“Thiếp đã nói rồi.”
“Sẽ đưa chàng về nhà.”
Nàng lại muốn dùng phương thức gần như đồng quy vu tận này để cưỡng ép tục mệnh cho chàng.
“Không.”
Trong đôi mắt vốn đã khôi phục được sự thanh minh của Hàn Lâm lần đầu tiên hiện lên hai hàng huyết lệ nóng hổi.
Hắn cảm nhận được luồng bản nguyên kiếm cốt đang không ngừng tràn vào trong cơ thể mình nhưng lại không ngừng thiêu đốt sinh mệnh của đối phương.
Trái tim hắn giống như bị hàng tỷ thanh đao thép nung đỏ không ngừng cắt xẻ.
Đau.
Nỗi đau không thể dùng ngôn từ nào để hình dung.
Điều này còn đau đớn hơn gấp vạn lần so với việc bị con quái vật kia cưỡng ép trấn áp trước đó.
“Đủ rồi.”
Hắn phát ra một tiếng gầm thét không giống tiếng người.
Đạo thần hồn vốn đã suy yếu không chịu nổi của hắn lại dưới sự kích thích không thể diễn tả này một lần nữa bùng cháy lên.
Hắn không còn đi để ý đến đạo chấp niệm cổ xưa đang tạm thời bị trấn áp kia nữa.
Toàn bộ ý chí của hắn đều điên cuồng tràn về phía chuỗi hạt Phật châu vốn đã hòa làm một với cơ thể này.
Oanh.
Chuỗi hạt Phật châu vốn đã ảm đạm ánh sáng kia lại dưới sự thúc động của luồng ý chí thiêu đốt thần hồn này của hắn một lần nữa bùng phát ra một luồng bảo quang thất thải rực rỡ.
Một cây cầu hư không bắc ngang qua hai thế giới một lần nữa hiện lên mờ ảo.
“Ngươi làm gì vậy?”
Đạo chấp niệm cổ xưa thuộc về Nộ Mục Kim Cương phát ra một tiếng gầm thét vừa kinh vừa giận.
“Với trạng thái hiện tại của ngươi mà cưỡng ép phóng chiếu qua giới.”
“Thần hồn của ngươi sẽ triệt để sụp đổ đấy.”
Hàn Lâm không để ý tới.
Hắn chỉ dùng đôi mắt đang chảy huyết lệ kia đăm đăm nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ đang trở nên vô cùng tái nhợt vì sinh mệnh lực trôi đi quá mức trong lòng.
“Đợi ta.”
Hắn dùng hết sức mạnh thần hồn cuối cùng ngưng tụ thành hai chữ này.
Nói xong.
Hắn không còn bất kỳ sự do dự nào nữa.
Toàn bộ ý chí của hắn thuận theo cây cầu hư không do chuỗi hạt Phật châu cấu thành kia, trong nháy mắt biến mất khỏi thế giới Cổ Võ này.
Kiếm Trủng.
Vùng lõi.
Cơ thể hoàn mỹ được tái tạo từ bốn loại sức mạnh bản nguyên kia đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng.
Trước ngực hắn, dấu ấn Hỗn Độn do bốn loại phù văn Phật, Ma, Kiếm, Tiên cùng cấu thành đang chậm rãi xoay chuyển.
Dường như đang tiêu hóa tòa kiếm bia không chữ đã thôn phệ trước đó.
Nhưng đúng lúc này.
Đôi mắt sâu thẳm hơn cả hỗn độn của hắn không hề có điềm báo trước mà đột ngột mở ra.
Trong đôi mắt vốn nên không mang theo bất kỳ cảm xúc nào kia lần đầu tiên hiện lên một cảm xúc mang tên "bạo nộ".
“Con sâu chết tiệt nhà ngươi.”
“Dám quấy rầy giấc ngủ của bản tọa.”
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng một luồng ý chí quật cường không thuộc về cơ thể này nhưng lại cùng nguồn gốc với cơ thể này đang thuận theo cây cầu hư không bắc ngang qua hai giới nhưng lại vô cùng yếu ớt kia điên cuồng tràn tới.
Đó là ý chí thuộc về Hàn Lâm.
Hắn lại muốn phản khách vi chủ.
Muốn cùng đạo linh trí vừa mới sinh ra, chưa kịp dung hợp hoàn toàn với đạo thai này của hắn tranh đoạt quyền kiểm soát cơ thể này.
“Tìm chết.”
Hai chữ lạnh lẽo hãn nhiên thốt ra từ miệng hắn.
Bên trong cơ thể đạo thể hoàn mỹ không tì vết của hắn đột nhiên bùng phát ra một luồng ý chí khủng bố đủ để nghiền nát hoàn toàn hư không của giới này.
Hai luồng ý chí cùng nguồn gốc nhưng lại hoàn toàn khác nhau lấy cây cầu hư không yếu ớt kia làm chiến trường, triển khai một cuộc đối hãn điên cuồng vô cùng hung hiểm và không tiếng động.
Thế giới Cổ Võ.
Đỉnh Đại Tuyết Sơn.
Lãnh Thanh Tuyết chỉ cảm thấy cơ thể vốn đã khôi phục được sự bình tĩnh trong lòng một lần nữa kịch liệt run rẩy.
Trong đôi mắt vốn đã khôi phục được sự thanh minh kia lại đồng thời hiện lên hai luồng thần thái hoàn toàn khác nhau.
Một luồng là sự quật cường và không khuất phục thuộc về Hàn Lâm.
Luồng còn lại lại là sự lạnh lẽo và hờ hững thuộc về con quái vật kia.
“Thanh Tuyết, giết ta đi.”
Giọng nói đầy đau đớn vô tận nhưng lại vạn phần cấp thiết của Hàn Lâm một lần nữa vang lên.
“Đây là cơ hội cuối cùng.”
“Linh trí của hắn vẫn chưa dung hợp hoàn toàn với cơ thể kia.”
“Chỉ cần hủy hoại cơ thể này.”
“Liền có thể trọng thương bản nguyên của hắn.”
“Nhanh lên.”
Cơ thể Lãnh Thanh Tuyết kịch liệt run rẩy.
Nàng nhìn khuôn mặt già nua đang không ngừng biến đổi thần thái kia.
Trái tim nàng sớm đã vỡ thành hàng tỷ mảnh.
Nhưng bàn tay cầm kiếm của nàng vào khoảnh khắc này lại trở nên vô cùng ổn định.
Nàng chậm rãi giơ thanh trường kiếm trong tay lên.
Thanh trường kiếm trắng muốt vốn đã tâm ý tương thông với nàng phát ra một tiếng tiếng kêu bi thương đầy rẫy sự bi thương vô tận.
Mũi kiếm chậm rãi nhắm thẳng vào cái đầu mà nàng yêu nhất, cũng hận nhất trong đời này.
“Hàn Lâm.”
Giọng nói sớm đã khàn đặc không thành tiếng của nàng khẽ gọi.
“Trên đường xuống hoàng tuyền.”
“Chàng đi chậm một chút.”
“Thiếp sẽ đến ngay sau đây.”
Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt.
Trong đôi mắt sớm đã mất đi tất cả thần thái của nàng không còn nửa phân do dự.
Một kiếm hãn nhiên đâm xuống.
Phụt.
Tiếng lợi khí đâm vào thịt không hề vang lên.
Kiếm chiêu quyết tuyệt của Lãnh Thanh Tuyết dừng lại ở nơi cách giữa lông mày Hàn Lâm chưa đầy nửa tấc.
Không phải nàng dừng lại.
Mà là hai ngón tay giống như được điêu khắc từ loại ngọc mỡ dê thượng hạng nhất không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước mũi kiếm của nàng.
Nhẹ nhàng kẹp lấy thân kiếm đủ để chém đứt sơn hà kia.
Hai ngón tay đó thon dài như vậy, sạch sẽ như vậy.
Nhưng trên đó lại truyền đến một luồng sức mạnh khủng bố giống như có thể bao dung thiên địa, nghịch chuyển càn khôn.
Mặc cho Lãnh Thanh Tuyết thúc động bản nguyên kiếm cốt còn sót lại trong cơ thể thế nào cũng không thể khiến mũi kiếm tiến thêm được nửa phân.
“Cô nương, hà tất phải nghĩ quẩn như vậy.”
Một giọng nói ôn hòa nhưng lại mang theo mấy phần thương tang (trải đời) không rõ ràng từ phía sau Lãnh Thanh Tuyết u u truyền tới.
Lãnh Thanh Tuyết toàn thân chấn động kịch liệt.
Nàng đột ngột quay đầu lại.
Thứ nhìn thấy lại là một đạo sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào hai màu đen trắng, tay cầm một chiếc phất trần bằng bạch ngọc.
Vị đạo sĩ đó trông chừng hơn hai mươi tuổi.
Diện mạo tuấn lãng, khí chất nho nhã.
Nhưng trong đôi mắt giống như có thể nhìn thấu tất cả hư vọng trên thế gian của hắn lại lắng đọng một sự thâm trầm giống như bầu trời sao vạn cổ.
Hắn chỉ lặng lẽ đứng ở đó.
Nhưng vùng đất băng tuyết vốn đã bị máu tươi và ma khí triệt để xâm nhiễm dưới chân hắn lại không hề có điềm báo trước mà bắt đầu điên cuồng mọc ra từng mảng cỏ xanh tràn đầy sinh mệnh lực vô tận.
Sinh tử luân chuyển, chỉ ở trong một ý niệm của hắn.
“Thái Cực Âm Dương Tông, Huyền Cơ Tử.”
Đạo chấp niệm cổ xưa thuộc về Nộ Mục Kim Cương phát ra một tiếng gầm thét trầm thấp đầy rẫy sự kiêng dè nồng đậm.
“Lão mũi trâu không hỏi thế sự nhà ngươi không lo thủ hộ Âm Dương động thiên của ngươi cho tốt, chạy đến vùng đất khổ hàn Bắc Vực này của ta làm gì?”