Thanh Hư Sơn.
Tiểu Mộc Mộc nằm trên Thành Tiên Giai, Thành Tiên Giai tựa như một tấm đệm mềm mại, khiến Tiểu Mộc Mộc lún sâu vào trong.
"Gần đây mọi người đều quá bận rộn..."
Tiểu Mộc Mộc gãi gãi đầu, cảm thấy đặc biệt nhàm chán, muốn đi ra ngoài chơi, nhưng bây giờ thiên địa tràn đầy nguy hiểm. Để tránh phiền phức không cần thiết, Tiểu Mộc Mộc rất hiểu chuyện, ngoan ngoãn ở lại Thanh Hư Sơn.
"Ta cảm nhận được khí tức của mẫu thân, khí tức của mẫu thân có lúc xuất hiện, có lúc lại biến mất, khẳng định người cũng đang bận, nếu không nhất định sẽ tìm đến ta."
Tiểu Mộc Mộc đan hai tay vào nhau, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ hơi băn khoăn.
Nghĩ nghĩ, Tiểu Mộc Mộc cảm thấy mình mức độ lớn nhất hẳn là có thể chạy đến chân núi đi chơi, có thể đi nhìn xem Trường Thọ thúc thúc.
"Cũng không biết Trường Thọ thúc thúc đã dạy Vương Trần cùng Tiểu Tiểu Bạch thế nào rồi."
Nói là làm, Tiểu Mộc Mộc đứng dậy. Thành Tiên Giai khôi phục nguyên dạng, nàng ôm lấy nó rồi đi về phía vách núi.
Độ cao thật dọa người, nhưng Tiểu Mộc Mộc không hề sợ hãi.
Nàng dùng Thành Tiên Giai bao bọc lấy mình, sau đó dùng lực nhảy một cái, lao thẳng xuống dưới vách núi.
"Tít, tít, tít —— "
Thành Tiên Giai mềm mại nảy lên nảy xuống giữa sườn núi, bảo vệ Tiểu Mộc Mộc không bị thương tổn.
Nhưng nói đi thì nói lại, Tiểu Mộc Mộc là một đầu Chân Long, dù là lúc này còn tuổi nhỏ, theo trên núi ngã xuống cũng sẽ không bị thương, da cũng sẽ không bị trầy xước.
Nhưng Tiểu Mộc Mộc cuối cùng không biết mình mạnh cỡ nào, theo bản năng muốn bảo vệ tốt chính mình, không thể để mọi người trong nhà thêm phiền.
Chân núi.
"Nha đầu sao lại xuống đây rồi?"
Mộc Trường Thọ hơi nghi hoặc một chút, đưa tay tiếp lấy bạch sắc viên cầu đang bao bọc Tiểu Mộc Mộc.
Mộc Trường Thọ biết rõ đây là Thành Tiên Giai, trong lòng hắn cũng có chút sợ hãi, nhưng vì sự an toàn của Tiểu Mộc Mộc, nên tiếp thì vẫn phải tiếp.
"Trường Thọ thúc thúc, tu vi của người có tăng lên không ạ?" Tiểu Mộc Mộc thò đầu ra khỏi viên cầu, tò mò hỏi.
"Tạm thời còn chưa có, thiên tư của thúc thúc tuy không tệ, nhưng cũng không thể đột phá nhanh đến mức này được." Mộc Trường Thọ xoa xoa đầu Tiểu Mộc Mộc.
"Là như thế này ạ, Trường Thọ thúc thúc người mau bế quan đi, ta sẽ không quấy rầy người đâu, ta tùy tiện dạo chơi không đi xa đâu." Tiểu Mộc Mộc nhu thuận nói.
Mộc Trường Thọ nghĩ nghĩ, trong phạm vi Thanh Hư Sơn, tiểu gia hỏa cũng sẽ không phải chịu nguy hiểm gì, thế là gật đầu nói: "Đi đi, nhớ kỹ đừng đi quá xa."
"Vâng ạ."
Tiểu Mộc Mộc ôm Thành Tiên Giai, một đầu đâm vào trong rừng rậm.
Mộc Trường Thọ phân ra một luồng Thần Niệm bao phủ lên Tiểu Mộc Mộc, đề phòng bất trắc xảy ra.
Sau đó, hắn ngồi xếp bằng xuống, tiếp tục tu luyện.
Một bên khác.
Tiểu Mộc Mộc chạy tán loạn khắp nơi.
Nơi này trêu chọc con kiến, nơi kia gãi gãi hồ điệp.
Rất nhanh, Tiểu Mộc Mộc gặp Vương Trần đang điên cuồng đấm vào thân cây trong rừng rậm.
Vương Trần đang luyện quyền pháp của hắn.
Không cần bất kỳ tu vi nào, hắn cứ thế từng quyền từng quyền nện vào thân cây đại thụ mà bốn năm người ôm không xuể.
Cây cối chung quanh Thanh Hư Sơn mỗi thời mỗi khắc đều nhận linh khí nồng đậm tẩm bổ, thân cây vô cùng cứng rắn, máu trên nắm tay Vương Trần cũng chảy xuống.
"Ngươi đang làm gì đó?"
Tiểu Mộc Mộc có chút hiếu kỳ hỏi.
"Tiểu công chúa, như người thấy đấy, ta đang luyện quyền." Vương Trần trả lời.
Mỗi lần đối mặt Tiểu Mộc Mộc, Vương Trần trong lòng cũng đau xót vô cùng.
Vừa sinh ra đã mang theo tu vi mà mình không thể đuổi kịp, xem ra đầu thai quả thực là một việc cần kỹ thuật.
Vương Trần cũng nghĩ kỹ rồi, nếu như mình có kiếp sau, nhất định phải ưu tiên nâng cấp kỹ thuật đầu thai lên mức tối đa, sau đó sinh ra cũng mang theo tu vi Toái Hư cảnh đỉnh phong hoặc Chí Tôn cảnh đỉnh phong.
Nói như vậy, thật quá sướng rồi, bớt đi không ít thời gian.
"Là như thế này à." Tiểu Mộc Mộc hiểu ra.
Thế nhưng nàng không nghĩ ra là, vì sao Vương Trần luyện quyền lại muốn đánh cây, mà không phải đánh tảng đá lớn đằng xa kia, đánh tảng đá lớn chẳng phải thoải mái hơn sao?
Tiểu Mộc Mộc tự hỏi, khẳng định là Vương Trần bị Trường Thọ thúc thúc huấn luyện cực kỳ khổ, cho nên Vương Trần đang luyện quyền thì đánh cây, như vậy liền đạt được tác dụng trả thù Trường Thọ thúc thúc trong lòng.
Ừm, khẳng định là như vậy.
"Ngươi có nhìn thấy Tiểu Tiểu Bạch không?" Tiểu Mộc Mộc hỏi.
"Tiểu Tiểu Bạch hình như đang giao chiến với các tiền bối yêu thú kia, nói rằng chỉ có thực chiến mới có thể tích lũy kinh nghiệm." Vương Trần chỉ một cái phương hướng rồi trả lời.
Vương Trần đánh không lại Tiểu Tiểu Bạch, hắn cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Có một lần cùng Tiểu Tiểu Bạch luận bàn, Tiểu Tiểu Bạch dùng hai cái đuôi quất tới, khiến mặt hắn đau rát.
Mối thù này hắn hiện tại còn nhớ rõ.
Hắn hiện tại phải cố gắng luyện quyền, để mong lần tỷ thí sau có thể một quyền đánh bay Tiểu Tiểu Bạch, xem nàng còn dám ức hiếp mình nữa không.
"Vậy ta đi trước nhìn xem Tiểu Tiểu Bạch đi."
Tiểu Mộc Mộc kéo Thành Tiên Giai liền hướng phía phương hướng Vương Trần chỉ chạy tới.
Đợi Tiểu Mộc Mộc rời đi, Vương Trần hít một hơi sâu, một quyền đánh vào thân cây.
"Soạt!"
Tiếng trầm vang lên, Vương Trần rất hài lòng.
Cảnh giới nhục thân của hắn quá thấp, nhất định phải điên cuồng rèn luyện mới có thể đề cao.
...
Trong rừng rậm.
Tiểu Tiểu Bạch đang bị đánh đập.
Mặc dù là con gái cưng, nhưng các tiền bối lại không hề lưu thủ.
Nhất định phải cho Tiểu Tiểu Bạch nhiều nhất đánh đập, khiến Tiểu Tiểu Bạch nhanh chóng trưởng thành.
Có câu nói nói rất hay, muốn đánh người, thì phải trước học được bị đánh.
Tiểu Tiểu Bạch đang trải qua quá trình này, mỗi lần bị đánh xong đều dùng hai móng vuốt ôm đầu khóc rống.
Thật quá thảm rồi.
Tiểu Mộc Mộc lén lút quan sát, cảm thấy có chút đau lòng.
Nhưng nghĩ lại, cái đau này đâu phải đau trên người mình.
Nàng suy nghĩ một chút, vẫn là để Tiểu Tiểu Bạch tiếp tục bị đánh đi, dù sao các tiền bối cũng sẽ không hạ sát thủ.
Chỉ có bị đánh mới có thể trưởng thành mà.
"Về sau ta có thể hay không cũng sẽ bị đánh?"
Tiểu Mộc Mộc có chút sợ hãi, về sau mình bị đánh thời điểm có thể gọi cha nuôi hỗ trợ sao?
Hoặc là nói, sau khi cha nuôi đến, cha nuôi sẽ giúp bọn họ đánh mình?
"Với tính cách của cha nuôi, hẳn là vô cùng có khả năng."
Tiểu Mộc Mộc đột nhiên có chút sợ Chu Diệp.
Bởi vì Lộc Tiểu Nguyên khi kể chuyện cổ tích cho Tiểu Mộc Mộc đã nói rất nhiều câu chuyện về việc Chu Diệp hãm hại người khác.
Tiểu Mộc Mộc mặc dù không hiểu rõ lắm, nhưng cũng biết rõ cha nuôi không phải người tốt lành gì.
...
Vô Tận Hắc Hồ.
"Trong cõi u minh sâu thẳm, ta cảm giác có ai đó đang nói xấu ta."
Chu Diệp có một dự cảm mạnh mẽ, có người đang sau lưng nói xấu mình.
Nhưng không tìm ra là ai nói thì sẽ rất khó chịu.
"Tâm ma cũng không ở đây, nếu Tâm ma ở đây thì tốt rồi."
Chu Diệp thở dài.
Tâm ma hiện tại đang ẩn mình tu luyện trong tiểu thế giới số ba.
Chu Diệp cảm thấy, Tâm ma hiện tại cũng đã phá cảnh trở thành Tự Tại Tiên hậu kỳ.
Tu vi của Tâm ma ngang bằng với hắn, đều là cực hạn của Tự Tại Tiên trung kỳ. Hắn phải tích lũy đủ Linh Điểm mới có thể đột phá, nhưng Tâm ma lại khác, chỉ cần có năng lượng để hấp thu, Tâm ma có thể trực tiếp phá tan cánh cửa chắn trước mặt.
"Nếu như có thể luyện hóa Tâm ma lời nói, Linh Điểm tăng trưởng hẳn là càng nhanh, phá cảnh vẫn rất có hi vọng."
Chu Diệp suy nghĩ.
Lắc đầu, vẫn là phải tiếp tục tu luyện.
"Chỉ còn hai ngày thời gian, nhất định phải trong vòng hai ngày này hấp thụ thêm Yểm Khí."
...
Nhân gian.
"Tiểu thế giới này cũng xử lý xong, phải nắm chắc thời gian điều chỉnh trạng thái của ta, tốt nhất là ngăn cản địch nhân ở trong tinh không."
Hải Tiên (Biển Điến) khẽ tự nhủ.
Chỉ có ở trong tinh không, nàng mới có thể không chút cố kỵ thi triển ra thực lực mạnh nhất của mình.
"Phải đi Thanh Hư Sơn."
Hải Tiên nghĩ nghĩ, đã lâu không nhìn thấy khuê nữ của mình, cho nên nàng muốn đi Thanh Hư Sơn ở hai ngày.
Phong cảnh Thanh Hư Sơn lại tốt, khuê nữ lại ở nơi đó, ở chắc chắn dễ chịu.
Lúc này, Hải Tiên không do dự, trực tiếp biến mất.
Thần niệm tìm kiếm được Tiểu Mộc Mộc đang rửa chân bên dòng suối nhỏ, sau đó nàng xuất hiện bên cạnh Tiểu Mộc Mộc.
"Nha đầu, con có nhớ mẹ không?" Hải Tiên mở miệng hỏi.
Tiểu Mộc Mộc quay đầu, nhìn thấy Hải Tiên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ nghiêm túc, gật đầu.
"Có nhớ, nhưng mẫu thân người bận rộn như vậy, không nên không rảnh đến xem con sao?" Tiểu Mộc Mộc từ dưới đất bò dậy liền nhào vào trong ngực Hải Tiên.
"Xong việc rồi thì đến xem con nha."
Hải Tiên vừa cười vừa nói.
"Là như thế này ạ, vậy mẫu thân người có bao nhiêu ngày nhàn rỗi ạ?" Tiểu Mộc Mộc hỏi.
Hải Tiên nghĩ nghĩ, sau đó nói: "Vậy thì không biết rõ, cứ ở cùng nha đầu cho đến ngày có việc phải xử lý đi."
"Tốt tốt (^o^)/~ "
Tiểu Mộc Mộc lập tức gật gật đầu.
Cha nuôi mẹ nuôi không có nhà, Thanh gia gia lại đang bận rộn bế quan, ngẫu nhiên còn sửa sang lại sân nhỏ, lẩm bẩm trong miệng những lời như xây dựng Thanh Hư Sơn viện dưỡng lão, không rảnh để ý đến nàng, cho nên nàng vô cùng nhàm chán.
Hiện tại mẫu thân tới liền sẽ không nhàm chán nữa.
"Con ở chỗ này làm gì?" Hải Tiên hỏi.
"Lúc trước giày bên trong tiến vào bùn đất, rửa một chút cho sạch sẽ. Mẹ nuôi nói con gái phải sạch sẽ thơm tho mới đáng yêu." Tiểu Mộc Mộc nghiêm túc trả lời.
"Vậy bây giờ tắm xong chưa?" Hải Tiên hỏi.
Nàng cúi đầu nhìn bàn chân nhỏ của Tiểu Mộc Mộc, phía trên lại dính thêm chút bùn đất.
"Mẫu thân người nếu là đến muộn một chút, khẳng định liền rửa sạch rồi." Tiểu Mộc Mộc vung tay ra, cộc cộc cộc giẫm lên nước, hai lần liền rửa sạch.
Tiểu Mộc Mộc xỏ giày vào, quăng quăng hai lần là xong.
Mỗi khi Hải Tiên nhìn thấy Tiểu Mộc Mộc mặc váy nhỏ cùng giày da nhỏ sau đều nhịn không được cảm khái.
Chu Diệp cùng Thanh Đế bọn gia hỏa này bảo hộ tiểu nha đầu cũng quá tốt đi.
Ngay cả một đôi giày cũng là cấp bậc Đế Binh, thật quá xa xỉ.
Nhưng lại không thể không nói, vô cùng thực dụng, chưa hề khiến Tiểu Mộc Mộc cảm thấy không thoải mái.
"Được rồi, chúng ta đi xem một chút..."
Hải Tiên chuẩn bị nói đi xem Thanh gia gia, nhưng đột nhiên phát hiện, điểm số kiếp này của Thanh Đế sao lại cao hơn cả mình.
Làm cái quỷ gì đồ vật.
Hải Tiên mang theo Tiểu Mộc Mộc đi lên trên núi.
Thanh Đế đang thi pháp, mở rộng sân nhỏ, xây thêm một tòa nhà hai tầng trong sân.
"Ngươi đây là làm gì vậy?" Hải Tiên có chút buồn bực.
"Xây một cái viện dưỡng lão, đợi sau khi mọi chuyện kết thúc thì ở đây dưỡng lão chờ chết." Thanh Đế thần sắc lạnh nhạt trả lời.
Giờ phút này, trạng thái các phương diện của Thanh Đế cũng ở vào đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể ra chiến trường.
Nghĩ đến dựa vào mấy ngày thời gian cũng vô pháp phá cảnh, Thanh Đế dứt khoát lười tu luyện, vẫn là biến ý tưởng của mình thành hiện thực thì tốt hơn.
Cho nên, Thanh Đế cải tạo sân nhỏ một chút.
Tạm thời mà nói, dung nạp hơn mười vị "tuyển thủ" dưỡng lão chắc chắn không thành vấn đề.
"Rất không tệ nha, nếu là ta không chết ta khẳng định cũng tới dưỡng lão." Hải Tiên nhìn một chút, cười gật đầu nói.
Tiểu Mộc Mộc nghe không hiểu.
Nhưng nàng biết rõ, mẫu thân hình như là muốn ở lại Thanh Hư Sơn.
Như vậy, về sau liền có thể tùy thời tùy chỗ nhìn thấy mẫu thân.
"Vừa hay ngươi tự mình chăm sóc khuê nữ, ta đi vào tinh không xem xét trước." Thanh Đế hướng phía Hải Tiên chắp tay.
Hải Tiên gật đầu, "Đi đi, cẩn thận một chút. Một khi phát hiện dị thường, hãy thông báo cho chúng ta."
"Được." Thanh Đế gật đầu, phá vỡ không gian rồi biến mất không thấy gì nữa...