Trên người Rinan cũng xuất hiện vài vết trầy xước nhỏ. Tuy không nghiêm trọng, nhưng điều đó đủ để chứng minh hắn đang ở thế yếu.
"Không tệ, không tệ, xem ra các ngươi còn lợi hại hơn cả Kabaji một chút." Cảm nhận được tốc độ càng lúc càng nhanh của Mohji và Richie, Rinan dù đang ở thế khó khăn nhưng thần sắc vẫn ung dung, không hề keo kiệt lời khen. Giọng nói của hắn trầm ổn, mạnh mẽ, không hề có chút bối rối hay mệt mỏi, cứ như mọi chuyện đều nằm trong dự liệu.
"Đó là đương nhiên, chúng ta sẽ không kéo chân sau của Thuyền trưởng đâu." Nghe Rinan nói vậy, Mohji nở nụ cười tự hào. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ hưng phấn, cảm thấy vô cùng kiêu hãnh vì nhận được sự tán thưởng của Rinan.
"Nhưng mà, vẫn chưa đủ." Giọng Rinan đột nhiên trở nên trầm thấp và uy nghiêm.
Vừa dứt lời, một luồng xung kích khổng lồ bùng nổ từ cơ thể Rinan. Lực lượng đó như cơn sóng dữ dội, quét sạch mọi thứ xung quanh trong chớp mắt. Không khí dường như bị đốt cháy, phát ra tiếng "lốp bốp" kinh người.
Mohji và Richie chỉ cảm thấy một lực lượng không thể kháng cự ập thẳng vào mặt. Chưa kịp phản ứng gì, họ đã bị luồng sức mạnh này đánh bay thẳng ra ngoài. Cơ thể họ vẽ một đường vòng cung trên không trung, rồi ngã sấp xuống đất, bụi đất tung lên mù mịt.
"Mohji, Richie! Để tán thưởng tốc độ của hai ngươi, ta sẽ cho các ngươi thấy năng lực mà ta đã khổ luyện bấy lâu nay!" Sau khi đánh bay Mohji và Richie, Rinan lớn tiếng nói, ánh mắt kiên định và rực lửa. Giọng nói của hắn vang vọng trên mặt đất trống trải, mang theo sự uy nghiêm và tự tin không thể nghi ngờ.
Nghe Rinan nói, ánh mắt Mohji và Richie lập tức trở nên nghiêm trọng. Họ liếc nhìn nhau, đều thấy được sự căng thẳng và chờ mong trong mắt đối phương. Họ biết rõ, năng lực Rinan sắp thể hiện chắc chắn không phải thứ tầm thường.
Rinan lại lần nữa khoanh hai tay trước trán. Vẻ mặt hắn trở nên vô cùng nghiêm túc, cứ như đang tiến hành một nghi thức trang trọng. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân cơ bắp căng cứng, mỗi tấc da thịt dường như đều ẩn chứa sức mạnh sắp bùng nổ.
"Kinh Môn thứ Bảy! Mở!" Ngay khi Rinan dứt lời, một luồng khí lãng mạnh mẽ đến mức rung động lòng người bùng phát từ cơ thể hắn. Khí lãng đó tựa như biển động sôi trào mãnh liệt, lấy Rinan làm trung tâm điên cuồng quét về bốn phía. Dưới sự xung kích của lực lượng này, mặt đất cát đá văng tung tóe, xuất hiện từng vết nứt sâu hoắm.
Luồng khí lãng cường đại này trực tiếp thổi bay con thuyền hải tặc của Buggy ở đằng xa, suýt chút nữa lật úp. Cờ xí trên thuyền bị thổi bay phấp phới, dây thừng phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt", cứ như sắp đứt đến nơi. Các thuyền viên hoảng hốt, nhao nhao bám chặt lấy những vật cố định gần đó để tránh bị quăng ra ngoài.
"Ực..." Cảm nhận được khí lãng kinh khủng tỏa ra từ Rinan, Mohji và Richie không khỏi nuốt khan. Tim họ đập nhanh hơn, mồ hôi hột to như hạt đậu lấm tấm trên trán. Nhưng họ không hề lùi bước, ngược lại càng tập trung tinh thần hơn, chuẩn bị nghênh đón thử thách sắp tới.
Chỉ trong nháy mắt, thân ảnh Rinan đã biến mất tại chỗ như một bóng ma. Khoảnh khắc sau, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Mohji và Richie. Tốc độ của hắn nhanh đến mức không ai có thể bắt kịp, cứ như đã đột phá giới hạn của thời gian và không gian. Pro vãi!
Không đợi Mohji và Richie kịp phản ứng, Rinan đã tung ra mỗi người một cú đá. Động tác gọn gàng, dứt khoát, không hề dây dưa. Mohji và Richie chỉ cảm thấy một lực lượng khổng lồ không thể kháng cự ập tới, cơ thể không tự chủ được bay ra ngoài. Họ vẽ hai đường vòng cung trên không trung, rồi ngã xuống phía xa, mặt đất bị nện thành hai cái hố lớn.
"Khủng... Khủng khiếp thật..." Mohji đứng dậy, mặt đầy chấn kinh, há hốc miệng lắp bắp nói. Ánh mắt hắn tràn ngập sự khó tin và kính sợ. Mọi thứ diễn ra trong khoảnh khắc vừa rồi đối với hắn đơn giản như một giấc mộng. Hắn căn bản không thấy rõ tốc độ của Rinan, chỉ cảm thấy hoa mắt, rồi trong nháy mắt, hắn và Richie đã bị thổi bay ra ngoài như chiếc lá bị cuồng phong cuốn đi, không hề có sức chống cự.
Những người khác đang theo dõi trận chiến cũng không khỏi nuốt nước bọt. Vẻ mặt họ cứng đờ, mắt mở to hết cỡ, bị thực lực kinh khủng mà Rinan thể hiện làm cho chấn động. Có người vô thức nắm chặt nắm đấm, có người thì chắp tay cầu nguyện cho Mohji và Richie.
"Vẫn còn chiến đấu được chứ?" Nhìn Mohji đứng dậy, Rinan cất tiếng hỏi. Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng lại mang theo một tia lo lắng khó nhận ra. Sau khi mở Kinh Môn, Rinan cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang không ngừng bị tàn phá. Mỗi lần hít thở, mỗi động tác đều đi kèm với cơn đau thấu xương.
*Bát Môn Độn Giáp (Hachimon Tonkō)* vốn dĩ là một thanh kiếm hai lưỡi. Mặc dù có thể đạt được sức mạnh cường đại trong thời gian ngắn, nhưng nó cũng gây ra tổn thương cực lớn cho người sử dụng. Việc mở Tử Môn (Môn thứ Tám) cuối cùng càng phải đánh đổi bằng chính sinh mạng của người dùng. Mỗi lần sử dụng *Bát Môn Độn Giáp* là một lần khiêu vũ cùng tử thần.
"Không thành vấn đề!" Mohji cắn răng, kiên định đáp. Trong mắt hắn một lần nữa bùng lên ý chí chiến đấu. Dù cơ thể vẫn còn run nhẹ, nhưng ý chí của hắn lại vô cùng kiên định. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng điều chỉnh trạng thái, rồi lần nữa bày ra tư thế chiến đấu. Hai tay hắn nắm chặt thành quyền, cơ bắp căng cứng, như đang tuyên cáo quyết tâm với Rinan.
Richie cũng đứng bên cạnh, bày ra tư thế chiến đấu, trong mắt không hề có chút lùi bước hay sợ hãi. Cơ thể hắn hơi nghiêng về phía trước, hai chân hơi khuỵu xuống, sẵn sàng phát động công kích bất cứ lúc nào. Mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt, nhưng hắn chẳng hề bận tâm, trong đầu chỉ có một ý niệm: Tiếp tục chiến đấu!
Thấy vậy, trong mắt Rinan lóe lên sự kiên quyết, không chút do dự lần nữa xông về phía Mohji và Richie. Thân ảnh hắn tựa như một tia sét, xé toạc không khí trong nháy mắt, mang theo một trận cuồng phong.
Mohji không hề có động tác nào, ánh mắt hắn trầm tĩnh như nước, chỉ trao cho Richie một cái nhìn. Ánh mắt đó ẩn chứa thâm ý và sự ăn ý, cứ như giữa họ có một loại thần giao cách cảm không cần lời nói.
Nhận được ánh mắt của Mohji, Richie lập tức hiểu ý. Hắn hít sâu một hơi, nhắm nghiền hai mắt, rồi cất tiếng gầm lớn. Tiếng gầm đó dường như có thể xuyên thấu mây xanh, làm rung chuyển đất trời. Ngay sau đó, toàn thân hắn bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực. Ngọn lửa nóng bỏng và cuồng bạo, cứ như thể Richie đã hóa thành ngọn lửa thuần túy.
Tiếp đó, ngọn lửa trên người Richie bùng lên, trong nháy mắt hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ. Quả cầu không ngừng bành trướng, bao bọc chặt chẽ cả Mohji và bản thân hắn. Ánh sáng rực lửa chiếu rọi bốn phía, khiến mọi thứ xung quanh nhuộm thành màu đỏ cam. Nhiệt độ tăng cao kịch liệt, không khí xung quanh cũng bắt đầu vặn vẹo.
Rinan thấy tình huống này, buộc phải dừng lại. Bước chân hắn khựng lại cách quả cầu lửa vài bước, cơ thể hơi ngả về sau để tránh bị nhiệt độ nóng bỏng ảnh hưởng. Hắn chăm chú nhìn quả cầu lửa trước mắt, ánh mắt tràn đầy cảnh giác và tò mò, không biết Mohji và Richie rốt cuộc đang âm mưu điều gì bên trong ngọn lửa này.
Khi ngọn lửa dần dần tan đi, Richie đã biến mất. Vị trí ban đầu chỉ còn lại một mình Mohji. Tuy nhiên, lúc này Mohji đã trải qua một sự biến hóa kinh người. Mohji vốn mang hình dáng con người, giờ đây lại hóa thành một dáng vẻ thú nhân. Cơ thể hắn trở nên cao lớn, vạm vỡ hơn, cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy cảm giác sức mạnh.
Khuôn mặt hắn cũng trở nên dữ tợn và cuồng dã, răng nanh lộ ra, hai mắt lóe lên ánh sáng hung ác. Không chỉ vậy, Mohji còn cầm trên tay một cây gậy đang bốc cháy. Cây gậy đó đỏ rực toàn thân, ngọn lửa bập bùng phía trên, cứ như có sinh mệnh. Thân gậy tỏa ra hơi nóng rực, khiến người ta không dám tùy tiện lại gần...