Virtus's Reader
Hải Tặc: Đa Tử Đa Phúc Từ Thiên Long Nhân Bắt Đầu

Chương 389: CHƯƠNG 388: VIVI: TỚ KHÔNG THÍCH CÁ MỰC

“Cút!!!”

Robin, Sanji, Zoro, Chopper bốn người một cước đạp bay Brook, không để hắn hỏi cái loại vấn đề không lễ phép này.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí vốn nên là băng lãnh trên sân một chút trở nên náo nhiệt! Tất cả mọi người liền tựa như xem như cái gì cũng không phát sinh, cái gì cũng không nghe được một dạng...

“Này, tới phòng bếp giúp một chút!”

Sanji từ phòng bếp nhô đầu ra, hướng mọi người hô.

“Tới!”

Đám người lên tiếng, chỉ lưu Vivi một người còn tại tại chỗ.

“Mọi người...”

Vivi ngơ ngác nhìn một màn này, trong lòng có một loại cảm giác không nói ra được.

Cùng trong tưởng tượng hoàn toàn khác biệt, không có đuổi đi nàng, cũng không có bởi vì việc này hướng nàng xin lỗi... Nhưng chẳng biết tại sao, trong nội tâm nàng lại thoáng thở phào.

Nàng lại bởi vì Luffy giết hai đứa trẻ Alabasta của nàng, liền oán hận những người khác trong nhóm Mũ Rơm sao?

Cũng không có, nàng yêu ghét rõ ràng... Bằng không thì cũng sẽ không giúp nhóm Mũ Rơm chạy trốn, cũng sẽ không đùa nghịch tâm tư muốn cùng bọn họ lại đến một đoạn “mạo hiểm”, cũng sẽ không theo bản năng muốn nói “Nhóm Mũ Rơm chúng ta ——”

“Mọi người...”

Vivi ngước mắt nhìn về phía mọi người đang bận rộn tại phòng bếp cách đó không xa.

Tựa hồ, nơi sâu nhất trong nội tâm nàng, cũng không hi vọng những người khác trong nhóm Mũ Rơm bởi vì chuyện của Luffy mà hướng nàng biểu thị xin lỗi. Bởi vì người nói xin lỗi không nên là bọn hắn, cũng không thể là bọn hắn...

Bởi vì một khi bọn hắn đều nói xin lỗi, tính chất cũng không giống nhau, nàng về sau liền sẽ không thể nói “Nhóm Mũ Rơm chúng ta ——” nửa câu này.

“Hô hô.”

Vivi hít sâu khẩu khí, nàng thu hồi ánh mắt nhìn về phía mọi người nhóm Mũ Rơm.

Một thân một mình tựa tại trên hàng rào tàu Sunny số 3, nhìn về phía phiến biển cả kia...

Vivi tiếp tục suy xét.

Nàng bởi vì Luffy giết hai đứa trẻ Alabasta của nàng, cho nên liền oán hận Luffy sao?

Có vẻ như, giống như... Cũng không biết.

Luffy là Thuyền trưởng nhóm Mũ Rơm, cậu ấy hai năm trước cứu vớt Alabasta, ngăn trở nội loạn chiến tranh Alabasta, cứu vớt tính mạng người đâu chỉ mấy vạn!

Nàng chẳng lẽ muốn bởi vì “Hai cái” mà giận lây “Mấy vạn” sao?

Có vẻ như không được, trong “Mấy vạn” có không biết bao nhiêu cái “Hai cái”.

Nhưng cứ như vậy, đối với hai đứa bé kia có phải hay không quá không công bằng?

Phức tạp, phức tạp, rất phức tạp...

Nàng thậm chí không biết, rõ ràng sự thật đặt tại trước mắt, nàng tại sao còn muốn đi tìm Luffy hỏi rõ ràng. Chẳng lẽ đi tìm Luffy hỏi rõ ràng, những người chết mất kia liền có thể sống lại hay sao?

Không hiểu, không hiểu, thật không hiểu.

Thời gian chầm chậm đi qua, mọi người nhóm Mũ Rơm đã “ăn qua” cơm trưa...

“Vivi nàng...”

Robin nhìn Vivi thất hồn lạc phách phía xa, thở dài một tiếng.

Nàng khởi hành muốn đi an ủi Vivi, ít nhất cũng muốn lấy danh nghĩa cá nhân hướng Vivi gửi lời xin lỗi.

“Robin!”

Zoro nghiêng người tại cửa ra vào, ngăn lại Robin: “Đừng đi!”

“Thế nhưng là...” Robin muốn nói lại thôi.

Vù vù!!

Zoro rút ra Wado Ichimonji, thái độ cường ngạnh ngăn lại Robin.

Bầu không khí nhất thời cứng đờ, kéo dài một hồi lâu.

“Cô cảm thấy, tên ngu ngốc kia là người thế nào?”

Zoro nhìn về phía Vivi xa xa, đột nhiên hỏi một câu.

Robin sửng sốt một chút, theo bản năng nói: “Là một cô gái rất kiên cường.”

“Không.”

Robin rất nhanh sửa lại:

“Là một, công chúa rất kiên cường.”

“Đã như vậy,”

Zoro thu hồi Wado Ichimonji, hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy vị công chúa kiên cường này, còn cần cô đi an ủi sao?”

“Ân?!”

Robin sững sờ, đột nhiên nở nụ cười: “Giống như, chính xác không cần.”

Đạp đạp!!

Qua một hồi lâu, một tiếng bước chân nhanh nhẹn truyền đến, chỉ thấy Vivi bước nhanh đi tới boong tàu phía trước khoang thuyền Sunny số 3.

Vivi hướng đám người cười nói:

“Mọi người —— Tớ trở về ăn cơm!”

“Ân.”

Đám người gật đầu: “Bất quá chúng tớ đã ăn rồi, đồ ăn cũng lạnh.”

Vivi cười nói: “Không sao.”

“Vivi-san!!”

Vừa nghe đến giọng Vivi, Sanji xoay tròn lấy thân thể từ phòng bếp đi ra, cơ thể như rong biển lưu động, trong tay còn bưng một đĩa đồ ăn: “Vivi-san, hôm nay có món cá mực cuốn gói mà cô thích ăn nhất.”

“Ngạch...”

Mặt Vivi xạm lại: “Tớ ghét cá mực. Sanji, cậu có thể làm món khác được không?”

Sanji rất là quả quyết cự tuyệt nói: “Không được, không thể lãng phí đồ ăn!”

“Hảo, được rồi.”

Vivi cười khổ gật đầu, biết không thể lãng phí đồ ăn là nguyên tắc của Sanji.

Trên phòng ăn tàu Sunny số 3, thân ảnh Vivi dùng cơm có vẻ hơi cô độc tịch mịch...

“Ân?”

Vivi sửng sốt một chút, phát hiện mọi người thuần thục cầm lên bát đũa, ngồi vây quanh tới.

Vivi kinh ngạc hỏi: “Các, các cậu không phải ăn rồi sao?”

“Cái kia, tớ vừa mới chưa ăn no, cho nên...” Chopper vỗ bụng.

“Khụ khụ, gần nhất muốn ăn giống như biến lớn, cũng không biết có thể hay không béo lên.” Robin ho nhẹ một tiếng.

“Yohohoho!”

Brook cười nói: “Đừng nhìn ta, ta là xương cốt, không có dạ dày, ăn không đủ no...”

Sanji lý thẳng khí tráng nói: “Đừng nhìn tôi, tôi là đầu bếp, đầu bếp cũng là người cuối cùng ăn cơm, cho nên...”

Zoro lý trực khí tráng nói: “Tôi bây giờ còn là bệnh nhân, ăn nhiều một điểm rất bình thường a.”

“Ục ục!!”

Đúng lúc này, bụng Chopper không đúng lúc mà kêu lên.

“Chopper?”

Ánh mắt hoài nghi của Vivi rơi vào trên thân Chopper.

“A ha ha ha!”

Chopper cười khan một tiếng, mở miệng nói: “Cho nên tớ mới nói, tớ không có ăn no nha.”

“Mọi người...”

Vivi hít sâu, ánh mắt dời về phía Sanji: “Tất nhiên tất cả mọi người chưa ăn no, cái kia Sanji cậu có thể làm thêm món ăn không?”

Vivi cau mày nói: “Tớ nói, tớ không thích ăn cá mực.”

Sanji nở nụ cười: “Đương nhiên không có vấn đề.”

“Như thế không còn gì tốt hơn.” Đám người nở nụ cười.

“...”

Ầm ầm!!

Đang lúc đám người vừa muốn mở miệng lúc ăn cơm, nơi xa có tiếng hỏa lực vang lên, đồng thời tàu Sunny số 3 cũng là vang lên tiếng cảnh báo.

“Chuyện gì xảy ra!” Vivi lấy làm kinh hãi.

“Đây là tiếng cảnh báo của tàu Sunny số 3.” Chopper giải thích nói: “Có địch nhân!”

Ầm ầm!!

Lại là một tiếng vang thật lớn truyền đến, thân tàu Sunny số 3 kịch liệt lay động.

Sanji sững sờ: “Giống như tạm thời không ăn cơm được rồi.”

Robin đứng lên: “Không sao, tớ đi một chút liền trở về.”

......

Cùng lúc đó, boong thuyền đảo.

Kamyu sớm ăn qua cơm trưa, bị Akemi nài ép lôi kéo mà bồi nàng đi tản bộ.

“Đáng tiếc, tờ báo này tới quá muộn.”

Akemi vừa đi vừa nhìn báo chí, thở thật dài một tiếng: “Bằng không, lực uy hiếp của Charlotte Linlin tại giới Hải tặc đều sẽ đại đại yếu bớt.”

Kamyu lắc đầu nói: “Kỳ thực khác biệt không lớn, coi như Morgans sớm một chút tuyên bố báo chí, bên phía băng hải tặc Big Mom cũng sẽ lập tức bác bỏ tin đồn.”

“Nói đến cũng đúng.”

Akemi khẽ gật đầu, phát hiện đúng là cái lý này.

Đáng nhắc tới: Hôm nay phần báo Tin Tức Kinh Tế Thế Giới này tại thế giới các nơi gây ra oanh động không nhỏ, nhất là nội dung chiếm diện tích lớn nhất 《 Tứ Hoàng bị thương nặng, Big Mom sống chết không rõ! 》.

Hoàng đế trên biển vẫn lạc tuyệt đối sẽ mang đến ảnh hưởng to lớn với cách cục thế giới này!

Nhưng rất nhanh... Nhiệt độ của nội dung này liền kéo dài giảm xuống!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!