Luffy nhìn những người đồng đội bên cạnh, trong lòng dâng trào sự ấm áp và sức mạnh: "Cảm ơn mọi người! Có các cậu ở đây, tớ tin chắc chúng ta nhất định sẽ cứu được Ace!"
Roger lúc này nhìn đám người trẻ tuổi tràn đầy ý chí chiến đấu và dũng khí này, trong mắt lóe lên tia tán thưởng và cảm khái: "Haha, đúng là một lũ nhóc con đầy sức sống, làm ta nhớ lại mình ngày xưa."
Rinan cũng tiến lên, vỗ vai Luffy: "Luffy, vì mọi người đã quyết định rồi, chúng ta phải lên kế hoạch thật kỹ. Hải Quân Tổng Bộ không dễ dàng đột phá đâu, chúng ta nhất định phải chuẩn bị đầy đủ."
Luffy gật đầu mạnh mẽ: "Ừm, tớ biết rồi! Chúng ta nhất định sẽ thành công!"
Trên đại dương bao la rộng lớn, ánh dương rực rỡ chiếu rọi những gương mặt kiên định của họ, gió biển như đang truyền tụng quyết tâm sắt đá.
Để cứu Ace, để bảo vệ tình nghĩa đồng đội, Băng Hải Tặc Mũ Rơm sắp sửa dấn thân vào một hành trình đầy rẫy thử thách và hiểm nguy.
Họ không hề sợ hãi, bởi họ là đồng đội, là một chỉnh thể không thể phá vỡ. Dù tương lai có bao nhiêu gian nan, họ vẫn sẽ nắm tay nhau tiến bước, hướng thẳng tới Tổng Bộ Hải Quân.
Trong Không Gian Ảo, Luffy nhìn những người đồng đội kiên định đang ủng hộ mình, ánh mắt lóe lên sự cảm động và tự tin. Cậu siết chặt nắm đấm, thầm hạ quyết tâm: nhất định phải cứu được Ace.
Cảm nhận được ý chí của đồng đội, Luffy lập tức tràn đầy niềm tin, ưỡn thẳng lưng, ánh mắt kiên định nói: "Có các cậu ở đây, tớ tin Ace nhất định sẽ được cứu!"
Lúc này, Rinan hắng giọng, thu hút sự chú ý của mọi người, rồi mở lời: "Vì mọi người đã quyết tâm cứu Ace, chúng ta cần lên kế hoạch thật kỹ. Tổng Bộ Hải Quân phòng bị nghiêm ngặt, chúng ta không thể hành động tùy tiện.
"Ta đã bàn bạc với Roger, sắp tới chúng ta sẽ chia làm hai đường. Ta và Roger sẽ đi Tân Thế Giới tìm kiếm Kaido và những người khác, xem liệu có thể tranh thủ được sự trợ giúp nào không. Còn Luffy và các cậu, hãy ở lại Water Seven tiếp tục chờ đợi con tàu mới hoàn thành. Con tàu mới sẽ giúp hành động tiếp theo của chúng ta thuận lợi hơn nhiều. Hai tháng sau, chúng ta sẽ tập hợp tại Quần Đảo Sabaody, cùng nhau bàn bạc kế hoạch giải cứu cụ thể. Mọi người thấy sao?"
Luffy nghe xong, không chút do dự gật đầu: "Được! Cứ làm theo lời cậu nói! Tớ tin tưởng cậu, Rinan."
Zoro khoanh tay trước ngực, bổ sung: "Nhưng trong hai tháng này, chúng ta cũng sẽ không rảnh rỗi đâu. Chúng ta sẽ cố gắng nâng cao thực lực, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới."
Nami cũng tiếp lời: "Đúng vậy, chúng ta vừa chờ tàu mới, vừa tăng cường huấn luyện. Nhất định phải dùng trạng thái mạnh nhất để đi cứu Ace!" Mọi người nhao nhao bày tỏ đồng ý.
Kế hoạch cứ thế được định đoạt. Rinan lấy ra hai chiếc nhẫn từ trong túi, đưa một chiếc cho Roger, nói: "Đây là Nhẫn Tật Phong, nó sẽ giúp ông có được năng lực phi hành."
Roger nhận lấy chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay, cười lớn: "Haha, đồ tốt! Vậy chúng ta lên đường thôi!"
Sau khi đưa Nhẫn Tật Phong cho Roger, Rinan lại lấy ra một cuốn sách đưa cho Sanji—chính là cuốn Cước Pháp mà Rinan đã rút được trước đó.
Mọi thứ đã quyết định, Rinan và Roger không hề chậm trễ. Rinan quay người bước về phía lối ra của Không Gian Ảo, Roger theo sát phía sau.
Bước chân họ kiên định, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ đối với những thử thách sắp tới.
Rời khỏi Không Gian Ảo, Rinan và Roger nhìn nhau, ánh mắt đều rực lên sự kiên định và quyết tâm.
Ngay sau đó, hai người đạp mạnh xuống đất, thân thể như mũi tên rời cung, bay vút lên không, hướng thẳng về phía Tân Thế Giới. Khí tức quanh thân họ khuấy động mạnh mẽ, tạo thành một cơn lốc xoáy trên không trung.
Khi họ tăng tốc, hai bóng người trên bầu trời hóa thành hai đạo lưu quang chói lọi, lao đi với tốc độ nhanh như tên bắn mà mắt thường khó lòng bắt kịp. Ánh sáng ấy xé toạc bầu trời, kéo theo vệt đuôi dài, tựa như hai ngôi sao băng, cấp tốc biến mất nơi chân trời xa xăm, chỉ để lại những dao động năng lượng mơ hồ trong không khí. Pro quá trời!
*
Về phần bên kia, sau khi rời khỏi Không Gian Ảo, Luffy và đồng đội cũng đã thuận lợi trở về Water Seven.
Luffy lười biếng vươn vai một cái thật dài, trên mặt nở nụ cười tự tin, nói với đồng đội: "Các cậu ơi, chúng ta cũng bắt đầu nỗ lực thôi! Không thể để Rinan và Roger trở về mà thấy chúng ta chẳng tiến bộ gì. Chúng ta nhất định phải mạnh hơn nữa mới cứu được Ace!"
"Nha, Luffy nói đúng! Tớ phải rèn luyện Cước Pháp của mình thật tốt!" Sanji vừa nói vừa xoay vai và cổ, sau đó bắt đầu khởi động. Anh ta chạy nhanh tại chỗ vài bước, rồi bắt đầu kéo giãn cơ chân theo nhịp điệu. Ánh mắt anh ta lóe lên tia kiên định, như thể đã thấy cảnh mình đại triển thân thủ trên chiến trường.
Zoro thì không nói một lời, lặng lẽ đi đến một khu vực trống trải. Hai tay hắn siết chặt ba thanh kiếm, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén vô cùng. Cánh tay hắn vung lên, ba thanh kiếm xẹt qua không trung tạo thành những đường vòng cung duyên dáng. Giữa những tia đao quang lấp lóe, phát ra tiếng gió "vù vù". Động tác của Zoro mạnh mẽ dứt khoát, mỗi lần vung kiếm đều mang khí thế không thể cản lại. Không khí xung quanh dường như cũng rung động nhẹ vì chuyển động của hắn. Ngầu vãi!
Nami nhìn mọi người hăng hái tập luyện, cười cong cả mắt: "Haha, mọi người đều sung sức thế này, tớ cũng không thể kém cạnh được! Tớ sẽ đi nghiên cứu những tuyến đường hàng hải mới, đảm bảo hành trình sắp tới của chúng ta thuận lợi."
Nói rồi, đôi mắt linh động của cô lóe lên tia kiên định, nhẹ nhàng chạy về phòng. Vào phòng, cô nhanh chóng đến bàn làm việc chất đầy hải đồ, chuyên chú lật xem. Chiếc bút trong tay thỉnh thoảng ghi chép gì đó lên giấy, miệng còn lẩm bẩm về những tính toán lộ trình.
Usopp đứng cạnh một đống linh kiện và công cụ mới lạ, chăm chú mày mò phát minh của mình, miệng lẩm bẩm: "Hắc hắc, mình nhất định phải chế tạo ra vũ khí mạnh hơn nữa, để lũ Hải Quân đáng ghét kia nếm mùi lợi hại của mình! Chờ màn trình diễn vũ khí mới của mình, chắc chắn sẽ đánh cho chúng tan tác!" Đôi tay anh ta linh hoạt lắp ráp linh kiện, lúc thì vặn ốc, lúc thì hàn dây, làm việc quên cả trời đất.
Chopper thì ở một bãi đất trống bên cạnh, thân hình nhỏ bé bận rộn chạy qua chạy lại. Đội chiếc mũ nhỏ xinh, cậu chuyên tâm luyện tập y thuật, không ngừng điều chế thảo dược và dược tề. Lúc thì cậu cẩn thận cân đo vài loại thảo dược, lúc lại tỉ mỉ trộn lẫn các dược tề với nhau, thỉnh thoảng còn đối chiếu sách thuốc để kiểm tra thao tác của mình. Ánh mắt cậu tràn đầy sự tập trung và quyết tâm.
Robin ngồi dưới bóng cây bên cạnh, những tia nắng nhỏ vụn xuyên qua kẽ lá rọi lên người cô. Cô yên tĩnh lật xem cuốn sách trên tay, thần sắc chuyên chú và trầm ổn. Mọi nội dung trong sách đều được cô cẩn thận hấp thu, như thể muốn biến toàn bộ tri thức thành năng lực của mình, để phát huy tác dụng tốt hơn trong hành động sắp tới.
Franky thì đang ở trong ụ tàu, vây quanh con tàu mới chưa hoàn thành, tay cầm công cụ gõ gõ đập đập, không ngừng chế tạo tàu. Mặt anh ta dính đầy dầu mỡ và mồ hôi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy nhiệt huyết và mong chờ. Lúc thì anh ta ngồi xổm kiểm tra kết cấu đáy tàu, lúc lại leo lên mạn tàu điều chỉnh thiết bị buồm, miệng còn thỉnh thoảng ngân nga hát, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc kiến tạo con tàu mới.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu rọi Water Seven, đánh thức những con người đang nỗ lực; đêm xuống, bầu trời sao bầu bạn với thân thể mệt mỏi của họ, chứng kiến sự cố gắng suốt một ngày dài. Tất cả mọi người đều dốc toàn lực chuẩn bị cho hành động hai tháng sau. Trong lòng mỗi người đều ấp ủ cùng một mục tiêu duy nhất—thành công cứu Ace. Mỗi giọt mồ hôi, mỗi phần cố gắng đều hội tụ về phương hướng đó...