Nami siết chặt Gậy Điều Khiển Thời Tiết, ánh mắt lộ rõ sự kiên định và quả cảm. Nàng hơi nheo mắt lại, tập trung cao độ xoay tròn đầu gậy.
Động tác đó vừa trôi chảy vừa mạnh mẽ, hệt như một pháp sư tài ba đang thi triển ma thuật tối thượng. Cây gậy trong tay nàng như có sinh mệnh, tỏa ra ánh sáng huyền bí.
Theo nhịp xoay của nàng, một nguồn năng lượng khổng lồ bắt đầu hội tụ ở đầu gậy, khiến không khí xung quanh dường như bị vặn xoắn.
Nami nhắm thẳng vào hai tên Chuẩn Đô Đốc, phóng ra một cơn lốc xoáy cực mạnh. Ánh mắt Nami lóe lên, nàng dứt khoát vung Gậy Điều Khiển Thời Tiết. Cơn lốc xoáy mạnh mẽ kia gào thét quét qua, tựa như một con cự long hung hãn.
Nơi lốc xoáy đi qua, không khí phát ra tiếng rít bén nhọn, bụi đất và đá vụn trên mặt đất bị cuốn lên trời ngay lập tức. Cơn lốc có tốc độ cực nhanh, thoáng chốc đã ập đến trước mặt hai tên Chuẩn Đô Đốc.
Nó mang theo sức phá hủy kinh hoàng, dường như muốn nuốt chửng mọi thứ.
Cơn lốc xoáy gào thét cuốn đi, nuốt chửng hai tên Chuẩn Đô Đốc vào trong. Trước sức mạnh khủng khiếp của cơn lốc, hai tên Chuẩn Đô Đốc tỏ ra bất lực.
Bọn hắn cố gắng chống cự luồng sức mạnh cuồng bạo này, nhưng vẫn bị lốc xoáy cuốn vào dễ dàng. Cơn lốc như một vòng xoáy khổng lồ, bao bọc chặt chẽ lấy bọn hắn.
Cơ thể bọn hắn không ngừng xoay tròn bên trong, hoàn toàn mất kiểm soát. Trong mắt bọn hắn lộ ra vẻ hoảng sợ và bất đắc dĩ, rõ ràng không ngờ đòn tấn công của Nami lại mạnh đến thế.
Chopper thừa cơ hội này, thi triển chiêu thức mạnh nhất của mình: "Trọng Kích: Hoa Anh Đào Rực Rỡ". Trong mắt Chopper bùng lên ngọn lửa chiến đấu, cậu biết đây là cơ hội vàng.
Cậu không thể bỏ lỡ, phải nhân cơ hội này giáng một đòn chí mạng lên hai tên Chuẩn Đô Đốc. Chopper hít sâu một hơi, dồn toàn bộ sức mạnh vào móng guốc. Cơ thể cậu khẽ run lên, như đang chịu đựng áp lực cực lớn.
Cậu dùng móng guốc liên tục giáng trọng kích, để lại trên người hai tên Chuẩn Đô Đốc những dấu móng như cánh hoa anh đào rơi. Động tác của Chopper nhanh như chớp, móng guốc của cậu trút xuống như mưa rào lên người hai tên Chuẩn Đô Đốc.
Mỗi cú trọng kích đều mang theo lực lượng kinh người, dường như có thể xuyên thủng mọi thứ. Dấu móng ấy tuy đẹp như hoa anh đào rơi rụng, nhưng lại ẩn chứa sức phá hủy khủng khiếp.
Hai tên Chuẩn Đô Đốc run rẩy không ngừng dưới đòn tấn công của Chopper. Bọn hắn cảm nhận được uy lực kinh người của chiêu thức này, trong lòng tràn đầy chấn kinh và sợ hãi.
Đòn tấn công của Chopper như mưa bão, khiến bọn hắn trở tay không kịp. Cậu liên tục thay đổi hướng và góc độ tấn công, khiến hai tên Chuẩn Đô Đốc không thể né tránh.
Sức mạnh khủng khiếp khiến các Chuẩn Đô Đốc khó lòng chống đỡ, dù bọn hắn đã thi triển Thiết Khối (Tekkai) để phòng ngự, nhưng vẫn không thể chịu đựng hoàn toàn sức mạnh này.
Sức mạnh ấy như thủy triều dâng trào, đợt này nối tiếp đợt khác đánh thẳng vào cơ thể các Chuẩn Đô Đốc. Lớp phòng ngự Thiết Khối của bọn hắn trở nên yếu ớt trước nguồn sức mạnh này.
Cơ thể bọn hắn không ngừng run rẩy, như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng. Trong mắt bọn hắn tràn đầy chấn kinh và bất lực, không ngờ đòn phối hợp của Nami và Chopper lại mạnh mẽ đến vậy.
Hai tên Chuẩn Đô Đốc, dưới sự tấn công kép của lốc xoáy và Chopper, dần mất đi khả năng chống cự. Cơn lốc xoáy như một chiếc cối xay khổng lồ, không ngừng bào mòn sức lực của bọn hắn.
Đòn tấn công của Chopper thì như mưa rơi trên người, khiến bọn hắn không thể thở dốc. Cơ thể bọn hắn dần suy yếu dưới sự công kích song trùng này.
Động tác của bọn hắn trở nên chậm chạp, ánh mắt cũng ngày càng uể oải. Bọn hắn biết, mình không thể tiếp tục chiến đấu được nữa.
Cuối cùng, bọn hắn ngã xuống đất, không thể gượng dậy nổi. Cơ thể bọn hắn nằm im lìm như những chiến binh thất bại.
Trong mắt bọn hắn tràn đầy tuyệt vọng và bất đắc dĩ, không ngờ mình lại bị Nami và Chopper đánh bại. Lòng bọn hắn tràn ngập sự không cam tâm, nhưng cũng đành bất lực. Bọn hắn chỉ có thể lặng lẽ chấp nhận hiện thực này, chờ đợi trận chiến kết thúc.
Nami và Chopper nhìn hai tên Chuẩn Đô Đốc đã gục ngã, trên mặt lộ ra nụ cười chiến thắng. Trong mắt bọn hắn tràn đầy niềm vui sướng và tự hào.
Bọn hắn biết, trận chiến này là chiến thắng của mình, là thành quả của sự nỗ lực. Trong lòng bọn hắn dâng lên cảm giác thành tựu, tự hào về màn thể hiện của bản thân.
Nami thở phào nhẹ nhõm, nói: "Cuối cùng thì cũng thắng rồi." Giọng nàng đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng ngập tràn vui sướng. Trận chiến này đã tiêu hao rất nhiều thể lực và tinh thần của nàng, nhưng nàng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Nàng biết, nỗ lực của mình và Chopper không hề uổng phí, bọn hắn đã thành công đánh bại kẻ địch mạnh mẽ.
Chopper cũng phấn khích nhảy cẫng lên, đôi mắt nhỏ bé lấp lánh niềm vui. Cậu bé hét lên: "Tuyệt vời quá, chúng ta thắng rồi!" Giọng cậu đầy vẻ trẻ thơ và nhiệt huyết, khiến người ta cảm nhận được sự đáng yêu và lương thiện của cậu.
Những người khác trong Không Gian Ảo chứng kiến màn thể hiện xuất sắc của Nami và Chopper, cả không gian như được truyền thêm một luồng sinh khí mạnh mẽ.
Trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc và khâm phục, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. Họ bị lay động sâu sắc bởi lòng dũng cảm, trí tuệ và tinh thần chiến đấu ngoan cường của Nami và Chopper.
Đoàn Mũ Rơm hò reo vỗ tay, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang vọng như sấm sét trong Không Gian Ảo. Trên mặt họ tràn đầy tự hào và vui sướng, vô cùng kiêu hãnh về đồng đội của mình.
Luffy chống hai tay lên hông, ngửa đầu cười ha hả: "Chopper, Nami, hai cậu pro quá trời!" Tiếng cười của Luffy đầy sức hút, dường như có thể xua tan mọi lo lắng.
Chiếc mũ rơm đặc trưng của cậu khẽ rung lên theo tiếng cười, như cũng đang nhảy cẫng vì chiến thắng của Nami và Chopper.
Ánh mắt Luffy tràn đầy sự tán thưởng và phấn khích. Cậu luôn tin rằng đồng đội của mình có tiềm năng vô hạn, và màn thể hiện hôm nay của Nami cùng Chopper một lần nữa chứng minh điều đó.
Sanji đứng một bên, ngậm điếu thuốc trong miệng, ánh mắt toát lên vẻ dịu dàng và kính nể. Hắn không kìm được thốt lên: "Quả nhiên là Nami tiểu thư." Giọng Sanji tuy nhỏ, nhưng tràn đầy thâm tình.
Trong lòng hắn, Nami luôn là biểu tượng của sắc đẹp và trí tuệ. Hắn nhìn nụ cười tự tin và ánh mắt kiên định của Nami, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.
Sanji biết, trong trận chiến này, Nami không chỉ thể hiện sự thông minh tài trí, mà còn cả lòng dũng cảm và kiên cường. Nàng đã đóng góp to lớn cho cả đội bằng cách riêng của mình, khiến mọi người thấy được giá trị của nàng.
Zoro khoanh tay trước ngực, khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự công nhận. Dù hắn không nói gì, nhưng biểu cảm của hắn đã nói lên tất cả.
Robin mỉm cười tao nhã, trong mắt tràn đầy niềm vui. Nàng nhẹ giọng nói: "Sự trưởng thành của Nami và Chopper thật đáng kinh ngạc."
Lời nói của Robin như làn gió xuân hiu hiu, mang lại cảm giác dễ chịu.
Franky ưỡn ngực, lớn tiếng nói: "Haha, Nami và Chopper quá ngầu vãi! Màn thể hiện của hai người khiến cả phát minh siêu cấp của tôi cũng phải lu mờ."
Giọng Franky hào sảng và nhiệt tình, trong mắt hắn lấp lánh sự phấn khích. Hắn luôn tự tin vào các phát minh của mình, nhưng màn thể hiện hôm nay của Nami và Chopper khiến hắn không thể không khâm phục.
Chopper hưng phấn nhảy tưng tưng, đôi mắt nhỏ lấp lánh niềm vui. Cậu bé nói: "Cảm ơn mọi người! Chúng ta cùng nhau cố gắng, nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa!"
Nami nhẹ nhàng vuốt tóc, cười khẽ: "Đây là chiến thắng của tất cả chúng ta. Chúng ta phải tiếp tục cố gắng, vì cuộc phiêu lưu của mình mà chiến đấu." Giọng Nami trong trẻo, êm tai như tiếng chuông bạc.
Trong mắt nàng tràn đầy tự tin và kiên định. Nàng biết, chiến thắng này chỉ là sự khởi đầu, còn rất nhiều thử thách đang chờ đợi họ...