“Chính xác.”
Lúc này, một con rối đồ chơi gật đầu nói: “Điểm này ta có thể làm chứng! Lúc ban ngày ta làm việc tại Đấu Thú Trường, thấy được băng Mũ Rơm muốn làm việc nghĩa...”
“Làm việc nghĩa cái quỷ!”
Một con rối đồ chơi khác đối với cái này không dám gật bừa, bác bỏ nói: “Ta thế nhưng là thấy được Nhóc Mũ Rơm ngăn cản thuyền viên của hắn cứu người!”
“Không phải, lúc ban ngày ta ở rất gần băng Mũ Rơm.”
Lại một món đồ chơi lắc đầu, nói: “Dường như là băng Mũ Rơm nhận biết cô gái tóc lam trên đài kia! Nhưng Nhóc Mũ Rơm có chút mù mặt, không có nhận ra cô gái đó.”
“Nếu như bọn hắn quen biết nhau, cái kia còn tính là làm việc nghĩa cái quỷ gì?”
“Làm sao lại không tính?”
“......”
“Được rồi!!”
Đồ chơi nhân viên phục vụ quát lên một tiếng lớn, ngăn lại đám đồ chơi đang tranh cãi.
Hắn một mặt nghiêm túc nói: “Mặc kệ Riku Vương hợp tác cùng ai, đều không phải là thứ chúng ta những món đồ chơi này có thể can thiệp. Chúng ta có thể làm chính là tin tưởng ánh mắt của Riku Vương...”
“Nếu như kế hoạch của Riku Vương tiến hành thuận lợi, chúng ta cần phải có thể tại ngày nào đó một lần nữa biến trở về người! Khi đó việc đầu tiên chúng ta muốn làm không phải trở về nhìn vợ con, mà là gặp người liền nói ra đoạn chân tướng kia!”
“Riku Vương muốn nhanh chóng nhận được dân tâm, lật đổ sự thống trị của Doflamingo, không thể thiếu đoạn chân tướng kia!”
“Cái này cũng là việc duy nhất chúng ta có thể làm!”
“Coi như Riku Vương bất hạnh thất bại, đằng sau cái người phụ nữ ác độc kia đem chúng ta một lần nữa biến thành đồ chơi! Đoạn chân tướng này cũng đã bị tung ra ngoài, cũng bất lợi cho sự thống trị sau đó của Doflamingo! Chúng ta cũng sớm muộn sẽ có ngày lại thấy ánh mặt trời!”
“Nói rất đúng!!”
Đông đảo đồ chơi nhao nhao gật đầu, đối với phân tích của đồ chơi nhân viên phục vụ rất là tán đồng.
“Đúng rồi, bây giờ Riku Vương trông như thế nào?” Có đồ chơi hỏi.
Đồ chơi nhân viên phục vụ thành thật nói: “Riku Vương mang theo mũ giáp chiến sĩ!”
Đồ chơi nhân viên phục vụ suy tư một hồi, lại bổ sung: “Ngài ấy cần phải cũng tham gia ‘Hải Tặc Đấu Trường’, hơn nữa hẳn chính là người chiến thắng.”
“Mang theo mũ giáp, vẫn là người chiến thắng?”
Một chút đồ chơi làm việc tại Đấu Thú Trường sững sờ, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại bộ dáng của tất cả người chiến thắng hôm nay.
“Chẳng lẽ là, Ricky?!”
...
...
Hôm sau, Đấu Thú Trường.
“Giết, giết!”
“Phần phật!!”
Chuyện Crocodile làm ầm ĩ hôm qua cũng không có tạo thành bao nhiêu ảnh hưởng đối với “Hải Tặc Đấu Trường”! Nên tiến hành vẫn là tiếp tục tiến hành...
“Trác (Mẹ kiếp), như thế nào cái vé vào cửa này còn tăng giá!”
“Gian thương! Các ngươi bọn này gian thương!”
“Đứa đần! Hôm nay có chiến thắng tổ ở giữa tranh tài, càng đặc sắc chắc chắn quý hơn a.”
“A, giống như có chút đạo lý.”
Đám người nên trả tiền thì trả tiền, gia tộc Donquixote nên vơ vét của cải thì tiếp tục vơ vét của cải...
Lúc này, trên Đấu Thú Trường.
“Ầm ầm!!”
Một tia chớp thoáng qua, Nami quơ gậy thời tiết, đánh bại đối thủ của mình.
“Thực sự là quá mạnh mẽ!”
Người chủ trì khoa tay múa chân, kích động bình luận: “Theo kết quả chiến thắng của Tiểu Tặc Miêu Nami, băng Mũ Rơm chỉ còn dư lại Nhóc Mũ Rơm còn chưa cầm tới danh ngạch tấn cấp.”
Người chủ trì tiếp lấy phân tích nói: “Mặc dù ta làm người chủ trì không nên thiên vị, nhưng ta cảm thấy với tư cách là Thuyền Trưởng băng Mũ Rơm, việc tấn cấp vòng tiếp theo không có bất kỳ cái gì lo lắng.”
“Hơn nữa không chút nào khoa trương mà nói, băng Mũ Rơm vô cùng có thể là người thắng sau cùng của khóa ‘Hải Tặc Đấu Trường’ này!”
“Nhắc lại một câu lời nói với người xa lạ, phần thưởng cho người thắng cuộc là trái Mera Mera no Mi, là Trái Ác Quỷ của Hỏa Quyền Ace, nghĩa huynh của Nhóc Mũ Rơm khi còn sống. Tin tưởng Nhóc Mũ Rơm sẽ không để trái Mera Mera no Mi rơi vào tay bất luận kẻ nào.”
“Cái gì!”
Một chút người xem không biết chuyện thốt lên kinh hô, phát hiện người chủ trì nói rất có đạo lý.
“Phần phật!!”
Càng nhiều người xem tuôn ra reo hò, kêu gào nhanh chóng bắt đầu trận tiếp theo.
Quy tắc tiền kỳ không thể hạ tử thủ còn tại, nhưng theo sự sàng lọc mạnh yếu, chiến đấu phía sau càng ngày càng thảm liệt!
Chiến đấu đổ máu...
Giỏi nhất là kích phát dã tính nguyên thủy của con người.
“Haizz, ta lại tới.”
Trong phòng khách quý, gương mặt Kamyu chán đời không còn gì luyến tiếc.
Vốn là hắn không có ý định để ý đến cái “Hải Tặc Đấu Trường” này nữa.
Dù sao, chuyện quy định Thất Vũ Hải bị phế trừ đang lửa sém lông mày. Mặc dù 5 cái lão đầu kia vì yếu tố chính trị đã đổi một cách nói! Nhưng vẫn là biến tướng phải phế bỏ quy định Thất Vũ Hải...
Mà một khi hạng mục công việc phế trừ quy định Thất Vũ Hải được xác định, cuộc thi đấu này liền sẽ lập tức kết thúc! Căn bản không đạt được tác dụng như Kamyu suy nghĩ trước kia.
Chỉ là lúc buổi sáng, Vivi đột nhiên nói có chuyện trọng yếu muốn đi một chuyến “Hải Tặc Đấu Trường”, Kamyu lo lắng xảy ra vấn đề gì liền cố mà làm đến xem...
“Haizz. Người tính không bằng trời tính...”
Kamyu day day trán, vừa nghĩ tới kế hoạch phá sản của mình cũng rất là đau đầu.
“Ngạch, tốt a, ta cũng không quá biết tính toán.”
Kamyu âm thầm gật đầu, lại cảm thấy loại chuyện động não này vốn cũng không thích hợp với bản thân.
“Chi chi chi ~~”
Kamyu vươn vai một cái thật dài, ánh mắt rơi vào phòng của những tuyển thủ chiến thắng.
Kamyu lẩm bẩm tự nói: “Cũng không biết Vivi cùng băng Mũ Rơm trò chuyện thế nào rồi?”
“Thùng thùng!!”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
“Ai?” Kamyu hỏi.
“Dân đen Viola.”
Ngoài cửa, Viola hạ tư thái rất thấp, biểu thị chính mình có chuyện trọng yếu muốn nói.
“Ân!!”
Kamyu lập tức có hứng thú.
Hôm qua Viola bị Ain, Reiju bắt quả tang như bắt trộm. Ngay trước mặt Ain, Reiju đem Viola mang vào phòng làm chính sự không quá phù hợp...
Nhưng phòng này cũng không giống nhau!
Kamyu hạ giọng: “Vào.”
...
“Vivi!”
Lúc này tại phòng của băng Mũ Rơm, Nami chiến thắng trở về ánh mắt đầu tiên liền gặp được Vivi ở bên trong.
“Đạp đạp!!”
Nami ba bước thành hai, dang hai tay muốn cho Vivi một cái ôm thật lớn.
“Nami!”
Vivi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Nami trở về, đồng dạng ba bước thành hai, muốn cho Nami một cái ôm thật lớn.
Vẫn là câu nói kia, nếu như nói trong băng Mũ Rơm ai có quan hệ tốt nhất với Vivi, đó đương nhiên là Nami!
Dù sao ngay lúc đó trên tàu Going Merry, các nàng là hai cô gái duy nhất.
“Hì hì! Vivi lại lớn lên rồi...”
Nami ôm chặt Vivi, không biết nói là tuổi tác hay là cái gì khác.
“Ân?!”
Vivi mới đầu còn chưa phản ứng lại, nhưng nhìn ánh mắt kia của Nami, trong nháy mắt liền minh bạch là cái gì lớn lên.
“Nami!!”
Vivi tránh ra khỏi cái ôm của Nami, lầm bầm trừng mắt nhìn Nami một cái: “Nami, cậu thật không đứng đắn!”
“Tớ chỗ nào không đứng đắn?”
Nami cười ha ha một tiếng, hỏi ngược lại: “Tớ nói chính là tuổi tác, cậu nghĩ đi đâu thế?”
“Tớ, tớ, tớ...”
Sắc mặt Vivi lập tức đỏ bừng, phát hiện chính mình bị lừa.
“Nami!!”
Vivi hung hăng lườm Nami một cái, biểu thị về sau không thèm để ý tới Nami nữa.
“Hừ!”
Nami hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi.
“Ha ha!!”
Mấy giây sau đó, hai người đồng thời quay đầu lại, sau đó nhìn nhau nở nụ cười.
“Đúng rồi, Vivi!”
Nami có chút lo âu hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”