Những người khác cũng giật mình trước vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc của Rinan, nhao nhao đưa mắt nhìn hắn. Họ nhận ra chuyện sắp được tiết lộ có lẽ không hề đơn giản, trong lòng không khỏi dâng lên chút bất an.
Luffy nghe Rinan nói, khẽ gật đầu, tỏ ý mình sẽ giữ bình tĩnh. Lúc này, Rinan nghiêm nghị nhìn chằm chằm Luffy, trầm giọng nói: "Phó Tổng Tư Lệnh Quân Cách Mạng, tên của anh ấy là 'Sabo'."
"Cái gì?" Lời còn chưa dứt, Luffy đã kích động hét lớn.
Cả nhóm đều bị hành động bất ngờ của Luffy làm cho giật mình.
Tuy nhiên, Luffy không hề để ý đến phản ứng của người khác, lập tức xông tới Rinan, túm chặt cổ áo hắn, vội vàng hỏi: "Rinan, cậu nói thật sao? Thật sự là Sabo à?"
"Luffy, cậu bình tĩnh đã!" Rinan bị túm cổ áo, cố gắng trấn an cậu.
"Đúng đó, Luffy, đừng vội!" Thấy vậy, mọi người nhao nhao tiến lên giữ chặt Luffy.
Dưới sự can thiệp của đồng đội, Luffy dần lấy lại lý trí.
"Khụ khụ..." Rinan ho nhẹ vài tiếng rồi tiếp tục: "Không sai, Luffy, chính là Sabo mà cậu quen biết."
"Sabo..." Nghe lời này, ánh mắt Luffy lập tức trở nên mơ màng, như thể đang hồi tưởng lại những khoảnh khắc tươi đẹp bên Sabo và Ace.
"Vậy Luffy này, Sabo là..." Nami nhìn biểu cảm của Luffy, tò mò hỏi. Cô chưa từng thấy Luffy có vẻ mặt như vậy, trong lòng thầm kinh ngạc.
Ngày thường Luffy luôn cười toe toét, vô ưu vô lo, dường như không có chuyện gì có thể khiến cậu phiền lòng, nhưng giờ phút này lại vì một cái tên mà rơi vào trầm tư.
Luffy dường như bị giọng Nami kéo về từ miền ký ức xa xăm, cậu chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt ánh lên một tia lệ quang.
"Sabo là anh trai của tớ!" Cậu nhẹ nhàng tháo chiếc mũ rơm trên đầu xuống, nói với Nami và mọi người.
"Anh trai?" Cả nhóm đều lộ vẻ nghi hoặc. Họ quen Luffy đã lâu, nhưng chưa từng nghe cậu nhắc đến một người anh nào khác. Hơn nữa, nếu thật là anh trai, tại sao Luffy lại không biết anh ấy chính là Phó Tổng Tư Lệnh Quân Cách Mạng?
Luffy cảm nhận được sự bối rối của mọi người, hít sâu một hơi, tiếp tục giải thích: "Thật ra, hồi tớ còn rất nhỏ, vì một vài lý do mà Sabo đã gặp chuyện. Lúc đó mọi người đều nói với tớ, Sabo đã không còn trên đời nữa..."
Nói đến đây, giọng Luffy trầm xuống, mang theo chút thương cảm.
"Haizz..." Các đồng đội khác nhao nhao thở dài, vô cùng đồng cảm với câu chuyện của Luffy.
Tuy nhiên, điều khiến họ kinh ngạc hơn là, nếu anh trai Luffy đã qua đời, vậy vị Phó Tổng Tư Lệnh Quân Cách Mạng này là sao?
Mọi người đầy vẻ nghi hoặc nhìn Rinan, khẩn thiết mong chờ một lời giải thích hợp lý.
Rinan thở dài, chậm rãi nói: "Không sai, sự thật là như vậy. Lúc đó Sabo đi thuyền bị pháo kích dữ dội, cậu ấy đã rơi xuống biển."
Rinan tiếp tục kể: "Tuy nhiên, may mắn thay, sau khoảnh khắc kinh hoàng đó, Sabo đã được cha của Luffy cứu sống."
Nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng Luffy cuối cùng cũng rơi xuống, cậu thở phào nhẹ nhõm. Cậu thực sự sợ rằng vị Phó Tổng Tư Lệnh Quân Cách Mạng kia chỉ là người trùng tên với Sabo mà thôi, mặc dù Rinan đã khẳng định trước đó.
"Thế nhưng, Luffy à, cậu đừng vội mừng quá sớm." Rinan đổi giọng, tiếp tục nói, "Vì tai nạn lần đó, Sabo bây giờ đã mất hết ký ức liên quan đến cậu và Ace."
Luffy hơi sững người, nhưng lập tức lộ ra vẻ kiên định, cậu nói rằng không bận tâm việc Sabo có nhớ họ hay không, chỉ cần Sabo bình an vô sự là đủ rồi.
Đúng lúc mọi người đang chìm đắm trong câu chuyện đầy cảm xúc này, một gã đàn ông vạm vỡ, khôi ngô đột nhiên xen vào: "Ồ? Hóa ra lại có một câu chuyện ly kỳ và khúc chiết như vậy sao."
Usopp nghe thấy tiếng động, giật mình quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện có một người lạ đang lặng lẽ lắng nghe mọi chuyện.
Những người khác nhìn thấy gã đàn ông vạm vỡ kia cũng không khỏi kêu lên, họ mải mê nghe Luffy kể chuyện nên hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của người này.
Thực ra Rinan đã sớm nhận ra, nhưng thấy gã đàn ông không có hành động gì nên cũng không báo cho mọi người.
"Ách..." Đúng lúc nhóm Luffy định ra tay với gã đàn ông kia, thì thấy hắn đột nhiên mềm nhũn người, ngã lăn ra đất.
"Á á á á... Bác sĩ! Bác sĩ đâu!" Chứng kiến cảnh này, Chopper hoảng sợ tột độ, vừa chạy vừa la lớn.
"Chính cậu không phải bác sĩ sao?" Usopp nhìn vẻ mặt thất thần của Chopper, kinh ngạc hỏi.
Nghe Usopp nói, Chopper mới hoàn hồn, vội vàng phân phó Luffy và mọi người đưa gã đàn ông vào trong phòng.
"Mau lấy khăn lạnh tới, và mở hết tất cả cửa sổ ra!" Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể gã đàn ông, Chopper lo lắng hô lên.
"Dựa vào các triệu chứng hiện tại, hẳn là bệnh giảm áp."
Tại toàn diện kiểm tra xong gã đàn ông tình trạng cơ thể về sau, Chopper ra kết luận.
"Bệnh giảm áp? Chẳng lẽ gã đàn ông này là thợ lặn sao?" Luffy nghe Chopper nói, kinh ngạc hỏi.
"Ừm, thợ lặn đôi khi sẽ mắc bệnh này, nhưng trong điều kiện bình thường thì sẽ không phát triển thành bệnh mãn tính." Chopper vừa thuần thục chữa trị vết thương cho gã đàn ông, vừa kiên nhẫn giải thích: "Khi thợ lặn từ biển sâu nổi lên mặt nước, nếu quá trình giảm áp không đủ, một số chất khí vốn hòa tan trong máu sẽ không thể duy trì trạng thái hòa tan, từ đó hình thành bọt khí. Những bọt khí này sẽ giãn nở bên trong và bên ngoài mạch máu, gây tổn thương đến lưu thông máu hoặc các khớp cơ."
"Nói tóm lại, đây là một hiện tượng khá kỳ lạ." Luffy gãi đầu, tỏ vẻ hoàn toàn không hiểu Chopper đang nói cái gì.
Các đồng đội khác tuy gật gù ra vẻ hiểu biết, nhưng trong lòng họ đều rõ ràng, họ không phải là bác sĩ chuyên nghiệp nên kiến thức y học rất hạn chế.
"Gã đàn ông này chắc chắn đã không đợi cho bọt khí tan hết khỏi cơ thể mà cứ ngày ngày lặn xuống đáy biển." Chopper kiểm tra cơ thể hắn rồi phỏng đoán.
"Rốt cuộc hắn liều mạng như vậy vì cái gì chứ?" Nami khó hiểu hỏi.
"Có lẽ là vì tổ tiên của hắn, Norland đấy." Rinan nghe họ nói, liền lên tiếng: "Mọi người nhìn này, tên Norland là Montblanc Norland, còn gã đàn ông này tên là 'Montblanc Cricket'. Khả năng cao hắn chính là hậu duệ của Norland."
"Chắc chắn là vì muốn lấy lại công bằng cho tổ tiên nên hắn mới ngày ngày lặn xuống đáy biển để vớt vàng."
Rinan cầm cuốn sách truyện cổ tích lên và nói với mọi người.