Virtus's Reader
Hack Kề Bên Người Cỏ Dại

Chương 630: CHƯƠNG 630: CHO BẠCH THẮNG GIỚI THIỆU ĐỐI TƯỢNG?

Trong trăm vạn năm qua, là tồn tại đầu tiên lấy huyết mạch cỏ dại không ngừng tăng lên đến tu vi Đế Cảnh, Chu Diệp vẫn có chút kiêu ngạo.

"Cũng nên khiêm tốn một chút."

Chu Diệp khoát tay áo.

Những cây cỏ dại trên đất, thái độ đối với hắn vô cùng cung kính.

Nhìn thấy Chu Diệp, phảng phất như thấy quân vương vậy.

Điều này khiến Chu Diệp vừa có chút đắc ý, lại vừa cảm khái.

"Huyết mạch tăng lên quá mức khó khăn, có lẽ đây chính là một trong những nguyên nhân khiến cỏ dại sau khi sinh ra linh trí khó mà tu đạo." Chu Diệp bất đắc dĩ lắc đầu.

Đi lại giữa thiên địa.

Hắn xác thực phát hiện rất nhiều giống loài mới lạ mà dĩ vãng từ trước tới nay chưa từng gặp qua, cũng chưa từng nghe nói tới.

Tuy nhiên những giống loài này cũng vô cùng phổ thông, có lẽ một ngày nào đó sau khi sinh ra linh trí mới có thể bộc lộ khía cạnh đặc biệt của mình.

Tại dã ngoại đi dạo nửa canh giờ, Chu Diệp triển khai thần niệm tìm kiếm.

"A, tiểu tử này sao lại ở đây?"

Chu Diệp hơi kinh ngạc, hắn phát hiện thân ảnh Tiểu Thánh Tượng.

Tên gia hỏa này tựa hồ cùng sinh linh khác xảy ra tranh chấp, một bộ dạng muốn động thủ.

"Là đại ca, cần phải quan tâm tình hình gần đây của tiểu đệ."

Chu Diệp nói thầm một tiếng, sau đó hướng phía nơi xa tiến đến.

...

"Bạch công tử, ba ngàn viên Thiên cấp Linh Tinh, hôm nay chuyện này coi như xong, nếu không cho dù đến trước mặt Bạch Đế, ta cũng không phục."

Một con cự mãng màu lam nước, phía sau sinh ra hai cánh, kiên quyết nói với Tiểu Thánh Tượng.

"Yêu cầu này của ngươi thật sự quá ngông cuồng."

"Chẳng phải ta vô ý phá hủy vườn linh dược của ngươi trong lúc giao chiến sao? Ta liếc nhìn, nhiều lắm là hai ngàn viên Thiên cấp Linh Tinh là đủ rồi, ngươi lại còn muốn ba ngàn? Ngươi nghĩ Bạch Thắng ta không có đầu óc sao?" Tiểu Thánh Tượng khoanh hai tay trước ngực.

Trận tranh chấp này, là Bạch mỗ ta sai.

Nhưng Yêu Vương trước mắt này quả thực có chút quá đáng.

Tiểu Thánh Tượng hắn nguyện ý bồi thường, nhưng Yêu Vương này lại muốn thu thêm một ngàn Linh Tinh.

Đúng là điển hình của sự tống tiền.

Tiểu Thánh Tượng lập tức không vui.

"Ta trồng linh dược chẳng lẽ không vất vả sao?"

"Đây đều là ta tốn rất nhiều công sức đoạt về được, có phải không?"

"Chẳng lẽ không nên bồi thường chút nào sao?"

Yêu Vương cũng vô cùng tức giận.

Tiểu Thánh Tượng trong lúc giao chiến vô ý, sau đó phá hủy hoàn toàn vườn linh dược của hắn.

Vốn dĩ linh dược đều sắp thành thục, điều này khiến Yêu Vương tâm trạng rất tốt, nhưng trong nháy mắt tất cả đều mất sạch.

Tâm tính này quả muốn nổ tung.

Cho nên, Yêu Vương chuẩn bị bắt Tiểu Thánh Tượng chi trả chút phí tổn thất tinh thần.

"Hai ngàn, không hơn! Thực sự không được ta sẽ bỏ chạy, ngươi cũng chẳng làm gì được ta."

Tiểu Thánh Tượng trầm giọng nói.

Mặc dù không thể đánh lại tên gia hỏa trước mặt, nhưng đừng quên, gia phụ của Tiểu Thánh Tượng ta là Bạch Viễn Sơn.

Có gan thì đánh một trận, ai sợ ai chứ.

"Một chút phí tổn thất tinh thần cũng không chịu chi trả, ngươi thật keo kiệt."

Yêu Vương mắng một tiếng, sau đó thu lấy hai ngàn viên Thiên cấp Linh Tinh trong tay Tiểu Thánh Tượng.

"Sao ngươi có thể nói như vậy, ta đây gọi là tiết kiệm ngươi có biết không?"

"Đã đạt đến cảnh giới như ngươi, tâm tính hẳn rất tốt, còn cần phí tổn thất tinh thần sao? Thật là nói đùa."

Tiểu Thánh Tượng coi thường cười một tiếng.

"Thôi đừng nói nhảm, sự tình đã giải quyết, ngươi mau đi đi, ta nhìn thấy ngươi là lại tức giận." Yêu Vương phất phất tay.

"Xin cáo từ!"

Tiểu Thánh Tượng rời đi.

Mới bay ra vài dặm, liền gặp Chu Diệp.

"Đại ca!"

Tiểu Thánh Tượng rưng rưng nước mắt.

"Sao lại trông như vừa bị người đánh tơi bời vậy?"

Chu Diệp ôm vai Tiểu Thánh Tượng, cười hỏi.

"Không có, sinh linh bình thường nào dám động thủ với ta chứ?"

Tiểu Thánh Tượng lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Chẳng phải ta đã lâu không gặp đại ca nên tâm tình kích động đó sao?"

"Gần đây sống thế nào?"

Chu Diệp cười hỏi.

"Rất tốt, ta đang ở bên ngoài lịch luyện, cùng một số tiền bối luận bàn, từ từ trưởng thành, cảm giác mạnh lên thật sự quá sung sướng." Tiểu Thánh Tượng hồi đáp.

Mặc dù đôi khi bị đánh rất thảm, nhưng cảm nhận được cảm giác mạnh lên ấy, Tiểu Thánh Tượng thừa nhận mình rất hưng phấn.

"Rất không tệ, ta nói cho đệ biết, tình hình thiên địa hiện tại..."

Chu Diệp đem tình hình thiên địa hiện tại nói ra cho Tiểu Thánh Tượng.

Tiểu Thánh Tượng trên mặt lộ ra sắc thái lo âu nồng đậm.

"Bốp."

Chu Diệp vỗ vỗ vai Tiểu Thánh Tượng, sau đó nói: "Đệ lo lắng gì, trời sập đã có người cao chống đỡ, chẳng phải có đại ca ở đây sao, đệ yên tâm, đến lúc đó đệ khẳng định không có vấn đề gì."

Nghe vậy, Tiểu Thánh Tượng càng thêm thương tâm.

Trước kia mình vẫn là thiên tài sánh vai cùng đại ca.

Mà giờ đây, đại ca vô tình bỏ xa mình.

Có cảm giác rất khó chịu trong lòng.

Cứ như thể đã từng ở cùng một cấp độ, mọi người cùng nhau chịu đựng gian khổ.

Rồi đột nhiên một ngày nọ, bóng dáng đồng bạn trở nên cao lớn, sau đó nói với ngươi một tiếng: Mọi chuyện cứ giao cho ta, ngươi cứ an tâm vui chơi là được.

Trong khoảnh khắc ấy, cả người đều không ổn.

Tuy nhiên Tiểu Thánh Tượng rất tài giỏi, hắn sẽ điều chỉnh tâm tình của mình.

Hắn đã nghĩ kỹ rồi.

Về sau khi ra ngoài lăn lộn, nếu gia phụ Bạch Viễn Sơn không được việc, vậy mình còn có thể hô lớn một tiếng: Đại ca ta là Chu Diệp.

Nghĩ đến, đến lúc đó một đám sinh linh nhìn mình ánh mắt cũng tràn đầy kính sợ.

Thử nghĩ, tại thiên địa hiện tại, có mấy ai dám động thủ với đại ca mình?

Chu Diệp không quá rõ ý nghĩ của Tiểu Thánh Tượng, nhưng ánh mắt Tiểu Thánh Tượng nhìn mình, phảng phất như thấy tuyệt thế mỹ nữ vậy.

Điều này khiến Chu Diệp có cảm giác kỳ lạ.

Chẳng lẽ, tiểu lão đệ này bị khí chất của mình chinh phục, bắt đầu ngưỡng mộ mình sao?

Trời ạ, điều này có chút đáng sợ.

"Đại ca, bàn bạc chuyện này."

Tiểu Thánh Tượng thần bí kéo tay Chu Diệp.

"Đệ muốn làm gì?"

Chu Diệp cảnh giác dị thường.

Biểu hiện hôm nay của Tiểu Thánh Tượng có chút kỳ lạ.

"Đại ca hiện giờ đã thành Đế, sức chiến đấu vô cùng cường đại, dù sao trước đó chưa thành Đế đã xử lý được đại lão cấp bậc như Yếm Lâm Ma Đế, hiện tại khẳng định còn mạnh hơn, giữa thiên địa có phải không có mấy đại lão là đối thủ của huynh không?" Tiểu Thánh Tượng hỏi.

"Đừng khoa trương như vậy, người một nhà biết rõ là được."

Chu Diệp mỉm cười, vỗ vỗ mu bàn tay Tiểu Thánh Tượng.

Tiểu tử này nhìn vấn đề vẫn rất thấu triệt nha, liếc mắt đã nhìn ra huynh hiện tại vô địch tịch mịch.

"Vậy thì tốt, đại ca, về sau ta gặp chuyện, có thể báo tên huynh không?" Tiểu Thánh Tượng một mặt mong đợi hỏi.

Mặc dù Tiểu Thánh Tượng ta không đặc biệt thích gây sự, nhưng có một đường lui vẫn rất tốt.

"Anh em chúng ta nói mấy lời này làm gì, cứ tùy tiện báo, về sau xảy ra chuyện lập tức liên hệ ta, ta sẽ lập tức đến giúp đệ quét ngang tất cả." Chu Diệp sắc mặt nghiêm túc nói.

Báo danh tự Chu mỗ ta, không cần nghĩ, khẳng định vô cùng hữu dụng.

Tuy nhiên tuyệt đối không nên hiểu lầm.

Những đại lão kia không dám đối đầu với Chu Diệp ta, nhưng Tiểu Thánh Tượng đệ khẳng định sẽ gặp nạn.

Chu Diệp đã có thể nghĩ đến.

Tại Tiểu Thánh Tượng báo danh tự mình về sau, khẳng định sẽ gặp phải một trận đánh đập.

Nguyên nhân căn bản là vì Tiểu Thánh Tượng là tiểu đệ của mình.

Đột nhiên.

Chu Diệp cũng có chút muốn mặc niệm cho Tiểu Thánh Tượng.

Tuy nhiên chuyện này cũng không có bao nhiêu liên quan.

Vừa vặn, cái cớ "lấy đức phục người" lại đến.

Ví như: Chu Diệp ta thân là đại ca, tiểu đệ bị đánh ta khẳng định phải ra mặt giải quyết, nếu không sẽ khiến tiểu đệ thất vọng đau khổ.

Đến lúc đó, chẳng phải có "nghiệp vụ" rồi sao?

Vỗ vỗ vai Tiểu Thánh Tượng, Chu Diệp gật đầu nói: "Yên tâm đi, không phải trò đùa, về sau gặp chuyện cứ báo danh tự ca."

"Đại ca thật sự quá tốt."

Tiểu Thánh Tượng siêu cảm động.

Hắn cũng nghĩ kỹ, nếu báo danh tự cha mình không dùng được, vậy liền báo danh tự đại ca.

Tuy nhiên Tiểu Thánh Tượng cũng là người ngay thẳng, hắn hỏi: "Đại ca, thật sự không có phiền phức sao? Vạn nhất đối phương bắt đệ uy hiếp huynh thì sao?"

"Đệ có ra sao cũng không quan trọng, nhưng nếu khiến đại ca huynh bó tay bó chân thì thật không tốt."

Tiểu Thánh Tượng rất chân thành.

Nói đùa thì nói đùa, nếu là thật khiến đại ca cảm thấy sự tình không dễ làm, vậy mình chính là tương đương hố đại ca.

Như vậy là rất không thích hợp.

Chu Diệp vẻ mặt không quan trọng.

"Yên tâm đi, tuyệt đối không có vấn đề, cho dù bắt đệ uy hiếp ta, ta cũng có thể giết chết đối phương." Chu Diệp vừa cười vừa nói.

Hắn có mười phần tự tin.

Tại Mộc Giới tự nhiên không cần phải nói, Tiểu Thánh Tượng sẽ không nhận bất cứ uy hiếp nào.

Nhưng ba tháng sau thì khó mà nói.

Dù sao đến lúc đó Lục Giới va chạm, có thể sẽ phát sinh náo động.

"Tốt!"

Tiểu Thánh Tượng gật đầu.

"Đại ca, ghé thăm nhà đệ chứ?" Tiểu Thánh Tượng phát ra lời mời.

Chu Diệp sững sờ.

Giọng điệu này, sao lại có ý mời mình đến nhà hắn cướp sạch vậy?

Chẳng lẽ mình hiểu lầm sao?

"Tốt, ta cũng đi cùng Bạch Đế tiền bối tâm sự đôi chút."

Trong lúc rảnh rỗi, Chu Diệp gật đầu đồng ý.

"Đi đi đi."

Tiểu Thánh Tượng rất hưng phấn.

Từ nay về sau, mình cũng là nam nhân có hậu trường cường ngạnh.

Về sau khi làm việc, rốt cuộc không cần bó tay bó chân.

Một lát sau, đến trụ sở của Viễn Cổ Thánh Tượng Tộc.

Nghe nói Chu Diệp muốn tới, Bạch Đế đã sớm chờ đợi ở cửa lớn.

"Chu công tử đại giá quang lâm, không kịp ra xa nghênh đón."

Bạch Đế cười tiến lên đón.

"Bạch Đế tiền bối khách khí rồi, ngược lại vãn bối mong rằng không gây thêm phiền phức cho Bạch Đế tiền bối." Chu Diệp hướng phía Bạch Đế chắp tay.

"Phiền toái gì mà phiền toái, nói chung đều là người một nhà."

Bạch Đế cười lắc đầu, sau đó nói: "Đi, đã chuẩn bị xong tiệc tối."

"Bạch Đế tiền bối, bây giờ còn sớm, sao đã chuẩn bị dạ tiệc nhanh vậy?"

Chu Diệp nhìn thoáng qua bầu trời, lúc này mới buổi chiều, thời gian còn sớm.

"Chẳng phải biết ngươi đã đến sao, vô luận thế nào, đêm nay ngươi đừng hòng chạy." Bạch Đế cười ha ha.

Chu Diệp cùng Tiểu Thánh Tượng liếc nhau một cái.

Tiểu Thánh Tượng bất đắc dĩ nhún vai.

"Đi thôi, đi theo ta."

Bạch Đế phất tay, dẫn Chu Diệp cùng Tiểu Thánh Tượng đi vào bên trong.

Trụ sở của Viễn Cổ Thánh Tượng Tộc tựa như một thôn trang, trụ sở của Bạch Đế nằm sâu trong thôn trang, cạnh một thác nước.

Trong sân.

Bạch Đế kéo Chu Diệp ngồi xuống.

"Tiểu tử ngươi trong thế hệ trẻ tuổi Lục Giới, thế nhưng là đệ nhất nhân." Bạch Đế hướng phía Chu Diệp giơ ngón tay cái lên.

"Cũng tạm, Bạch Thắng cũng không kém." Chu Diệp cười cười.

"Tiểu tử thối này kém xa ngươi."

Bạch Đế lắc đầu, nhìn lướt qua Tiểu Thánh Tượng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ ghét bỏ.

Tiểu Thánh Tượng bĩu môi, vô cùng ủy khuất.

Mình đặt ở bên ngoài cũng là vô cùng ưu tú đó chứ.

"Chu công tử, ngươi có biết tiên tử độc thân xinh đẹp nào không?" Bạch Đế thấp giọng hỏi.

Chu Diệp lông mày nhíu lại.

Nói thế nào đây, Bạch Đế tiền bối, ngài định tìm tiểu thiếp sao?

Tiểu Thánh Tượng cũng có chút kinh hãi.

Lão cha à lão cha, không ngờ người lại là Thánh Tượng như vậy.

"Chu công tử, ngươi xem, Bạch Thắng tiểu tử thối này chẳng ra gì cả, hiện tại chuyện Lục Giới ta cũng biết rõ, về sau khẳng định vô cùng bận rộn, không có thời gian đốc thúc tiểu tử thối này, ta nghĩ tìm một nàng dâu về giúp ta trông chừng tiểu tử này, tiện thể đốc thúc hắn cố gắng tu luyện." Bạch Đế giải thích nói.

Chu Diệp lập tức hiểu rõ.

"Đừng như vậy, ta còn trẻ mà."

Tiểu Thánh Tượng lập tức trợn mắt.

Nếu tìm cho mình một đạo lữ như đại tẩu, vậy sau này mình còn làm sao tiêu sái được nữa?..

Thiên Lôi Trúc — gói ghém xúc cảm trong từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!