Hắn lại chưa chết.
Hắn lại mượn cơ hội Huyền Cơ Tử cưỡng ép tái tạo đạo thể cho Hàn Lâm.
Dùng một đạo tàn hồn mà không ai có thể phát giác ra được, chiếm tổ chim khách, chiếm giữ đạo vô thượng bảo thể do truyền thừa ba ngàn năm của Lôi Chiêu Tự tưới nhuần thành này.
“Nhờ phúc của ngươi.”
Gã kiếm khách áo xanh chiếm giữ cơ thể Hàn Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên.
Trên khuôn mặt trẻ tuổi giống hệt Hàn Lâm kia lại lộ ra một nụ cười dữ tợn đủ để khiến thiên địa đều phải biến sắc.
“Bản tọa chẳng những chưa chết.”
“Ngược lại còn nhân họa đắc phúc, có được đạo Phật Ma chi thân hoàn mỹ hơn trước đó gấp mười lần này.”
“Tiêu Kình Thiên.”
“Ân oán vạn năm giữa ngươi và ta.”
“Ngày hôm nay cũng nên có một kết thúc rồi.”
Ngay khoảnh khắc lời vừa dứt.
Bên trong đạo trẻ tuổi đạo thể vốn nên Phật quang phổ chiếu kia lại không hề có điềm báo trước mà bùng phát ra một luồng ma khí ngập trời đủ để nhuộm đen cả vòm trời.
Phật quang và ma khí.
Hai luồng sức mạnh hoàn toàn trái ngược này lại ở bên trong cơ thể hắn đạt đến một sự cân bằng vô cùng quỷ dị nhưng cũng vô cùng hoàn mỹ.
Một luồng khí tức khủng bố không hề yếu hơn Pháp Tướng cảnh đỉnh phong từ trong cơ thể hắn oanh nhiên bộc phát.
Hắn lại ở bên trong vài hơi ngắn ngủi này liền triệt để khống chế được cơ thể này.
Thậm chí còn đem Phật lực tàn dư của tôn Nộ Mục Kim Cương kia triệt để chuyển hóa thành Phật Ma chi lực phù hợp nhất với mình.
“Tốt, tốt lắm.”
Tiêu Kình Thiên giận quá hóa cười.
“Không hổ là tuyệt thế kiếm tu vạn năm trước đã dám cùng bản tọa tranh đoạt ‘tiên duyên’.”
“Cho dù chỉ còn lại một luồng tàn hồn cũng có thể nghịch phong phiên bàn (lật ngược thế cờ) trong nghịch cảnh.”
“Chỉ tiếc là.”
Hắn chậm rãi lắc đầu.
“Ngươi chung quy vẫn chọn sai đối thủ rồi.”
Đạo thiên trượng ma ảnh vốn đã hư ảo không chịu nổi kia của hắn lại trong nháy mắt triệt để ngưng thực.
Một luồng Tử Phủ ma uy còn khủng bố hơn trước đó gấp mấy lần không hề có điềm báo trước mà một lần nữa giáng lâm.
Hắn lại không chút do dự thiêu đốt bản nguyên cuối cùng của đạo thần niệm đầu ảnh này của mình.
Hắn muốn trước khi mình triệt để rời đi.
Đem biến số cuối cùng có thể đe dọa đến vạn cổ đại kế của mình này triệt để bóp chết ngay từ trong trứng nước.
“Đến hay lắm.”
Gã kiếm khách áo xanh phát ra một tiếng cười dài điên cuồng đầy khoái trá vô tận.
Hắn chẳng những không có nửa phân sợ hãi.
Ngược lại còn chủ động nghênh đón.
Hắn lại muốn dùng đạo vô thượng bảo thể vừa mới đến tay này để ngạnh kháng đòn tất sát thiêu đốt bản nguyên của một tôn Tử Phủ ma chủ thực sự.
Nhưng đúng lúc này.
Một đạo kiếm hồng màu trắng tràn đầy bi tráng vô tận nhưng lại thánh khiết đến cực điểm không hề có điềm báo trước mà từ vùng phế tích trên đỉnh Tuyết Sơn sớm đã hóa thành bình địa kia phóng lên tận trời.
Lại đến sau mà đến trước, chắn trước mặt gã kiếm khách áo xanh.
Người được bao bọc bên trong đạo kiếm hồng đó không phải ai khác.
Chính là Lãnh Thanh Tuyết sớm đã luân lạc thành phế nhân, vốn nên ngay cả việc đứng dậy cũng không làm được kia.
Nàng lại vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất cũng là mấu chốt nhất này một lần nữa đứng dậy.
Mái tóc dài trắng bệch vốn đã hóa thành tử hôi của nàng đang bùng cháy.
Thân hình mảnh mai vốn đã loang lổ vết thương của nàng cũng đang bùng cháy.
Nàng lại đang dùng chút lửa sinh mệnh cuối cùng sớm đã không còn thuộc về mình này để cưỡng ép thúc động đạo kiếm tâm sớm đã vỡ vụn kia.
Nàng muốn dùng mạng này của mình để vì người đàn ông sớm đã không còn ở đây kia chém ra một kiếm phục thù cuối cùng này.
Cho dù nàng biết kiếm này không khác gì thiêu thân lao vào lửa.
Cho dù nàng biết khoảnh khắc kiếm này chém ra cũng chính là lúc nàng thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán.
Nàng cũng không tiếc.
“Thanh Tuyết!”
Một tiếng gầm thét tràn đầy đau đớn vô tận nhưng lại yếu ớt đến cực điểm lại đột ngột từ bên trong cơ thể Phật Ma đồng thể kia gian nan truyền ra.
Đó là giọng nói của Hàn Lâm.
Hắn lại cũng chưa chết.
Luồng ý chí bất khuất kia của hắn lại giống như loài cỏ dại kiên cường nhất bên dưới địa ngục Cửu U.
Cho dù bị tòa cối xay đen trắng kia nghiền nát ngàn vạn lần.
Cũng vẫn tử tử thủ hộ lấy chút hỏa chủng thần hồn cuối cùng thuộc về mình kia.
Dưới sự kích thích thiêu đốt tất cả sinh mệnh của Lãnh Thanh Tuyết, hắn lại một lần nữa tỉnh lại.
“Câm miệng.”
Gã kiếm khách áo xanh phát ra một tiếng quát mắng đầy sự thiếu kiên nhẫn.
Trong đôi mắt màu máu của hắn lóe lên một sự chán ghét không hề che giấu.
Hắn làm sao cũng không ngờ con sâu sớm đã bị hắn giẫm dưới chân này lại âm hồn bất tán như vậy.
Nhưng hiện tại hắn lại không có thời gian để đi để ý đến con sâu kiến có thể bóp chết bất cứ lúc nào này.
Bởi vì đòn tấn công đủ để hủy thiên diệt địa của Tiêu Kình Thiên đã cận kề trong gang tấc.
Mà kiếm cuối cùng quyết tuyệt thiêu đốt tất cả sinh mệnh của Lãnh Thanh Tuyết cũng đã chém tới trước mặt hắn.
“Cút đi.”
Hắn vỗ ra một chưởng, định đem người phụ nữ không biết sống chết này cùng với đạo kiếm hồng nực cười của nàng đồng thời vỗ thành tro bụi.
Nhưng hắn chung quy vẫn chậm một bước.
Đạo kiếm hồng màu trắng thiêu đốt tất cả của Lãnh Thanh Tuyết kia lại vào khoảnh khắc trước khi chưởng phong của hắn hạ xuống.
Hung hăng chém lên bàn tay ma trảo nghìn trượng từ trên trời giáng xuống kia.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa.
Thứ có chỉ là sự chôn vùi không tiếng động giống như băng tuyết tan chảy.
Đạo kiếm hồng màu trắng đủ để khiến Pháp Tướng cảnh đỉnh phong đều phải tuyệt vọng kia ở trước bàn tay ma trảo nghìn trượng thiêu đốt Tử Phủ bản nguyên đó ngay cả một hơi cũng không thể kiên trì nổi.
Liền bị luồng ma uy bá đạo không nói bất kỳ đạo lý nào kia triệt để nghiền thành hư vô.
Mà thân hình mảnh mai sớm đã dầu hết đèn tắt của Lãnh Thanh Tuyết cũng giống như một con bướm bị xé nát hoàn toàn trong cơn cuồng phong.
Từ giữa không trung vô lực trôi dạt xuống.
Đôi mắt thanh lãnh sớm đã mất đi tất cả thần thái của nàng chỉ lặng lẽ nhìn đăm đăm vào khuôn mặt trẻ tuổi vừa quen thuộc vừa xa lạ kia.
Nơi sâu nhất của đôi mắt đó dường như còn sót lại một tia tiếc nuối vì không thể đích thân báo thù cho chàng.
Cùng với một tia giải thoát vì cuối cùng có thể đi xuống hoàng tuyền tìm kiếm chàng.
“Không!”
Tiếng gầm thét tràn đầy tuyệt vọng vô tận của Hàn Lâm vang vọng khắp thiên địa.
Thần hồn của hắn đang bùng cháy.
Ý chí của hắn đang gầm thét.
Nhưng hắn chung quy vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng áo trắng đã vì hắn mà hy sinh tất cả kia chậm rãi rơi xuống.
Trơ mắt nhìn bàn tay ma trảo nghìn trượng đã nghiền nát tất cả hy vọng của nàng kia hướng về phía mình, ngay đầu vỗ xuống.
Xong rồi.
Tất cả đều xong rồi.
Nhưng đúng lúc này.
Một đạo đao quang rực rỡ mà không ai có thể ngờ tới không hề có điềm báo trước mà từ bên trong hư không vỡ nát kia hãn nhiên chém ra.
Đạo đao quang đó bá đạo như vậy, thuần túy như vậy.
Khoảnh khắc nó xuất hiện, tất cả các đao tu của cả Bắc Vực, thanh đao trong tay lại đồng thời phát ra một tiếng minh khiếu tràn đầy sự thần phục vô tận.
Vạn đao lai triều (vạn đao đến lạy).
Đao này lại dẫn động đao chi quy tắc bản nguyên nhất của giới này.
Ầm.
Bàn tay ma trảo nghìn trượng đủ để nghiền nát tất cả kia lại ở trước đạo đao quang bá đạo hoành không xuất thế này bị cứng rắn một đao chém đứt từ giữa.