Virtus's Reader
Hải Tặc: Đa Tử Đa Phúc Từ Thiên Long Nhân Bắt Đầu

Chương 443: CHƯƠNG 442: NƠI VIVI XOẮN XUÝT NHẤT...

“Vậy thì lại thêm cái này!!”

Vivi cười đắc ý, thuận thế đem cổ tay trái của Crocodile giơ lên cao.

Vivi cười nói: “Chỉ cần đem cổ tay giơ lên cao, lại lộ ra ký hiệu trên cổ tay, ta liền biết ngươi là thật.”

“Động tác này lại có hàm nghĩa gì?” Crocodile hỏi.

“Không có, không có gì.” Vivi trả lời.

“Được rồi.”

Crocodile lên tiếng, không hỏi thêm nữa.

Rất nhanh, Vivi cùng Crocodile chỉnh đốn một phen, cười nói vui vẻ tiếp tục hướng về biệt thự trang viên đi đến.

“Ân?”

Chỉ là đi tới đi tới, Crocodile liền phát giác được Vivi không thích hợp.

“Ngươi thật giống như có tâm sự gì.”

Crocodile dừng bước lại, nghiêng đầu nhịn không được hỏi thăm Vivi.

Từ sau khi Vivi tỉnh lại, sắc mặt nàng vẫn không tốt lắm!

Mới đầu Crocodile tưởng rằng chính mình sát tính quá nặng, cho nên để cho nàng có chút khó chịu, nhưng về sau mình đã giải thích rõ...

Sau đó, nàng lại tưởng rằng vụ tập kích của Catarina khiến Vivi kinh hãi, cho nên sắc mặt mới khó coi. Nhưng bây giờ sự tình đã giải quyết, đều sắp về đến nhà, Vivi vẫn là một bộ dạng tiều tụy.

“Uy uy uy, ngươi đừng nói là bởi vì ngươi thua trận đấu nhé!”

Crocodile tức giận khiển trách: “Ngươi thất bại, đó là bởi vì ngươi chính mình ngốc! Nhất định phải làm cái con chim đầu đàn kia. Nếu như ngươi giống ta ngay từ đầu thành thành thật thật ‘cẩu’ (núp) ở bên cạnh, chưa chắc đã không thể chiến thắng.”

“Không phải là bởi vì trận đấu.”

Vivi vội vàng lắc đầu, biểu thị chính mình sở dĩ tham gia “Hải Tặc Đấu Trường” là để ma luyện bản thân, cũng không phải là muốn giành chiến thắng, cho nên mới sẽ làm con chim đầu đàn.

“Đó là bởi vì cái gì?” Crocodile hỏi.

“Cái này...”

Vivi muốn nói lại thôi, không biết nên không nên nói với “Sasa”.

“Không muốn nói thì thôi.”

Crocodile ngáp một cái, ra hiệu Vivi về sớm một chút.

“Ta biết một người!”

Vivi đột nhiên dừng bước, nàng nói: “Người kia là anh hùng của Alabasta ta, đã cứu vớt rất nhiều người!”

“Nhưng...”

Vivi mím chặt môi, nấc một cái rồi khóc òa lên: “Ô ô... Nhưng cũng từng giết người Alabasta của ta!”

“Ân?!”

Trong lòng Crocodile giật mình, có một loại cảm giác bị điểm danh.

Đã cứu người Alabasta, là anh hùng, lại giết qua người Alabasta...

Nàng trong một thời gian rất dài được tôn sùng là anh hùng của Alabasta, tiếp đó gây ra chiến tranh cũng gián tiếp hại chết không ít người Alabasta!

Cái này mẹ nó nói không phải là chính mình sao!!

Crocodile rất tự nhiên nghĩ tới chính nàng, dù sao mình vừa mới đề cập tới việc bản thân vì danh vọng mà làm anh hùng một đoạn thời gian dài.

Tiếp đó còn có thể loại trừ Nhóc Mũ Rơm, hắn mặc dù cũng coi như là anh hùng cứu vớt Alabasta, nhưng không có giết qua người Alabasta...

“A?”

Crocodile ra vẻ hiếu kỳ, ánh mắt rơi vào trên thân Vivi, chờ đợi đáp án của nàng.

“Người kia là anh hùng của Alabasta ta, thế nhưng quả thật đã giết người Alabasta của ta...”

Vivi nói chuyện run rẩy, âm thanh mười phần nghẹn ngào, tựa như tâm tình bị đè nén bấy lâu nay được phát tiết ra.

Anh hùng trong miệng nàng dĩ nhiên không phải Crocodile! Mà là Luffy...

Vivi là người có lý trí!

Một anh hùng ngăn cản chiến tranh, cứu vớt ngàn vạn tính mạng, sau đó lại giết hai người; Một ác nhân giết người ngàn vạn, cuối cùng buông bỏ đồ đao cứu hai người.

Mọi người thường thường ưa thích ca tụng kẻ sau, chán ghét kẻ trước!

Nhưng ngẫm nghĩ một chút, cái này mẹ nó chính là đánh rắm!

Chẳng lẽ tội nghiệt giết vạn người lại nhỏ hơn tội nghiệt giết hai người, hay là nói công đức cứu hai người cao hơn cứu ngàn vạn người?

Khi một người trần thuật nói một ác nhân giết hai người, còn cứu vớt ngàn vạn tính mạng; Một người khác trần thuật nói một anh hùng cứu vớt ngàn vạn tính mạng, cuối cùng lại giết hai người...

Mọi người thường thường ưa thích ca tụng ác nhân, thóa mạ anh hùng! Nhưng rõ ràng bọn hắn là cùng một người a!

Lại tỉ như một nữ sinh thừa dịp học tập đi làm kỹ nữ! Mọi người sẽ cảm thấy nàng không lo học hành! Nhưng một kỹ nữ thừa dịp thời gian làm việc chạy tới học tập, mọi người lại cảm thấy nàng học tập khắc khổ...

Mọi người thường thường ưa thích đem “sự vật tốt đẹp” phóng đại, đến mức rõ ràng là cùng một sự kiện lại có cách nhìn hoàn toàn khác biệt.

“Cho nên, cho nên...”

Vivi mím chặt môi, nước mắt lớn chừng hạt đậu từ khóe mắt trượt xuống: “Ta đến cùng nên tiếp tục coi cậu ấy là anh hùng, hay là, hay là ——”

“Ta, ta không biết nên đối mặt với cậu ấy như thế nào!”

Vivi ôm đầu, âm thanh nghẹn ngào: “Đầu ta sắp đau chết rồi!”

Vivi là người có lý tính!

Thật chẳng lẽ muốn bởi vì Luffy giết chết hai đứa “trẻ em chuột bạch” mà phủ định Luffy sao?

Lý trí nói cho nàng không thể!

Chiến công ngăn cản chiến tranh, cứu vớt Alabasta còn lớn hơn xa tội nghiệt giết hai đứa trẻ Alabasta.

10000 xa xa lớn hơn 2...

Nhưng cảm tính lại nói cho nàng, hai đứa bé kia biết bao vô tội! Vì cái gì bọn hắn nhất định phải làm vật hy sinh?

Dứt bỏ tình nghĩa đồng đội với băng Mũ Rơm, đây mới là chỗ khiến Vivi xoắn xuýt nhất...

Thế giới này đề cao võ lực cá nhân, rất nhiều chuyện căn bản là không thể san bằng! Rất nhiều chuyện đều phải từ quân chủ tới quyết đoán, rất nhiều chuyện lại dính dấp lợi ích...

“A cái này!!”

Sắc mặt Crocodile không ngừng biến hóa, phát hiện người Vivi nói đến có thể không phải mình.

Chính mình cũng không có ngăn cản qua chiến tranh, hơn nữa khi đó vì danh vọng dân gian, chính mình cũng không có trực tiếp giết qua người Alabasta, ít nhất không có công khai giết qua...

“Nghĩ nhiều như vậy làm gì?!”

Crocodile vỗ vỗ vai Vivi, cười nói: “Còn nhớ ban ngày cái tên trọng tài bị ta giết chết không? Ngươi nói hắn ít nhiều có chút vô tội.”

“Hiện tại hoàn hồn lại ta cũng cảm thấy hắn chính xác rất vô tội.”

Crocodile nhíu mày, nhưng lại rất nhanh giãn ra:

“Nhưng thì tính sao?”

Crocodile phong khinh vân đạm nói: “Ngược lại hắn đã bị ta giết! Chẳng lẽ ta muốn bởi vì cái này, liền để chính mình không được tự nhiên sao?!”

“Ta chỉ biết là khi đó hắn cản trở ta! Cho nên ta giết hắn.”

“Nhìn không vừa mắt liền giết, ai chướng mắt ta thì ta giết kẻ ấy, người nào cản trở ta giết người liền giết ai, chính là đơn giản như vậy.”

“Ta muốn nói là, làm việc không cần thiết suy nghĩ nhiều như vậy! Mặc dù không biết phong cách làm việc của Hải Tặc có thích hợp với ngươi hay không, nhưng ——”

Crocodile dừng một chút, tiếp đó dời bước đến một cái thùng rác phía trước:

“Ngươi nếu thực sự không biết nên đối mặt với hắn như thế nào! Ngươi tìm được hắn. Tiếp đó...”

Crocodile một tay nhấc lên thùng rác: “Giống như dạng này nhấc đầu hắn lên, hỏi hắn tại sao muốn giết người Alabasta của ngươi!”

“Đến lúc đó...”

Crocodile quay đầu nhìn về phía Vivi nói: “Ngươi không muốn so đo chuyện này, ngươi liền nói là chỉ đùa một chút, hoặc có lẽ là nhận lầm người.”

“Nếu ngươi vẫn nhìn hắn khó chịu! Ngươi liền hung hăng đánh cho hắn một trận! Giống như thế này...”

Crocodile vừa nói, một bên đạp vào thùng rác, cuối cùng một cước đá bay nó đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!