"Bọn hắn trở nên mạnh hơn rất nhiều!"
Aokiji thầm giật mình, đồng thời trong lòng nổi lên vẻ vui mừng.
Chẳng qua là khi hắn trông thấy trong số những người đến cứu người, không có bóng dáng Luffy, niềm vui trong lòng lại ảm đạm đi một phần.
"Phụt! Phụt!"
Zoro, Sanji thổ huyết, thương thế ngược lại còn nặng hơn Aokiji.
"Đáng ghét, vẫn là quá miễn cưỡng!"
Trong lòng hai người âm thầm lắc đầu, đồng thời lại ra hiệu cho bọn người Nami, bảo bọn họ đi cứu Vivi.
"Arara!!"
Aokiji ngáp một cái, hỏi: "Băng Mũ Rơm, các ngươi đánh vào tàu của băng hải tặc Râu Đen ta, là muốn khai chiến với băng hải tặc Râu Đen sao."
"Aokiji, ông bây giờ rốt cuộc là lập trường gì!!"
Robin trừng Aokiji, thần sắc rất là phức tạp, nàng có chút không biết nên nhìn nhận Aokiji như thế nào.
Đối với Robin mà nói, Aokiji là kẻ thù, trong số những Hải Binh hủy diệt Ohara có hắn; Là người giám hộ, tựa như những năm tháng đào vong này hắn luôn âm thầm bảo vệ nàng!
Lại là một người thực thi pháp luật, thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm nàng, tựa như tùy thời đều muốn bắt nàng vào tù!
Nhưng bây giờ một người phức tạp như vậy, lại gia nhập vào băng hải tặc Râu Đen! Trở thành một thành viên của băng hải tặc tàn ác nhất thế giới này.
"Khốn kiếp Aokiji, mau giao Vivi ra đây!"
Nami chỉ vào Aokiji, điên cuồng gầm thét.
"Thì ra các ngươi là muốn cứu người phụ nữ kia."
Aokiji sững sờ, sau đó cười nói: "Xin lỗi, ta đã nói rồi, công chúa Alabasta là mục tiêu của băng hải tặc Râu Đen chúng ta! Ta không thể thả cô ta đi."
"Vậy thì..."
Hai mắt Nami đỏ ngầu, ánh mắt rơi vào trên thân Zoro, Sanji.
"Zoro, Sanji! Vậy thì giao cho các cậu!"
Nami vừa nói xong, cũng không quay đầu lại chạy về một hướng, vị trí cụ thể "Vivi" bị giam giữ bọn họ đã biết được.
"Cộp cộp!!"
Chopper, Robin, Brook ba người theo sát phía sau, biết trên chiếc tàu này ngoại trừ Aokiji ra hẳn là còn có Catarina.
"Các ngươi tự tìm cái chết!"
Ánh mắt Aokiji lạnh lùng, đưa tay muốn đóng băng đám người đi cứu "Vivi".
"Đối thủ của ông là chúng tôi!!"
Zoro, Sanji hai người căn bản không cho Aokiji cơ hội động thủ, cùng nhau công tới Aokiji.
"Keng keng keng!!"
Âm thanh kim loại va chạm thanh thúy liên tiếp vang lên, chiến đấu trên sân nhất thời lâm vào giằng co.
Chỉ có điều Zoro, Sanji hai người rõ ràng ở thế hạ phong...
"Zoro, Sanji, các cậu nhất định phải kiên trì a!!"
Chopper quay đầu nhìn về phía hai người đang chiến đấu, biết hai người lại bị thương không nhẹ.
Cậu cũng muốn lên chiến đấu, nhưng đừng nói loại cấp bậc chiến đấu đó không phải cậu có thể tham gia! Cậu còn muốn bảo vệ mọi người không bị Catarina âm thầm đánh lén...
"Luffy, mau tới đây a!"
Chopper ở trong lòng không ngừng cầu nguyện, chờ đợi Luffy nhanh chóng tới.
"Vivi, Vivi!!"
Phía sau Nami, Robin, Brook ba người lo lắng gọi to, đốt lửa làm tan khối băng giam giữ "Vivi", muốn nhanh chóng cứu Vivi từ bên trong ra.
Rắc! Một tiếng.
Khối băng giam giữ "Vivi" nứt ra một đường.
Xoảng! Một tiếng.
"Vivi" thoát khỏi khối băng.
"Quá tốt rồi, Vivi được cứu rồi."
Nami đè xuống sự vui sướng trong lòng, giống như vác kho báu vác Vivi lên, muốn trốn khỏi nơi thị phi này.
"Zoro, Sanji, chúng ta đi mau!"
Chopper hô to với Zoro, Sanji, biết mục đích của bọn họ đã hoàn thành, thậm chí ngay cả Catarina mà bọn họ luôn đề phòng cũng không xuất hiện.
"..."
Zoro, Sanji nghiêng mặt nhìn xem, trên mặt đồng dạng lộ ra nét mừng.
Còn thuận lợi hơn dự đoán!!
Thiếu một Luffy, cũng không trở ngại bọn họ cứu Vivi!
"Đây là..."
Bây giờ, "Vivi" mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện mình đang bị người ta vác chạy.
Nàng dụi dụi mắt, phát hiện là Nami đang cõng nàng chạy, phía sau còn có Chopper, Robin, Brook đang che chở nàng.
"Nami, mọi người..."
Giọng "Vivi" run rẩy, một bộ dạng cực kỳ yếu ớt.
"Vivi, Vivi! Tớ là Nami!! Tất cả mọi người đều ở đây..."
Nami nghe thấy giọng nói nhỏ như muỗi kêu của Vivi, hô to tên của mình, để cho Vivi yên tâm.
"Nami, tớ đây là... làm sao vậy?"
"Là tên chó chết Aokiji kia bắt cậu đi!"
Nami hung tợn mắng một tiếng, lại nhẹ giọng an ủi: "Yên tâm, bọn tớ nhất định sẽ cứu cậu ra ngoài!!"
"Đa, đa tạ..."
Giọng nói của "Vivi" vô cùng nhẹ, phảng phất như người già sắp gần đất xa trời.
"Khụ khụ, khụ khụ!!"
"Vivi" không nhịn được ho khan một cái, ho ra mấy ngụm máu tươi.
"Két!!"
Cảm nhận được tình trạng của Vivi vô cùng không ổn, Nami không thể không tạm thời dừng bước, đặt Vivi xuống.
"Vivi, Vivi!!"
Nami lo lắng gọi to, ánh mắt rơi vào trên người Chopper đã mở hòm thuốc chữa bệnh ra.
Nami nhờ cậy nói: "Chopper, giao cho cậu."
"Ừm."
Chopper gật đầu thật mạnh, biểu thị nhất định sẽ cứu được Vivi.
"Na, Nami..."
Giọng "Vivi" lại vang lên, giống như trăn trối gọi Nami tới gần.
"Hu..."
Mũi Nami chua xót, có một loại dự cảm không tốt.
Nàng muốn khóc...
"Vivi, không sao đâu!"
Nami thấp giọng khóc nức nở an ủi, cổ vũ Vivi nhất định sẽ không có việc gì.
"Na, Nami..."
"Vivi" nói nhỏ, lần nữa gọi Nami tới, giống như trăn trối.
"Vivi, Vivi, tớ đây..."
Nami đã khóc không thành tiếng, cảm nhận được khí tức của "Vivi" càng ngày càng yếu ớt, tựa như một khắc sau "Vivi" liền sẽ biến mất.
"Na, Nami... Tớ, tớ..."
"Vivi, cậu muốn nói gì, tớ nghe đây." Nami nắm chặt tay "Vivi".
"Tớ, tớ... Tớ muốn cái đầu của ngươi a!!!"
Đột nhiên, "Vivi" bật ra một tràng cười to thô lỗ, đồng thời một thanh trường mâu xuyên qua lồng ngực Nami.
"Phụt!!"
Máu tươi nở rộ trong không khí băng lãnh, giống như một đóa hồng mai diễm lệ treo giữa không trung.
Tĩnh!
Toàn trường đột nhiên yên tĩnh.
"Nami!!!"
Mọi người trong băng Mũ Rơm kinh hô, trong mắt tràn đầy không thể tin.
"Vivi, cậu đang làm gì!!!"
Chopper khàn giọng gầm thét, đơn giản không dám tin vào hai mắt của mình.
"Không, cô ta không phải Vivi!!"
Đầu óc Robin nhanh nhạy, hiểu ngay Vivi bọn họ cứu căn bản là giả.
"Luffy đã đoán đúng, Vivi này là giả. Cô ta là Catarina..."
Robin chắp tay trước ngực, cắn răng trừng "Vivi": "Catarina, mau buông Nami ra!!"
"Ha ha ha ha! Không hổ là Nico Robin, liếc mắt một cái liền nhận ra."
"Bất quá bây giờ nhìn thấu, thì có ích lợi gì?"
"Vivi" bật ra tiếng cười to thô lỗ, thân ảnh cũng tại bây giờ biến trở về Catarina.
Hình thể nàng dị thường khôi ngô, một tay liền nắm lấy hai vai Nami.
"Thế nào, cảm giác bị công chúa Alabasta ta đây đâm một đao như thế nào?"
Catarina bật ra tiếng cười to điên cuồng, muốn nhìn xem Nami bây giờ là biểu tình gì...