"Hửm?"
Bao gồm cả Carrot, các thành viên Đội Hỏa Mai sững sờ, thầm nghĩ mình hình như đã hiểu lầm cái tên đầu nắm cơm này.
Chỉ là ý nghĩ như vậy vừa mới nảy sinh, thực tế liền giáng cho bọn họ một đòn cảnh cáo.
"Chó mèo cũng là vua, về địa vị là ngang hàng."
Chỉ thấy "Kozuki Momonosuke" nghiêng người nhìn về phía "Jack", giọng điệu rất cung kính nói: "Tại hạ có nghe Raizo nói, cung điện của vua bọn họ là tách biệt, Jack các hạ, ngài cứ chọn một cái là được."
"Ha ha ha, nói rất đúng!"
Jack được vẽ ra ở một bên cười ha hả nói: "Lão tử cũng không muốn ở cùng một chỗ với đám họ Kozuki các ngươi. Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác!"
Tiếng cười của "Jack" tùy ý vang vọng, phảng phất là đang cố ý cười cho người tộc Mink nghe.
"Tuyệt đối không được!!"
Một đám thành viên trẻ tuổi Đội Hỏa Mai hét lớn một tiếng, không còn cách nào kìm nén lửa giận trong lòng.
Lão đại Mèo và Chó mới chết bao lâu? Kết quả hung thủ liền muốn quang minh chính đại vào ở hoàng cung khi còn sống của bọn họ?
Lại còn là do người gia tộc Kozuki hứa hẹn...
"Bịch!!"
Một đám thành viên Đội Hỏa Mai giận không kìm được, thân ảnh khẽ động cùng nhau công kích về phía "Jack".
"Không biết tự lượng sức mình!"
Jack được vẽ ra vung tay lớn, đánh lui những người tộc Mink này.
Đều là thành viên mới gia nhập Đội Hỏa Mai, có người còn là thành viên dự bị, thực lực có thể nói là không mạnh lắm! Cho dù là Jack được vẽ ra, cũng có thể dễ dàng đánh lui...
Huống chi, Kanjurou còn có thể nhập vào bên trong tạo vật của hắn.
"Không thể tha thứ!"
Carrot hét lớn một tiếng, thân ảnh như điện, lần nữa lao về phía Jack.
"Không xong, con thỏ này thực lực có chút mạnh!!"
Kanjurou đứng sau con rối sắc mặt trở nên khó coi, biết rõ tiếp tục đánh xuống có thể sẽ lộ tẩy.
Có thể đánh bại người của Chó Mèo... Kết quả lại dây dưa mãi không xong với con thỏ này, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến việc Jack có vấn đề.
Không nhất định sẽ nghĩ tới "Jack" là giả, nghĩ đến Jack bị thương các loại càng có khả năng hơn! Nhưng vô luận là loại nào, đều sẽ ảnh hưởng đến chuyện hắn cần làm.
"Đủ rồi!"
Jack được vẽ ra hét lớn một tiếng, trên người bộc phát một cỗ khí thế kinh khủng, đẩy lui đám người xung quanh mấy chục bước.
Đáng nhắc tới là: Cái dao động năng lượng này cũng coi như là do Kanjurou vẽ ra.
"Tộc Mink, các ngươi đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!"
Jack lấy tiến làm lùi hét lớn: "Lão tử không ngại giết sạch toàn bộ các ngươi đâu!!"
"Jack các hạ!"
Raizo lập tức nhảy ra, quỳ xuống đất hát mặt đỏ: "Còn xin tha cho tộc Mink. Mặc dù thực lực bọn hắn không tốt, không có tác dụng bao lớn. Nhưng dù sao cũng là một trong những lực lượng thảo phạt Kurozumi Orochi của gia tộc Kozuki ta."
"Bịch!"
Bản thể Kanjurou quỳ theo phía dưới, cầu "Jack" cũng chính là cầu chính hắn tha cho tộc Mink.
"Jack các hạ."
Kozuki Momonosuke được vẽ ra cũng đi theo cầu tình.
"Hừ!"
Mũi Jack phun ra một luồng hơi nóng, một bộ dạng chưa hết giận.
"Gào!"
Trong cổ họng Carrot phát ra tiếng gầm nhẹ của dã thú.
Cô nhìn mặt trăng trên bầu trời, chỉ hận hôm nay không phải đêm trăng tròn...
"Carrot lão đại!"
Thành viên trẻ tuổi Đội Hỏa Mai bảo vệ trước người Carrot, một bộ dạng muốn chiến liền chiến.
"Haizz,"
Wanda, Sicilian liếc nhau, trong lòng cảm thấy áy náy.
Bọn họ cũng muốn chiến, chỉ là tình hình tộc Mink bây giờ không thể lạc quan, thật sự không chịu nổi giày vò!
Số lượng tộc Mink có thể hoạt động bình thường có hạn!
Nếu như có thể, bọn họ hy vọng "lời giải thích" mà Kozuki Momonosuke đưa ra là có thể cho thuốc giải độc cho những tộc nhân trúng độc. Như thế đối với toàn bộ tộc Mink mà nói mới là có lợi nhất...
Đối mặt với điều kiện cứu chữa mà Kamyu đưa ra, bọn họ thực ra cũng không phải thật sự từ chối. Bọn họ nhấn mạnh hai lần "chờ một lát" chính là muốn tự mình nói chuyện.
"Đủ rồi!"
Sicilian hét lớn một tiếng, trấn áp mấy người còn muốn đánh nhau.
"Ta biết tâm trạng của các ngươi."
Wanda đi tới, trấn an: "Nhưng mà, các ngươi hãy nghĩ đến mọi người còn đang trúng độc."
"Phần phật!"
Lời này giống như một liều thuốc an thần, cơ thể đám người lập tức mềm nhũn.
Bọn họ không phải kẻ ngốc, hơi suy nghĩ một chút liền hiểu hai vị "thủ lĩnh tạm thời" là muốn lấy được thuốc giải từ trên người Jack... Ân nhân cứu mạng Rebecca mặc dù biết không ít dược thảo, nhưng lại chỉ hiểu trị liệu ngoại thương, bất lực với người trúng độc.
"Đúng rồi, đúng rồi!"
Kanjurou đứng sau con rối liếc trộm Wanda và Sicilian, bỗng nhiên hiểu ra điều gì.
Trước đó hắn đã cảm thấy phản ứng của hai người có chút cổ quái —— Rõ ràng phẫn nộ giống như những người khác, lại luôn kìm nén cảm xúc, thậm chí có vẻ hơi khúm núm. Hiện tại hắn đã hiểu: Bọn họ là đang sợ hãi, sợ hãi một khi khai chiến với "Jack", tộc Mink sẽ triệt để hủy diệt.
"Thực sự là nực cười..."
Kanjurou trong lòng không nhịn được bật cười.
Hắn sợ đánh thật, đối phương cũng sợ đánh thật.
"Chiến lại không chiến, lui lại không lui, một đám hèn nhát!"
Nghĩ tới đây, Kanjurou mượn gió bẻ măng, điều khiển "Jack" cười lạnh nói: "Nói đến thì, Inuarashi và Nekomamushi chết cũng là hèn nhát, ta cũng không muốn ở phòng của bọn hắn, xui xẻo!"
Hắn ra vẻ tùy ý phất tay: "Cái tên tộc Mink báo gấm chơi thuốc nổ kia tên là gì nhỉ?"
"Pedro đúng không? Ta sẽ ở phòng của hắn khi còn sống."
"Cái, cái gì?"
"Không thành vấn đề."
"Không, không được, cầu xin ngươi..."
...
...
"Rào rào!"
Ánh trăng trắng bệch rơi xuống.
"Hu hu... Tại sao lại như vậy."
Tiếng nức nở khàn khàn hòa với huyết lệ nện vào bùn đất, Carrot quỳ tại chỗ khóc rống.
Jack chủ động đề nghị không ở phòng của "Vua", những người tộc Mink khác đương nhiên vui lòng như thế. Pedro mặc dù là nhân vật số hai của Công quốc Mokomo! Nhưng so với hai vị "Vua", địa vị trong lòng mọi người liền kém hơn rất nhiều...
Nhưng đối với Carrot thì khác!
Một thân bản lĩnh của cô bây giờ đều là do Pedro dạy, cùng Pedro là quan hệ thầy trò!
Sư phụ mới chết bao nhiêu ngày?
Kết quả kẻ thù giết chết sư phụ lại được những người mà bọn họ liều chết bảo vệ, cười làm lành mời vào nơi ở khi còn sống...
Không có gì châm chọc hơn điều này.
"Đáng ghét! Đáng ghét!"
"Đáng ghét Jack, còn có đám khốn kiếp Kozuki vô liêm sỉ kia!"
Carrot trong lòng chứa đầy lửa giận, hai cái móng vuốt dùng sức cào mặt đất.
Nhưng cái này lại có cách nào đâu?
Một khoảnh khắc, cơ thể Carrot như bị rút sạch sức lực xụi lơ xuống.
"Ầm ầm!!"
Một tiếng sấm vang lên, bầu trời đổ mưa to.
Cô một mình ngã trên nền đất bùn lầy lội, phía xa hướng doanh trại ánh lửa bập bùng.
...
...