Sắc mặt Kamyu ngưng trọng, cảm thấy khả năng đối phương là người của Big Mom càng lớn.
"Khà khà khà, nếu như là tộc Cự Nhân thì không còn gì tốt hơn!"
Crocodile tuôn ra điệu cười chuyên thuộc của nhân vật phản diện, khắp khuôn mặt là vẻ hưng phấn.
Nàng bây giờ vô cùng muốn tìm một kẻ có thực lực coi như không tệ để đánh một trận, xem mình bây giờ cụ thể đang ở tầng thứ nào!
Rất nhanh ——
Theo khoảng cách tới gần, đám người cuối cùng cũng thấy rõ ràng chân diện mục của "Sinh mệnh khổng lồ" kia!
"Đây là vật gì?"
"Đây là ốc sên?"
"Đây là ốc sên cõng thuyền?"
"Đây là thuyền của vương quốc Germa!"
Kamyu lập tức nhận ra, loại thuyền có tạo hình kỳ lạ này chính là thuyền ngự dụng của vương quốc Germa.
"Chờ đã, cảnh tượng này sao có chút quen thuộc!!"
Kamyu trong lòng cả kinh, luôn cảm giác mình giống như đã gặp qua màn này ở đâu đó.
"Vương quốc Germa? Tại sao thuyền của bọn hắn lại ở đây?"
Vivi sững sờ.
Cùng là quốc gia gia nhập liên minh Chính Phủ Thế Giới giống như Alabasta, Vivi vẫn biết đến vương quốc Germa. Thậm chí, tại Hội nghị Thế giới còn từng chạm mặt.
Chỉ là để cho nàng buồn bực là, một quốc gia thuộc liên minh Chính Phủ Thế Giới tới Vạn Quốc làm gì.
Lúc này ——
Bên trên chiếc thuyền ốc sên khổng lồ.
"Reiju!"
"Nếu như trên chiếc thuyền này cũng không tìm được tên phế vật Sanji kia, thì hôm nay đến đây thôi đi. Đây đã là chiếc thuyền thứ chín gặp phải trong hôm nay rồi!"
Yonji một mặt không tình nguyện. Những ngày này hắn một mực bị Reiju giật dây đi tìm Sanji về nhà, chỉ là mỗi lần vận khí đều không tốt, tìm không thấy Sanji.
Mặc dù hắn cũng rất hy vọng sớm một chút tìm được Sanji, sau đó hung hăng khi dễ Sanji một trận, nhưng thời gian lâu dài liền không còn hứng thú.
"Yonji."
Reiju lười biếng nằm trên ghế sa lon ở boong tàu, trong mắt thoáng qua một chút giận dữ.
Nàng đứng dậy, lại lười biếng duỗi lưng một cái: "Ngươi vừa mới gọi ta là gì?"
Yonji cơ hồ là vô thức nói: "Reiju ——"
Lời Yonji còn chưa nói hết.
Chỉ nghe "Keng!" một tiếng.
Thân ảnh Reiju thoáng hiện mà ra, một cước đá trúng hai sườn của Yonji.
"Đồ ngốc, phải gọi là chị a!"
"Đáng giận, đáng giận!"
Yonji bị đá ngã chổng vó, hôi đầu thổ kiểm trừng mắt nhìn Reiju.
"Reiju! Đừng quá coi trọng bản thân! Ngươi không phải liền là sinh ra sớm hơn ta mấy năm ——"
Keng!
"Lôi ——"
Keng keng!!
"Chị, chị! Đừng đá nữa, chị của em."
Yonji trong nháy mắt nhận túng, cầu xin tha thứ: "Tiếp tục, tiếp tục tìm tên phế vật Sanji kia về nhà còn không được sao?"
Keng keng!!
Yonji một mặt ủy khuất: "Chị, chị còn đá ta làm gì!"
"Ha ha ha ~~"
Reiju khanh khách cười không ngừng, trong nhà có 3 đứa em trai, Yonji là đứa số ít mà nàng có thể sai khiến được.
Mặc dù như thế, nàng vẫn chán ghét việc Yonji cứ mở mồm là "Sanji phế vật", "Sanji phế vật"!
Mặc dù Sanji trước khi rời đi, chính xác là rất yếu.
"Đáng giận, nếu đá hỏng thì làm sao bây giờ?"
Nửa ngày, Yonji che lấy háng, một mặt oán độc nhìn về phía Reiju.
Reiju cười duyên nói: "Làm sao có thể hỏng, ngươi quên chúng ta đều có mặc đồ chiến đấu sao! Hơn nữa ta đây là đang khảo thí cường độ thân thể của ngươi."
"Ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?"
Yonji ném cho Reiju một ánh mắt xem thường, chính mình mặc dù không thông minh bằng đại ca, nhị ca, nhưng lại không phải thật ngốc.
"Reiju tiểu thư, Yonji thiếu gia."
Thấy hai vị cuối cùng cũng dừng tay, một tên binh lính vội vã chạy tới.
Binh sĩ kia cung kính thi lễ một cái, nói: "Chiếc thuyền này tựa hồ cũng không phải thuyền mang Sanji thiếu gia đi, bên trong cũng không có bóng dáng Sanji thiếu gia."
"Vẫn là không có sao."
Yonji gật gật đầu, quay đầu nhìn về phía Reiju: "Lôi ——"
"Chị!"
Sắc mặt Reiju biến đổi, Yonji trong nháy mắt đổi giọng.
"Chị, nếu không thì hôm nay coi như xong đi."
Yonji nói tiếp, biểu thị thật sự không muốn ở trên biển chẳng có mục đích mà tìm kiếm Sanji nữa.
"Hả?!"
Sắc mặt Reiju lại biến, nói: "Trước tiên đem Sanji nhận về nhà, là mệnh lệnh của phụ thân đại nhân."
"Được được được, tiếp tục tìm!"
Yonji xạm mặt lại. Không hiểu rõ trước đây rõ ràng là sinh tư, vì cái gì hết lần này tới lần khác lão tứ chính là chính mình, khiến cho chính mình rất sợ bà chị này.
"Tất nhiên chiếc thuyền này không có Sanji, vậy chúng ta liền đi thôi."
Reiju khoát khoát tay, ra hiệu binh sĩ lái thuyền rời đi.
Nàng thật sự muốn mau sớm gặp lại Sanji một lần, sau đó khuyên hắn mau chóng rời đi băng Mũ Rơm, nàng lo lắng băng Mũ Rơm sẽ làm hư cái tên Sanji ôn nhu kia.
Yonji khoát tay: "Chờ đã ——"
"Thì thế nào?" Reiju nhíu mày.
"Mặc dù trên chiếc thuyền này không có Sanji, nhưng mà ——"
Yonji bẻ bẻ tay, mang theo tức giận nhìn về phía thuyền đảo của Kamyu.
"Nhưng mà, chiếc thuyền này quá lớn! Lớn hơn so với thuyền của chúng ta, ta rất khó chịu!!"
Nói xong, lại nhìn về phía Reiju.
"Hơi dạy dỗ một chút là được rồi."
Reiju nở nụ cười, thân là Vương tộc, nàng đồng dạng có chút khó chịu khi thấy thuyền của người khác lớn hơn mình.
"Hi hi hi!"
Yonji đụng đụng nắm đấm, tiếp đó bước dài ra.
"Trời ạ, Yonji thiếu gia lại muốn tự mình ra tay."
"Nhất định phải quan sát thật kỹ!"
"......"
Binh lính chung quanh từng cái hô lên, tiếp đó đi theo sau lưng Yonji muốn xem thật kỹ vị Vương tử cường đại của bọn hắn ra tay.
"Vãi! Thật là Yonji, tứ đệ của Sanji!"
Yonji vừa đi đến mạn thuyền ốc sên, Kamyu lập tức liền nhận ra thân phận Yonji.
Đáng nhắc tới là: Mặc dù cả tòa thuyền đảo lớn hơn thuyền ốc sên của Germa mấy lần, nhưng cái sau bởi vì là do ốc sên cõng, cho nên độ cao boong tàu ngược lại muốn cao hơn thuyền đảo một chút.
Vì vậy, Kamyu ngay từ đầu cũng không xác định người trên thuyền ốc sên đến cùng là ai.
"Chờ đã, ta nhớ được Sanji hình như có một bà chị rất xinh đẹp a!"
Kamyu hai mắt tỏa sáng, trong đầu đột nhiên nghĩ tới mấy cái "vở" (doujinshi) đã từng xem qua.
Kamyu lẩm bẩm nói: "Hơn nữa, ta nhớ được nàng tựa như là cùng xuất hiện với Yonji."
"Ha ha ha, tóc xanh lục, vì cái gì tóc của hắn lại là màu xanh lục a!"
Ain nhịn không được phình bụng cười to, không hiểu vì cái gì có người lại muốn nhuộm mái tóc thành màu xanh lục.
"Màu xanh lục?"
Yonji sờ lên đầu của mình, không hiểu tóc xanh lục của mình thì làm sao.
Yonji nghiêm nghị nói: "Các ngươi dám cưỡi chiếc thuyền lớn hơn thuyền của vương quốc Germa chúng ta, đã làm tốt giác ngộ bị ta đánh một trận chưa!"
Đạp!
Dứt lời, hắn bước ra một bước.
"Đến gây chuyện sao, chúng ta cũng không sợ ngươi!"
Ain bước ra một bước, trong lòng lại là muốn thử xem cái gọi là Germa có phải lợi hại như trong truyền thuyết hay không.
Keng!
"Vậy mà lại biết Haki?" Yonji giật mình.
"Nắm đấm quá cứng." Ain đồng dạng giật mình.
Keng keng keng!!
Tiếng kim loại va chạm thanh thúy liên tiếp vang lên, hai người trong chớp mắt đã đấu hai mươi hiệp.
Ain dần dần lộ xu hướng suy tàn, Yonji thân là người cải tạo lại là càng chiến càng hăng.
Đương nhiên ——
Ain cũng không có sử dụng năng lực Trái Ác Quỷ, bằng không thì hiệp một, Yonji cũng đã thua.
"Không tốt, Ain phải thua!"
Vivi nheo mắt lại, nhìn không ra nông sâu của trận chiến trên sân.
"......"
Kamyu cùng Crocodile thì không nói gì, biết rõ Ain là có ý định rèn luyện Haki của chính mình.
"Kỳ quái?"
Reiju ngoài việc chú ý chiến đấu, đôi mắt đẹp còn quét về phía Kamyu và Vivi.
"Vì cái gì, ta luôn cảm giác hai người kia đã gặp qua ở đâu rồi?"