Trên đại dương bao la, sừng sững một hòn đảo vĩ đại và uy nghiêm mang tên Marineford.
Hòn đảo này cao vút tận mây xanh, nguy nga hùng vĩ, tựa như một pháo đài bất khả xâm phạm, kiên cố đứng vững giữa những đợt sóng biển cuộn trào mãnh liệt.
Kiến trúc trên đảo được sắp xếp tinh xảo, những pháo đài uy nghiêm, tháp quan sát cao ngất cùng doanh trại binh lính chỉnh tề, tất cả đều toát lên vẻ trang trọng và uy nghiêm của Tổng Bộ Hải Quân.
Đây chính là Tổng Bộ Hải Quân, biểu tượng của công lý tuyệt đối và sức mạnh tối thượng, tựa như phòng tuyến cuối cùng trên đại dương rộng lớn này, bảo vệ hòa bình và trật tự của thế giới.
Thủy Sư Đô Đốc Sengoku ngồi ngay ngắn trong văn phòng rộng rãi. Sau lưng ông, trên vách tường treo đầy bản đồ và huân chương, thể hiện những chiến tích huy hoàng cùng phạm vi quản hạt rộng lớn của Hải Quân.
Thế nhưng, giờ phút này trước mặt ông lại chất đầy văn kiện, những chồng giấy cao như núi ấy tựa như những ngọn núi vô hình, đè nặng khiến ông gần như không thở nổi.
Sengoku cau chặt mày, những nếp nhăn sâu hoắm như vết đao khắc, mỗi một đường đều tố cáo áp lực và nỗi lo ông đang gánh chịu. Trong ánh mắt ông lộ rõ vẻ u sầu sâu sắc, tựa như một đám mây đen bao phủ nội tâm, không cách nào xua tan.
Ông cầm lấy một tập văn kiện, những trang giấy đã ngả màu ố vàng, hiển nhiên đã được đọc đi đọc lại nhiều lần. Ngón tay ông nhẹ nhàng lật từng trang, ánh mắt chuyên chú và vội vã, dường như đang tìm kiếm manh mối then chốt có thể giải quyết tình cảnh khó khăn hiện tại.
Càng lật xem kỹ lưỡng, sắc mặt ông càng trở nên đau đầu. Thái dương ông giật giật, như thể có vô số côn trùng nhỏ đang gặm nhấm thần kinh.
"Mấy tên phiền phức này, đứa nào đứa nấy đều không chịu yên phận." Sengoku khẽ lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ và mệt mỏi.
Giọng ông nặng nề và chậm rãi, mỗi chữ như bị nghiến ra từ kẽ răng. Ánh mắt ông trở nên ảm đạm, dường như vô cùng bối rối trước cục diện hiện tại.
Theo tình báo từ Hải Quân và CP0, các thế lực lớn trên đại dương bao la đang rục rịch hành động. Phần tình báo này tựa như một quả bom hạng nặng, khuấy động sóng gió dữ dội trong lòng Sengoku.
Ngón tay ông nhẹ nhàng gõ mặt bàn, tiếng gõ có tiết tấu vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh lặng. Mỗi nhịp gõ, dường như là sự trút bỏ nỗi lo lắng trong lòng ông.
Ông chìm vào trầm tư, trong đầu không ngừng hiện lên đủ loại cục diện có thể xảy ra và sách lược ứng phó.
"Râu Trắng..." Sengoku lẩm bẩm, giọng trầm thấp và ngưng trọng. "Hành động của hắn ta cũng chẳng lấy làm lạ, dù sao chúng ta đã bắt Hỏa Quyền Ace, một thuyền viên mà Râu Trắng coi như người nhà thì chắc chắn sẽ không thể nào khoanh tay đứng nhìn."
Ánh mắt Sengoku trở nên thâm thúy, dường như xuyên qua thời không, nhìn thấy bóng dáng Râu Trắng khó quên ấy.
Trong đầu ông hiện rõ hình ảnh Râu Trắng cao lớn uy mãnh, thân thể khôi ngô như ngọn núi, dường như có thể chống đỡ cả bầu trời.
Bộ râu hình trăng lưỡi liềm màu trắng đặc trưng của Râu Trắng bay phấp phới trong gió, tựa như bờm sư tử hoang dã. Và năng lực Trái Ác Quỷ Gura Gura no Mi đáng sợ ấy, càng khiến Sengoku nhớ mãi không quên.
Mỗi khi Râu Trắng kích hoạt năng lực, toàn bộ không gian đều như rung chuyển, dường như trời đất cũng muốn sụp đổ vì nó.
"Băng Hải Tặc Râu Trắng có thực lực cực kỳ mạnh mẽ, dưới trướng hắn, các đội trưởng đều là những cường giả đáng gờm. Trận chiến này, e rằng sẽ là một trận ác chiến." Sengoku hít sâu một hơi, lồng ngực ông phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở.
Ánh mắt ông trở nên kiên định và sắc bén, trong lòng bắt đầu âm thầm tính toán cách đối phó.
"Năng lực Trái Ác Quỷ của Marco 'Phượng Hoàng Bất Tử', cơ thể kim cương của Jozu 'Kim Cương', mỗi người đều không thể xem thường." Ngón tay Sengoku vô thức gõ nhẹ lên bàn, tiết tấu lúc nhanh lúc chậm, dường như đang mô phỏng lại trận chiến khốc liệt sắp tới.
Nhưng theo tình báo truyền về, không chỉ Râu Trắng, mà một trong Tứ Hoàng là Kaido "Bách Thú" cũng đang tập kết binh lực, rất có vẻ muốn cùng Râu Trắng xông thẳng vào Tổng Bộ Hải Quân.
"Kaido? Sao hắn cũng nhúng tay vào chuyện này?" Sengoku nhíu mày càng chặt, trán ông lập tức hiện đầy những nếp nhăn sâu hoắm, tựa như từng rãnh khe.
Đôi mắt ông nhìn chằm chằm vào tập tình báo trước mặt, cố gắng tìm ra động cơ hành động của Kaido. "Chẳng lẽ hắn đã đạt thành thỏa thuận gì với Râu Trắng?" Lòng Sengoku tràn đầy nghi hoặc, ý nghĩ này khiến ông cảm thấy bất an.
"Kaido, cái tên điên được mệnh danh là 'Bách Thú' đó, tâm tư hắn từ trước đến nay vốn khó lường." Suy nghĩ của Sengoku xoay chuyển nhanh chóng. "Hắn muốn thừa nước đục thả câu, hay có âm mưu nào khác? Chẳng lẽ hắn muốn mượn cơ hội này làm suy yếu lực lượng của Râu Trắng và Hải Quân, từ đó mở rộng phạm vi thế lực của mình?"
Vô số nghi vấn xoay quanh trong đầu Sengoku, khiến ông cảm thấy đau đầu muốn nứt.
Sengoku đứng dậy, động tác của ông mang theo vẻ nặng nề và kiên quyết. Ông chậm rãi bước đến trước cửa sổ, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt ngưng trọng nhìn ra biển cả sóng gió mãnh liệt bên ngoài.
Biển xanh vô tận trải dài đến tận chân trời, sóng biển cuồn cuộn không ngừng vỗ vào bờ, phát ra tiếng gầm đinh tai nhức óc.
"Ta vốn nghĩ chỉ đối phó Râu Trắng thôi đã đủ khó khăn rồi, không ngờ Kaido cũng tới góp vui." Sengoku lắc đầu, trên mặt ông tràn đầy vẻ bất đắc dĩ và bối rối.
Gió biển gào thét thổi vào cửa sổ, làm tóc ông bay lất phất, nhưng không thể thổi tan nỗi lo lắng trong lòng. "Băng Hải Tặc Râu Trắng vốn là một trong những bá chủ trên biển, thực lực và sức ảnh hưởng của họ là điều không thể nghi ngờ. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận ác chiến, nhưng Kaido..."
Giọng ông đứt quãng trong gió biển, tràn đầy nỗi sầu lo sâu sắc.
"Tuy nhiên, Hải Quân cũng không phải kẻ yếu, chúng ta có đủ lực lượng để chống đỡ sự tấn công của bọn chúng." Sengoku cố gắng giữ giọng điệu kiên định, ông đứng thẳng lưng, như thể làm vậy có thể củng cố niềm tin trong lòng.
"Chúng ta có trang bị tinh nhuệ, binh lính được huấn luyện nghiêm chỉnh, cùng với đông đảo tướng lĩnh mạnh mẽ. Chúng ta đã trải qua vô số trận chiến và thử thách, sẽ không dễ dàng bị đánh bại." Ông nắm chặt nắm đấm, trong ánh mắt lóe lên một tia quật cường.
Thế nhưng, dù ông cố gắng tự trấn an, nỗi lo lắng trong lòng vẫn không cách nào xua tan. Ông biết rõ sự cường đại của Râu Trắng và Kaido, hai vị Hoàng Đế trên biển này liên thủ, chắc chắn là một mối đe dọa cực lớn đối với Hải Quân.
"Cuộc khủng hoảng lần này, có lẽ là thử thách lớn nhất mà Hải Quân từng phải đối mặt." Lông mày ông khóa chặt, như thể đó là hai nút thắt vĩnh viễn không thể gỡ.
Sengoku cũng không hề biết mối quan hệ giữa Ace và Yamato, nếu biết, ông sẽ không kinh ngạc đến vậy.
"Cái tên Kaido này, luôn hành động tùy tiện, không biết mục đích thực sự của hắn lần này là gì." Sengoku tự nhủ, ánh mắt ông rời khỏi biển cả, rơi vào một góc căn phòng.
"Chẳng lẽ hắn chỉ muốn thừa nước đục thả câu, làm suy yếu lực lượng Hải Quân? Hay còn có âm mưu sâu xa nào khác?" Suy nghĩ của ông rối như tơ vò, không sao gỡ ra được...