Không đợi đám người có quá nhiều thời gian suy tính, Yasuie đã có hành động mới.
Hắn khép hờ đôi mắt, tựa hồ là đang dụng tâm cảm nhận tòa thành thị này... Lại giống như hướng tòa thành thị này cáo biệt.
"Phần phật!"
Một cơn gió mát thổi qua, hoa anh đào trong quảng trường theo gió bay xuống, rơi vào trên đầu, trên mặt Yasuie.
"Hoa Đô, thật là đẹp a!"
Yasuie mở to mắt, lớn tiếng cảm thán.
Ánh mắt của hắn vượt qua Hoa Đô... Hắn trông thấy nơi xa hoang vu một mảnh, hắn trông thấy phiên chợ coi con là thức ăn, hắn trông thấy núi xương cốt chất đống càng xa xôi hơn.
"Ha ha ha ha!"
Trong miệng hắn phát ra tiếng cười điên cuồng: "Nhưng vẻ đẹp của Hoa Đô, cùng con rệp bên cạnh ta nửa xu quan hệ cũng không có!!"
"Kurozumi Orochi!!"
Yasuie quát ầm lên:
"Hắn chính là một tên trộm cướp đoạt chính quyền từ đầu đến đuôi!"
"Vị trí Tướng Quân của hắn là trộm!"
"Kozuki Sukiyaki đại nhân là do hắn sai người đóng giả, hắn căn bản cũng không phải là người kế thừa hợp pháp chức Tướng Quân Wano Quốc!!"
"A a a a a —— Ngươi đánh rắm!"
Lời này của Yasuie, triệt để kích thích Kurozumi Orochi.
Chuyện hắn mượn nhờ thủ đoạn ăn cắp chức Tướng Quân nếu là bại lộ, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
"Nhanh nổ súng, nhanh nổ súng! Giết hắn!"
Kurozumi Orochi tức giận đến mức ra lệnh.
Orochi ra lệnh một tiếng, đông đảo võ sĩ Orochi đã sớm chờ lệnh bóp cò.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Bốn phương tám hướng truyền đến tiếng súng.
Ngay tại lúc đạn cách Yasuie chỉ còn lại 1m giữa không trung...
Sau một khắc, đạn xuyên qua thân thể gầy gò của Yasuie.
Không có kỳ tích ngoài ý muốn nào xảy ra.
Đám người băng Mũ Rơm đang lao nhanh về phía này ở khoảng cách hơn trăm mét, Kyoshiro cũng là như thế...
Có lẽ muộn mấy giây sau, kết cục có thể không giống nhau... Nhưng lời vừa rồi của Shimotsuki Yasuie, ngoại trừ hướng đám người trần thuật chân tướng, vốn là có ý chọc giận Kurozumi Orochi.
"Ha ha ha ha ha!!"
Tiếng súng cùng tiếng cười hồi âm xen lẫn, quanh quẩn tại toàn bộ Quảng trường Hoa Đô.
"Đã xảy ra chuyện gì!"
Tiếng súng đột nhiên xuất hiện khiến đám người không kịp chuẩn bị.
Làm sao lại đột nhiên nổ súng?
"Vừa rồi Yasuie đại nhân nói cái gì?"
"Ông ấy nói chức Tướng Quân của Orochi Tướng Quân là trộm?"
"Nhưng vị trí của Orochi Tướng Quân, không phải do Tướng Quân nhiệm kỳ trước truyền lại sao?"
"Phản ứng của Orochi Tướng Quân lớn như vậy, có thể hay không..."
Nhưng mà lời thì thầm như vậy vừa nói ra, một giây sau, đám người trên sân lại lập tức che miệng cùng lỗ tai.
Loại chuyện này mặc kệ là thật hay giả, đều không phải là thứ đám người bọn họ có thể nghị luận!
"Không nhìn thấy, không nhìn thấy..."
"Nghe không được, nghe không được..."
Hơn nữa coi như Orochi Tướng Quân thật sự đoạt vị bất chính, thì tính sao?
Kurozumi Orochi đã đảm nhiệm Tướng Quân Wano Quốc hơn 20 năm, bất chính cũng thành chính!
Hơn nữa... Quốc gia này còn có hy vọng sao?
"Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!!"
Trong quảng trường tiếng súng không dứt.
Giữa mưa bom bão đạn, sinh mệnh của Yasuie cũng dần dần đi đến hồi kết.
"Ha ha ha ha ha!!!"
Thời khắc hấp hối, hắn tự hỏi chính mình, chết đi như vậy đáng giá sao?
Những võ sĩ Kozuki bị giam giữ kia, khả năng rất lớn có thể được phóng thích... Bọn hắn đều sẽ là sinh lực thảo phạt Orochi và Kaidou.
Trận tử hình công khai này, có thể trước tiên ngăn lại những võ sĩ Kozuki chưa đuổi tới Hoa Đô tập hợp... Bảo tồn thực lực tổng hợp.
Còn có thể tranh thủ cho bọn người Kinemon một cơ hội một lần nữa chế định kế hoạch... Ổn định phần thắng.
Có thể, bọn hắn cuối cùng vẫn là không cách nào chiến thắng Orochi và Kaidou.
Nhưng vạn nhất thắng đâu?
Vạn nhất chỉ thiếu chút nữa binh lực liền có thể thắng đâu?
Thời khắc hấp hối, hắn trông thấy, trong đám người nhắm mắt bịt tai, vẫn có số ít người dùng ánh mắt suy tư quét nhìn Kurozumi Orochi... Những người kia đều rất trẻ.
Rõ ràng, lời vừa rồi của hắn đã tạo ra hiệu quả.
Cho dù thân ở dòng lũ, vẫn như cũ có người không có mất đi tâm phản kháng cùng chất vấn.
Trong đầu hắn lại thoáng qua cái bóng của Yamato, thoáng qua cái bóng của đám người băng Mũ Rơm.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một từ —— Hy vọng.
"Mọi người!!"
Không biết là lực lượng gì chống đỡ lấy hắn, hắn bỗng nhiên mở to mắt, dùng hết lực khí toàn thân hô to.
"Quốc gia này còn có hy vọng!! Mau cứu ——"
"Đoàng ——!"
Viên đạn cuối cùng xuyên qua lồng ngực Shimotsuki Yasuie.
Thân thể của hắn giống như tảng đá rơi xuống...
Hắn chết.
...
Hiện trường lâm vào sự tĩnh mịch ngắn ngủi.
"Leng keng ——"
Phía sau truyền đến âm thanh giống như thỏi vàng rơi xuống đất.
"Làm sao có thể?"
Nơi xa đám người băng Mũ Rơm dừng chân lại, khó có thể tin nhìn xem một màn này.
Nhất là Zoro, cơ thể càng là cứng ngắc tại chỗ.
Kỳ thực, hắn là có thể đoán ra một điểm.
Shimotsuki Yasuie, Shimotsuki Kuina, Shimotsuki Koushirou, thậm chí Shimotsuki Ryuma, đều họ Shimotsuki... Còn có làng Shimotsuki.
Lão đầu kia khả năng cao là nhận ra Wado Ichimonji, ngộ nhận chính mình thành thân thuộc của Shimotsuki Koushirou.
(PS: Bà nội của Zoro (Shimotsuki Furiko) là hậu duệ trực hệ của Ryuma, Kuina bọn hắn mặc dù cũng họ Shimotsuki, nhưng bây giờ cũng không xác định bọn hắn cũng là hậu duệ trực hệ của Ryuma, cho nên luận thân sơ, ngược lại là Zoro gần hơn... Shimotsuki Ushimaru là ông cậu của Zoro.)
"Yasuie đại nhân!!"
Kyoshiro khuôn mặt dữ tợn, đau lòng nhìn xem một màn này.
"Đáng giận, đáng giận! Đến cùng là chuyện gì xảy ra?"
"Kinemon mẹ nó là thằng ngu sao!"
"Ta dặn đi dặn lại nói cho hắn biết, để cho hắn đừng nói cho bất luận kẻ nào tin tức triệu tập, đến cùng là thế nào tiết lộ!"
Kyoshiro thật là "trung khuyển" của Kurozumi Orochi nhưng chức vụ của hắn là thương nhân đổi tiền ngự dụng, thiên về mảng tài chính.
Gần nhất lại bận rộn kiểm nghiệm Kozuki Momonosuke thật giả... Nếu không phải vừa rồi Hiyori điện báo, hắn đều còn không biết ở đây xảy ra chuyện gì.
"Cái tên hỗn đản hỏng việc nhiều hơn được việc kia!!"
"..."
Người xem tại hiện trường không dám lên tiếng buồn bã rên rỉ, nhưng bản năng cơ thể cũng không cách nào chúc mừng cái chết của Yasuie.
Shimotsuki Yasuie là Đại Danh Bạch Vũ danh vọng rất cao, cho dù đi qua hai mươi năm, phần danh vọng này vẫn như cũ tồn tại...
"Yasuie đại nhân!"
Võ sĩ Kozuki bị giam giữ trong lòng bi thương, nhưng lại không dám khóc thành tiếng, thậm chí ngay cả mặc niệm cũng không dám.
"Ha ha ha! Shimotsuki Yasuie, ngươi cuối cùng cũng chết!"
"Cho ngươi bày trò đùa quái đản, kéo ta đệm lưng! Đáng đời!"
"..."
Cũng có những tiếng thóa mạ như thế, tính toán triệt để thoát khỏi quan hệ cùng Shimotsuki Yasuie, thế nhưng loại người này chung quy là số ít.
Hiện trường vẫn như cũ tĩnh lặng im ắng.
Thẳng đến ——
"Ha ha ~ cha, cha!"
Một cô gái lảo đảo xông vào pháp trường.
Nàng ôm thi thể Yasuie thoải mái cười to.
"Ha ha ha ~~ Cha chết, cha chết!"
"Ha ha ha!~~"
Trong miệng Toko không ngừng cười to.
Nàng muốn khóc rống... Nhưng tác dụng phụ của trái SMILE để cho nàng chỉ có thể cười.
"Cha?"
Con ngươi Orochi chợt co rụt lại, bỗng nhiên ý thức được cái gì.
"Nó là con gái của Yasuie? Giết nó cho ta!!"