"Luffy..."
Nhắc đến Luffy, sắc mặt mọi người có chút cổ quái.
Mấy ngày nay bọn hắn chia nhau tìm kiếm Nami, Luffy cũng vậy... Nhưng Luffy giống như mấy ngày trước, tâm tư không hoàn toàn đặt trên người Nami.
Bây giờ Nami đã tìm được, Luffy đoán chừng liền toàn tâm toàn ý đầu nhập vào việc tìm kiếm Mera Mera no Mi a.
Chỉ là... Bọn hắn cũng không thể giải thích sự thật trần trụi như vậy với Nami a!
"Luffy cậu ấy..."
Chopper do dự trong chốc lát, thành thật mở miệng nói.
"Nami, lúc chúng tớ đến Wano Quốc, tàu Sunny cũng bị cuốn tới nơi khác."
"Chờ chúng tớ phát hiện tàu Sunny thì đã một thời gian sau, mới phát hiện trái Mera Mera no Mi của anh Luffy không thấy đâu."
"Cho nên mục tiêu tìm kiếm của Luffy vẫn luôn có hai cái..."
"Chopper!"
Robin hung dữ trừng mắt nhìn Chopper.
"A!"
Chopper che miệng, lại vội vàng đính chính: "Là mục tiêu tìm kiếm của chúng tớ vẫn luôn có hai cái."
"Bây giờ Nami cậu đã bình an vô sự, Luffy chắc là đang tiếp tục tìm Mera Mera no Mi a."
"Đương nhiên, Luffy tuyệt đối..."
Chopper giải thích rất vụng về, cậu cố hết sức muốn biểu đạt Luffy đặt Nami lên hàng đầu.
Nhưng Nami cũng không phải dễ bị lừa gạt như những người khác... Thông minh như mèo, nàng đoán được bảy tám phần ngay lập tức!
Trong đầu nàng lại thoáng qua những lời nói bậy bạ của Kamyu trước đó ——
"Tên kia, nói lại là sự thật?"
Thu hồi suy nghĩ trong lòng, Nami nhìn về phía đám người: "Cho nên, ý của các cậu là Luffy đang tìm Mera Mera no Mi, cho nên không đến đây?"
Đám người trầm mặc.
"Haizz, chuyện bao lớn chứ!"
Nami tức giận lườm mọi người một cái: "Các cậu nghĩ tớ cũng quá hẹp hòi rồi a."
"Tớ bây giờ đã an toàn, Luffy lo lắng di vật của anh trai cậu ấy cũng không có gì sai."
Nami nhún vai, nói tiếp: "Hơn nữa... Các cậu những ngày này chắc cũng làm khó Luffy không ít vì tớ a..."
"Cậu có thể nghĩ như vậy thì tốt rồi."
Đám người thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng giống như giữa những người bạn vô cùng thân thiết.
Bạn bè trở về từ cõi chết hoặc khỏi bệnh nặng, chắc chắn là có thể bớt chút thời gian tới thăm a!
Hơn nữa, bọn hắn cũng không nói không muốn tìm a!
Bọn họ chạy tới tụ hợp, ngoại trừ muốn tận mắt xác nhận Nami đích xác không thiếu tay thiếu chân để cho chính mình yên tâm, chính là thương lượng tiếp theo giúp tìm Mera Mera no Mi thế nào.
Cứ như vậy chẳng quan tâm...
Cũng không biết là Luffy suy nghĩ thông suốt điểm này, hay là cậu ta cảm thấy cần thiết phải thăm hỏi Nami một chút.
Nửa giờ sau.
"Mọi người ——"
Luffy hoạt bát chạy đến tụ hợp.
Luffy chú ý tới Nami, vui mừng nói: "Nami, nhìn thấy cậu không sao thật sự là quá tốt, cậu có bị thương không?"
"Ừ, tớ không sao."
"Vậy thì tốt quá!"
Luffy cười cười vài câu, lại mở miệng nói với mọi người: "Bây giờ Nami đã tìm được, các cậu nên cùng tớ đi tìm Mera Mera no Mi đi! Đây chính là di vật của Ace..."
"Đúng rồi, Nami cậu chắc còn chưa biết a."
Luffy lại nghĩ tới Nami, cảm thấy nàng có thể còn chưa biết tin tức Mera Mera no Mi bị mất, lúc này liền giải thích đầu đuôi câu chuyện.
Luffy vẫn là cái tên Luffy đó, không có nhiều tâm cơ như vậy, một chút liền đem những thứ băng Mũ Rơm vừa mới muốn che giấu toạc ra hết.
Không phải mục tiêu của băng Mũ Rơm có hai cái, mà là mục tiêu của Luffy có hai cái.
Tâm tư của Luffy những ngày này phần lớn đều đặt trên Mera Mera no Mi, tìm Nami ngược lại là tiện thể...
"Cái tên này, chúng tôi lại không nói không giúp cậu tìm, cậu lôi chuyện này ra làm gì!"
Sanji hận rèn sắt không thành thép trừng mắt nhìn Luffy.
Hắn thà không đến còn hơn.
"Hì hì hì."
Luffy gãi đầu cười gượng.
Hắn lúc này mới phản ứng lại, mấy người đồng đội hay đối nghịch với hắn vừa rồi vậy mà đang bảo vệ hắn.
"Cái kia, Nami cậu sẽ không trách tớ chứ." Luffy gãi đầu.
"Làm sao lại thế?"
Nami lắc đầu cười nói: "Mera Mera no Mi là di vật của anh trai cậu, cũng rất quan trọng."
Nami đích thật là nghĩ như vậy.
Nàng cũng không thể đi oán hận Luffy không tìm được nàng a, đây là chuyện không có đạo lý.
"Hơn nữa..."
Nami bao che khuyết điểm trừng mắt nhìn đám người băng Mũ Rơm: "Trong thời gian này, bởi vì tớ, bọn hắn chắc làm khó dễ cậu không ít a."
Lời nói như vậy, nhưng trong lòng Nami đồng dạng có một chút chua xót.
"Ha ha ha, cậu hiểu là tốt rồi."
Nghe Nami trả lời, trong lòng Luffy mừng rỡ.
Còn phải là Nami, không giống Robin hay Sanji... Lúc nào cũng lôi chuyện này ra nói.
Người ta Nami bản thân đều không có ý kiến, bọn hắn nói cái gì mà nói!
Đám người đi tới đi tới, lại chợt phát hiện không ít người đều đang hướng về phía Quảng trường Hoa Đô, hơn nữa dòng người càng ngày càng nhanh...
"Chuyện gì xảy ra?"
"Bên phía quảng trường giống như có biến động?"
"Trước tiên tránh một chút."
Đám người băng Mũ Rơm tránh đi dòng người, trốn vào trong một con hẻm nhỏ.
"Đúng rồi, Nami."
Dường như để điều tiết bầu không khí, Luffy sờ bụng hỏi: "Nghe Zoro nói cậu bị người ta bắt đến mỏ quặng làm khổ sai... Cậu bây giờ có đói bụng không?"
"Ta thấy chính là ngươi muốn ăn cơm a!" Sanji tức giận nói.
"Ừ, bụng tớ cũng đói." Luffy gãi đầu.
"Bất quá..."
Robin che miệng cười khẽ, liếc nhìn Nami nói: "Bất quá Zoro trong Den Den Mushi đích thật là nói như vậy, nói cậu bị bắt làm nô lệ mỏ quặng."
"Zoro cũng nói với tớ như vậy." Chopper cười phụ họa.
"Hắn còn nói..."
Nghe từng chuyện tai nạn xấu hổ không chút liên quan nào đến mình, gương mặt xinh đẹp của Nami ửng hồng.
Thần mẹ nó bị bắt làm nô lệ mỏ quặng!
Rõ ràng chính là Zoro tự mình lạc đường tại mỏ quặng, kết quả đánh bậy đánh bạ đào được chính mình.
"Zoro! Ngươi đến cùng còn nói ——"
"Hả? Zoro đâu rồi?"
Lúc này ——
Tại một tòa tiểu viện tinh xảo, Kamyu nhận được Den Den Mushi của CP0.
"Cái gì, ngươi nói Tiểu Tặc Miêu trốn rồi?"
"Này! Ta không phải đã nói với các ngươi, đừng nghe bất kỳ lời nào của ả sao?!"
Kamyu hét vào Den Den Mushi.
Từ lần trước nhìn thấy vệ binh trấn giữ Nami bị hù đến ngẩn người, hắn liền nghiêm khắc ra lệnh những tên CP0 kia chỉ được nghe lệnh của mình.
Kết quả... Lại bị Nami lừa gạt què rồi?
"Không, không phải a ——"
CP0 đầu bên kia Den Den Mushi gấp gáp trả lời: "Là một cái hố! Chúng tôi tại phòng của Tiểu Tặc Miêu, phát hiện một cái động thông ra bên ngoài?"
"Động?"
Chẳng lẽ là người của băng Mũ Rơm cứu đi?
Không thể nào.
Chính mình thế nhưng là tự mình dùng Kenbunshoku Haki quét hình mặt đất Hoa Đô, căn bản là không kiểm tra được tầng năm dưới lòng đất!
"Rầm rầm rầm ——" Đầu bên kia Den Den Mushi truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn.
"Các ngươi bên kia giống như rất ồn ào?"
Kamyu nghe động tĩnh bên kia Den Den Mushi, không khỏi hỏi một câu.
Đáng nhắc tới: Mặc dù tiểu viện này của Kamyu cũng nằm ở Hoa Đô, nhưng vị trí tương đối hẻo lánh, xung quanh ngược lại không có động tĩnh gì.
"Bẩm đại nhân, chúng tôi theo cửa động kia sau khi rời khỏi đây, dọc theo dấu vết lại trở về Hoa Đô..."
"Tựa như là bên phía Quảng trường Hoa Đô sắp xử tử ai đó."
"Chờ một chút, Quảng trường Hoa Đô!?"
Kamyu sờ cằm: "Ta nhớ..."