"Ha ha, trên đại dương bao la chuyện gì mà chẳng có, tình báo nhiều một chút là chuyện bình thường mà!"
"Huống chi Quần đảo Sabaody nơi đây lại là con đường phải đi qua để tiến vào Tân Thế Giới."
Shakky giải thích với Rinan.
Bà ấy đôi lúc cũng làm thương nhân tình báo ở đây.
Rinan nghe Shakky nói, ngẫm nghĩ lại thấy cũng phải.
Quần đảo Sabaody vốn dĩ là điểm phân cách giữa nửa đầu và nửa sau của Grand Line, nên nhu cầu về thông tin của Tân Thế Giới ở đây vẫn rất lớn.
Rinan không nói thêm gì với Shakky, mà lấy ra chiếc kho bảo tồn trong không gian hệ thống.
"Đây là thứ gì?"
Rayleigh thấy Rinan lấy ra một thứ mà ông chưa từng thấy bao giờ, tò mò hỏi.
Rinan không trả lời Rayleigh, mà mở cửa kho bảo tồn, sau đó lấy thi thể Roger từ không gian hệ thống ra đặt vào bên trong kho.
"Thuyền trưởng..."
Rayleigh nhìn thấy Rinan biến ra thi thể Roger từ hư không, có chút kích động.
"Tại sao lại đặt thi thể Roger vào đây?"
Shakky thấy Rinan đặt thi thể Roger vào kho bảo tồn, khó hiểu hỏi.
Rayleigh và Olvia cũng không hiểu rốt cuộc Rinan muốn làm gì.
"Thứ này có thể giữ cho thi thể Roger không bị phân hủy."
Rinan nhìn Shakky và những người khác với vẻ tò mò, bèn mở miệng giải thích.
"Bảo tồn thi thể bất hủ thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Đúng vậy."
Mặc dù Rinan đã giải thích tác dụng của kho bảo tồn, nhưng họ vẫn không hiểu làm như vậy thì được lợi ích gì.
Rayleigh một bên cũng nhìn thi thể Roger, chờ Rinan hồi đáp. Ông cũng muốn biết Rinan làm như vậy có ý nghĩa gì.
"Các ông có tin vào việc hồi sinh không?"
Rinan không trả lời thẳng câu hỏi của họ, mà cười hỏi ngược lại vấn đề này.
"Ngươi nói là ngươi có khả năng hồi sinh Roger sao?"
Rayleigh nghe Rinan nói vậy, lập tức nắm chặt vai Rinan, kích động hỏi.
Nếu có thể hồi sinh Roger, dù phải trả bất cứ giá nào Rayleigh cũng sẽ làm. Mặc dù họ không phải là băng hải tặc được chọn, nhưng Rayleigh vẫn không muốn Roger cứ thế mà chết đi.
"Có lẽ sau này thì được, nhưng hiện tại ta vẫn chưa làm được."
Rinan không bận tâm việc Rayleigh nắm lấy vai mình, hắn hiểu tâm trạng của Rayleigh.
Tuy nhiên, Rinan vẫn nói cho Rayleigh biết hắn hiện tại chưa có năng lực hồi sinh. Nếu muốn hồi sinh Roger, Rinan nhất định phải rút được vật phẩm có thể hồi sinh từ cửa hàng rút thưởng của hệ thống.
Hơn nữa, Rinan hiện tại nhất định phải bảo quản thi thể Roger không bị phân hủy, vì rất nhiều điều kiện hồi sinh đều cần thi thể hoàn chỉnh.
"Là vậy sao?"
Rayleigh nghe Rinan nói vậy cũng dần bình tĩnh lại. Mặc dù ông rất muốn hồi sinh Roger, nhưng Rayleigh cũng biết chuyện hồi sinh nghe thôi đã thấy rất không thể nào rồi.
Tuy nhiên, trong lòng Rayleigh vẫn còn chút hy vọng Roger có thể được hồi sinh.
"Mặc dù bây giờ ta vẫn chưa có năng lực hồi sinh Roger, nhưng ta có thể giúp ông nói chuyện với Roger."
Rinan đột nhiên đổi giọng nói.
Trong không gian hệ thống của hắn còn có một lá bùa tên là 'Bùa thông linh Âm Dương'.
Lá bùa này có thể giúp nói chuyện với vong linh, nhưng chỉ có tác dụng trong 3 giờ.
"Thật sao?"
"Ngươi có năng lực đó thật sao?"
Rayleigh và Shakky nghe Rinan nói vậy, có chút không thể tin nổi. Chuyện hồi sinh thì Shakky vẫn từng nghe qua, nhưng có thể nói chuyện với vong linh thì ngay cả Shakky cũng chưa từng nghe nói có ai làm được.
"Có thể nói chuyện với vong linh sao? Vậy ta có thể nói chuyện với Tiến sĩ Clover không?"
Olvia nghe Rinan nói vậy, cũng muốn nói chuyện với Tiến sĩ Clover của Ohara. Nếu có thể, bà muốn ghi chép lại tất cả kiến thức của tiến sĩ.
Dù sao Tiến sĩ Clover nắm giữ tất cả kiến thức mà Ohara đã thu thập được.
"Xin lỗi Olvia, lá bùa này chỉ có thể giúp người chết có thi thể nguyên vẹn không chút tổn hại nói chuyện với người ở thế giới hiện thực."
Rinan cũng nói cho Olvia biết hạn chế của lá bùa.
Olvia nghe Rinan nói vậy cũng có chút thất vọng. Giờ đây Ohara có lẽ đã chìm sâu dưới đáy biển, làm sao có thể tìm thấy một thi thể nguyên vẹn được nữa.
"Vậy thì, bắt đầu thôi."
Sau khi Rinan giải thích tác dụng của lá bùa cho Rayleigh và những người khác, hắn liền dán lá bùa lên cánh cửa kho bảo tồn.
Đúng vậy.
Lá bùa không cần tiếp xúc trực tiếp với thi thể, mà sẽ tự động kiểm tra các thi thể nguyên vẹn ở gần đó.
Khi Rinan dán lá bùa lên cánh cửa kho bảo tồn, một làn sương mù màu lục bỗng xuất hiện từ bên trong kho.
Sau đó, làn sương mù màu lục từ từ ngưng tụ thành một bóng người trong suốt, giống hệt thi thể bên trong kho bảo tồn.
"Đây là đâu?"
Bóng người trong suốt đó mở miệng nói.
"Ngươi là Rayleigh sao?"
"Ngươi cũng chết rồi à?"
Roger thấy Rayleigh, đột nhiên mở miệng nói.
Rayleigh vừa nhìn thấy Roger thì tâm trạng kích động, nhưng nghe Roger nói vậy thì trong nháy mắt bó tay. Lâu lắm không gặp, tên Roger này vừa mở miệng đã 'sét đánh ngang tai' rồi!
"Này, lâu rồi không gặp Roger!"
Rinan thấy Rayleigh đứng một bên im lặng, bèn mở miệng trước.
Rinan cũng không ngờ câu đầu tiên của tên Roger này đã 'lầy lội' vậy rồi.
"Ngươi là... ai?"
Roger thấy Rinan chào hỏi mình, khó hiểu hỏi.
Đại ca, ông là ai thế?
Chúng ta quen nhau sao?
Rinan nghe Roger nói vậy cũng kịp phản ứng, mình vẫn còn đang đeo mặt nạ mà.
"Ta á, là ta đây."
Rinan tháo mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt điển trai ngời ngời của mình.
"Ha ha ha ha, hóa ra là thằng nhóc Rinan à!"
"Sao ngươi lại đeo mặt nạ thế?"
Roger thấy khuôn mặt đó của Rinan, cười nói.
Ông ta còn tưởng Rinan là người của CP, rằng Rayleigh đã gia nhập Chính Phủ Thế Giới rồi dùng thủ đoạn gì đó để hồi sinh mình chứ.
Nếu Rayleigh biết Roger nghĩ vậy trong lòng, không chừng ông đã động thủ với Roger ngay lập tức rồi.
Ta với ngươi quen biết lâu như vậy mà ngươi lại nghi ngờ ta sao?
"Vậy ra ta chỉ là sống lại thôi sao?"
Roger nhìn xung quanh, thấy không giống địa ngục chút nào, bèn mở miệng hỏi.
"Không phải vậy, chỉ là để ý thức của ông trở lại thế giới hiện thực thôi."
Rinan cũng giải thích tình hình hiện tại cho Roger nghe.
Roger nghe Rinan giải thích cũng đã hiểu rõ.
Roger không khỏi cảm thán năng lực của Rinan thật sự là bá đạo quá đi.
Sau đó, Rinan và những người khác liền nhường không gian cho hai người Roger và Rayleigh, còn mình thì xuống lầu một.
Sau đó, Rayleigh và Roger hàn huyên về những thay đổi của biển cả. Ông kể cho Roger nghe rằng giờ đây Shanks cùng Râu Trắng và những người khác đã được giới hải tặc gọi là 'Tứ Hoàng'.
Roger cũng cảm thán, thằng nhóc con ngày nào giờ đã trở thành nhân vật lừng lẫy rồi.
"Thế còn Buggy đâu?"
Roger nhớ tới thằng nhóc mũi đỏ từng ở cùng Shanks, không khỏi hỏi.
"Cái thằng Buggy đó, ở chỗ Rinan nhóc con kiếm được một đống kho báu khổng lồ, giờ không biết đang ở đâu nữa."
"Thật sao? Thằng Buggy đó đúng là số hưởng vãi!"
Roger biết Buggy rất thích kho báu. Hồi ở Skypiea, Buggy đã định cuỗm hết vàng ở đó rồi.
Nhưng lúc đó Roger đã ngăn lại Buggy, và nói với Buggy rằng hãy đợi đến khi hắn có băng hải tặc của riêng mình thì tự đến mà lấy.
Cứ thế, Rayleigh và Roger đã tâm sự đủ ba tiếng đồng hồ liền ở lầu hai. Rayleigh cũng nói cho Roger biết họ có cách để hồi sinh ông.
Nhưng Roger đã từ chối, bởi vì ông cảm thấy mình đã là người chết rồi, chẳng cần phải hồi sinh nữa.
Nhưng khi Rinan hỏi ông rằng chẳng lẽ ông không muốn gặp con trai mình sao, Roger đã đồng ý sẽ hồi sinh vào một ngày nào đó...