“Mau đi tu luyện đi.”
Chu Diệp nói với Lộc Tiểu Nguyên.
“Tu luyện thật khô khan.” Lộc Tiểu Nguyên che mặt.
Vừa mới còn nói mình muốn trở nên mạnh mẽ, nhưng vừa nghĩ tới sự khô khan của tu luyện, nàng liền tìm cách trốn tránh, bởi vì Lộc Ma Vương nàng thật sự không thích tu luyện chút nào.
“Ngươi nhất định phải mạnh lên, nếu không sau này khi ra ngoài tỷ thí cùng các vị tiền bối kia, tu vi của họ cao hơn ngươi, mặc dù họ không dám ra tay thật với ngươi, nhưng người sáng suốt nhìn vào liền biết rõ có vấn đề. Cho nên, tu vi của ngươi cũng nhất định phải theo kịp tiết tấu, tránh để bọn họ nói ngươi ỷ thế hiếp người.” Chu Diệp tìm cách khuyên giải.
“Đúng nha, ngươi nói có lý.”
Lộc Tiểu Nguyên rất tán thành.
Sau này nếu tu vi không ngang nhau, Lộc Tiểu Nguyên nàng cũng không tiện thủ thắng.
Cho nên, tu vi giữa song phương ít nhất phải cùng cấp, chỉ có như vậy, Lộc Ma Vương nàng mới có thể lý trực khí tráng chiến thắng.
Nghĩ đến đây, động lực tu luyện liền đến, nàng cảm thấy vui vẻ.
Lộc Tiểu Nguyên lạch bạch chạy vào phòng mình, bắt đầu bế quan tu luyện.
Tiểu gia hỏa trong ngực nhìn theo bóng lưng mẹ nuôi, có một cảm giác kỳ quái.
Mẹ nuôi có vẻ ngốc nghếch.
“Cha nuôi ~”
Tiểu gia hỏa trong ngực Chu Diệp nhấp nhô, đem khuôn mặt nhỏ vùi vào lòng Chu Diệp.
Ngửi mùi thơm ngát tự nhiên trên người Chu Diệp, tiểu gia hỏa cảm thấy vô cùng tinh thần, đầu óc cũng trở nên thanh tỉnh.
Chu Diệp đi đến lương đình ngồi xuống, sau đó đặt tiểu gia hỏa lên bàn đá.
Ai cũng biết, Chu Diệp là một ngoan nhân.
Giờ phút này, hắn tự mình ngắt một chiếc lá.
Tiểu gia hỏa nhìn xem động tác của Chu Diệp, trong mắt tràn đầy mờ mịt.
Nó có chút không hiểu cha nuôi đang làm gì, bất quá vẫn cảm thấy cha nuôi thật là lợi hại.
“Nào, đây chính là thứ mà rất nhiều đại tu hành giả cầu còn không được, là chân thân của cha nuôi ngươi. Sau khi luyện hóa có tác dụng trị liệu, còn có thể lấp đầy cái bụng, vô cùng ưu tú.”
Chính Chu Diệp luyện hóa một đoạn, sau đó đem phiến thảo diệp còn lại nhét vào tay tiểu gia hỏa.
Tiểu gia hỏa hiển nhiên có chút choáng váng.
Nó cẩn thận nghiêm túc cầm lấy thảo diệp hít hà, cảm thấy mùi thơm nồng đậm, hình như có thể ăn được.
“Két.”
Tiểu gia hỏa cắn một cái, khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn lại.
Chu Diệp hơi ngây người.
Với hàm răng của tiểu gia hỏa, hình như nó cắn không nhúc nhích chân thân của mình...
Chuyện này có chút lúng túng.
“Ấu long đang trong giai đoạn phát triển cơ thể, ăn nhiều linh dược như vậy, nhất định phải có một phiến thảo diệp để trung hòa tất cả năng lượng, nếu không tiểu gia hỏa sẽ bị đau bụng.”
Chu Diệp bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn cầm lấy phiến thảo diệp, trong lòng bàn tay toát ra từng sợi Huyền Khí, luyện hóa thảo diệp thành một đoàn lực lượng thuần túy, sau đó đặt vào lòng bàn tay tiểu gia hỏa.
Lực lượng ôn hòa chạm đến làn da tiểu gia hỏa, lập tức dung nhập vào thể nội nó.
Tiểu gia hỏa nhìn xem một màn này, cảm thấy vô cùng thần kỳ, lại có chút hiếu kỳ đây rốt cuộc là vì sao.
Là diễn kịch đại sư, Chu Diệp lại có chút không hiểu biểu lộ nhỏ bé của tiểu gia hỏa.
Ôm tiểu gia hỏa xuống, đặt dưới đất, Chu Diệp lấy ra hai cái Du Hồn bắt đầu luyện hóa.
Tiểu gia hỏa đứng trên mặt đất.
Không động còn tốt, vừa động liền mất trọng tâm, lập tức ngã xuống đất.
Tiểu gia hỏa ngược lại không bị thương, nó nằm rạp trên mặt đất, giống như một con sâu róm trên mặt đất ngọ nguậy.
Chu Diệp luyện hóa xong một cái Du Hồn.
Hắn yên lặng nhìn xem tiểu gia hỏa không ngừng nhúc nhích trên mặt đất.
“Đây là một con rồng, tại sao lại ngốc nghếch như một con sâu bọ?” Chu Diệp sờ lên cằm, có chút buồn bực.
Cũng không suy nghĩ nhiều.
Dù sao tiểu gia hỏa hiện tại còn quá nhỏ, quá nhiều thứ cũng chưa được dạy dỗ.
Chờ tiểu gia hỏa chậm rãi lớn lên, có lẽ liền có thể hiển lộ ra Chân Long uy nghiêm.
Long Tộc như Thánh Ma Môn Chủ là không giống.
Bề ngoài nhìn có lẽ ngoại trừ màu sắc vảy khác nhau ra, có thể không có gì khác biệt, nhưng nếu luận về huyết mạch, Thánh Ma Môn Chủ không bằng một phần vạn của tiểu gia hỏa.
Yêu Thú nhất tộc có huyết mạch áp chế.
Hiện tại tiểu gia hỏa còn nhỏ, nhưng một chút tiểu động vật gặp được nó đều sẽ có chút sợ hãi.
Cũng tỷ như một cái Bạch Sắc Đoàn Tử đang trốn ở góc tường nơi xa.
Cửu Vĩ Yêu Hồ nếu luận về huyết mạch, trên thế giới đương kim không tính là thấp.
Nhưng gặp được một đầu Chân Long, dù chỉ là một ấu long nho nhỏ, hồ ly con của Cửu Vĩ Yêu Hồ cũng có chút không chịu nổi, cảm giác áp chế bẩm sinh, chưa bước lên con đường tu đạo, bản năng cảm thấy sợ hãi.
Chu Diệp đưa tay một chiêu.
Bạch Sắc Đoàn Tử xuất hiện trong tay hắn.
Tiểu hồ ly càng đến gần Tiểu Mộc Mộc, lập tức liền xù lông.
“Sợ hãi đến mức này sao?”
Chu Diệp cười cười, sau đó thi pháp, tiêu trừ nỗi sợ hãi trong lòng tiểu hồ ly.
Hắn ra tay tự nhiên là phi thường hữu hiệu.
Tiểu hồ ly chậm rãi bình tĩnh lại, ánh mắt linh động chuyển động.
Tiểu hồ ly tạm thời còn chưa mở ra linh trí, nhưng cũng đủ thông minh.
Nó biết rõ ai là đại lão, cho nên khi Chu Diệp đặt nó xuống đất, nó liền đứng thẳng người lên, hướng về phía Chu Diệp rên lên một tiếng.
“Đi chơi đi.”
Chu Diệp khoát tay áo.
Lộc Tiểu Nguyên một khi bắt đầu bế quan, Thanh Hư Sơn liền có vẻ hơi quạnh quẽ, có hai tiểu gia hỏa này ở đây, kỳ thật cũng rất tốt.
Chu Diệp luyện hóa Du Hồn, có đôi khi dành thời gian trông nom Tiểu Mộc Mộc cùng tiểu hồ ly.
Hai tiểu gia hỏa sau vài lần liền chơi đùa cùng nhau.
Mới bắt đầu tiểu hồ ly còn có chút e ngại Tiểu Mộc Mộc, dần dần liền khôi phục bình thường.
Và bây giờ.
Hai tiểu gia hỏa cũng nằm rạp trên mặt đất ngọ nguậy, phảng phất là đang tranh tài.
Hai chân nhỏ của Tiểu Mộc Mộc dù đạp thế nào, tốc độ cũng không có cách nào tăng lên.
Rất nhanh, tiểu hồ ly vượt qua nó, sau đó, một màn khiến sắc mặt Chu Diệp ngưng kết xuất hiện.
Tiểu Mộc Mộc trực tiếp nâng tay nhỏ bắt lấy đuôi tiểu hồ ly, sau đó liền không động đậy.
Vô luận tiểu hồ ly giãy dụa thế nào, Tiểu Mộc Mộc cũng không buông tay.
“Không chơi nổi à.”
Chu Diệp ở một bên trêu chọc.
Sau đó, hắn tiếp tục luyện hóa Du Hồn.
Món quà Hải Tiên lần trước tặng, còn chưa sử dụng hết đâu.
. . .
Lúc hoàng hôn.
Chu Diệp cùng Mộc Trường Thọ ngồi bên vách núi ngắm nhìn trời chiều.
Chu Diệp trong ngực ôm Tiểu Mộc Mộc, Mộc Trường Thọ trong ngực ôm tiểu hồ ly.
Hai tiểu gia hỏa mắt lớn trừng mắt nhỏ.
“Tiểu sư đệ, gần đây trên con đường tu đạo có điều gì hoang mang không?” Chu Diệp mở miệng hỏi.
“Hoang mang rất nhiều.” Mộc Trường Thọ có chút bất đắc dĩ.
Chu Diệp sững sờ, lập tức nói: “Cứ coi như ta chưa nói gì.”
Mộc Trường Thọ: “. . .”
Quả nhiên, sư huynh có khuê nữ sau, cũng không còn quan tâm đến mình nữa, vừa nghe đến mình có nhiều hoang mang, liền không muốn để ý tới mình.
“Đúng rồi, Nhị Đản sư huynh của ngươi đi nơi nào?” Chu Diệp hỏi.
“Nhị Đản sư huynh đang bế quan trong hang núi, Ma Thanh tiền bối đang thủ hộ ở đó.” Mộc Trường Thọ hồi đáp.
“Ừm.”
Chu Diệp gật đầu.
Mặt trời khuất núi, bóng đêm từ phía đông lan rộng, dần dần bao phủ toàn bộ đại địa.
Trên trời tinh quang điểm điểm, một đám mây mỏng lơ lửng giữa không trung che chắn hơn phân nửa ánh trăng, khiến ánh trăng trở nên có chút mông lung.
Bây giờ trong tinh không có Thiên Địa chi lực, ánh trăng cùng tinh quang đều có chút vặn vẹo, bất quá tổng thể mà nói cũng không có ảnh hưởng quá lớn.
Các sinh linh hiện tại đã thành thói quen.
Ánh trăng vặn vẹo còn mang theo một loại đẹp khác.
“Sư huynh, nhân lúc thiên địa khôi phục, ta muốn đi ra ngoài lịch luyện.” Mộc Trường Thọ nghiêm túc hướng về phía Chu Diệp nói.
Chu Diệp cùng Mộc Trường Thọ nằm trên đồng cỏ.
Tiểu Mộc Mộc cùng tiểu hồ ly theo phía bên phải bắt đầu, bò lên trên người Chu Diệp, lại liên tục bò lên trên người Mộc Trường Thọ rồi lăn xuống, tiếp đó dọc theo đường cũ trở về.
Chu Diệp hai tay đặt ở sau đầu, nhìn lên trời sao.
“Ngươi muốn đi thì đi, khi lăn lộn ở bên ngoài, phải luôn nhớ kỹ, sư huynh và Thanh Hư Sơn chính là hậu trường lớn nhất của ngươi. Đừng quản đối phương là ai, nếu như trêu chọc ngươi, đánh cũng liền đánh.” Chu Diệp mở miệng nói ra.
“Sư huynh ngươi yên tâm đi, ý nghĩ của ta cùng Bạch Thắng sư huynh là giống nhau.” Mộc Trường Thọ cười.
Bạch Thắng sư huynh trong miệng thường xuyên mang theo ‘Gia phụ Bạch Viễn Sơn’.
Mà sau này, trong miệng mình thường xuyên mang theo có lẽ chính là ‘Sư huynh ta là Chu Diệp’.
Nghĩ mặc dù là nghĩ như vậy.
Nhưng Mộc Trường Thọ cảm thấy, không đến tình trạng nhất định, mình chắc chắn sẽ không làm như vậy.
Nếu đã là lịch luyện, liền phải có bộ dáng lịch luyện.
Đến lúc đó hắn sẽ che giấu thân phận của mình, dùng thân phận Tán Tu ra ngoài lịch luyện.
“Lúc nào xuất phát?”
Chu Diệp nghiêng đầu nhìn về phía Mộc Trường Thọ.
Khoảng cách Lục Giới chạm vào nhau còn có chút xa, thời gian bình tĩnh chỉ còn lại nhiều như vậy, Chu Diệp rất trân quý từng phút từng giây.
“Sáng mai đi, ban đêm xuất phát cũng tìm không thấy chỗ ở.” Mộc Trường Thọ nói.
“Cũng tốt.”
Chu Diệp đồng ý.
Trầm mặc thật lâu, Chu Diệp mở miệng hỏi: “Ngươi lần này có thể mang cho ta một cô em dâu trở về không?”
“Sư huynh, nói cái gì đây?” Khuôn mặt nhỏ của Mộc Trường Thọ đỏ lên.
“Ngại ngùng cái gì, chuyện này sớm muộn cũng phải trải qua, ngươi cũng không thể cứ mãi đơn độc chứ?”
“Trên con đường tu đạo, nhất định phải có một Đạo Lữ, một người tu luyện thực tế quá buồn tẻ.” Chu Diệp rót đạo lý vào tai Mộc Trường Thọ.
“Sư huynh. . .”
Mộc Trường Thọ có chút bất đắc dĩ.
Trong nội tâm hắn cũng rất muốn tìm một Đạo Lữ, nhưng thật sự đối mặt thời điểm, hắn lại có chút không dám tìm.
Hắn cảm thấy chuyện tình cảm quá phức tạp.
Nếu như chỉ là đơn thuần tìm một Đạo Lữ cùng nhau tu đạo, Mộc Trường Thọ cảm thấy mình tùy tiện tìm một cái là được rồi.
Nhưng ý của sư huynh, rõ ràng là muốn hắn tìm một nàng dâu.
Điều này khiến Mộc Trường Thọ đơn thuần không biết trả lời thế nào.
“Vận mệnh là thứ khó lường, cho dù đã nhìn thấy tương lai, nhưng nếu sự tình chưa xảy ra, mọi thứ đều là bất định.”
Chu Diệp tràn đầy cảm xúc.
Tỷ như quẻ mà Huyền Quy tính cho mình, mặc dù trong quẻ không biểu hiện tiền căn hậu quả, nhưng trong bức tranh Huyền Quy hoặc là đã tử vong, hoặc là chính là thoát ly mai rùa.
Mà Huyền Quy nói hắn dự cảm hôm nay chính là thời gian hắn ứng kiếp, nhưng đến bây giờ vẫn bình an vô sự.
Điều này nói rõ, quẻ tượng biểu hiện, có thể bởi vì một nguyên nhân nào đó không đáng chú ý liền sẽ cải biến.
Nhiều khi, một ý niệm thôi, đủ để cải biến tương lai của mình.
Cũng tỷ như, nếu như trước đây Chu Diệp lựa chọn sau khi cường đại liền rời khỏi Thanh Hư Sơn, như vậy, hôm nay hắn có lẽ liền không ở Thanh Hư Sơn, mà là ở địa phương khác.
May mắn, trước đây hắn không có lựa chọn chạy trốn.
“Sư huynh, ta minh bạch ý tứ của ngươi.” Mộc Trường Thọ gật đầu.
“Ngươi minh bạch là tốt rồi.”
Chu Diệp ngồi dậy, nhấc Tiểu Mộc Mộc lên, ôm vào trong ngực, sau đó nói ra: “Đêm nay đừng tu luyện nữa, nghỉ ngơi cho khỏe một đêm đi.”
“Vâng.”
Mộc Trường Thọ nhấc tiểu hồ ly, đi theo sau lưng Chu Diệp.
Đặt tiểu hồ ly ở trong sân xong, Mộc Trường Thọ đi đến bên vách núi nằm xuống.
Nhìn lên trời ánh trăng, hắn cũng đang suy nghĩ rất nhiều chuyện...
⚡ Thiên Lôi Trúc — đọc truyện siêu mượt!