"Bịch! Bịch!"
Đúng lúc này, phía dưới vách núi truyền đến một đạo tiếng xé gió, thu hút sự chú ý của hai người.
"Bốp!"
Chỉ thấy một bàn tay từ phía dưới vách núi vươn ra, bám chặt vào mép vách đá.
"Vút!"
Ngay sau đó, một bóng người bay lên đài phẳng, ngã đầu liền nằm...
"Hộc, hộc, hộc!"
Kamyu từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, độ cao của Zunisha còn cao hơn so với dự đoán của hắn.
"Ka, Kamyu ——"
Rebecca ngơ ngác nhìn Kamyu đang bò dậy, nghi ngờ có phải mình nhìn lầm rồi hay không.
Cô nhắm mắt lại, rồi lại mở to mắt —— Kamyu vẫn ở đó.
"Thực sự là Kamyu...!"
Biểu cảm của Rebecca không thể bảo là không đặc sắc, trong lòng lần nữa cảm thán thế giới này quá nhỏ.
"Hửm?"
Carrot hơi nheo mắt lại, cảm thấy Kamyu có chút quen mắt.
"Kỳ lạ, tại sao tớ cảm thấy đã gặp con người này ở đâu rồi?"
Cô vò trán: "Rốt cuộc, là ở đâu?"
"Hửm?"
Kamyu hơi sững sờ, mới cảm giác được gần đó có người.
Hắn đứng dậy, ngước mắt nhìn lại...
Chỉ thấy một đôi tai thỏ lông xù dựng lên, hai mắt to tròn long lanh cẩn thận nhìn mình, giống như đang suy tư điều gì.
"Carrot?"
Kamyu cảm thấy có chút bất ngờ, không nghĩ tới sẽ gặp phải Carrot.
"Còn có... Rebecca?"
Kamyu chú ý tới Rebecca.
"Sao cô ấy lại ở đây?"
Đầu óc Kamyu có chút mơ hồ.
"Đúng rồi!"
Kamyu đột nhiên nhớ ra.
Hắn có nghe Viola nói, Rebecca nói muốn đi ra ngoài xem thế giới, cho nên đã ra khơi.
"Ngươi, ngươi là ai!"
Carrot bỗng nhiên căng thẳng...
Cô đem giỏ trúc chứa dược thảo bảo vệ sau lưng, lại đem mấy củ cà rốt giấu đi, chỉ sợ Kamyu - tên con người này cướp cà rốt của cô.
"Carrot."
Rebecca gọi Carrot lại, ra hiệu cô không được vô lễ.
"Rebecca, sao cô lại ở đây?"
Kamyu chào hỏi Rebecca, cảm thấy nhẹ nhõm không ít.
Đã có người quen ở Đảo Zou, chuyện sau này sẽ thuận tiện hơn nhiều!
"Dì ——"
Rebecca tiến lên một bước, mở miệng định dùng tư thái vãn bối nói chuyện, lại đột nhiên đổi giọng: "Công chúa Dressrosa Rebecca, tham kiến Quốc vương Loulan."
"Hả?"
Kamyu nhất thời có chút không hiểu ra sao.
Rebecca không thể nào không biết quan hệ giữa hắn và Viola chứ?
"..."
Đón ánh mắt có chút hoang mang của Kamyu, Rebecca không thay đổi sắc mặt, trong lòng lại thẳng lắc đầu.
Không phải tôi cố ý giả vờ không quen biết dượng, là do dì nhỏ nói dượng ra ngoài thích giấu giếm thân phận!
Tuyệt đối không phải muốn làm chuyện có lỗi với dì nhỏ!
Tuyệt đối không phải!!
"Ngươi, ngươi cũng là quốc vương?"
Carrot đứng bên cạnh mắt sáng lên, phảng phất lại nhìn thấy hy vọng.
"Đương nhiên."
Kamyu phủi mông đứng dậy: "Ta là Quốc vương Loulan hàng thật giá thật."
"Bịch!"
Carrot "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, khẩn cầu: "Quốc vương loài người! Xin hỏi ngài có Bác sĩ riêng không! Quốc gia của tôi cần Bác sĩ."
Bác sĩ?
Kamyu sững sờ, nhưng rất nhanh liền nghĩ đến kịch bản liên quan đến Đảo Zou trong manga —— Chắc là có không ít người tộc Mink đều trúng độc.
"Xin lỗi, quốc gia của ta cách nơi này rất xa, cho dù có thể liên lạc với Bác sĩ cũng không thể giúp được gì."
Kamyu lắc đầu.
Mặc dù cảnh ngộ của tộc Mink khiến người ta thông cảm, nhưng mình làm sao lại đi cứu bọn họ?
Nếu bọn họ chịu ngoan ngoãn nghe lời, nói không chừng còn có khả năng này.
"Hửm?"
Rebecca thu hồi toan tính trong lòng, kinh ngạc nhìn về phía Kamyu.
Cô nhớ không lầm thì dì nhỏ có nói với cô, thủ đoạn cứu người của Kamyu đến từ Trái Ác Quỷ! Theo lý thuyết, nếu Kamyu cứu người thì chỉ cần một mình hắn là được.
Chỉ là suy nghĩ một chút về thân phận lập trường của Kamyu, cô cuối cùng vẫn không mở miệng hỏi.
"Không được sao?"
Cơ thể Carrot mềm nhũn, cảm thấy đỉnh đầu hoàn toàn u ám.
Mặc dù những ngày này cô thường xuyên cười, nhưng cô cũng chỉ là đang cố gắng gượng mà thôi ——
Tình hình tộc Mink không thể lạc quan!
Hiện nay những người tộc Mink còn sống sót có không ít đều trúng độc! Những ngày này thu thập dược thảo cũng chỉ có thể trị liệu ngoại thương cho bọn hắn.
Vong quốc diệt chủng —— Đối với tộc Mink các cô mà nói là đang diễn ra.
"Đúng rồi!"
Kamyu không để ý những chuyện vòng vo này, đi thẳng vào vấn đề: "Inuarashi, Nekomamushi ở đâu? Ta có việc muốn thương lượng với bọn hắn! Nếu sự việc đàm phán thành công, không chừng ta còn có cách cứu các ngươi."
"Bọn hắn..."
Cơ thể Carrot run lên, phảng phất nói đến chỗ thương tâm.
"Bọn hắn, không còn nữa."
"Không còn?"
Kamyu trong lòng lộp bộp một tiếng, sẽ không phải đã đi Wano Quốc rồi chứ!
Kamyu hất cằm, nghĩ một hồi lại hỏi:
"Vậy Pedro đâu?"
Băng Mũ Rơm cũng không dính dáng đến tuyến Đảo Zou, vậy Pedro hẳn là chưa chết mới đúng.
Mà Inuarashi, Nekomamushi không ở đây, người có tư cách thay mặt tộc Mink nói chuyện chính là Pedro!
"Pedro..."
Nghe được tên Pedro, cơ thể Carrot run rẩy càng thêm rõ ràng, khóe mắt không kìm được trào ra nước mắt!
"Sao thế?"
Kamyu trong lòng đoán được một khả năng, nhưng hình như lại có chút không hợp logic.
"..."
Rebecca không biết lấy đâu ra dũng khí, lén lút giật giật góc áo Kamyu, ra hiệu hắn đừng hỏi nữa.
"Hô, hô ——"
Carrot hít sâu một hơi, bước chân nhẹ nhàng, phất tay ra hiệu phía sau mình: "Bọn hắn, ở đây!"
"Phần phật!"
Một luồng gió dài đột ngột nổi lên, cuốn lên ngàn vạn lá khô, bay lượn như bướm trong ánh nắng chiều.
Kamyu bỗng nhiên cảm thấy có thứ gì đó chói mắt, hắn nhìn theo ánh mắt ——
Đó là từng hàng bia mộ, bài vị lấp lánh ánh sáng nhạt dưới ánh tà dương.
"Bọn hắn, chết rồi!?"
Trên đường trở về doanh trại ——
Kamyu hiểu được đầu đuôi câu chuyện.
Inuarashi, Nekomamushi đã chết trận! Pedro cũng đã chết trận...
Hai người trước chết trong lần tấn công thứ ba của Jack! Người sau thì chết trong lần tấn công thứ tư của Jack.
"Ba lần? Bốn lần?"
"Đúng rồi."
Kamyu trong lòng âm thầm gật đầu.
Khác với thời gian băng Mũ Rơm đến Đảo Zou trong nguyên tác, hắn lần này đến Đảo Zou muộn hơn mấy tháng!
Tiến độ của băng Mũ Rơm bị trì hoãn, nhưng những sự việc khác cũng không chịu quá nhiều ảnh hưởng!
Mặt khác —— Pedro vốn dĩ đã bị Big Mom tước đoạt một lượng lớn tuổi thọ! Tuổi thọ cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Đương nhiên...
Pedro cũng không phải "thọ hết chết già", hắn treo đầy bom trên người, một mình dùng cái chết đánh lui một lần tấn công của Jack, bảo toàn hỏa chủng cho tộc Mink.
Kamyu như có điều suy nghĩ gật gật đầu, ngước mắt lại hỏi:
"Vậy bây giờ người chủ sự của tộc Mink là ai?"
Ánh mắt hắn nhìn về phía Carrot, nhớ không lầm thì Carrot là Quốc vương mới của Công quốc Mokomo sau khi chiến tranh kết thúc.
"Tôi?"
Carrot lắc đầu, kỳ quái tên con người này sao lại cảm thấy mình là người chủ sự.
Rõ ràng còn có không ít tiền bối mạnh hơn cô.
Cô vừa đi vừa nói: "Là Wanda! Còn có Sicilian... Đúng rồi, chính là mấy vị tiền bối của Đội Hỏa Mai!"
"Đội Hỏa Mai?"
Rebecca hỏi: "Carrot, tớ nhớ cậu cũng là Đội Hỏa Mai mà."
"Ừm."
Carrot gật gật đầu: "Nhưng tư lịch của tớ rất thấp."