Chu Diệp đi tới Bạch Cốt Thành.
Bạch Cốt Thành sớm đã quy về Thánh Ma Môn quản lý.
Bởi vì Chu Diệp cùng Ám Nguyệt Ma Đế và Nhị công tử cũng xem như bằng hữu, lại thêm có sự cho phép của phụ thân Ma Đế chi tử, cho nên Bạch Cốt Thành đã chủ động tìm đến hợp tác với Thánh Ma Môn. Hiện tại Bạch Cốt Thành rất thái bình, thậm chí so với dĩ vãng còn phồn hoa hơn nhiều, là một trong số ít những thành phố lớn của Ma Giới, đồng thời cũng là khu vực trọng điểm được Thánh Ma Môn nâng đỡ.
Chu Diệp thần niệm tìm kiếm.
Bên trong Bạch Cốt Thành, hiện tại là Nhị công tử đang quản lý.
Ám Nguyệt Ma Đế hiệu lực cho Thánh Ma Môn, trấn áp một phương Ma vực, từ một ma đầu vốn dĩ phật hệ như cá ướp muối đã biến thành một ma đầu không thể không nắm quyền như hiện tại.
Mà lão cha của Nhị công tử sau khi từ Ma Uyên trở về, tiến vào Thánh Ma Môn bế quan tu luyện, đã có tu vi Đế Cảnh trung kỳ. Phụng mệnh tiến về tiền tuyến chiếm lĩnh địa bàn của liên minh lão ma đầu, tu vi không thấp, lại thêm một lòng vì Thánh Ma Môn phục vụ, hiện tại đã có địa vị không nhỏ.
Phủ đệ của Nhị công tử.
Cửa ra vào tuy có thị vệ, nhưng những thị vệ này cũng không dám ngăn cản Chu Diệp.
"Nhị công tử, đã lâu không gặp, gần đây sống thế nào?" Chu Diệp không chút khách khí đi vào, cất tiếng chào hỏi Nhị công tử đang cùng lão quản gia thảo luận chuyện.
"Ngươi... Chu công tử!" Nhị công tử có chút ngây người, sau đó ngạc nhiên đứng dậy, đón Chu Diệp.
Chu Diệp mang trên mặt mỉm cười.
"Nhìn ra được, Nhị công tử gần đây sống không tệ a, hiện tại cũng đã có tu vi Bất Hủ Cảnh, thật đáng mừng." Chu Diệp vỗ vỗ vai Nhị công tử, để tỏ ý cổ vũ.
Nhị công tử rất kích động.
Chu công tử chính là đạo sư trong ma đạo của mình. Nếu như không có Chu công tử tồn tại, mình chắc chắn sẽ không có thành tựu như ngày hôm nay.
"Chu công tử, cảm tạ ngươi. Nếu như không phải ngươi, Ma Giới sẽ không giàu có đến thế, tu vi cảnh giới của ta cũng khó có thể đề cao đến trình độ như bây giờ." Nhị công tử hướng Chu Diệp thi lễ một cái.
"Nhị công tử không nên khách khí. Bây giờ Thánh Ma Môn chưởng quản Ma Giới, Thanh Hư Sơn chúng ta cùng Thánh Ma Môn là đồng minh, chắc hẳn về sau Ma Giới khẳng định sẽ thay da đổi thịt. Cho nên tất cả chúng ta đều là bằng hữu, giữa bằng hữu nên giúp đỡ lẫn nhau nha." Chu Diệp một mặt chân thành nói.
Nhị công tử vô cùng cảm động.
"Ta có tài đức gì a, lại gặp được bậc đại trí tuệ như Chu công tử, đã chỉ rõ phương hướng tu luyện của ta... Đây quả thực là phúc phận ta đã tu luyện từ kiếp trước đây mà..."
Nhị công tử kéo tay Chu Diệp, không ngừng nói.
Chu Diệp nhìn xem bộ dáng kích động của Nhị công tử, đều có chút không có ý tứ.
Nói thật, trước đây hắn Chu Diệp cũng không nghĩ nhiều như vậy, chính là mang theo tâm lý trêu chọc Nhị công tử, cho nên mới làm rất nhiều chuyện.
Kết quả, sao có thể nghĩ đến, hiện tại Nhị công tử đã có thành tựu như vậy.
So với hắn Chu Diệp thì chắc chắn chẳng đáng là gì, nhưng trong thế hệ trẻ của Ma Giới, Nhị công tử xem như kẻ xuất chúng.
"Nhị công tử, lần này đến đây là có chuyện quan trọng, thuận tiện ghé thăm xem ngươi sống thế nào mà thôi. Bây giờ nhìn thấy Nhị công tử ngươi sống không tệ, ta cũng yên lòng." Chu Diệp gật đầu.
Trong lời nói đã ngầm ám chỉ, ta còn có chuyện cần làm, ta liền muốn đi trước.
Nhị công tử đang trong cơn kích động, cũng không biết có phải là không nghe hiểu hay không, hắn mở miệng nói: "Chu công tử, chớ có sốt ruột, không có chuyện gì là không giải quyết được, trước hãy ở lại dùng bữa cơm."
"Nhị công tử thịnh tình mời, theo lý mà nói ta nên đồng ý, nhưng việc trọng quấn thân, thật sự không tiện lắm a." Chu Diệp có chút bất đắc dĩ.
Nơi đây gần Ma Uyên, mà khí tức Ma Uyên phát ra so với lần trước tới mạnh hơn rất nhiều, Chu Diệp cũng vội vã đi qua xem xét tình huống.
"Đã như vậy, Chu công tử xử lý xong việc, nhất định phải ghé qua chỗ ta." Nhị công tử có chút thất lạc nói.
Hắn rất muốn được giao lưu nhiều hơn với Chu công tử.
Bởi vì hắn thấy, Chu công tử trí tuệ vô song, tài trí hơn người, không ai sánh kịp.
Có thể giao lưu đôi chút với một tồn tại như Chu công tử, vậy đơn giản chính là một loại vinh hạnh.
Đáng tiếc, Chu công tử có việc trọng quấn thân, không thể ở lâu.
Nếu không, hôm nay hắn mặt dày cũng muốn giữ Chu công tử ở lại dùng bữa cơm đạm bạc.
"Đi."
Cất tiếng chào, Chu Diệp biến mất vô ảnh vô tung.
Hắn xuất hiện trên vách đá Ma Uyên, hướng xuống nhìn xem.
Vực sâu thăm thẳm vặn vẹo, truyền ra khí tức nhiếp hồn đoạt phách.
Chu Diệp nhíu mày.
Ma Uyên dường như đã xảy ra biến cố, hoàn toàn khác biệt so với trước kia.
Chu Diệp không sợ hãi, nhảy xuống.
Khi rơi xuống vực sâu đen như mực, không thấy được năm ngón tay, Chu Diệp cảm giác mình vượt qua hư không, dịch chuyển không gian, sau đó xuất hiện ở nội bộ Ma Uyên.
Nơi này tối tăm mịt mờ một mảnh, trên đại địa rộng lớn xuất hiện từng đạo vết rạn.
"Phương thiên địa này cũng sắp sụp đổ rồi sao?"
Chu Diệp trong lòng kinh hãi.
Hắn bắt đầu hướng khu vực hạch tâm Ma Uyên bay đi.
Hắn rất quan tâm tình trạng của Vô Cực Thiên Ma.
Nếu như Vô Cực Thiên Ma không trấn áp được nơi này, vậy vấn đề gặp phải sẽ vô cùng lớn.
Dù sao, nơi đây trấn áp đều là những sinh vật đã từng bị du hồn thôn phệ thần hồn, cướp đoạt thân thể.
Những sinh vật này, đến bây giờ cũng sở hữu lực lượng cường đại.
Một khi Vô Cực Thiên Ma không trấn áp được nơi này, rốt cuộc sẽ phát sinh chuyện gì, ai cũng không biết.
Biện pháp ổn thỏa nhất chính là để Vô Cực Thiên Ma tiếp tục trấn áp nơi đây, đồng thời kiên cố phong tỏa nơi này.
Tốc độ phi hành của Chu Diệp rất nhanh, chỉ trong vài hơi thở thời gian liền đã tiếp cận khu vực hạch tâm Ma Uyên.
Những tử thi sinh vật giữa không trung phảng phất sống lại, vô định du đãng trong hư không.
Càng lúc càng đi sâu vào, cảm giác áp bách trên người Chu Diệp cũng càng ngày càng mạnh, trong lòng cũng dần dần căng thẳng.
Vô Cực Thiên Ma rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Mang theo lo lắng, Chu Diệp cuối cùng cũng đi tới khu vực hạch tâm Ma Uyên.
Ở nơi đây, vô tận năng lượng tiêu cực bao phủ mảnh khu vực này, toàn bộ thiên địa cũng biến thành hắc ám, mắt thường khó mà nhìn rõ vật thể cách mười trượng.
Chu Diệp bước đi về phía trước, trải qua từng hố sâu.
Bên trong hố sâu, những tử thi sinh vật bị xích sắt cầm tù, từng cái cúi gằm đầu, trên thân lại tản ra khí tức cường đại.
Sắp xảy ra chuyện.
Lòng Chu Diệp nặng trĩu.
Du hồn đoạt xá Nam Tiên Đế vẫn chưa giải quyết, chuyện Tiên Giới cũng chưa sắp xếp ổn thỏa.
Ma Giới vừa mới thuộc về Thánh Ma Môn chưởng quản, Ma Uyên liền xảy ra chuyện như vậy.
Hi vọng duy nhất của Chu Diệp là tìm thấy Vô Cực Thiên Ma, để hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Ma Uyên.
Thế nhưng Chu Diệp không thể liên lạc được với Vô Cực Thiên Ma. Ngoại trừ lực áp bách cường đại và khí tức hỗn tạp, thiên địa trong Ma Uyên vô cùng yên tĩnh, không một tiếng động, phảng phất là một mảnh tử địa.
...
Tĩnh lặng.
Xung quanh vô cùng tĩnh lặng, Chu Diệp cuối cùng cũng đi tới bên cạnh hố sâu lớn nhất kia.
Chu Diệp không nhìn rõ tình huống bên trong hố sâu.
Dưới sự bao phủ của thần niệm, Chu Diệp phát hiện, chiếc quan tài bị xích sắt khóa chặt kia đang rung động rất nhỏ.
Đồng thời, Chu Diệp trong thoáng chốc nghe thấy tiếng tim đập nặng nề.
"Là Vô Cực Thiên Ma muốn phục sinh, hay là du hồn bị hắn trấn áp muốn phục sinh?" Sắc mặt Chu Diệp ngưng trọng.
Tiếng tim đập nặng nề khiến Chu Diệp cảm thấy có chút hoảng loạn.
Bắc Hàn Trảm Thế Đao trong tay nắm chặt.
Nhưng bất kể thế nào, cũng không mang lại cho Chu Diệp một tia cảm giác an toàn nào.
Vô Cực Thiên Ma cùng du hồn kia đều là tồn tại cấp bậc Tuyệt Thế Chân Tiên.
Chu Diệp không quá rõ ràng hàm nghĩa của Tuyệt Thế Chân Tiên.
Nhưng hắn có thể khẳng định, Tuyệt Thế Chân Tiên tuyệt đối sở hữu lực lượng cường đại nhất trên thế gian. Đừng nói là dưới Tiên Cảnh, e rằng ngay cả Tự Tại Tiên cũng không thể chống cự loại lực lượng đó.
"Không thể đối phó được a..." Chu Diệp vặn vặn cổ.
Nếu như Vô Cực Thiên Ma thật sự xảy ra chuyện, một khi du hồn kia phá vỡ quan tài, rời khỏi Ma Uyên, vậy thiên địa sẽ nghênh đón một vòng hủy diệt mới.
Chu Diệp không hề nghi ngờ, đối phương tuyệt đối sở hữu lực lượng khủng bố như vậy.
Dù đối phương bị vây hãm trên trăm vạn năm, dù vô cùng suy yếu, cũng chắc chắn sở hữu lực lượng không thua kém Tự Tại Tiên cấp.
Áp lực.
Vô cùng nặng nề áp lực.
Chu Diệp càng thêm khao khát trở nên mạnh hơn.
Chỉ có trở nên mạnh hơn, mới sẽ không có loại cảm giác vô lực này.
Chỉ cần Chu Diệp đủ mạnh, hắn có thể một đao bổ nát quan tài, sau đó cẩn thận quan sát xem rốt cuộc là ai sống lại bên trong.
Nếu là Vô Cực Thiên Ma sống lại, Chu Diệp sẽ một đao chém chết du hồn.
Nếu là du hồn cướp đoạt thân thể Vô Cực Thiên Ma mà sống lại, Chu Diệp sẽ bóc tách du hồn ra, sau đó chém chết nó.
Dù sao du hồn không còn đường nào khác, chỉ có một con đường chết bày ra trước mắt.
Nhưng tất cả những điều này cuối cùng cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi. Thật muốn có được lực lượng như vậy, Chu Diệp còn không biết phải cố gắng bao lâu nữa.
"Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là ai đang phục sinh?"
Thần niệm của Chu Diệp muốn tiến vào bên trong quan tài, nhưng thần niệm của hắn đối mặt với nó phảng phất như một quả trứng gà, căn bản không có điểm đột phá, hoàn toàn không thể tiến vào.
Điều này khiến Chu Diệp hoàn toàn không có cơ hội biết được rốt cuộc là ai đang phục sinh.
"Lão đệ..."
Bỗng nhiên, bên tai Chu Diệp vang lên một đạo thanh âm hư nhược.
"Đại ca?!"
"Ngươi vẫn chưa chết sao?" Chu Diệp có chút kinh hỉ.
"Mẹ nó, ngươi nói chuyện kiểu gì vậy, cứ như vậy mong lão ca ngươi ta chết đi không được sao?" Thanh âm Vô Cực Thiên Ma vô cùng suy yếu, tựa như ngọn nến trước gió, chỉ sau một khắc liền muốn tắt thở.
Chu Diệp sắc mặt ngưng trọng hỏi: "Đại ca, tình huống của ngươi bây giờ có chút không ổn chút nào. Ngươi có thể nói cho ta biết có điều gì ta có thể giúp ngươi không?"
"Ngươi chắc là chẳng giúp được gì đâu."
"Vấn đề rất lớn, ta cũng rất hoảng loạn." Vô Cực Thiên Ma có chút bất đắc dĩ.
Chính mình còn có chuyện không giải quyết được, một tu sĩ Đế Cảnh hậu kỳ nho nhỏ như Chu Diệp khó nói có thể giải quyết được sao?
Khoan đã.
Đế Cảnh hậu kỳ?
"Tiểu tử ngươi tu vi sao lại tiến triển nhanh đến vậy?" Vô Cực Thiên Ma hỏi.
"Hiện tại thời gian dư dả, tu vi tiến triển nhanh một chút chẳng phải là điều hiển nhiên sao?" Chu Diệp nói một cách đương nhiên.
Vô Cực Thiên Ma mặc dù không biết đây là vì sao, nhưng hắn biết Chu Diệp trên người chắc chắn mang theo rất nhiều tài nguyên tu luyện.
"Ngươi đem tất cả tài nguyên tu luyện trên người ngươi cho ta, ta bố trí một trận pháp, nếu không qua một đoạn thời gian nữa ta sẽ chết mất." Vô Cực Thiên Ma nói.
"Được rồi."
Chu Diệp không do dự.
Vung tay lên, trước người xuất hiện một quang đoàn.
Đó là tất cả tài nguyên tu luyện hắn mang theo.
"Ngọa tào, giàu có đến vậy, ngươi mẹ nó là cướp của Tuyệt Thế Chân Tiên nào sao?!"
Vô Cực Thiên Ma kinh ngạc.
Hắn hâm mộ đến đỏ cả mắt.
Mẹ nó, hắn chưa từng thấy qua một kẻ giàu có đến vậy...
Thiên Lôi Trúc — nơi chữ nghĩa khẽ chạm trái tim