Khi Hàn Lâm bước vào lối vào khe nứt, hắn lập tức cảm nhận được sự dao động kịch liệt của năng lượng xung quanh. Giống như toàn bộ không gian đều bị một luồng sức mạnh vô hình khuấy động, những đợt sóng năng lượng cuồn cuộn mãnh liệt, tựa như cuồng phong đại lãng cuộn trào bên cạnh hắn.
Hàn Lâm cảm thấy mình giống như đang ở giữa đại dương mênh mông, mà bản thân hắn thì như một chiếc thuyền nan, nhỏ bé và mong manh. Những đợt sóng năng lượng cuồn cuộn đó giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ đánh lật hắn, khiến hắn rơi xuống vực sâu không đáy, không thể tự thoát ra được.
Cùng lúc đó, Hàn Lâm nhạy bén nhận ra rằng, toàn bộ lối vào đường hầm đều sinh ra một loại cảm giác bài xích ẩn ẩn đối với hắn. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt với sự thuận lợi khi hắn rời đi lúc ban đầu. Lúc đầu khi hắn rời đi, đường hầm giống như cánh cửa mở rộng, mà giờ đây, lại giống như một cánh cổng đóng chặt, tràn đầy địch ý đối với hắn. Mỗi một bước đi đều giống như đang kháng cự lại lực cản vô hình, khiến hắn bước đi khó khăn.
"Lối vào đường hầm này là mấu chốt để phong ấn Phong Ma Cốc, mình nhớ rằng, trận pháp phong ấn mới này có Trận Linh tồn tại, tại sao lần này mình tới, nó lại không xuất hiện?" Trong lòng Hàn Lâm đầy rẫy nghi hoặc.
Hắn nhớ rõ, lúc rời đi ban đầu, Trận Linh của trận pháp phong ấn từng có cuộc giao lưu ngắn ngủi với hắn, đó là một sự tồn tại cổ xưa và mạnh mẽ, giống như là người bảo vệ của phong ấn.
Tuy nhiên, lần này, bên trong đường hầm lại một mảnh tĩnh mịch, không có bất kỳ dấu vết nào của Trận Linh. Toàn bộ lối vào đường hầm đều lan tỏa một loại hơi thở âm trầm, giống như có một đám mây đen dày đặc đè nặng trên ngực, khiến người ta không thở nổi.
Lông mày Hàn Lâm khẽ nhíu lại, ánh mắt hắn quét nhìn bốn phía trong đường hầm, cố gắng tìm kiếm một tia manh mối. Trên tường đường hầm lấp lánh hào quang u ám, giống như ẩn giấu vô số bí mật, mà luồng cảm giác bài xích đó thì giống như một bàn tay khổng lồ vô hình, siết chặt lấy cổ họng hắn.
Cùng lúc đó, Hàn Lâm nhạy bén nhận ra rằng, không gian chi lực bên trong lối vào đường hầm sôi sục bất thường, cực kỳ hoạt bát. Loại không gian chi lực hoạt bát này giống như trong tầm tay, Hàn Lâm thậm chí có một loại ảo giác: Chỉ cần một ý niệm, hắn liền có thể trong sát na xuyên qua toàn bộ lối vào đường hầm, trực tiếp tiến vào Phong Ma Cốc.
Tuy nhiên, khi hắn cố gắng điều động những không gian chi lực này, lại phát hiện sự nỗ lực của mình giống như đá chìm đáy biển, căn bản không thể lay động được dù chỉ một chút không gian chi lực. Hắn chỉ có thể gồng mình chống chọi với năng lượng cuồng bạo bên trong lối vào đường hầm, từng bước gian nan tiến về phía trước.
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc mà mệt mỏi vang lên bên tai Hàn Lâm, giống như lời thì thầm truyền đến từ hư không xa xôi: "Ngươi... cuối cùng cũng tới rồi!"
Tinh thần Hàn Lâm lập tức chấn động, trong lòng hắn dâng lên một tia hy vọng. Hắn lập tức đáp lại trong đầu: "Trận Linh? Hiện tại trạng thái của ngươi thế nào?"
Lúc này, Hàn Lâm đã ẩn ẩn nhận ra toàn bộ trận pháp phong ấn đều có gì đó không ổn. Trước đó Trận Linh không hề có tiếng động, Hàn Lâm thậm chí tưởng rằng Trận Linh đã tiêu tán rồi. Giờ đây đột nhiên nghe thấy giọng nói đầy mệt mỏi của Trận Linh, hắn không màng đến việc hàn huyên, lập tức hỏi ra vấn đề mà hắn quan tâm nhất lúc này.
"Rất không ổn!" Câu trả lời của Trận Linh ngắn gọn mà trầm trọng, khiến lòng Hàn Lâm chùng xuống. Lông mày hắn khẽ nhíu lại, chờ đợi sự giải thích thêm của Trận Linh.
"Vốn dĩ tưởng rằng, ta còn có thể kiên trì được thời gian dài, nhưng tốc độ xâm thực của ma khí đã vượt ra ngoài dự liệu của ta..." Giọng nói của Trận Linh mang theo một tia bất lực và mệt mỏi, "Giờ đây phong ấn đại trận đã ở bờ vực sụp đổ, ma khí thậm chí đang tranh đoạt quyền khống chế Trận Linh với ta. Bất đắc dĩ, ta đành phải tiến vào trầm ngủ để ngăn chặn ma khí tiếp tục xâm thực!"
Trạng thái của Trận Linh giống như một trí tuệ nhân tạo AI trong một chiếc siêu máy tính. Nó khống chế chương trình phức tạp là phong ấn đại trận của Phong Ma Cốc, mà ma khí thì giống như một AI mạnh mẽ khác, đang tranh đoạt quyền kiểm soát chương trình phong ấn đại trận với nó.
Ma khí AI rõ ràng mạnh hơn Trận Linh AI nhiều, để chống lại sự xâm nhập của ma khí, Trận Linh buộc phải tự đóng mình lại, từ đó trì hoãn sự xâm thực của ma khí.
Hành động tự hy sinh này tuy tạm thời ngăn chặn được sự xâm thực thêm của ma khí, nhưng cũng khiến Trận Linh rơi vào trạng thái cực kỳ suy yếu. Hàn Lâm nghe đến đây, lòng không khỏi dâng lên một cảm giác nặng nề. Hắn biết rõ, một khi phong ấn đại trận sụp đổ, hậu quả khôn lường. Hắn phải nhanh chóng tìm ra cách giải quyết, nếu không, phong ấn của toàn bộ Phong Ma Cốc sẽ hoàn toàn mất hiệu lực, ma khí và ma vật sẽ tràn vào thế giới bên ngoài một cách vô kiêng nể, mang đến tai họa vô tận.
"Tôi đã có cách phong ấn toàn bộ Phong Ma Cốc rồi, chỉ cần tôi có thể tiến vào Phong Ma Cốc, là có thể phong ấn hoàn toàn Phong Ma Cốc lại!" Hàn Lâm kiên định nói trong đầu. Giọng nói của hắn thấu ra một niềm tin không thể nghi ngờ, giống như đã nhìn thấy ánh rạng đông của thành công.
Vừa nói, hắn vừa chậm rãi để lộ hai cánh tay ra, mười điểm sáng lấp lánh trên hai cánh tay tỏ ra đặc biệt rực rỡ trong đường hầm u ám. Những điểm sáng này tựa như tinh tú trên bầu trời đêm, tỏa ra hào quang nhạt, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô tận. Mỗi một hạt điểm sáng đều đang khẽ run rẩy, giống như đang đáp lại ý chí của Hàn Lâm.
"Đây là Hằng Hà Sa?" Giọng nói của Trận Linh mang theo một tia kinh ngạc, dường như nhận ra những điểm sáng trên hai cánh tay Hàn Lâm. Ngữ khí vốn mệt mỏi rã rời cũng xuất hiện một tia chấn hưng. Sự xuất hiện của Hằng Hà Sa chắc chắn đã mang đến một tia hy vọng cho Trận Linh.
"Không sai, Hằng Hà Sa, và là mười hạt Hằng Hà Sa!" Hàn Lâm khẽ mỉm cười, ngữ khí mang theo một tia tự hào. Hắn biết rõ sự quý giá và mạnh mẽ của mười hạt Hằng Hà Sa này, chúng là bảo vật duy nhất mà hắn ngộ ra từ 《Chư Thiên Vạn Cổ Trấn Hoang Kinh》 có thể kích phát sức mạnh phong ấn.
"Chỉ cần tôi có thể tiến vào Phong Ma Cốc, mười hạt Hằng Hà Sa này có thể phong ấn triệt để toàn bộ Phong Ma Cốc!" Hàn Lâm tiếp tục nói, trong ánh mắt hắn lấp lánh hào quang kiên định. Hắn biết, mười hạt Hằng Hà Sa này ẩn chứa sức mạnh phong ấn mạnh mẽ, đủ để phong ấn hoàn toàn ma khí và ma vật trong Phong Ma Cốc. Mà hắn, chính là mấu chốt của phong ấn này.
"Hóa ra thực sự là Hằng Hà Sa, ngươi vậy mà thực sự tìm được cách phong ấn nơi này!" Ngữ khí của Trận Linh tràn đầy sự chấn kinh, giống như không thể tin nổi tất cả trước mắt. Giọng nói đó còn mang theo một tia quỷ dị khó hiểu, giống như ẩn giấu bí mật không ai biết nào đó.
Tông giọng vốn mệt mỏi và suy yếu, lúc này lại trở nên cực kỳ sắc bén, khiến người ta không rét mà run. Tim Hàn Lâm khẽ run lên, hắn nhạy bén nhận ra sự khác lạ thấu ra trong giọng nói của Trận Linh. Hắn nhíu mày, cảnh giác nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm một tia manh mối.
"Kiệt kiệt kiệt, ngươi vậy mà thực sự tìm được cách phong ấn, nếu thực sự để ngươi tiến vào Phong Ma Cốc, mười hạt Hằng Hà Sa này đủ để khiến tất cả những gì ta đã làm đều đổ sông đổ biển!" Giọng nói của Trận Linh đột nhiên trở nên kiêu ngạo bạo ngược, giống như hoàn toàn biến thành một người khác.
Giọng nói đó thấu ra một nụ cười âm hiểm, giống như lời thì thầm truyền đến từ sâu trong địa ngục, khiến người ta không rét mà run. Đồng tử Hàn Lâm khẽ co rụt lại, trong lòng hắn dâng lên một sự bất an mãnh liệt.
Hắn nhận ra rằng, Trận Linh trước mắt có lẽ không phải là người bảo vệ trong ký ức của hắn, mà là một loại sức mạnh tà ác nào đó đang ẩn nấp trong bóng tối. Loại sức mạnh này dường như vẫn luôn rình rập trong bóng tối, chờ đợi cơ hội.
"Ngươi là ai?" Giọng nói của Hàn Lâm mang theo một tia lạnh lẽo, ánh mắt hắn sắc bén như đao, nhìn thẳng vào luồng năng lượng không ngừng cuộn trào phía trước.
"Kiệt kiệt kiệt, ta là ai? Ngươi sẽ sớm biết thôi!" Giọng nói của Trận Linh mang theo một tia giễu cợt, giống như đang tận hưởng sự khốn hoặc và bất an của Hàn Lâm. Giọng nói đó vang vọng trong đường hầm, giống như lưỡi kiếm vô hình đâm vào màng nhĩ Hàn Lâm.
...