn ba mươi tuổi, cũng rất xinh đẹp, cái tuổi mà vẻ đẹp đã phải dựa vào phấn nền, kẻ mắt, son môi, kỳ thực nhìn khó đoán tuổi chính xác, nhưng rất có khí chất.
Bảy người vừa ngồi xuống đã đều hài lòng về nơi này.
Chương 007: Ăn ngon, ngon ăn.
“Chàng trai, cái quán này vẫn do Giản gia kinh doanh hả?” Lãnh đạo béo lật thực đơn hỏi.
Giản Phàm đang bày dưa hồng, đáp: “Chú từng đến rồi ạ, vâng, quán Đệ nhất oa này luôn của Giản gia.”
“Cậu là …” Lãnh đạo béo hơi ngẩng đầu lên.
“Giản Trung Thật là cha cháu, cháu là Giản Phàm, chú cứ gọi là Tiểu Phàm hoặc Giản Phàm, chứ đừng thêm chữ tiểu vào trước họ của cháu.” Giản Phàm thấy lãnh đạo béo định nói, vội thêm một câu.
“Vì sao?”
Mọi người lầm bẩm, họ Giản thêm chữ Tiểu, Tiểu Giản Tiểu Giản ... Tiểu thư, tiểu thư ... Thế là lại một tràng cười nữa vang lên trong phòng.
“Ha ha ha, Tiểu Giản ... Phàm!” Lãnh đạo béo cố nén cười, xua tay: “Tôi không xem thực đơn nữa, giới thiệu món sở trường nhà cậu đi.”
“Dạ, chỗ nhà cháu đây chỉ có một món thôi, là canh hầm, chỉ cần là món hầm thì đều là sở trường, bất kỳ món hầm nào mà mọi người gọi ra được tên thì nhà cháu đều có. Món chính là bánh bao, cơm, cháu kiến nghị mọi người nếm thử bánh bao lớn đặc sắc của Ô Long. Nước giếng sâu, bột xay tay, đun bằng củi, cháu đảm bảo mọi người chưa bao giờ nếm thử.” Giản Phàm lưu loát giới thiệu.
“Xem đi, Địch Giai, cháu thích gì?” Lãnh đạo béo đưa thực đơn cho tiểu mỹ nữ.
“Chủ tịch Trần, chú gọi đi ạ.” Tiểu mỹ nữ chỉ xem qua, không tỏ thái độ.
Ồ, thì ra cô ấy tên là Địch Giai, tên rất đẹp, người xứng với tên, Giản Phàm thầm ghi nhớ.
Một vị lãnh đạo khác nói: “Chàng trai, chúng tôi lần đầu tới đây, từng nghe tên tuổi Đệ nhất oa, mấy năm trước tôi từng ăn món thịt lợn hầm cải trắng, rất đặc sắc. Nhưng đông khách thế này, chẳng thể lấy món đó đãi khách được, có món gì lạ giới thiệu xem.”
“Thế này nhé, mọi người nói cho cháu biết kiêng món gì, cháu sẽ tiến cử món ăn phù hợp, trước tiên là từ chị.” Giản Phàm mắt nhìn Địch Giai.
“Đừng quá cay.” Tiểu mỹ nữ thoáng chau mày ngẫm nghĩ, nhẹ nhàng nói.
“Nhiều canh một chút.” Đại mỹ nữ dặn.
“Đừng mặn quá.”
“Không quá béo.”
“Cho ít mì chính thôi, không cho càng tốt, ăn ở quán nhiều phát ngấy rồi.”
Bảy người chỉ có sáu ý kiến, không cần ghi lại, chỉ nghe qua tai một cái là Giản Phàm nhớ ngay, vừa tầng bốc vừa quảng cáo: “Lời các vị lãnh đạo nói chính là phương hướng phát triển của đạo ẩm thực, đúng là cao kiến ... Thế này, cháu tiến cử ba món, gà tre địa phương, cá nhỏ bánh ba ba, ngoài ra một món là bách sơ loạn quái, toàn bộ là rau. Món chính là bánh bao lớn, còn các thứ nhắm mọi người xem rồi gọi.”
“Gà tre là gì?” Địch Giai lộ vẻ tò mò, hỏi một câu là rõ cô gái này chưa từng xuống nông thôn.
“Là loại gà nhỏ ở quê, nuôi thả rông, không cần cho ăn.” Lãnh đạo béo trả lời, nhìn Tiểu Phàm: “Chàng trai, cậu chưa hỏi tôi kiêng gì mà.”
Giản Phàm giơ ngón cái: “Chú hẳn là nhà ẩm thực, chua ngọt cay mặn đắng đều ăn được, cháu nói đúng không ạ.”
Cái loại béo thế này, chắc chắn là cũng như Phí Sĩ Thanh, cho gì ăn nấy. Có điều được gọi là nhà ẩm thực, lãnh đạo béo cười rách miệng: “Ha ha ha, được, vậy ba món cậu nói có gì đáng kể, toàn phổ thông mà.”
“Hì hì, chú lãnh đạo, chú đã am hiểu nghề này, vậy để cháu nói thẳng, làm bào ngư tay gấu ngon không tính là có bản lĩnh, nấu củ cải cả rốt ngon mới là cao thủ, chỗ đặc sắc của món ăn nhà họ Giản là sự thần kỳ trong bình đạm. Gà tre lấy trực tiếp từ quê, hầm mười mấy vị thuốc, không béo không ngấy, thịt mềm ngọt, vị lâu dài, chú thử là biết. Có câu muốn khỏe mạnh, uống canh gà, muốn trường thọ, uống canh gà mà ... Còn món bách sơ loạn quái, lấy mười mấy loại rau làm chủ, cách chế biến giống Phật nhảy tường, tinh hoa của rau củ nấu thành canh, vị thấm dạ dày ... Cá nhỏ thì càng hiếm có, đều là cá tự nhiên câu được, dài không quá ba tấc, ninh lên đến xương cũng nhừ, bên nồi đặt bánh ba ba, chấm canh cá ăn, đó là truyền thống huyện Ô Long. Nếu mọi người thích ăn đậm vị thịt, cháu tiến cứ thịt lợn rừng, thịt này không phải nhà nuôi, không hề béo, hàm lượng chất béo thấp, nhai rất đã miệng ...”
Còn chưa ăn mà nghe đã thèm rồi.
“Mọi người thấy sao?” Lãnh đạo béo nhìn quanh hỏi.
Ở đây trừ không có tư cách lên tiếng thì là người không muốn lên tiếng, đều gật đầu: “Chủ tịch Trần gọi món đi ạ, dù sao anh mời khách.”
Chủ tịch nghe thật oai, chỉ không biết là chủ tịch gì? Giản Phàm lại ngầm ghi vào bộ nhớ.
“Vậy được, như cậu nói, cho ba nồi, thêm một nồi thịt lợn rừng, thêm hai món rau trộn dễ ăn, cứ xem mà chọn. Đủ bảy người ăn là được, đừng lãng phí.” Chủ tịch Trần trong mắt người phàm rất thân dân, cũng có uy lãnh đạo.
“Tôi ăn cơm.” Tiểu mỹ nữ nói vào.
“Tôi cũng giống Địch Giai.” Đại mỹ nữ cũng nói.
“Vậy thế đi.” Chủ tịch Trần đóng thực đơn lại.
“Còn đồ uống ạ, quán có ngọc mễ hoàng, địa qua thiêu tự nấu, độ rượu không cao.”
“Ngọc mễ hoàng đi, mấy năm trước tôi có nếm thử, Địch Giai, chủ nhiệm Vu?”
“Nước quả.”
“Vâng vâng, các vị chờ một chút.” Giản Phàm lén nhìn tiểu mỹ nhân Địch Giai thêm lần nữa rồi chạy đi.
“Chủ tịch Trần, bánh ba ba là gì thế?” Địch Giai tò mò hỏi, từ thành phố xuống huyện, còn là huyện xa nhất trong ba huyện của tỉnh thành, vậy mà quá nhiều bất ngờ.
“Là bánh bột ngô, dán lên mép nồi, mọi người chắc chắn chưa ăn, ngon hơn bánh ngô của khách sạn Thiên Long nhiều.”
Vị khác cười: “Chủ tịch Trần, chỗ anh tìm rất thú vị, chàng phục vụ càng thú vị, thêm búi tóc vào là có thể diễn kịch.”
“Hi hi, chàng trai đó rất nhanh nhạy.” Đại mỹ nữ hỏi: “Chủ tịch Trần, món ăn nơi này ngon thật chứ?”
Câu này trúng tâm khảm mọi người, đi thẳng từ tỉnh thành tới đây, chưa vào nhà chiêu đãi chính phủ đã bị chủ tịch Trần kéo đi, mặc dù có vẻ không tệ, nhưng đem so với nhà hàng đẳng cấp trong ấn tượng bọn họ còn kém lắm.
“Đây là nơi phản phác quy chân, tôi nói hay thế nào không tính, mọi người nếm thử rồi đánh giá. Hiện mỹ thực quá chú trọng bề ngoài, ghi giá thật cao, làm thật cầu kỳ, khung cảnh sang trọng, nhưng nội hàm thì bỏ quên.” Chủ tịch Trần cảm khái.
Địch Giai đặt hờ ngón tay lên cánh môi: “Nội hàm của mỹ thực là gì?”
“Rất đơn giản, là hai chữ, nói xuôi nói ngược đều đúng, ăn ngon, ngon ăn.”
Lời chủ tịch Trần khiến mọi người cười rộ lên, có ý phụ họa, song phải thừa nhận rất thấu đáo.
Tán gẫu vài câu nồi đầu đã đưa lên, vung mở ra là hương thơm đầy phòng, thực khách mắt sáng lên.
Trong cái nồi hai tai, nước canh màu tương nhàn nhạt có cầu kỷ đỏ tươi, miếng ớt đỏ sậm, hành trắng nõn, mấy cọng rau thơm xanh mướt, thịt gà tre phối với mùi thơm thanh thanh, làm cơn thèm ăn tăng vọt.
“Gà tre nấu nồi sắt, đây là món chiêu bài của Giản gia.” Giản Phàm đưa tay mời điệu nghệ.
Chương 008: Xà xẻo vô nhân tính.
Chủ tịch Trần gắp một miếng, giơ ngón cái, tiểu mỹ nữ Địch Giai lấy thìa múc canh nhấm thử, đôi mắt lonh lanh đã nói thay rồi, không cần tán thưởng.
Nước canh đậm đà, nhưng không át vị thịt, thịt non thích miệng, nhai một cái là nát, gà tre gầy tới độ này nhưng mà ăn mới biết, loại gà công nghiệp nuôi tới béo ú không cách nào sánh được.
Gật đầu, khen ngợi, rượu rót ra cùng một tràng tán thưởng, đũa qua lại chẳng ai để ý tới sự tồn tại của phục vụ.
Giản Phàm lặng lẽ lùi ra, tài nghệ của cha đã đạt mức lô hỏa thuần thanh rồi, bất kể là làm món gì, hương vị đều thấm tận xương, chưa ai không khen. Trong lòng Giản Phàm đắc ý lắm, chỉ có lúc bê món ăn lên được khách tán thưởng mới có cảm giác được người ta coi trọng.
Đắc ý thì đắc ý, vừa rồi y không bỏ qua lời đàm thoại của họ, trừ hai người lái xe ra thì còn lại đều là cấp lãnh đạo, Giản Phàm chẳng quan tâm lãnh đạo lớn cỡ nào hay mỹ nhân đẹp cỡ nào, mà y đang tính, nên xẻo sâu cỡ nào đây, nhìn tiểu mỹ nữ yêu kiều đó, thực lòng không nỡ ra tay.
Kệ mẹ nó! Mẹ trông sổ chặt như vậy, mình không cách nào thụt két được, không nhân cơ hội xẻo vài phát kiếm tiền tiêu vặt thì biết làm sao? ... Một nụ cười xấu xa bắt đầu từ bên mép lan tận tai Giản Phàm, nhanh chóng chui vào bếp, chuẩn bị nồi thứ hai mang lên, trong kia sắp ăn hết nồi thứ nhất rồi ...
Thịt lợn rừng nồi đất không phải dễ kiếm, nếu không có duyên, chưa chắc đã kiếm được, Ô Long không nuôi lợn rừng, thi thoảng vào rừng bắt được một con, thân thích quen ở quê bán cho quán cơm, nên khách hàng mới may mắn được ăn.
Nồi thứ hai bê lên, chủ tịch Trần khen ngay: “Chà, hàng thật đấy, còn còn tưởng các cậu sẽ làm giả chứ.”
“Chủ tịch Trần, sao anh nhìn ra, chưa nếm mà?” Đại mỹ nữ chủ nhiệm Vu không tán thành.
“Thịt lợn rừng sẫm màu, lớp mỡ mỏng, vân thịt thô, da lại rất giòn! Nhìn cái nồi này, da nối liền mỡ, mỡ liền thịt nạc, bất kể kỹ thuật sơ chế hay tay nghề nấu nướng đều là cực phẩm.” Chủ tịch Trần vừa giới thiệu vừa thò đũa gắp ngay một miếng, kệ nóng cho vào mồm: “Ừm, ừm, không già không khô, không tanh không gây, xử lý tốt lắm.”
Mấy đồng chí nam biết ăn cũng nếm thử, đều khen không thôi. Lợn rừng thuần chủng làm không khéo là khó ăn, có vị chua, còn món ăn Giản gia cho vào mồm, chỉ có vị thơm.
Địch Giai nhìn nồi đỏ chót, váng mỡ bóng nhẫy, da lợn dày, hơi thè lưỡi ra, không đụng đũa, vẻ mặt giống cô bé muốn ăn lại không dám, hết sức đáng yêu.
Giản Phàm hơi cúi xuống khuyến khích: “Chị cứ nếm thử đi, rất nhiều người ăn chay nếm thử món ăn nhà chúng tôi, chuyển sang ăn mặn. Chị xem vóc dáng tôi, ngày ngày ăn thịt mỡ đấy, đừng thấy thịt lợn rừng có mỡ, nhưng công hiệu giảm huyết áp, mỡ máu. Rời huyện Ô Long rồi, chị muốn nếm thử thịt lợn rừng chưa chắc đã có.”
Lời này người thường nghe chỉ cười thôi, có điều rất trúng ý các cô gái, chủ nhiệm Vu gắp một miếng thịt có cả da mỡ, cho vào miệng ăn: “Giai Giai, nếm thử đi, không tệ, so với thịt lợn rừng đông lạnh ở khách sạn ngon hơn nhiều.”
Những người khác cũng mỗi người cổ vũ một câu.
Không biết là bị Giản Phàm thuyết phục hay là bị mọi người khuyên, mà có lẽ là do hương vị cám dỗ, Địch Giai lấy dũng khí gắp một miếng thịt nạc, nhìn một cái chun cái mũi nhỏ hít thử, rồi như là làm chuyện rất gian nan vậy, nhắm mắt chậm rãi đưa miếng thịt lên chiếc miệng nhỏ xinh, cẩn thận dùng hàm răng trắng như bạch ngọc cắn nhẹ một miếng, đôi mày còn hơi nhăn lại như sợ lắm, làm mọi người nhìn thấy đều bật cười.
Nhai khẽ, rồi nhai mạnh hơn... Địch Giai mở mắt ra, khuôn mặt xinh đẹp bừng sáng như phát hiện lục địa mới, cánh môi hồng vẫn cử động: “Ừm, ngon, thực sự là rất ngon.”
Phá giới rồi, bất tri bất giác hai mỹ nữ bị dáng vẻ ngoạm bánh bao lớn của mọi người thu hút, mang tâm thái nếm thử, hai người chia nhau bẻ đôi bánh bao, cho vào mồm, hương lúa mạch, vị cỏ, nhai một cái là quên luôn bát cơm đang ăn dở.
Cá nhỏ nồi sắt, bánh ba ba, canh bách sơ, từng món từng món được đưa lên, món nào thực khách cũng ăn tưng bừng, đồng thời khách khí với Giản Phàm hơn không ít. Ép y uống ba chén lớn đến mặt đỏ bừng mới cho đi.
Thân phận không nhỏ, Giản Phàm lùi ra lòng thầm nhủ, sự chú ý đều bị tiểu mỹ nhân thu hút, nhìn một người ăn cơm là có thể thấy tu dưỡng và xuất thân, miệng hé ra cắn như chỉ dính môi, ngon đến mấy nếm qua là dừng, kích động tới mấy cũng nói năng nhỏ nhẹ, chắc chắn là cô gái gia giáo rất tốt.
Giản Phàm nghĩ, nếu là cô em gái và em họ ngốc của mình, đói một cái là ăn bất chấp ba bảy hay mốt, cứ làm miếng to nhất trong nồi rồi tính. Cơ mà nói đi phải nói lại, Giản Phàm càng thích cô gái chân tình chân tính như thế, gia giáo tốt mấy, tu dưỡng tốt mấy, chỉ khiến người ta thấy quai quái, cao không với tới, chỉ dám ảo tưởng mà không dám đùa cợt, vô vị.
À, phải, còn có Hương Hương nhà mình nữa, nếu đói còn nhảy vào tranh ăn với mình, chẳng thèm giữ hình tượng luôn, Giản Phàm nhớ tới một nửa của mình, bất giác cười ôn nhu. Buổi sáng bị thằng béo nói đểu, giờ lại nhìn mỹ nữ như vậy, Giản Phàm thấy nên thu xếp thời gian đi thăm Hương Hương rồi, cô tốt nghiệp xong dứt khoát ở lại tỉnh thành xin việc, Hương Hương là cô gái có chí tiến thủ có tham vọng.
Đã thấy nhiều cảnh tốt nghiệp chia tay, hai người tới giờ chưa tan đàn xẻ nghé, Giản Phàm thấy đã không dễ dàng gì, tình cảm này phải quý trọng.
Khi xuống lầu Đào Hoa cười như trộm đưa hóa đơn tới, hóa đơn trống, Giản Phàm cười híp mắt, viết lên đó.
Bữa cơm mất gần một tiếng, cơm thừa canh nguội chẳng còn là bao, hai cô gái khen món bách sơ loạn quái suốt, khen cả chỗ chủ tịch Trần tìm.
Vẫn là nụ cười lấy lòng ân cần dẫn mọi người xuống lầu, Giản Phàm vừa mới quay về, Giản Đào Hoa xòe tay ra: “Đưa tiền, anh họ, hết một trăm tám sáu đồng, anh thu của họ bao nhiêu?”
“Ba trăm tám.”
“Hả? Những gấp đôi?” Giản Đào Hoa giật nảy mình, mỗi lần chém người ta chỉ ba mươi năm mươi đồng là cùng, chưa bao giờ nhiều như thế.
Giản Phàm nhìn vào bếp, khẩn trương bịt mồm Đào Hoa, mắng nhỏ: “Suỵt, Đào Hoa, nhỏ thôi cha anh nghe thấy giờ, anh sẽ chia em năm mươi đồng.”
Cha quá thật thà, nếu bị nghe thấy, thế nào cũng giáo dục mấy tiếng "làm việc không thiên vị, làm ăn không gian lận", nghe đã đau đầu.
“Em không lấy, thím mà biết mắng em mất, em không làm, không làm.” Giản Đào Hoa đơn thuần lắm, thi thoảng anh họ chia chác cho cái kem là vui lắm rồi, chứ một khoản tiền lớn như thế, cô gái thôn quê còn chưa dám cầm, Đào Hoa rối rít xua tay đầy sợ hãi.
“Không lấy thì của anh hết.” Giản Phàm cho tiền vào quầy, số còn lại đút túi, búng tay cái tách.
“Anh họ, sẽ không có chuyện gì chứ? Đừng để khách tìm tới tận nơi, anh chém người ta khiếp quá.” Giản Đào Hoa chột dạ hạ thấp giọng thì thào.
Chương 009: Xẻo khách lòng thấp thỏm.
Giản Phàm xẻo khách bao nhiêu năm rồi, y bắt đầu xẻo khách thì bao giờ chẳng nhớ nữa, từ khi biết giá trị đồng tiền là đã biết xẻo khách, cũng luyện ra đôi mắt lửa ngươi vàng, biết khách nào xẻo được, khách nào không, xẻo bao nhiêu, xẻo thành nghề rồi. Vì thế Giản Phàm lên mặt giáo dục cô em họ, giống như mẹ hay dạy y: “Đào Hoa, em đầu gỗ à, em nhìn đi, xe đắt tiền, biển xe vùng ngoài, béo thế mà không xẻo thì đợi ngày tháng năm nào mới có, cảnh giới tối cao của xà xẻo là khiến người ta cam tâm bị xẻo! Em không thấy họ ăn tới vui vẻ thế à, lúc này xẻo một nhát, họ mới không thấy đau.”
“Xì, cô gái xinh đẹp như thế mà anh cũng chẳng tha, đúng là vô nhân tính.” Giản Đào Hoa đang nói đột nhiên tái mặt chỉ chỉ sau lưng: “Hỏng rồi.”
“Xinh đẹp thì chỉ nhìn thôi liên quan gì tới anh, anh chỉ thiếu tiền ... Sao thế?” Giản Phàm nhìn Đào Hoa đang mắt mở lớn.
“Cô gái kia quay lại kìa, anh, mau trả tiền cho người ta đi, đừng để ầm ĩ lên chú thím biết, em bị chửi lây.” Giản Đào Hoa cuống lên, cô gái thôn quê chưa từng trải, da mặt kém anh họ xa, hơn nữa cô bé rất sợ người thím làm giáo viên. Thím tính sổ rất rõ ràng, thiếu bị mắng, thừa cũng bị mắng, lần nào cô cũng đổ trách nhiệm cho anh họ, mà anh họ thì nói là tính nhầm, lâu dần nhiều người nghĩ anh họ cô dốt tính toán.
Giản Phàm cả kinh quay đầu, nhìn thấy chiếc Audi không biết từ bao giờ đỗ bên đường, tiểu mỹ nhân đang bước nhanh về phía quán ăn.
“Cấm nói, nói linh tinh cẩn thận anh nhốt vào nồi.” Giản Phàm hăm dọa, quay đầu lại một cái là cười ngay được, kỳ thực lòng cũng lo thon thót.
Buổi chiều mùa hè, trời vẫn còn rất sáng nhưng ông mặt trời đã bò lên đầu đỉnh núi rình rập chực đi nghỉ rồi, thành phố huyện vùng bán sơn địa thấp thoáng trong núi xanh giống như mỹ nhân ngủ dở giấc vừa vươn mình dậy.
Giản Phàm vừa ra khỏi cửa đã lóa mắt, ánh mặt trời chói mắt, mỹ nữ tha thướt duyên dáng đi tới, lúc nãy đông người nên sự chú ý bị phân tán, lúc này nhìn cô càng thấy đẹp hơn, phong cách trang điểm thanh nhã nhẹ nhàng, làn da trắng sứ nhưng có vẻ hơi yếu ớt tựa như cành liễu rủ trước gió, đôi mắt như hồ nước sâu bí ẩn, xinh đẹp hơn hoa, váy trắng hơn tuyết càng chói mắt!
Chói tới Giản Phàm cười tươi ân cần hỏi: “Chị Tương, có phải là chị quên cái gì không?”
Miệng nói nhẹ nhàng chứ lòng hơi tiếc tiền, cô kiếm tôi lý luận, tôi trả tiền ngay không thừa lời, nếu không phải đòi tiền, nhất định giả ngốc.
“Tôi .. Chị Tương?” Tiểu mỹ nhân tích tắc ngẩn người: “Sao cậu biết tôi họ Tương?”
“Vừa rồi mọi người xưng hô với nhau mà, chủ tịch Trần, chủ nhiệm Vu, phó cục trưởng Hứa, bí thư Lý, còn hai lái xe tên Tiểu Quách, Đại Lý ... Họ chẳng phải gọi chị là phóng viên Tương à?” Giản Phàm trừ không nhớ nổi từ tiếng Anh, công thức toán học, chứ nhớ người, nhớ món ăn thì cực giỏi.
“Trí nhớ cậu thật tốt, làm quen nhé, tôi tên là Tương Địch Giai, phóng viên Nhật báo Đại Nguyên.” Tương Địch Giai đưa Giản Phàm một tờ danh thiếp, thoải mái đưa tay ra.
“À, tôi là Giản Phàm, Giản Phàm! Giản trong đơn giản, Phàm trong siêu phàm! ... ... A, chị Tương, họ của chị thật hay, giống họ của ủy viên trưởng.” Giản Phàm nhận lấy danh thiếp liếc mắt qua rồi cẩn thận đút túi áo, nắm lấy bàn tay nhỏ mềm như không xương, như bị điện giật, may mà cường độ dòng diện không cao, còn đứng vững. Có điều mặt thì lúc đỏ lúc trắng, giống như xấu hổ.
Tương Địch Giai bị vẻ thẹn thò của y làm phì cười, thấy thành phố huyện nhỏ bé có chàng trai thế này, thật thú vị.
Nhoẻn miệng cười, chỉ một nụ cười mà sinh muôn vẻ quyến rũ, cười khiến trái tim nhỏ của Giản Phàm đập loạn xì ngậu, đây không phải miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm đấy chứ? Sẽ không trách mình chứ? Sao lại muốn làm quen mình? Hay là bị tướng mạo Phan An cây ngọc đón gió của mình thu hút rồi.
“Chị Tương, sao chị lại quay về? Chị muốn phỏng vấn tôi hay là đăng báo Đệ nhất oa?” Giản Phàm thấy phóng viên Tương không giống tới hỏi tội, lời nói có chút trêu ghẹo.
“Hì hi, đều không phải, tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Không vấn đề, chị hỏi đi.”
“Vừa rồi rượu trong quán các cậu là rượu ngô phải không? Loại rượu ngô ngon nhất của huyện Ô Long tên là phù dung ngọc mễ hoàng, lần này tới huyện Ô Long, cha tôi bảo tôi mang vài bình về, loại rượu đó có mua được ở huyện thành không? Tôi muốn hỏi chuyên gia, tránh phải đi mua đường.” Tương Địch Giai nói rõ ý định.
“Chị biết cả phù dung ngọc mễ hoàng à, vậy có biết bài vè này không?” Giản Phàm bất ngờ, đọc vài câu thơ con cóc: “Giữa núi Phong Lâm tỏa hương lạ, phải chăng tiên nữ tặng quỳnh tương, trăm nấu ngàn ngâm rượu trong mát, ấy chính Phù dung ngọc mễ hoàng!”
Tương Giai nghe mà vui mừng không thôi: “Sao cậu cũng biết mấy câu thơ này, cha tôi cũng đọc cho tôi nghe thế đấy.”
“Chị Tương, chị đang hỏi chính chủ đấy, rượu ngô vừa nãy mang lên bàn chính là của xưởng rượu Phù Dung trấn Phong Lâm, chủ xưởng rượu họ Giản, tên Giản Phóng. Bác trai có biết không?” Giản Phàm nhìn hai mắt mỹ nữ tròn hết mức, vẻ vui mừng lộ hẳn ra ngoài mà đắc ý.
“Nói vậy cũng là nhà cậu?” Tương Địch Giai hiểu ra ngay.
“Đúng, Giản Phóng chính là ông nội tôi, xưởng rượu đó hơn trăm năm lịch sử, tên ban đầu là xưởng rượu Phong Lâm, chủ họ Lưu, thời động loạn bị gián đoạn một thời gian, năm 78 mở lại, tới giờ đã gần 30 năm. Bà nội tôi tên là Lưu Phù Dung, tên xưởng là do ông tôi dùng tên bà tôi đặt, đó chính là xưởng rượu Phù Dung trong truyền thuyết, cái tên rất tao nhã, sắc rượu vàng, vị ngọt thuần, giá lại rẻ, nhưng tiếc là sản lượng không nhiều. Quán Đệ nhất oa bán đều là rượu từ xưởng rượu Phù Dung.” Giọng nói của Giản Phàm đầy kiêu hãnh, năm xưa ông nội làm rể Lưu gia khiến cái xưởng rượu trăm năm liền thành của người Giản gia, biến ông nội là người thành công nhất cả chục đời Giản gia.
Tương Địch Giai vui mừng vỗ tay: “Tốt quá rồi, tôi đang lo không bỏ được thời gian tới trấn Phong Lâm, thế này bớt được việc.”
“Chị Tương, chị nói xem, cần bao nhiêu, tôi mang tới. Mười hai chum rượu hậu viện, giờ còn một nửa đầy.”
“Ồ, không không, giờ tôi phải xuống nông thôn có việc, khả năng ở lại huyện Ô Long vài ngày, biết chỗ cậu có là được, trên đường về tôi sẽ đi lấy.”
“Không thành vấn đề, hoan nghênh bất kỳ lúc nào.” Giản Phàm làm điệu bộ màu mè của quý tộc phương Tây.
“Hi hi, vậy hẹn gặp lại, người huyện Ô Long thật tốt.” Thức ăn ngon, chiêu đãi ân cần, phóng viên Tương có vẻ cao hứng lắm, cười nhẹ tạm biệt, lần này xe đi thật rồi.
Chương 010: Thứ khao khát nhất.
Mỹ nhân thoáng ghé qua rồi đi ngay, tựa như cơn gió thơm thoảng qua vậy, mọi thứ lại khôi phục bình tĩnh.
Có chút thất thần nhìn chiếc xe đắt tiền phóng đi mất hút, Giản Phàm cười khẽ lắc đầu loại bỏ hình ảnh tiểu mỹ nhân ra khỏi đầu.
Trong quán, Đào Hoa thấp tha thấp thỏm nhìn nãy giờ, thấy không phải là tới đòi nợ, thở phào kêu may mắn.
Lúc này đã ba giờ hơn rồi, quán không còn khách nữa, Thủy Sinh và Tám Cường dọn dẹp bàn, quét đất, Đào Hoa bê từng chồng bát vào trong bếp, lát sau vang lên tiếng bát nồi chạm nhau leng keng, giặt sạch khăn lau xong là lại chuẩn bị bữa tối. Khoảng thời gian này Giản Phàm nhàn hạ, bê cái bát to chọn bừa vài món mình thích, ngồi ở hậu viện ăn qua loa cho xong bữa.
Ở quán ăn có thể gặp đủ loại người, cuộc sống mỗi ngày là thế, đưa đi đón lại, gầy có, béo có, xấu có, đẹp có, oai phong lẫm liệt có, hèn hạ bỉ ổi có, nghìn người nghìn khuôn mặt chẳng kể sao cho hết. Từ nhỏ tới lớn quanh quẩn ở quán, lâu dần chỉ cần khách qua cửa, ai tới khoe khoang đốt tiền, ai làm quản tới ăn lấy hóa đơn, ai đi theo ăn chực, ai vội đi đường chỉ ăn no bụng, Giản Phàm có thể nhìn một cái là biết ngay.
Người để lại ấn tượng với Giản Phàm không nhiều, y cũng chẳng còn ở tuổi thấy mỹ nữ là sáng mắt sinh tơ tưởng, nhưng hôm nay rất bất ngờ, cô gái váy trắng phiêu phiêu, mỗi ánh mắt nụ cười, mỗi lần cắn miếng thức ăn lại làm lòng người nhộn nhạo ... Ôi, còn xinh đẹp hơn mẹ vài phần.
Giản Phàm cười, nụ cười phát ra từ trong lòng, mỹ thực thường thấy còn mỹ nhân hiếm thấy. Nếu là thời cao trung vài năm trước, gặp được mỹ nữ cỡ đó, Giản Phàm tán thành huýt sáo trêu chọc, sán tới bắt chuyện, cho dù bị lườm mấy cái, bị nhổ vài miếng nước bọt cũng chẳng bận tâm. Nếu là thời đại học thì càng quá đáng, thế nào cũng vắt óc nghĩ cách làm sao quen với cô gái đó, làm sao kiếm được số điện thoại, làm sao có một cuộc hẹn hò ...
Nhưng bây giờ, dù gặp mỹ nhân hiếm có như vậy, lòng vẫn rất bình tĩnh, cô gái như thế, quần áo trên người toàn đồ hiệu cả, y nhìn ra được, thứ mặc trên người bằng đồ đạc trong quán, chiếc xe ngồi lên giá trị bằng cả cái quán, giai tầng ấy, mình không với tới.
Năm tháng xốc nổi qua rồi, tốt nghiệp rồi, thất nghiệp rồi, chẳng những nhìn cuộc sống hiện thực hơn, cảm quan với mỹ nhân cũng hiện thực hơn, cảm giác tự ti ngày càng rõ rệt. Đối với loại người khao khát một biên chế hành chính, khao khát một công việc thể diện như mình, có khao khát người ta cũng chẳng được.
Công việc, ôi công việc!
Đó mới là thứ Giản Phàm khao nhát nhất bây giờ.
Những người vừa mới tới Đệ nhất oa mang theo hơi thở của thành phố lớn. Đó là cuộc sống Giản Phàm từng trải qua, có điều vẻn vẹn ở đại học làm kẻ bàng quan thôi, ra trường làm việc không lâu thì bỏ rồi, cho tới tận bây giờ vẫn vô duyên với thành phố lớn, cảm thấy mình không hợp với nơi đó.
Khi còn đi học Giản Phàm từng cho rằng mình sẽ thành một trong số họ, nhưng rời trường học, hộ khẩu, công việc, tiền lương, nhà, xe, những vấn đề mà khi đi học chẳng nghĩ tới chỉ trong một đêm đổ ụp lên đầu, khi đó chẳng phòng bị nào mới hoảng loạn phát hiện, mình chẳng có gì cả.
Tốt nghiệp rồi, người có bản lĩnh thì tự sáng nghiệp, người có quan hệ sớm đi làm, còn có chút vốn liếng thì ở lại tỉnh thành lập nghiệp, còn bản thân như con ruồi không đầu lang thang tỉnh thành mấy tháng, làm bừa một công việc kết quả chẳng tới đâu.
Không phải là không có cơ hội ở lại, cũng không phải là không thích ở lại, thậm chí Giản Phàm thử đi tìm vài công việc rồi, nhưng mà bằng cấp không đủ sang, bằng loại ba, tuy là chính quy, kỳ thực là đeo danh đại học thôi, phía sau thêm vài chữ "phân viện thứ XXX", thế là hỏng rồi.
Trước khi tốt nghiệp, những công ty tuyển dụng đặt bàn trong trường, công ty lớn, xí nghiệp lớn, China telecom, China Mobile đều tuyển sinh viên tốt nghiệp loại một loại hai, còn loại ba, chẳng thèm nhìn, thi thoảng có xí nghiệp tiếp nhận cũng là xí nghiệp nhỏ vô danh, cơ bản là đi làm tiếp thị cho những sản phẩm hàng nhái.
Giản Phàm hi vọng có được công việc thể diện, từng thực sự đi tìm, vừa vặn Cty Điện tín phương nam muốn thành lập chi nhánh phương bắc đang cần người, lật đật bôn ba hai tháng trời, miễn cưỡng quen thuộc công vụ, cũng được thành tựu nhất định, mơ mộng chức giám đốc cơ.
Nhưng mộng đẹp dễ vỡ, đến khi công ty thành lập xong, thượng tầng được định sẵn, trung tầng ở công ty khác nhảy việc qua, còn lính vô chủ hạ tầng như Giản Phàm thì bị ném ra sảnh doanh nghiệp thu tiền. Đó còn là do y đẹp trai ngời ngời được chiếu cố đấy, nếu không phải chạy nghiệp vụ, không hoàn thành chỉ tiêu thì ngay cả lương cũng thành vấn đề.
Ai chẳng phải do cha sinh mẹ đẻ, nhưng so lương với lương, mình chẳng phải người.
Giản Phàm tức khí khăn gói về quê, chẳng phải không chịu được khổ, mà không chịu được bị người ta khinh thường, mỗi ngày khom lưng với lãnh đạo, vâng dạ với khách hàng mà mỗi tháng nhận dăm ba nghìn lương của giai tầng cổ cồn trắng đã đành, chẳng thể vì hơn một nghìn mà không coi bản thân là người.
Sau khi về rồi Giản Phàm mới hiểu, người ta cố ý làm khó mình, để mình tự bỏ đi, quịt luôn phần thưởng doanh số của y. Người ta quá hiểu sinh viên mới tốt nghiệp bọn họ, chỉ cần khích bác một tí là đạt mục đích rồi.
Về cũng tốt.
Huyện Ô Long tuy nhỏ, nhưng không cần mỗi ngày mở mắt ra là sờ túi xem có còn tiền không, lo lắng hôm nay không có cái ăn, không cần ngày đêm ngong ngóng đợi phát lương, không cần lo ngày nào đó đi qua cổng công ty nhận thông báo thôi việc, cũng không cần vài ba ngày phải lủi như chuột trốn chủ nhà .... Cho dù không có việc làm, cho dù ở nhà làm phục vụ, Giản Phàm cũng thấy sống rất thoải mái, rất thích hợp với tính cách của mình.
Từ mỹ nữ nhớ tới thành thị, từ cuộc sống thành thị nhớ lại thời đại học, từ thời đại học nhớ tới cuộc sống chìm nổi, nghĩ tới hiện tại, Giản Phàm ăn ngấu ăn nghiến. Bát lớn của quê khác nơi khác, miệng vuông đáy tròn, bát lớn bị tiêu diệt, ngẩng đầu lên thấy cha nhìn mình chằm chằm.
“Tiểu Phàm, hôm nay con làm sao thế? Bình thường ăn khỏe vậy đâu.”
“Hôm nay cha nấu ngon quá. Phải rồi, tối con đi trực, không giúp được cha.” Giản Phàm cười che giấu tâm sự.
“Đi đi, về sớm đấy.”
Cha lúi húi cho thêm củi vào bếp, như mẹ nói, mỗi ngày đầu tắt mặt tối, mình cũng thế sao?
Quán cơm thì thanh nhàn, đồn công ăn chưa phải trực, đây là thời gian nghỉ ngơi, Giản Phàm về nhà ở tiểu khu Nhất Trung, cũng gần thôi nằm cách trường Nhất Trung mà y vừa thi hồi sáng không xa.
Chương 011: Hiệp cảnh không phải là cảnh sát.
Tiểu khu Nhất Trung được xây cách đây hơn mười năm, không mới cũng không cũ, không đến nỗi sập xệ như nhiều khu tập thể thời xưa, nhưng cũng chẳng cao cấp, tóm lại tạm được, không gian rộng, cây xanh nhiều, ở thành phố lớn đừng hòng có.
Ngôi nhà gần 100 m2, một nhà bốn người ở vậy cũng tạm đủ, giờ em gái đi học đại học rồi, thậm chí có chút trống vắng, trong nhà chẳng có đồ đạc gì đáng kể, ngoại trừ nguyên một mặt tường treo đủ loại giấy khen, đều là của Giản Lỵ em gái y. Còn Giản Phàm, nếu treo hết bản kiểm điểm y phải viết lên thì quy mô chỉ hơn không kém.
Mẹ không có nhà, đoán chừng lên lớp, về nhà mà hồn vía Giản Phàm đẩu đâu, về thẳng phòng mở máy tính, là cái laptop nội địa mua ở thời đại học, lạc hậu rồi, chạy còn ồn hơn cả máy để bàn, còn thường treo máy, có điều miễn cưỡng dùng được, Giản Phàm chẳng chơi game cũng ít lên mạng nên không quan trọng lắm.
Mở QQ, nhìn biểu tượng QQ của Hương Hương mờ, cô ấy không online, tin nhắn cuối cùng đã là ba ngày trước rồi, Hương Hương trả lời đang bồi dưỡng nghiệp vụ ở công ty, không có thời gian.
Đưa hai ngón tay khẽ vuốt má cô gái xinh xắn cười nhe răng nanh nhỏ đáng yêu dùng làm hình nền, Giản Phàm thở dài, quyết định tắt máy chùm chăn ngủ một lúc.
Hiện thực chẳng những tàn phá cá tính con người, còn tàn phá tình cảm con người, từng một thời y cùng Hương Hương dính nhau như sam, giờ đã lúc gần lúc xa rồi.
Khi mới về huyện Ô Long, cứ tối đến là mở máy tán gẫu, không cần Giản Phàm lên tiếng, Hương Hương đã thỏ thẻ những lời nhớ nhung cùng lộ ra vài bộ phận nhạy cảm ở camera, trắng trắng là, dụ Giản Phàm vài ba ngày lại chạy lên thành phố hẹn hò.
Có điều từ khi Hương Hương xin được việc làm, bất đầu bồi huấn, công việc bận rộn, Giản Phàm thì dăm ba bữa lại trực đêm, liên hệ ngày càng thưa thớt. Cảm xúc chẳng đấu nổi thời gian tiêu hao, sau khi biết tin Hương Hương sắp chính thức được nhận, Giản Phàm thấy phải lên thành phố một chuyến.
Rốt cuộc là ôm nhau tâm sự hay là đường ai nấy đi, cuối cùng cũng phải đối diện ...
Mười tám giờ, đã tới giờ đi làm, chuông đồng hồ báo thức vừa reo một cái là Giản Phàm thức dậy, rửa mặt qua loa, thay trang phục cảnh sát, rời tiểu khu, ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu, đeo huy hiệu "hiệp cảnh trị an", đây là công việc tạm thời vinh quang, tới hôm nay Giản Phàm đã làm năm tháng hai mươi ba ngày.
Hiệp cảnh trị an, gọi tắt là hiệp cảnh, nghiêm khắc mà nói thì không tính là cảnh sát, chẳng qua bởi vì đồn công an không đủ nhân lực, thuê nhân viên hiệp trợ tuần tra mà thôi, giống như công việc hợp đồng lâm thời vậy. Xuất thân không tốt nên chuyện gì vất vả bẩn thỉu là phải phơi mặt ra làm, tiền lương không cao, mỗi tháng tám trăm còn không phát đúng ngày.
Cái lợi duy nhất là được mặc trang phục cảnh sát, cáo mượn oai hùm, nói không chừng làm vài năm kiếm được vị trí chính chức, được lên làm cảnh sát thực sự, thế thì ghê rồi, lắc mình một cái biến thành nanh vuốt ăn cơm nhà nước.
Giản Phàm về nhà đợi việc mấy tháng, chẳng những làm cha mẹ sốt ruột còn kinh động tới cả chú hai làm đồn trưởng đồn công an, thế là kéo luôn Giản Phàm tới đồn làm nghề này. Theo lời chú hai thì đây là cơ hội tốt để làm quen với thực tiễn và xã hội, hiện nay hai cái nghề tiềm năng nhất là thành quản và hiệp cảnh, làm tốt hai công tác này, về sau làm cái gì cũng có thể.
Đi làm mới biết lời của chú hai đúng là nhận thức chính xác, làm hiệp cảnh trên phải ứng phó với cảnh sát trong đồn, dưới phải dọa dẫm bách tính, vài ba ngày cùng thành quản, cảnh sát tuần tra liên hợp chấp pháp, ra đường truy bắt tiểu thương bán hàng rong.
Chẳng phải khó, ở huyện thành nhỏ như Ô Long, chẳng có vụ án lớn, nhưng chuyện lặt vặt trị an thì không ngớt, say rượu, ẩu đả, vợ chồng đấu khẩu, học sinh nhãi con gây chuyện, mất xe đạp, nhà ai đó bị ném vỡ cửa kính, toàn chuyện lặt vặt bé tẹo tèo teo, thậm chí mất chó mất mèo cũng chạy tới đồn công an tìm ... Những chuyện đó xử lý không tốt là bị chửi, không phải cư dân trong khu rỉa rói sau lưng thì lãnh đạo chỉ mặt chửi bới, tóm lại không phải công việc cho người làm.
Tiền lương chẳng cao, thanh danh chẳng tốt, trách nhiệm không nhỏ khiến đội ngũ hiệp cảnh thay người liên tục, dăm ba tháng lại thay một đợt, may mà Giản Phàm khôn khéo tránh được không ít chuyện mới miễn cưỡng làm được nữa năm. Có điều mỗi lần đi làm Giản Phàm vẫn hơi run, sợ vô tình gặp phải chuyện tệ hại nào đó bị đuổi, mất việc không sợ, chỉ sợ mất mặt.
Giản Phàm vừa ra ngoài nhà gặp một phụ nữ trung niên hướng ngược chiều đi tới, tươi cười giơ tay lên chào thì bà ta đã lướt qua y như không khí, làm y sượng người bỏ tay xuống.
Đó là mẹ của Hương Hương, bà chưa bao giờ tán thành quan hệ của bọn họ, thậm chí liên tục gây khó dễ chia rẽ quan hệ giữa y và Hương Hương, nhưng bà ta không thành công, giờ ghét y tới độ coi y là người vô hình rồi.
Giản Phàm chẳng ưa gì loại người thế lợi như bà ta, y biết thừa bà ta chẳng qua vì thấy Hương Hương xinh đẹp, muốn con gái quen biết người có tiền thôi, còn y nghèo nên không để vào mắt. Nhưng vì bạn gái, luôn nỗ lực cải thiện quan hệ hai bên, tới nay hiệu quả là con số 0.
Lắc đầu, đuổi bà ta ra khỏi đầu.
Đồn cảnh sát cách tiểu khu Nhất Trung cũng gần, đi bộ mười phút là tới, phải nói đây là cái kiến trúc xấu xí nhất huyện thành này vì gần như là kiến trúc duy nhất chẳng có nổi một cái cây xanh ra hồn. Bên ngoài là tường xi măng hàng rào sắt, bên trong chia làm ba phần, trước là sân nhỏ, sau là sân lớn dùng làm nơi đỗ xe cảnh sát trong đồn, chính giữa là ngôi nhà hai tầng vuông vuông vức vức, có tường trắng treo biển xanh viết bốn chữ "Công an nhân dân" chính là chỗ đi làm nhận lương, không có tấm biển, người ta còn tưởng nhà tù.
Mười tám giờ là giờ giao ban.
Vừa mới tới nơi Giản Phàm chú ý rồi có cái xe cảnh sát đỗ ở sân trước, mang biển Đại Nguyên, vào trong đồn phát hiện hiệp cảnh và cán bộ cảnh sát đều tới, đoán chừng có chuyện khẩn cấp, nếu không chẳng triệu tập toàn bộ mọi người. Giản Phàm đi nhanh tới cuối hàng ngũ hiệp cảnh.
Hiệp cảnh và cảnh sát khác biệt rõ ràng, đó là chất lượng cảnh phục chênh lệch hẳn, cái thứ vải rẻ tiền nhũn nhẽo này có là cũng chẳng thẳng nổi, mặc ra ngoài còn dọa người ta được, đứng cùng đám cảnh sát thật thì mặc thứ cảnh phục hàng nhái này thì chẳng khác gì dân thất nghiệp.
Mọi người xì xầm bàn tán, trong văn phòng có một cảnh sát nữ đi ra, trên dưới bốn mươi, vừa đi vừa hô: “Các đồng chí, hôm nay tình huống đặc thù mới triệu hồi mọi người về, phấn chấn lên một chút, đừng như quân bại trận như thế. Nghiêm!”
Chưa thấy người đã thấy tiếng, giọng nói có sức xuyên thấu còn mạnh hơn chuông vỡ.
Nữ cảnh sát này không xem thường được, họ Đài, tên Thủy Tiên, là chỉ đạo viên trong đồn, vị trí chỉ kém đồn trưởng. Mặc dù tên là Thủy Tiên, nhưng tướng mạo và vóc dáng kém thủy tiên xa lắm. Là điển hình trên phẳng lỳ, dưới chẳng uốn lượn, không khác cây hành lộn ngược. Vậy mà còn thích trang điểm, thích chửi mắng, đám hiệp cảnh, cảnh sát không ra cảnh sát, dân không ra dân này.
Trong đồn bốn mươi người, nghe khẩu lệnh của chỉ đạo viên đứng thẳng tăm tắp nhìn về phía trước.
(*)Thành quản: Phòng Hành chính đô thị và thực thi pháp luật, thường được rút ngắn là thành quản, là một cơ quan chính quyền địa phương đã được thành lập ở mọi thành phố ở Trung Quốc. cơ quan này thường là một phần của Cục quản lý đô thị. cơ quan chịu trách nhiệm thực thi quản lý thành phố.
Chương 012: Nhiệm vụ bất ngờ.
Giản Phàm hồi hộp, không phải là bảo mọi người làm chuyện đen tối gì chứ? Gặp phải mấy chuyện như giải tỏa, kêu oan, thành quản đánh người hoặc là thành quản bị đánh, tệ hơn nữa là đâu đó phát hiện người chết, hoặc là lãnh đạo đồn muốn đi gây phiền toái cho ai đó, chắc chắn kéo hiệp cảnh theo chịu tội. Lần trước vớt được thi thể dưới mương, Giản Phàm trông coi cả ngày, tới khi đội cảnh sát hình sự tới, trông cả ngày chẳng sao, cơ mà ác mộng thì cả tháng.
Y như rằng, chỉ đạo viên bắt đầu động viên tiền chiến: “Các đồng chí, thời gian qua mọi người biểu hiện không tệ, cần tiếp tục phấn đấu, cần giữ tinh thần cảnh giác một trăm hai mươi phần trăm, nghiêm phòng tử thủ, tuyệt đối không thể để tội phạm phá hỏng tình thế hài hòa ổn định, tuyệt đối không thể để phần tử phá hoại làm hỏng trị an tốt đẹp. Đồn chúng ta liên tục sáu năm đơn vị ưu tú, tuyệt đối không thể để vinh dự này mất trong tay chúng ta ... Ngày hôm nay chúng ta phối hợp với đại đội cục điều tra hình sự làm một nhiệm vụ đặc biệt! Mọi người có lòng tin không!”
“Có!” Giản Phàm cùng đám hiệp cảnh hời hợt hô, chả có tí khí thế nào, nghe đã nhụt chí.
Uống rượu gây sự, trêu ghẹo em gái nhà lành thì còn xử lý được, theo cảnh sát đi làm tiền mấy sàn nhảy, bắt tiểu thư thì ai cũng muốn, theo đại đội điều tra hình sự làm nhiệm vụ, vừa nguy hiểm vừa chẳng có béo bở gì, ma mới thích.
“Nói to lên, có tự tin không?” Chỉ đạo viên rất bất mãn với trạng thái tinh thần này.
“Có!” Âm thanh đám hiệp cảnh đề cao vài phần.
“Tốt .. Nghỉ, tiếp theo đội trưởng Tần sẽ an bài nhiệm vụ cho mọi người.”
Chỉ đạo viên nói xong từ trong văn phòng có ba người đi ra, vị đi đầu mặc thường phục nhưng vóc người hùng tráng vô cùng, lông mày thẳng rậm, da đen, hung hãn như thổ phỉ, Giản Phàm cao hơn mét 8 mà phải ngước mắt, ắt phải cao mét chín trở lên, so với hai người một nam một nữ mặc cảnh phục đằng sau thì cao hơn cả cái đầu.
Trông như đại tinh tinh.
“Trước tiên phát mọi người, mỗi người một phần.” Người cao lớn đó nói một câu, hai người phía sau cầm xếp giấy đi phát.
Người phát giấy cho Giản Phàm là nữ, mặt trái xoan, mũi nhỏ nhắn, tóc búi gọn gàng sau đầu, thái độ nghiêm túc lãnh đạm nhưng không mất quyến rũ của nữ nhân, nếu chẳng phải mặc nam trang, cố ý che dấu dung mạo, chắc chắn là mỹ nữ.
Đây mới là hoa khôi cảnh sát, Đài Thủy Tiên thực sự không thể cùng một đẳng cấp. Giản Phàm tinh mắt chú ý lông mày hoa khôi có một cái nốt ruồi nhỏ, tóc dài cuộn vào trong mũ rồi, nhưng Giản Phàm không hoài nghi nếu thả xuống sẽ rất có phong tình. Oa, không biết có mang súng không, cầm súng quay đầu cười, không, không! quay đầu nổ súng thì không ai chống nổi ... Nếu là tóc dài phất lên, hai súng cùng bắn, Giản Phàm tích tắc tưởng tượng ra Lara trong Tomb Raider, lại nhìn hoa khôi, môi dày mắt to, oai hùng mà tỏa ra sự quyến rũ, đúng là vài phần giống mỹ nhân phim Tomb Raider.
Ế, hôm nay có phúc thật, liên tục gặp mỹ nữ. Giản Phàm ảo tưởng, mắt không thật thà nhìn xuống, quần dài ổng rộng, giày da, tiếc thế không nhìn ra vóc dáng, thất quá là vọng.
Nữ cảnh sát đã phát hiện ra ánh mắt không thành thật của Giản Phàm, chồng giấy phất qua đầu hắn, làm Giản Phàm giật mình, cô gái giọng lành lạnh chỉ tờ giấy trong tay, khẽ mắng: “Nhìn kỹ kẻ hiềm nghi, đừng nhìn tôi.”
“Vâng ...” Giản Phàm hơi xấu hổ thu hồi ánh mắt, khiếp thật, bản lĩnh tia gái của y đã luyện tới xuất thần mà bị người ta phát hiện, không dám nhìn ngang ngó dọc nữa. Mở giấy ra xem, là lệnh truy nã, bốn trong ảnh môi sứt mắt lé, một thì trọc đầu một tóc dài hai tóc ngắt, một như củ cải mập, hai giống khoai tây bóc vỏ, tên còn lại mặt như thịt trâu già phơi khô.
Chớp mắt đã đem ấn tượng bốn người này so với thức ăn mình am hiểu, tăng cường thêm trí nhớ, ở phương diện nhận diện người, Giản Phàm theo thói quen so sánh với rau củ thịt cá trong quán ăn, gần như tới trình độ liếc mắt qua là nhớ. Đây cũng là bản lĩnh của đầu bếp, một số khách hàng quen mà quên mất tên tuổi thì không ổn lớn.
Cả đám người vừa xem vừa bàn tán, chẳng phải là lần đầu phối hợp với cục công an thành phố, khi điều tra đại án, công thu thập manh mối kỳ thực đều do đồn công an cơ sở làm, có điều tới mức đụng dao đụng súng thì đám cảnh sát hình sự chân nhân bất lộ tướng ra tay. Mọi người nhìn cảnh sát hình sự mặc thường phục, không khỏi có chút tôn kính.
Bên này nhìn, bên kia cảnh sát cao lớn nói: “Các đồng chí, bức ảnh trong tay mọi người là kẻ hiềm nghi bốn ngày trước cướp tiệm vàng Kimberly của thành phố Đại Nguyên, năm kẻ hiềm nghi đã có một tên sa lưới, bốn tên trong hình đang lẩn trốn. Theo như tin tức mà chúng tôi nắm được, bốn tên này đã thoát khỏi phạm vi phong tỏa của tỉnh thành, trong đó có hai tên nguyên quán Ô Long, bọn chúng rất có khả năng men theo đường quốc lộ hoặc là đường cấp hai xuyên qua huyện Ô Long rời tỉnh. Nhiệm vụ của các đồng chí là lập trạm gác ở những tuyến đường định sẵn, ôm cây đợi thỏ. Tôi nhấn mạnh một chút, bốn kẻ hiềm nghi này đều có mang súng, khi cướp tiệm vàng đã khiến hai người bị thương, các đồng chí phát hiện kẻ hiềm nghi hoặc gặp tình huống khẩn cấp mau chóng báo cho trung tâm chỉ huy cục công an huyện, không được tự ý hành động, nghe rõ chưa?”
“Rõ.”
Đám hiệp cảnh hô qua loa, đều bực tức thầm mắng chửi, không phải mắng kẻ hiềm nghi, mà là mắng đội điều tra hình sự, đêm nay khỏi về rồi.
“Tốt, chuẩn bị xuất phát.”
Chi đội điều tra an bài nhiệm vụ xong là đi. Chỉ đạo viên Đài trải bản đồ chỉ mười chín điểm lập chốt trong khu quản hạt của đồn cảnh sát Thành Quản, phân cho đội hiệp cảnh bốn chốt, chọn một cái, dẫn bốn người nhảy lên xe cảnh sát xuất phát.
“Tổ trưởng, sao anh lại chọn nơi xa nhất? Cách đồn những mười mấy km.”
Rời huyện thành, tới đường nhựa cấp hai, lên đường liên xã, đường đất mấp mô ghập ghềnh xóc nảy khó chịu, lái xe là Giản Phàm, bằng thi thời đại học, trong nhà có cái xe tải nhỏ chuyên dùng chờ đồ ăn, tới đơn vị lái xe cảnh sát, nói ra cũng là tái xế lâu năm rồi.
“Mày thì biết cái gì? Đường cấp hai, quốc lộ, cao tốc, có thể gặp phải hung đồ bất kỳ lúc nào, chúng ta đi xuống xã, đảm bảo vô sự, đỗ xe ngủ một giấc, sáng mai về nhà.” Giản Phàm thiếu kiên nhẫn nói.
Một nhóm năm người cộng tác quen, cơ bản chưa bao giờ xảy ra chuyện lớn, bốn tên cấp dưới tên nọ đen hơn tên kia, Giản Phàm ngày đầu tiên vào đội đã đặt biệt hiệu bọn họ là: Cương Pháo, Địa Lôi, Hắc Đản, Thán Chùy.
Chương 013: Vô dụng! Ăn hại, đồn công an toàn ăn hại. (1)
Người hỏi vừa lên tiếng hỏi Giản Phàm là Hắc Đản, người tầm thước thật thà, ngồi bên cạnh là Thán Chùy và Địa Lôi, vì đen kìn kịt nên bị đặt biệt danh như thế.
Ngồi ở ghế phụ lái là Tiêu Thành Cương, bị gọi là Cương Pháo, là học sinh có vấn đề không trường nào nhận, trong nhà đưa vào trường võ thuật học mấy năm, về sau cũng thất nghiệp, vào đội hiệp cảnh kiếm lương.
Tiêu Thành Cương ít hơn Giản Phàm hai tuổi, lăn lộn xã hội vài năm trưởng thành sớm, rất kính trọng Giản Phàm vừa có bằng cấp lại có tay nghề nấu nướng, quay sang nói: “Nghe tổ trưởng đi, anh ấy tốt nghiệp đại học rồi, đầu óc chẳng lẽ kém bọn mày à? Bọn mày nghĩ lần này đi dọa đám bán hàng rong chắc?”
Người đánh nhau càng nhiều càng biết nặng nhẹ, ở mặt này Tiêu Thành Cương có quyền lên tiếng.
“Anh Cương, nếu bọn nó chuyên môn đi đường này thì sao?”
“Cũng phải! Oa ca, phải làm sao?” Thành Cương không dám chắc, nếu gặp phải hiềm nghi ở nơi này, không có hậu viện hơi ngán.
“Không thể nào, đây là con đường cũ, mười mấy năm chưa sửa, xe không chạy nổi, mà đi đường này không rời được huyện, trừ khi bọn chúng muốn vào rừng làm lợn hoang! Hôm nay đội vũ cảnh trong huyện đã hành động, mấy trăm người đã vây kín mười mấy con đường, lập mấy chục trạm gác. Phần nhường cho hiệp cảnh là an tòa nhất. Mà Trì Khẩu Ô Long, biết vì sao lập chốt này không? Vì khả năng chúng qua đây bằng 0.” Giản Phàm phân tích đâu ra đó, làm mấy cấp dưới không phục không được.
Phân tích này rất có lý, mọi người không nói nữa, bình thường gặp chuyện gì đều do Giản Phàm quyết, người từng học đại học, từng sống ở thành phố lớn, tầm nhìn hơn xa đám thanh niên nhà quê văn hóa lùn bọn họ, ít nhất không làm bừa làm bậy.
Năm người tới địa điểm chỉ định, sắc trời tối dần, từ Ô Long Trì Khẩu không còn nhìn thấy vết tích nào của huyện thành nữa, cách đồi núi tầm mắt không trải tới đó được. Hai bên đường thì một là sườn núi, một bên là đồng ruộng, đã qua mùa gặt lúa mạch, trong mảnh ruộng sót lại rơm khô, ngô đã cao bằng nửa người, trời vừa tối liền trở nên tĩnh mịch, cú mèo và dế mèn kêu rả rích, cảnh sắc thôn quê điển hình.
Ai có thể liên tường cảnh tượng này tới tội ác với tội phạm chứ.
Năm người đỗ xe lại trò chuyện vẩn vơ, con đường cũ này như cái gân gà, mặc dù nối liền với quốc lộ và đường cấp hai, nhưng mà bị bỏ quên lâu rồi, xe cộ cực ít, bảy giờ cắm chốt cho tới tận 12 giờ đêm mà chỉ thấy vài cái xe nông dụng chạy qua, lên mặt cảnh sát hạch sách kiểm tra một phen, căn bản không dính dáng tới tội phạm. Gần 1 giờ sáng mà chưa nhận được lệnh rút lui, năm người trò chuyện có chút mơ màng rồi, đều chửi người ta không coi hiệp cảnh là người, lại không dám tự tiện bỏ chốt.
Cứ mỗi một tiếng, năm người luân phiên nhau máy móc thông qua bộ đàm báo một câu với giọng ngái ngủ: Hết thảy bình thường!
Báo xong trong bộ đàm chẳng ai hỏi gì cả, người ta căn bản chẳng trông đợi gì một đám hiệp cảnh. Đêm khuya gió đồng vi vu thổi rất dễ chịu, lần lượt lăn ra ngủ, một nằm ở ghế sau ngáy khó khò, hai dựa vào nhau chảy nước dãi, Giản Phàm, Thành Cương ôm đầu gục mặt xuống bảng điều khiển ngủ. Chấp hành nhiệm vụ bằng với ngủ ở ngoài trời, hiệp cảnh xưa nay đều là thế.
Ngủ tít thò lò cho tới khi có chút ánh sáng, Giản Phàm mở mắt ra thì trời đã sáng trưng rồi, miệng chóp chép vài cái, ánh mắt vô tình nhìn phía bên phải, đầu cắm sạc điện cho bộ đàm bị tay Thành Cương cọ rơi từ lúc nào không hay, chẳng trách không ai hỏi tình hình.
“Hỏng rồi! ... Ngủ quá say, ngay cả mệnh lệnh rút lui cũng không nghe thấy.” Giản Phàm bực tức làu bàu, phí công ngủ ngoài trời cả đêm.
Nhìn đám cấp dưới tên thì vẹo đầu tên thì chổng mông ngủ, Giản Phàm cười, lòng nảy ra trò ác.
Đoàng đoàng đoàng!
Mấy tiếng súng nổ đinh tai vang lên, bộ đàm trong xe phát ra tiếng: “Các anh em, mau thức dậy, hung đồ tới rồi.”
Mấy vị hiệp cảnh đang ngủ ngổn ngang tức thì giật mình tỉnh giấc, Hắc Đản nằm ghế sau lăn ngay tới ghế trước, sau đó xe rung lắc, va chạm chí chóe, rồi thấy bộ mặt gian như trộm của Giản Phàm.
Mấy tiếng súng vừa rồi là Giản Phàm đặt chuông di động vào cạnh loa trên xe, nghe như thật.
“Đi chết đi.”
“Biến thái à? Đm ..”
“Muốn mời mọi người ăn cơm phải không?”
Cả đám nổi khùng, ba cái mũ cảnh sát bay vèo vèo về phía Giản Phàm, đang ngủ ngon bị đánh thức, bố ai mà vui được, vừa chửi vừa vơ đại thứ trong tay ném.
Giản Phàm cười hô hố, hiệu quả trò đùa không tệ, né tránh vật thể bay không xác định ném tới, rồ một tiếng khởi động xe phóng đi rồi phanh két lại, làm mấy người trên xe lại ngã dúi dụi, quát: “Dậy đi, phải về nhà rồi, thống nhất lời khai trước, nói là cố thủ cả đêm sắp mệt chết. Nói không chừng cho chúng ta nghỉ phép một ngày ... Dậy đi, chẳng trách mà chỉ đạo viên nói bọn mày là đám lợn, trừ ngủ chỉ biết ăn.”
“Anh mới là lợn, anh là lợn trưởng.” Thành Cương dụi mắt mắng, làm cả bọn cười lăn cười bò.
Vừa mới đi thì mấy tiếng súng nổ đoàng đoàng truyền tới rõ ràng, mấy tên đang đấu láo chết lặng, cả đám nhìn Giản Phàm, Giản Phàm biết mình không giở trò, phanh gấp.
Tiếng súng này không phải giả, xe vừa dừng nghe đoàng tiếng nữa, càng rõ ràng.
Năm người đâu trải qua chuyện thế này bao giờ, hãi hùng nhìn nhau, nghe loáng thoáng đằng xa lại có tiếng súng nữa, xen lẫn vào đó là tiếng còi xe cảnh sát. Cả đám hoảng ngay, đều rụt đầu ở chỗ ngồi khẩn trương nhìn ra ngoài.
Chớp mắt cách đó chưa tới 1 km nhìn thấy hai bóng xe, một chiếc xe cảnh sát đang đuổi một chiếc xe việt dã, tiếng súng vừa rồi từ hai xe phát ra.
“Oa, đấu súng kìa.”
“Mẹ nó, thằng nào chơi đời dám đấu súng với cả cảnh sát hình sự.”
“Tổ trưởng làm sao đây?”
Bốn tên nhìn chằm chằm Giản Phàm, đầu cúi thật thấp cứ như sợ đạn bắn tới, lưỡi líu cả lại, thậm chí tay run run.
Giản Phàm chớp mắt quyết định, lùi xe xoay ngang đường, quát khẽ: “Xuống xe.”
Năm người nhảy xuống, trốn sau xe nhìn về phía chiếc xe việt dã lao chồm trên đường.
Hai chiếc xe truy đuổi nhau phóng như bay, càng ngay tới càng gần rồi, Giản Phàm khẩn trương tới run lên, trong lòng chửi bản thân vô số lần, nhắm chỗ này an toàn nên mới đến, ai mà ngờ đâm đầu thẳng vào nguy hiểm. Nhìn trái nhìn phải, bốn người trừ Thành Cương còn trấn định, ba tên kia không ngồi bệt ra đất thì cũng sắp đái ra quần, chỉ biết nhìn y, Giản Phàm không kịp nghĩ nhiều, tiếng xe ngày một gần, vung tay bợp đầu Thành Cương một phát, hô: “Anh em, lên!”
Mấy bóng người từ sau xe lao ra.
Nhanh hơn cả thỏ hoang kinh hãi nhảy ra khỏi bụi cây.
Giản Phàm đưa tay ra hiệu, ý bảo chia hai đội, một trái một phải, mệnh lệnh chỉ có một chữ: Lên.
Tất nhiên không phải là xông lên phía trước bắt tội phạm, mà là chạy lên sườn núi bên phải bỏ trốn.
Chương 014: Vô dụng! Ăn hại, đồn công an toàn ăn hại. (2)
Bỗng dưng có mấy bóng cảnh sát xuất hiện khiến người trên xe việt dã giật mình, vừa mới giơ súng lên thì phát hiện mấy tên phi thân xuống ruộng, chớp mắt đã chạy xa mấy chục mét, mấy tên bò lên núi, thoát nấp sau cây cối không thấy đâu nữa.
Trong xe việt dã phá lên mấy tràng cười, giơ súng lên trời bắn thị uy. Còn tưởng bị chặn đường, không ngờ trốn như thỏ, cái xe cảnh sát kia đã trống không.
Xe cảnh sát truy đuổi phía sau, Santana đi trên đường núi thì tính năng kém mấy bậc với xe việt dã, liên tục bắn mấy phát súng không trúng bánh xe việt dã. xa xa nhìn thấy xe cảnh sát chặn đường, đang vui mừng có cơ xoay chuyển thì hình ảnh mấy cảnh sát bỏ chạy lọt vào mắt, nữ cảnh sát ở ghế phụ lái mắt hạnh trợn trừng, chỉ về phía trước giọng không dám tin: “Nhìn kìa đội trưởng Tần, người chặn đường chạy hết rồi.”
Mấy người kia thoáng cái đã chạy sạch, chắc chắn không phải mai phục.
“Đồ vương bát đản! Khốn kiếp! Mất mặt!” Đội trưởng Tần đạp ga hết cỡ, vẫn đuổi không kịp xe việt dã đang tăng tốc, vừa lái xe vừa vỗ vô lăng, hỏng hết cả rồi.
Uỳnh!
Chiếc xe việt dã tăng hết tốc độ đâm vào mé xe cảnh sát, cái xe bị húc lật sang bên đường, xe việt dã phóng thẳng lên núi.
Xe cảnh sát đuổi theo, lại vài phút sau một chiếc xe cảnh sát nữa hù còi chạy tới.
Nửa tiếng đồng hồ sau, chiếc santana hỏng máy, động cơ bị va quệt chảy dầu, đội trưởng Tần nổi cơn tám bành, gọi điện tới đại đội điều tra hình sự: “Tra xem đồn công an Thành Quản ai cắm chốt ở Trì Khẩu Ô Long, xử phạt hắn cho tôi, tên nào tên nấy chạy nhanh hơn cả tội phạm, thứ vô dụng.”
Lại nửa tiếng sau, điện thoại cục trưởng cục công an huyện gọi tới đồn công an: “Ai lập chốt ở Trì Khẩu Ô Long, báo lên cho tôi, thả nghi phạm bỏ chạy, phải chịu trách nhiệm. Ăn hại! Đồn cảnh sát Thành Quản các anh là một đám ăn hại!”
Đặt điện thoại xuống, Đài Thủy Tiên bụng đầy lửa giận, bị cục trưởng mắng cho mất hết thể diện, vừa ra khỏi văn phòng nhìn thấy mấy hiệp cảnh lủi thủi đi về, chửi: “Ăn hại! Một đám ăn hại!”
Năm người Giản Phàm về tới đồn thì mặt trời đã lên cao, xe bị đội cảnh sát hình sự trưng dụng, lái vào núi săn lùng nghi phạm. Năm người đi bộ hai km mới bắt một cái xe chở gạch về huyện thành.
Mấy thanh niên choai choai khi bỏ chạy quá hoảng loạn, Hắc Đản dẫm trúng đống phân, thối không chịu nổi. Địa Lôi nhảy vào bụi gai, mông bị cào rách, Thán Chùy và Thành Cương, tên mất mũ tên mất dùi cui. Còn Giản Phàm tìm được chỗ nấp ở gần nên không thảm như vậy, có điều cũng không khá hơn, sáng sớm sương dày, hai chân toàn bùn, áo thì ướt, ngồi xe chở gạch, bị gạch cọ người loang lổ màu, dọc đường tim vẫn đập điên cuồng, hoàn toàn không chú ý.
Xem phim thấy đấu súng thì phấn khích lắm, chứ đến khi bắn nhau ngay trước mặt thì sợ vỡ mật, không đái ra quần là giỏi rồi.
Năm người vừa đi qua cổng liền trố mắt, trừ trực ban ra thì đều đứng trong sân, thấy bọn họ cứ như trong lò gạch bò ra thì cười khùng khục, mới đầu chỉ vài người cười, sau đó toàn bộ cười theo, vô tình nhìn thấy quần Địa Lôi rách mông, có người kêu "Địa Lôi, cậu lộ hàng kìa!.”.. Địa Lôi sờ tay thấy mông phơi cả mảng, vội kẹp chân ngồi xuống, ai ngờ nghe "rẹt" một tiếng, vết rách toạc tận đũng quần. Thế là tiếng cười muốn nổ tung cả sân đồn cảnh sát, cười nghiêng cười ngả, thiếu chút ngã ngã xuống đất.
Đám Giản Phàm chỉ biết nhìn nhau, muốn cười nhưng không cười nổi.
“Cười cái gì? Nghiêm túc chút, hay ho lắm à?” Chắp tay sau lưng bước ra khỏi phòng, chỉ đạo viên Thủy Tiên mặt đằng đằng sát khí, hơn ba mươi người tức thì im re.
Đám Giản Phàm trên đường đã bàn bạc với nhau lời khai rồi, có điều cũng chẳng thấy mình làm gì sai, đại bộ phận cảnh sát trong đồn chưa bao giờ đụng tới súng nói gì tới hiệp cảnh bọn họ, có người còn chưa từng nhìn thấy súng. Đừng nói gặp phải côn đồ cầm súng, mà cầm dao hành hung cũng chạy ngay lập tức! Làm hiệp cảnh, cả tháng tính tròn chưa nổi 1000, còn không phát đúng ngày, không trong biên chế nên tốt nhất đừng để bị thương, nếu không tiền thuốc men chẳng được chi trả, không chạy mới là ngu.
Dù sao năm người lo ngay ngáy, vì chỉ đạo viên trừng mắt như đổ tể chuẩn bị khai đao.
Nói thực, chẳng ai hi vọng đám hiệp cảnh nhận vài trăm tiền lương làm được chuyện gì, lâm trận không bỏ chạy mới là bất thường. Nhưng lại chạy đúng lúc người cục công an nhìn thấy thì không xong rồi, vốn là chuyện nhỏ, nhưng cục trưởng huyện mất mặt với thành phố, đồn công an mất mặt với cục trưởng, chỉ đạo viên càng mất mặt, quát tháo phải nghiêm trừng kẻ lâm trận bỏ chạy ... Vậy thì khó nói.
Hỏng, lại phải chịu oan thay người ta! ... Giản Phàm thấy chỉ đạo viên liếc xéo năm người bọn họ đầy bất thiện. Thời điểm quá tệ, chú hai của Giản Phàm, đồn trưởng Giản Trung Thành đi Bắc Kinh thăm người thân, đi được hai ngày đã xảy ra chuyện, không có người chống lưng, Giản Phàm rất bất an.
Đài Thủy Tiên trừng đôi mắt như muốn giết lợn, chắp tay sau lưng bày đủ quản uy mới nói với đám Giản Phàm: “Các cậu đi đốt lò hay là chuyển gạch bán than vậy hả? Có chút tính tổ chức kỷ luật không? Tối qua không liên hệ được, nói, đi đâu?”
“Bảo cáo chỉ đạo viên, bộ đàm bị hỏng.” Giản Phàm đứng thẳng lưng đáp.
Hiển nhiên là không thể nói ngủ quên, xe quay về mà không hỏng thì nói là va chạm lại dùng được, dù sao máy móc thiết bị đồn cảnh sát toàn đồ cũ nát, vài bộ không dùng được nữa, đập vài cái lại dùng được. Cái thứ đồ kỹ thuật cao đó giống hiệp cảnh, thường hỏng vào lúc quan trọng.
“Á à, đối đáp được lắm! Sao, năm người các cậu không có di động à? Đừng có qua mặt tôi, có phải ngủ quên không? Gặp phải nhiệm vụ, đám nhãi con các cậu không trốn thì ngủ, tưởng tôi không biết chắc?” Chỉ đạo viên đã lật tẩy nội tình ý đồ đột phá, chụp trách nhiệm lên người mấy thằng nhóc này, ít nhất còn cảnh cáo được số còn lại.
“Báo cáo chỉ đạo viên, chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ giao phó, đội trưởng Tần yêu cầu chúng tôi cắm chốt ở địa điểm chỉ định, gặp tình huống khẩn cấp báo trung tâm chỉ huy, không được tự ý hành động. Tôi cho rằng, chúng tôi đã hoàn thành viên mãn nhiệm vụ, đáng lẽ phải được biểu dương.”
Giản Phàm ưỡn lưng dõng dạc nói, không còn đường lui nữa, thế nên chỉ có thể liều thôi, tránh khỏi đề tài khó giải thích kia. Đám cảnh sát cười rộ lên.
“Thế sao?” Đài Thủy Tiên nhìn năm người, ba đứa ít tuổi còn biết cúi đầu nhận sai, Giản Phàm, Tiêu Thành Cương là hai cái gai trong đội hiệp cảnh, đều có chỗ dựa mình không chọc vào nổi, nhưng hôm nay bị cục trưởng mắng cho bẽ mặt, nhếch miệng cười nhạt: “Tôi biểu dương các cậu cái gì, nghi phạm không thấy, các cậu chạy nhanh hơn thỏ, biểu dương các cậu lâm trận bỏ trốn à? Các cậu dù bê một tảng đá cũng có thể chặn được chúng, sao lại vứt xe bất chấp bỏ chạy? Có biết đội điều tra hình sự nói các cậu thế nào không? Vô dụng, ăn hại! Có thấy dễ nghe không? Bảo các cậu lập chốt, tốt xấu gì cũng phải ứng phó, hay dở gì cũng phải chạy chậm một chút, hay dở gì cũng phải làm cho lãnh đạo nhìn ... Giờ hay rồi, thả cho nghi phạm chạy, các cậu nói xem, trách nhiệm này ai gánh?”
Chương 015: Nồi đen chụp đầu ai?
“Chỉ đạo viên!” Giản Phàm cứng lưỡi, nếu cái tội lâm trận bỏ chạy chụp xuống đầu là chết chắc, lớn giọng cãi: “Chị muốn chúng tôi làm anh hùng thì cũng phải cho chúng tôi công cụ làm anh hùng chứ! Chẳng lẽ muốn chúng tôi dùng mấy lon nước ớt, mấy cái dùi cui cao su đối phó với ác đồ à? Nước ớt hết hạn rồi, chẳng biết có dùng được không. Chúng tôi không chạy thì làm sao? Đứng đó làm bia tập bắn chắc? Chúng tôi mà có súng, chúng tôi cũng dám chặn đầu bọn chúng, cảnh sát trên cục công an thành phố nổ súng đùng đùng mà có ngăn được chúng không? Họ là tinh anh trong cảnh sát còn không ngăn được, chúng tôi ngăn nổi à? Vả lại, hôm qua dội điều tra hình sự nói, bọn họ đã giăng thiên la địa võng, đám hiệp cảnh chúng tôi có hay không cũng được. Bao nhiêu cảnh sát súng thật đạn thật còn không bắt được, sao bắt chúng tôi gánh trách nhiệm? Đầu người khác đội mũ cảnh sát, chẳng lẽ đầu chúng tôi đội nồi đen à? Dù là gánh tội thay cũng chẳng thể đem hết cứt đái đổ lên đầu chúng tôi.”
Nghe Giản Phàm thao thao bất tuyệt, đám hiệp cảnh đồng cảm hết sức, chợt thấy oan ức dâng lên trong lòng.
Cái mồm Giản Phàm từ nhỏ luyện ở quán ăn không phải đùa, đấu khẩu với nam hay với nữ trong đồn công an chưa từng thua, hôm nay đem công phu ra dùng, nói cho chỉ đạo viên không phản bác nổi. ... Nhất là đoạn cứt đái đổ lên đầu càng làm đội ngũ nhốn nháo. Bốn người sau lưng Giản Phàm cắn căng mà cười, nếu không phải đối diện với chỉ đạo viên đã cười chảy nước mắt.
Thanh danh hiệp cảnh so với lưu manh trên đường chẳng tốt hơn là bao, có lợi thì cảnh sát hưởng, có chuyện thì đám hiệp cảnh không biên chế gánh. Bên ngoài kia gọi hiệp cảnh là cảnh sát nồi đen, cảnh sát thùng phân, ngoại hiệu chướng tai gì cũng có. Đồn cảnh sát gặp chuyện lớn tới mấy, khai trừ vài hiệp cảnh là xong, Giản Phàm đoạt tiên cơ nói ra trước, đạo lý rõ ràng, khiến chỉ đạo viên á khẩu.
Đài Thủy Tiên mặt lúc đỏ lúc trắng, đúng lúc này điện thoại cứu mạng tới, xem số gọi tới rồi vội vàng chỉ đám Giản Phàn: “Đình chỉ, cả tổ đình chỉ, viết báo cáo, nghe xử lý, giải tán!”
Sau đó mặt hầm hầm về văn phòng.
Đội ngũ giải tán, vài hiệp cảnh đi qua vỗ vai Giản Phàm tán thưởng, y chẳng còn sức đáp lại, vất vả cả đêm, ai cũng mệt, trừ trực ban, chia năm xẻ bảy lên xe của mình về nhà. Đám cảnh sát nhìn năm người họ cười hả hê, còn hiệp cảnh thì vây quanh nhao nhao.
“Địa Lôi, thằng nhãi mày không phải ngông lắm à, hôm nay sao thảm hại thế, nhìn thấy ác đồ cầm súng thế nào không?”
“Hắc Đản, sao thối thế này? ... Ái dà, mùi cứt.”
“Oa ca, anh đúng là đệ nhất soái ca ở đồn mình, hôm nay càng ngầu, nói cho chỉ đạo viên cứng họng luôn.”
Người trêu ghẹo, tìm trò vui, xem náo nhiệt, nói cả một đống lời vô nghĩa, năm người ai cũng có vài phần khó chịu, gạt đám đông rời khỏi đồn công an. Đi qua hai cái ngõ Giản Phàm mới dừng lại, ngạc nhiên nhìn bốn cấp dưới vẫn lẽo đẽo đi theo, phất tay: “Mấy đứa về cả đi, ai tìm mẹ người nấy, theo anh làm gì?”
“Oa ca, chúng ta bị đình chỉ rồi, không cẩn thận còn bị đuổi, phải làm sao đây? Hay viết báo cáo thừa nhận sai lầm?” Thán Chùy đen xì xì, cao lớn như trâu, song vẫn chỉ là đứa bé to đầu thôi, lo sợ hỏi.
Giản Phàm suy nghĩ, uốn lưỡi mấy lần vẫn thấy khó nói: “Không dễ, người ta muốn chụp nồi đen lên đầu chúng ta, chúng ta viết kiểm điểm cũng vô ích, đội hình cảnh đang ở trên núi, tạm thời không để ý tới chúng ta, nếu bắt được người còn dễ ăn nói, chẳng ai làm khó với nhân viên tạm thời chúng ta, nếu không ... Đợi có kết quả rồi tính.”
“Nếu không bắt được người?” Hắc Đản hỏi, hôm nay dẫm phải phân đã đủ mất mặt, nếu còn mất việc, không dám về nhà nữa.
“Không sao, các cậu đẩy hết trách nhiệm lên người anh là được, cứ nói anh bảo các cậu trốn, dù sao anh cũng chẳng muốn làm nữa.” Giản Phàm cố làm ra vẻ dửng dưng trấn an đám anh em.
“Đừng, nếu xử phạt thì cùng chịu, sợ mẹ gì?” Thành Cương tỏ vẻ có nạn cùng chịu.
“Linh tinh, anh bị đuổi, hay dở gì còn kiếm ăn được ở quán, mày có ông cậu làm trưởng ban công an, còn bọn chúng chẳng biết cái chó gì, mày bảo chúng làm việc gì? Nghe anh, bốn người viết báo cáo nộp lên, sau đó là có thể đi làm tiếp, anh chây ì không nộp, mấy ngày sau họ chụp tội lên đầu rồi đuổi anh là xong việc.”
Giản Phàm nhìn mấy đứa cuộc sống chẳng có trông đợi gì, thậm chí còn kém mình, Thán Chùy nhà ở quê rất khó khăn, Hắc Đản tốt nghiệp sơ trung chẳng được mấy năm, vốn là tiểu lưu manh trên đường. Địa Lôi nhà bán đậu hũ, lương hiệp cảnh tuy thấp, dù gì cũng là công việc.
Cả ba đều cảm kích nhìn Giản Phàm, vỗ vai chúng, chép miệng một cái, xoay người bỏ đi.
“Mẹ nó, thói đời gì thế này, có trách nhiệm là đổ lên đầu hiệp cảnh.” Thành Cương nghiến răng nghiến lợi, quay sang ba tên ngây như phỗng: “Nhìn cái gì mà nhìn, cút xéo, thường ngày bọn mày mở mồm ra là Oa ca, Oa ca, giờ có chuyện để một mình anh ấy gánh, bọn mày còn chút nghĩa khí nào không?”
.... .... ....
Xử lý năm cái gai, Đài Thủy Tiên nhận được điện thoại, rời đồn tới cục, vội vội vàng vàng, chạy lên văn phòng cục trưởng cục công an huyện ở tầng bốn, vừa mới đi vào liền bị mắng té tát.
“Làm ăn kiểu gì thế, đồn trưởng Giản vừa đi hai ngày đã không ra sao rồi, năm người kia sao có thể bỏ xe mà chạy?”
“Cục trưởng, năm người đó là hiệp cảnh.” Đài Thủy Tiên hối hận không thôi, chính vì sợ đám hiệp cảnh không làm nên trò trống gì nên mới tìm mấy vị trí không đáng kể để an bài, vậy mà biến thành chỗ quan trọng, đúng là càng sợ cái gì thì thứ đó càng tới.
Cục trưởng ngạc nhiên: “Toàn bộ à? Không phải bảo cô bốn phối hợp một sao? Sao lại để toàn hiệp cảnh lên tuyến đầu, bắt họ đơn độc chấp hành nhiệm vụ, lỡ xảy ra sự cố thì sao? Cô làm chỉ đạo viên kiểu gì?”
Nghe thấy trách nhiệm đổ lên mình, Đài Thủy Tiên sợ hãi: “Xin lỗi cục trưởng Mao, tôi công tác sai lầm, lực lượng trong đồn không đủ, khu vực quản lý lại rộng, tinh binh mãnh tướng được phái hết chỗ yếu hại, có trang bị súng. Ô Long Trì Khẩu là đường nông thôn, căn bản không ra được ngoài, đi được ba mươi km là thành đường núi, chốt chặn đó cục thành phố thấy có hay không cũng được, nên phái năm hiệp cảnh đi, ai ngờ nghi phạm lại chạy về chỗ đó. Tôi ...”
“Tôi cái gì mà tôi ? Công lao có thể tranh, trách nhiệm không thể đùn đẩy, hiệp cảnh thì sao, hiệp cảnh cũng phải ra dáng cảnh sát, cũng phải có cảm giác trách nhiệm và vinh dự chứ? Thường ngày cô giáo dục kiểu gì? Cô phải chịu trách nhiệm, phải kiểm điểm sâu sắc.” Cục trường đem trách nhiệm vòng vèo mấy lượt, hình như không phải của hiệp cảnh, mà là trách nhiệm của chỉ đạo viên.
Đài Thủy Tiên rối rít gật đầu: “Vâng, vâng, tôi kiểm điểm sâu sắc.”
“Năm người kia đâu? Có những ai?”
“Một tên Giản Phàm, là cháu đồn trưởng Giản, một là Tiêu Thành Cương, cháu ngoại trưởng ban pháp chế thành phố. Ba người còn lại Hách Kiến Lôi, Đàm Vũ Nghĩa, Lý Chí Quảng mới tuyển năm nay. Cục trưởng Mao, tôi đã đình chỉ viết báo cáo rồi.” Đài Thủy Tiên nói tới năm người đó, đột nhiên thấy buồn cười, danh hiệu Cương Pháo, Địa Lôi, Thán Chùy đều rất hợp hình tượng.
“Đương nhiên phải viết, chẳng những chúng viết, mà cô càng phải viết, cô nhất thời sơ xuất tạo thành ảnh hưởng lớn, ảnh hưởng xấu tới cục, dùng ai không dùng, cô đem một đám hiệp cảnh vào vị trí quan trọng! ... Đi đi, đừng ở đây làm tôi thêm phiền, nếu không bắt được nghi phạm, tôi xử lý cô.” Điện thoại vang lên cắt ngang lời giáo huấn của Cục trưởng Mao, nhận điện thoại rồi an bài vài nhóm đặc cảnh lục soát, chẳng để ý tới chuyện nát ở đồn, phẩy tay như đuổi ruồi.