“Ào ào ——”
Nước biển chảy xiết xuôi dòng, thời gian nhoáng cái đã trôi qua vài giờ.
Trong sơn động, Kamyu có thể cảm nhận rõ ràng dòng nước bên ngoài đã giảm bớt một chút —— Không gian cực lớn bị màn nước bao bọc cũng rõ ràng co lại một phần.
Theo dòng nước dần dần ổn định, không gian này cũng nhất định sẽ bị nước biển tràn vào lấp đầy.
Bất quá Kamyu cũng không có ý định lập tức bịt kín cửa động.
Không gian bên ngoài có thể cung cấp lượng lớn không khí để hô hấp, trước khi chưa xác định được đợt sóng thần này cụ thể lúc nào triệt để đi qua, điểm này rất quan trọng.
Hang động này cũng không lớn, muốn chặn lại thì lúc nào cũng có thể chặn, hoàn toàn kịp thời!
Để ổn thỏa hơn, cũng có thể sớm bịt kín hơn phân nửa cửa hang, chỉ chừa một lỗ nhỏ để không khí lưu thông vào... Cho nên cũng không cần gấp gáp.
Bất quá lúc này Kamyu một khắc cũng không muốn động đậy.
“Hô ~~”
Ngọn lửa cháy đôm đốp vang dội, cái bóng của Kamyu hắt lên vách đá nhảy múa loạn xạ theo ánh lửa.
“Oáp ~~”
Kamyu ngáp một cái, liếc mắt nhìn Lily đang ngủ say.
Thời khắc này sắc mặt Lily đã khôi phục chút huyết sắc bình thường.
Nàng co ro thân thể như mèo con, trên người đắp quần áo đã được hong khô của Kamyu.
Bờ môi nàng khẽ nhếch, giống như đang lẩm bẩm điều gì, lại hình như đang gọi tên ai đó...
“Là gặp ác mộng sao?”
Kamyu chú ý tới Lily khó khăn nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm một tiếng, trong ánh mắt hắn thoáng qua một tia nhu hòa.
Nhưng rất nhanh, hắn lại lắc đầu.
“Thật là, Lily gặp ác mộng thì liên quan gì tới ta?”
Kamyu ngáp một cái, quay đầu không thèm nhìn Lily nữa.
“Phần phật!”
Bạch quang nhu hòa nở rộ, Kamyu tự mình phát động 100% năng lực của Chiyu Chiyu no Mi (Trái Trị Liệu).
Sức mạnh chữa trị có thể tiêu trừ mệt mỏi, Kamyu có thể nhờ đó mà mấy ngày không cần ngủ.
Nhưng chẳng biết tại sao, Kamyu đã tự sử dụng sức mạnh chữa trị nhiều lần, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không thể nhấc lên bất kỳ chút sức lực nào.
Giống như bị dính nước mưa toàn thân ướt đẫm, một người trở lại trong căn phòng thuê vắng lặng bất lực...
“Oáp ~”
Kamyu lại ngáp một cái.
Sơn động khôi phục vẻ yên tĩnh.
Chỉ có âm thanh lửa cháy đôm đốp, và cái bóng nhảy múa trên vách đá...
Đúng, còn có tiếng hít thở của Lily giống như đang hô hoán điều gì đó.
“Đệ, đệ...”
Lily tựa hồ thật sự gặp phải một giấc ác mộng kinh hoàng.
Nàng nhíu chặt lông mày không hề giãn ra... Khóe mắt nàng chảy ra những giọt nước mắt.
Một lúc sau ——
Lily bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.
Nàng vừa mới mơ thấy Kamyu (Hiden Fuyuki) rơi vào trong biển... Nàng đưa tay ra bắt, nhưng làm sao cũng không bắt được; Nàng lại lặn vào trong biển đi tìm, cũng làm sao đều không tìm thấy.
Nàng ngẩn người tại chỗ một hồi lâu, mới hiểu rõ đó chỉ là một giấc mơ.
Trong nội tâm nàng cảm thấy may mắn, nhưng ngay sau đó lại căng thẳng!
Nàng cố mở mí mắt ra, muốn tận mắt nhìn thấy người nào đó...
Nhưng mà nàng không nhìn thấy, trước mắt là một vùng tăm tối, chỉ ở rìa tầm mắt có một chút ánh lửa.
Đầu nàng trống rỗng rất lâu, mới phản ứng được nàng đang nằm dưới đất.
Nàng đứng dậy...
Trong bóng tối, ánh lửa kia đặc biệt chói mắt!
Lily nheo mắt lại, cuối cùng ở bên cạnh đống lửa thấy được bóng lưng người mà nàng muốn thấy.
“Quá tốt rồi!”
Lily vui đến phát khóc, thân thể vô thức liền lao tới ôm chầm lấy Kamyu.
“Lily?”
Cơ thể Kamyu cứng đờ, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng truyền đến một luồng hơi ấm.
“......”
Lily không trả lời ngay, nàng cứ vậy từ phía sau lưng ôm chặt lấy Kamyu.
Hai tay nàng luồn qua dưới nách Kamyu, gương mặt dán vào lưng hắn, giống hệt như lúc bị Island Eater nuốt vào bụng, ghì chặt không buông.
“Là ta.” Lily dịu giọng nói.
“......”
Cơ thể Kamyu căng thẳng.
Lý trí nói cho hắn biết, hắn bây giờ hẳn là nên một cước đá văng Lily, tiếp đó phân rõ giới hạn với nàng.
Nhưng cảm tính lại đang dụ hoặc hắn, để cho hắn cứ vậy lẳng lặng ngồi yên tại chỗ, hưởng thụ khoảnh khắc yên tĩnh này.
Kamyu nắm chặt nắm đấm, bỗng nhiên cắn răng ra lệnh:
“Buông ra.”
Chỉ là giọng hắn lại mang theo vẻ run rẩy.
“......”
Lily không buông ra, nàng yên tĩnh dán vào lưng Kamyu không nhúc nhích.
Kamyu đang nắm chặt tay bỗng nhiên buông lỏng một nửa.
Hắn nửa đùa nửa thật nói với Lily ở sau lưng: “Ngươi buông ra đi, ngươi bây giờ thân thể trần truồng ngươi có biết không?”
“Ngươi lừa không được ta, ngươi quên rồi sao, Kenbunshoku Haki (Haki Quan Sát) của ta rất lợi hại.” Lily yên tĩnh dán vào lưng Kamyu thì thầm.
“Phần phật!”
Bỗng nhiên, thân thể Kamyu căng cứng, hắn phảng phất bị Lily nói trúng tim đen, trong đôi mắt run rẩy tràn đầy vẻ không thể tin.
Kamyu tựa hồ thật sự từ bỏ giãy dụa, tùy ý để Lily ôm chặt lấy hắn.
Đống lửa cháy đôm đốp vang dội, hơi ấm lan tỏa vào da thịt.
Thời gian phảng phất như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Nhưng mà... Lý trí cuối cùng vẫn chiến thắng cảm tính nhất thời.
“Ta nói,”
Kamyu đưa tay, vô cùng thô bạo gạt tay Lily ra, đồng thời lạnh giọng nói:
“Chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, đừng đối với ta động thủ động cước...”
“Ngươi cái đồ xú nữ nhân này!!”
Tiếng rống của Kamyu rơi xuống, hắn vô cùng thiếu kiên nhẫn đẩy Lily ra.
Lực đạo của Kamyu rất lớn, động tác đẩy Lily ra lại quá mức đột ngột... Lily căn bản không phản ứng kịp, lảo đảo ngã xuống đất.
Kamyu bỗng nhiên quay đầu, chính mình cũng không nghĩ tới lực đạo của mình lại lớn như vậy.
Đúng rồi...
Lily vừa mới tỉnh, bây giờ hẳn là vô cùng suy yếu mới đúng.
Kamyu hơi giơ tay ra, vài lần muốn đưa tay đỡ Lily dậy, nhưng cuối cùng lại rụt tay về!
Hắn từ trên cao nhìn xuống Lily, ánh mắt lạnh nhạt.
“Sao lại như vậy?”
Lily không thể tin nhìn Kamyu (Hiden Fuyuki), không rõ đối phương tại sao lại hành xử như thế.
Nàng rõ ràng cảm nhận được đối phương đang giãy dụa, nàng rõ ràng cảm nhận được, khi mình dán vào lưng Kamyu, sự mệt mỏi của đối phương đã vơi đi vài phần...
Nhưng vì cái gì?
“Hiden Fuyuki, ta không biết ngươi có nỗi khổ tâm gì... Trên thực tế, ta đoán ‘Hiden Fuyuki’ cái tên này cũng hẳn là giả.”
“Chúng ta quen biết thời gian nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn.”
“Chúng ta đã cùng trải qua sinh tử... Chúng ta trước đây không lâu thật sự suýt chút nữa thì chết!”
“Chúng ta,”
“Chúng ta...”
Giọng Lily khựng lại, nàng còn chưa hoàn toàn sắp xếp xong ngôn từ.
Nàng hít sâu một hơi, giọng thành khẩn nói: “Ta muốn nói là, nếu như ngươi thật sự có việc gì khó nói, có thể nói cho ta biết, chúng ta cùng nhau giải quyết thế nào?”
Lily nhìn Kamyu, Kamyu cũng nhìn Lily.