Ban đêm, Làng Đông Điềm.
Sau khi tạm biệt trưởng thôn, Amatsuki Toki dẫn Kamyu đi về phía nhà nàng.
“Xin lỗi, không thể giúp được ngươi.” Amatsuki Toki vừa đi vừa xin lỗi Kamyu.
“Không sao, nghe ngóng được thì tốt, không có cũng không vấn đề gì.” Kamyu lắc đầu.
Đáng nhắc tới: Mặc dù Kamyu cảm thấy vị trưởng thôn này ít nhiều có điểm kỳ quái, nhưng cũng không để tâm nhiều.
Hắn đã hỏi trưởng thôn những điều hắn muốn biết…
Nhưng tiếc là!
Vị trưởng thôn kia nói cũng không biết khu vực biển được đánh dấu phía trước có đất liền hay không, nói là bọn họ trước đây ra biển cũng là lúc triều dâng, cho dù có lục địa cũng sẽ không gặp phải, lời nói không khác Amatsuki Toki là bao.
Hai người lại đi một đoạn.
Kamyu cùng Amatsuki Toki dừng lại trước một tòa nhà tranh.
Kamyu vừa định để Amatsuki Toki đi nhanh một chút, nhưng rất nhanh hắn liền ý thức được điều gì.
“Chờ đã, ngươi ở đây… Trước ngươi không phải nói người trong thôn đều đã chuyển vào nhà ngói bùn sao?!”
“Ta không cho rằng ta là người trong thôn, ta là người Wano Quốc.”
Amatsuki Toki cố gắng ngẩng đầu đáp lời.
Lời nàng xoay chuyển lại nói: “Nếu như ngươi ghét bỏ, ta có thể đi hỏi thôn dân, có phòng trống cho thuê không! Bất quá bọn họ hẳn là sẽ thu tiền.”
“Thôi đi, thu phí làm sao thơm bằng chơi chùa. Hơn nữa nhà bọn họ có cô nương xinh đẹp như ngươi sao?”
“Cái đó…”
Amatsuki Toki trên mặt nổi lên vui mừng: “Ta bây giờ liền đi nấu nước.”
***
Làng Đông Điềm, nhà trưởng thôn, trong một căn phòng hết sức kín đáo.
“Chết tiệt, mấy tên phế vật đó rốt cuộc vô dụng đến mức nào, mà lại không bắt được một nữ nhân!”
Trưởng thôn thở phì phò mắng, không rõ bọn họ đã bỏ ra nhiều tiền thuê cường đạo mà sao lại không thành công.
“Phần phật!”
Trong phòng, ngọn đèn chập chờn, chiếu rọi ra mấy chục gương mặt thôn dân âm trầm.
“Sắp tới lễ trưởng thành của Amatsuki Toki rồi, mắt thấy là có thể nhận được kho báu cuối cùng, đáng giận! Đáng giận!!”
“Mấy ngày nay người càng ngày càng đông, đã có người tìm thấy trong hồ! Như hôm nay mấy kẻ của liên quân hai mươi quốc chỉ có thể càng ngày càng nhiều…”
“Những kẻ đó là người của liên quân hai mươi quốc? Trời ạ, bọn họ không phải đã phát hiện là chúng ta giết chết vợ chồng Amatsuki sao?”
“Đừng có đoán mò, vợ chồng Amatsuki là người Wano Quốc, Wano Quốc bây giờ bế quan tỏa cảng, không nằm trong hai mươi quốc! Bọn họ không thể nào là vì sự kiện đó mà đến.”
“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi. Lão nương tiền còn chưa xài hết, cũng không thể đi ngồi tù!”
“Đáng tiếc, hôm nay ta muốn dụ những người kia cho những tên trong hồ ăn, nhưng giống như diễn quá lố.” Thôn trưởng có chút tự trách nói.
Đây tựa hồ là hội nghị tập thể của thôn.
Nam nhân, nữ nhân, già trẻ lớn bé đều tụ tập ở một chỗ!
“Thôn trưởng, cái bảo rương kia thật sự chỉ có Amatsuki Toki mới có thể mở ra sao?” Một lão ẩu không cam lòng hỏi.
“Hừ, ngươi hỏi câu này trước tiên kiểm tra lại đầu óc đi. Những năm này chúng ta thử qua bao nhiêu lần rồi? Đó là thứ vợ chồng Amatsuki lấy được từ Cự Đại Vương Quốc, gọi là khoa học kỹ thuật ngươi biết không!” Trưởng thôn mắng.
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Người trên đảo càng ngày càng đông, những tên đó sớm muộn sẽ phát hiện kho báu trong hồ, bọn họ sẽ cướp đi toàn bộ tiền của chúng ta!!”
“Tuyệt đối không được, số tiền đó đều là của chúng ta!!”
Nghe có người sẽ đoạt đi tiền của bọn họ, các thôn dân điên cuồng gầm hét, hai mắt trở nên đỏ thẫm, gần như phát điên.
Cứ việc những kho báu đó đều là của vợ chồng Kozuki bị bọn họ cướp đi…
“Đi, đừng ồn ào!”
Thôn trưởng ấn trán, là người tỉnh táo nhất trong số đó.
“Kho báu cuối cùng chúng ta nhất định phải nhận được. Kho báu còn lại trong bảo khố cũng nhất định phải toàn bộ nhận được! Đây chính là một núi vàng, coi như mua một quốc gia cũng dư dả.”
Thôn trưởng suy tư một hồi, nói: “Hai ngày này liên lạc với bọn chúng đi! Đem đồ vật trong bảo khố toàn bộ lấy ra, chúng ta liền rời khỏi hòn đảo này!”
“Toàn bộ lấy ra?”
“Thôn trưởng, ngươi già quá lẩm cẩm rồi sao? Tế phẩm của chúng ta căn bản không đủ!”
“Khẩu vị của bọn chúng càng lúc càng lớn, một tế phẩm chúng ta chỉ có thể đổi một khối gạch vàng, đây là quy củ của bọn chúng.” Một vị lão ẩu lắc đầu cười khổ nói.
“Tế phẩm không đủ?”
Trên mặt trưởng thôn đột nhiên lộ ra nụ cười khiếp người.
“Ha ha, tế phẩm làm sao lại không đủ?!”
Hắn đảo mắt nhìn tất cả mọi người trong hiện trường: “Bây giờ người trên đảo, không phải càng ngày càng đông sao?”
“Chờ đã!”
Một người thôn trẻ tuổi bỗng nhiên ý thức được điều gì, hoảng sợ kêu to:
“Thôn trưởng, ngươi, ngươi muốn giết hết người trên đảo?!”
Trời ạ!
Đảo Donut bốn thôn trấn cộng lại thường trú nhân khẩu đã có bốn vạn người. Thêm vào những người tìm bảo vật tràn vào gần đây… Có thể đột phá mười vạn người.
Cực kỳ mấu chốt chính là, trong đó không chỉ có Hải tặc, còn có quan viên chính phủ nữa.
Dân không đấu với quan, trưởng thôn đây là điên rồi sao?
“Có gì không thể!”
Thôn trưởng trừng mắt nhìn người trẻ tuổi kia.
“Không, không được, ngài nhất định là điên rồi! Ta muốn đi nói cho bọn họ, ta muốn đi tự thú, ta muốn…”
Người trẻ tuổi kia mặt mũi tràn đầy vẻ sợ hãi, co cẳng định chạy ra ngoài phòng. Nhưng một giây sau.
“Bá!”
Đao quang lóe lên.
Một lão ẩu tóc hoa râm một đao đâm chết chính cháu trai của mình: “Đồ phế vật, Làng Đông Điềm không cần người hèn yếu!”
“Còn có ai dị nghị!” lão ẩu giơ đao hô.
Các thôn dân trong lúc nhất thời câm như hến, nhưng ngay sau đó chính là reo hò nhảy múa, hô to giết rất tốt.
Chặn đường tài lộc của người khác, như giết cha mẹ người!
Vừa rồi tên tiểu hỗn đản kia lại còn muốn đi tố giác bọn họ…
Di sản mà vợ chồng Amatsuki để lại cho Amatsuki Toki thực sự quá nhiều, nhiều đến đủ để cho bất kỳ ai cũng phải điên cuồng.
Đáng tiếc, nữ nhân Amatsuki Toki kia chỉ sợ đến chết cũng sẽ không biết!
“Hừ!”
Lão ẩu lắc vết máu trên đao, đảo mắt nhìn quanh một vòng, hừ lạnh nói: “Nếu không phải đám người xứ khác cứ như một đám côn trùng xông tới, chúng ta cũng không cần làm gì cấp bách… Đây hết thảy đều là bọn họ tự tìm!”
“Nói rất đúng!”
“Vấn đề tế phẩm dễ giải quyết, nhưng chúng nó thật có thể ăn hết tất cả mọi người trên đảo sao? Đừng quên, bây giờ trên đảo có rất nhiều Hải tặc, trong đó còn có rất nhiều năng lực giả Trái Ác Quỷ!” Có thôn dân đưa ra dị nghị.
“Yên tâm đi.”
Thôn trưởng âm trầm cười nói: “Các ngươi đừng quên, đám quái vật kia, cũng giống như Thiên Vương, Minh Vương, đều là sản phẩm khoa học kỹ thuật của Cự Đại Vương Quốc!”
“Thiên Vương!!”
Nhắc đến Thiên Vương, ánh mắt các thôn dân lập tức trở nên nóng bỏng.
Bọn họ đã từ trên báo chí biết được uy lực diệt thế của Thiên Vương.
Đó là sự tồn tại mà sức người tuyệt đối không cách nào sánh bằng… Coi như đám quái vật kia là hàng thất bại, nhưng chắc hẳn cũng sẽ không kém quá nhiều!
“Hơn nữa…”
Thôn trưởng hạ giọng, lộ ra một nụ cười quỷ quyệt: “Các ngươi quên bọn chúng ‘sinh sôi’ như thế nào sao?”
Trong phòng lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi.
Sau đó…
“Đã như vậy, vậy ta bây giờ liền đi thương lượng với bọn chúng.” Lão ẩu dữ tợn cười nói.
“Được!”
Không bao lâu sau…
“Thế nào?”
“Bọn chúng nói… Rất chờ mong cuộc thịnh yến này.”