Đoàn người Lộc Tiểu Nguyên cưỡi ngựa, đã đi được hai mươi dặm đường.
Trên đường du sơn ngoạn thủy, bất tri bất giác, thời gian cũng không còn sớm.
Bấy giờ, khoảng cách đến hoàng hôn vẫn còn khá xa, theo Chu Diệp phỏng đoán, có lẽ vẫn chưa tới giờ Thân.
Trên quan đạo.
"Cứ tiếp tục thế này, chúng ta phải mất mấy tháng mới đến được đế đô." Dao Dao cảm thấy nhàm chán, cả người uể oải không chút tinh thần.
"Ta tin rằng dọc đường đi chắc chắn sẽ rất thú vị." Lộc Tiểu Nguyên cười.
Trái ngược với vẻ mặt ủ mày chau của Dao Dao, nàng lại hoàn toàn khác, nàng đối với hết thảy đều cảm thấy vô cùng hứng thú.
Về phần Kim Tiểu Nhị, hắn thì sao cũng được.
Vừa đi đường vừa yên lặng tu luyện, bất luận lúc nào, hắn cũng đang hấp thu linh khí phiêu tán trong không gian xung quanh.
Tu vi của hắn cao thâm cũng không phải không có đạo lý.
Đi thêm hai dặm, Lộc Tiểu Nguyên lấy chiếc túi nhỏ, xách Chu Diệp ra.
"Muốn làm gì?"
Chu Diệp đang bận rộn tu luyện thì bị đánh thức, có chút ngẩn người.
Chẳng qua y không nghĩ nhiều, ý niệm duy nhất của y hiện tại chính là tu luyện, sau đó hóa hình.
"Hít." Lộc Tiểu Nguyên đưa mũi lại gần Chu Diệp, rồi hít một hơi thật sâu.
"A... Thật dễ chịu." Lộc Tiểu Nguyên lộ vẻ mặt thỏa mãn.
Chu Diệp bĩu môi, nhưng y đã sớm quen với chuyện này, đối với hành vi kỳ quặc của Lộc Tiểu Nguyên cũng không còn kinh ngạc nữa.
"Lộc tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy?" Dao Dao có chút không hiểu hành động của Lộc Tiểu Nguyên.
Sao chỉ hít một hơi từ thảo tinh đạo hữu mà lại hưng phấn như vậy?
"Hì hì, trên người tiểu thảo tinh có mùi thơm, ngửi rất dễ chịu." Lộc Tiểu Nguyên dùng ngón tay véo lấy lá của Chu Diệp, lắc qua lắc lại.
"Đúng rồi, muội có muốn thử không?" Nàng hỏi.
Dao Dao có chút tò mò, bèn gật đầu nói: "Được."
Nói rồi, Lộc Tiểu Nguyên trực tiếp ném Chu Diệp qua.
Dao Dao tay mắt lanh lẹ, đưa tay bắt lấy.
Chu Diệp bị bắt lấy chỉ muốn khóc.
Còn có thể tôn trọng một thảo tinh đã sinh ra linh trí như ta một chút được không?
Bị hít thì thôi đi, bị cầm lên vung vẩy lung tung ta cũng nhịn.
Mẹ nó chứ, ném thẳng đi như vậy có phải hơi quá đáng rồi không?
Cuộc sống thật quá khổ mà.
Dao Dao cầm lấy Chu Diệp, thử ngửi mùi hương thanh mát trên người y.
Vừa ngửi một hơi, hai mắt Dao Dao lập tức sáng lên, sau đó hít một hơi thật sâu.
Một hơi này quả nhiên hiệu quả rõ rệt.
Tinh thần Dao Dao phấn chấn, lập tức khôi phục lại dáng vẻ hoạt bát thường ngày.
"Oa, thảo tinh đạo hữu còn có công năng này, thật tốt quá!" Dao Dao vui mừng ôm Chu Diệp vào lòng.
"Đừng làm mất đấy nhé." Lộc Tiểu Nguyên lên tiếng nhắc nhở.
Dao Dao cẩn thận dắt Chu Diệp bên hông, vỗ vỗ vài cái, cảm thấy sẽ không rơi xuống mới quay đầu nói với Lộc Tiểu Nguyên: "Lộc tỷ tỷ yên tâm đi, ta đáng tin hơn tỷ nhiều."
Lộc Tiểu Nguyên lườm một cái, không thèm để ý đến Dao Dao.
Kim Tiểu Nhị ở phía sau, nhìn Chu Diệp chằm chằm.
Chu Diệp bị dắt vào đai lưng của Dao Dao, vừa vặn đối mặt với Kim Tiểu Nhị.
Y chú ý tới ánh mắt của Kim Tiểu Nhị, trong đó lộ rõ vẻ khao khát.
Hiển nhiên, gã này cũng muốn hít một hơi.
Chu Diệp thầm cảm thán, thế giới này thật đáng sợ.
Làm một thảo tinh thật không dễ dàng, lúc nào cũng có nguy cơ bị người ta cầm lên hít một hơi.
Trầm mặc một lát, Chu Diệp bắt đầu tu luyện.
Y muốn hóa hình. Sau khi hóa hình là có thể che đi mùi hương trên người, đến lúc đó, sẽ không còn phải lo lắng bị người ta cầm lên hít nữa.
Điểm vạn năng đang tích lũy tăng trưởng, chỉ là tốc độ vô cùng chậm.
Chu Diệp tuy có phàn nàn, nhưng vẫn thành thật tu luyện.
Chút điểm vạn năng này đối với y mà nói, có còn hơn không.
...
Đúng lúc hoàng hôn.
"Hoàng hôn ở nhân gian, không đẹp bằng hoàng hôn ở Mộc Giới của chúng ta." Nhìn mặt trời sắp lặn ở phía chân trời, Lộc Tiểu Nguyên nói.
"Cũng vậy cả thôi, xem nhiều rồi cũng thấy vô vị." Dao Dao chẳng hề bận tâm những thứ này.
Trước kia khi chưa hóa hình, nàng thích ngồi trên sườn núi ngắm hoàng hôn, xem nhiều rồi cũng thấy vô vị.
Mặt trời lặn, đêm tối buông xuống.
Kim Tiểu Nhị nhìn quanh bốn phía, sau đó lên tiếng hỏi: "Lộc gia, đêm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đâu?"
Lộc Tiểu Nguyên nhìn con đường phía trước.
Xung quanh toàn là cỏ dại um tùm, căn bản không thích hợp để nghỉ ngơi.
Lộc Tiểu Nguyên lười suy nghĩ những chuyện này, nàng quay đầu nói với Kim Tiểu Nhị: "Trên đoạn đường này, ta và tiểu thỏ tử chỉ phụ trách chơi thôi, những việc vặt vãnh này giao cho ngươi."
"Vậy được." Kim Tiểu Nhị gật đầu.
Thật ra dù Lộc Tiểu Nguyên có nói câu này hay không, hắn cũng biết rõ những chuyện này chắc chắn sẽ đến tay mình.
Kim Tiểu Nhị duỗi tay, vung một vòng về phía đám cỏ dại đang lay động trong gió nhẹ.
"Vụt."
Cỏ dại ngã rạp thành từng mảng, hóa thành tro tàn.
Khi gió thổi qua, đám tro tàn kia liền biến mất không còn tăm tích.
Một khoảng đất trống rộng lớn đã được Kim Tiểu Nhị dọn dẹp sạch sẽ.
Mặt đất được hắn san phẳng, lớp đất hơi ẩm ướt cũng bị nhiệt độ cao hong khô, rất thích hợp để nghỉ ngơi.
Chu Diệp thấy cảnh này, trái tim nhỏ run lên.
Dù sao cách đây không lâu, y cũng là một ngọn cỏ dại.
Nhưng lo lắng của y là thừa, Kim Tiểu Nhị sẽ không động thủ với y.
"Lộc gia, hay là nghỉ ở đây đi." Kim Tiểu Nhị chỉ vào khoảng đất trống, nhìn về phía Lộc Tiểu Nguyên.
"Được." Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.
Nàng vỗ lưng ngựa, con ngựa liền đi vào trong khoảng đất trống.
Sau đó, Lộc Tiểu Nguyên nhảy xuống, ngồi thẳng xuống đất.
Người bình thường có lẽ sẽ để ý quần áo có bị dính bùn đất hay không, nhưng Lộc Tiểu Nguyên lại không có nỗi lo này.
Y phục của nàng chính là Huyền Binh, trong tình huống bình thường sẽ không dính bùn đất.
Dao Dao cũng nhảy xuống, ngồi bên cạnh Lộc Tiểu Nguyên.
Kim Tiểu Nhị dắt ba con ngựa sang một bên, sau đó bắt đầu chuẩn bị đồ ăn thức uống.
Trong người hắn chứa rất nhiều đồ ăn, vung tay lên, trên khoảng đất trống liền xuất hiện một con Hắc Thủy Ngưu đã chết từ lâu, yêu đan cũng đã bị lấy đi.
Tuy đã chết từ lâu nhưng được bảo quản rất tốt. Trông nó như vừa mới chết, máu tươi trên người còn chưa đông lại.
Kim Tiểu Nhị bắt đầu xử lý.
Bên này, Lộc Tiểu Nguyên và Dao Dao đang trò chuyện.
Dao Dao có rất nhiều nghi hoặc về pháp quyết tu đạo cần thỉnh giáo Lộc Tiểu Nguyên.
Lộc Tiểu Nguyên cũng không giấu giếm, đem tất cả những gì mình lĩnh ngộ được nói cho Dao Dao nghe. Dao Dao cũng học rất nghiêm túc, sự lĩnh ngộ đối với pháp quyết cũng dần dần sâu sắc hơn.
Chu Diệp không biết đã rơi khỏi đai lưng của Dao Dao từ lúc nào.
Y không nhúc nhích, cứ thế nằm trên đất bắt đầu tu luyện.
Y tu luyện một mạch, thấm thoắt đã qua hai ba canh giờ.
Khi y tỉnh lại lần nữa, Lộc Tiểu Nguyên và Dao Dao đã tựa vào nhau ngủ say, còn Kim Tiểu Nhị thì đang khoanh chân ngồi tại chỗ tu luyện.
"Không cần củi mà vẫn cháy mãi, thật lợi hại."
Nhìn ngọn kim sắc hỏa diễm đang cháy hừng hực giữa khoảng đất trống, Chu Diệp cảm thán.
Y biết rõ, ngọn lửa kia hẳn là được duy trì bằng năng lượng, nếu không đã sớm tắt.
Chu Diệp đứng dậy, lắc lắc thân cỏ, vẫy vẫy rễ của mình, hoạt động thân thể một chút.
Tu luyện thời gian dài khiến y cảm thấy toàn thân tê rần, có chút cứng ngắc.
Nghĩ vậy, Chu Diệp bèn đi dạo trong khoảng đất trống.
Đi tới đi lui, vì không thấy đường nên y đâm sầm vào một vật thể cứng rắn.
Ngẩng đầu nhìn lên, mẹ nó, là móng ngựa.
Con ngựa kia cũng cảm giác có thứ gì đó đụng vào mình, bèn vô thức nhìn lại.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thấy Chu Diệp có thể đi lại, còn phát ra ánh sáng, đôi mắt vốn đã không nhỏ của con ngựa lại trợn trừng lên.
Chu Diệp liếc nó một cái, không thèm để ý, tiếp tục đi về phía trước.
Con ngựa cúi đầu, ghé sát vào người Chu Diệp ngửi ngửi.
Trời đất ơi, đây là cỏ quái gì mà thơm thế!
Trông ngon miệng quá!
Con ngựa tự nhủ cả đời này chưa từng được nếm thử loại cỏ biết phát sáng lại còn đi lại được, hôm nay phải thử một lần mới được.
Nó tuy có linh tính nhưng trí lực không cao, lại thêm mùi hương quyến rũ trên người Chu Diệp, liền vô thức đớp lấy y.
"Cạp!"
Con ngựa ngoạm nửa thân trên của Chu Diệp vào miệng.
Cảm nhận được thứ dính nhớp xung quanh, Chu Diệp ngây người.
"Ngọa tào, mẹ nó, tình huống gì đây?"
Con ngựa không nghĩ nhiều, trực tiếp nhai.
"Rắc rắc rắc..."
Ngọa tào, cỏ này sao cứng thế.
Con ngựa trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Nó chưa từng được nếm loại cỏ nào cứng như sắt thép thế này...