Thiên Long chỉ cảm thấy một luồng cự lực không thể ngăn cản ập đến, thân thể hắn như bị một ngọn núi lớn đâm trúng. Hắn cảm giác đòn đánh này của Rinan đã làm nát bấy gần hết xương cốt trong người mình.
Khoảnh khắc đó, dường như toàn bộ thế giới đều chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại cơn đau dữ dội truyền đến từ sâu bên trong cơ thể hắn. Cơn đau kịch liệt ấy tựa như vô số lưỡi dao sắc bén đang tùy tiện cắt xé, khiến hắn gần như không thể thở nổi.
Mỗi lần hít thở đều kéo theo nỗi đau thấu tim gan, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch, mồ hôi hột to như hạt đậu lăn dài trên trán.
"Tên khốn này rốt cuộc mạnh đến mức nào?" Lòng Thiên Long tràn ngập sợ hãi, ánh mắt hắn đầy rẫy sự kinh ngạc và khó tin.
Hắn chưa từng nghĩ rằng có người sở hữu sức mạnh khủng khiếp đến vậy, thứ sức mạnh dường như đến từ Ma Thần viễn cổ, khiến người ta phải khiếp sợ.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc giao thủ với Rinan: đòn tấn công nhanh như tia chớp, cùng với lực lượng không thể chống đỡ, tất cả đều khiến hắn cảm thấy bất lực sâu sắc.
Một sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng, hắn không biết phải đối mặt với kẻ địch cường đại này ra sao, và kết cục của trận chiến này sẽ đi về đâu.
*
Sau khi mở Tử Môn, toàn thân Rinan xuất hiện những vết nứt nhỏ. Những vết nứt ấy như mạng nhện, lan khắp cơ thể hắn. Mỗi vết nứt dường như đang nói lên cái giá phải trả cho sức mạnh cường đại này.
Thân thể Rinan khẽ run lên, hắn có thể cảm nhận được sinh mệnh lực của mình đang nhanh chóng cạn kiệt.
Tuy nhiên, Rinan lại không bị cháy khét toàn thân như Gai. Mặc dù cơ thể hắn đầy rẫy những vết nứt chằng chịt như mạng nhện, nhưng vẫn tỏa ra một khí tức kiên cường.
Khác với sự thảm khốc của Gai, người gần như bị ngọn lửa thiêu rụi sau khi mở Tử Môn, Rinan dường như được một loại lực lượng thần bí che chở.
Hắn đứng đó bình tĩnh, dù những vết nứt trên người trông thật kinh người, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định và sáng rõ, không hề có ý định lùi bước.
Quan sát kỹ hơn, có thể thấy những vết nứt trên người Rinan đang tỏa ra một tia hào quang màu xanh lục. Ánh sáng ấy như những đốm đom đóm lấp lánh giữa bầu trời đêm, dù yếu ớt nhưng lại tràn đầy sinh cơ và hy vọng.
Trong mỗi vết nứt, ánh sáng xanh lục đang chậm rãi chảy xuôi, tựa như dòng Suối Nguồn Sinh Mệnh đang cuộn trào. Ánh sáng mang theo một khí tức thần bí, khiến người ta không khỏi bị mê hoặc.
Đây chính là nhờ Suối Nguồn Sinh Mệnh trong cơ thể Rinan đang nhanh chóng phục hồi thân thể hắn.
Nó như mạch đập của đại địa, liên tục không ngừng cung cấp năng lượng cho Rinan. Sức mạnh của Suối Nguồn Sinh Mệnh tựa như làn gió xuân ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve vết thương của Rinan.
Làn gió xuân ấy dường như sở hữu ma lực thần kỳ, đi đến đâu, cơn đau nơi vết thương dần dần giảm bớt, thay vào đó là cảm giác ấm áp dễ chịu.
Điều này khiến cơ thể hắn không ngừng đan xen giữa hủy diệt và tái tạo. Mỗi lần hủy diệt đều là để chuẩn bị cho sự tái tạo tốt hơn. Rinan có thể cảm nhận được sức mạnh Suối Nguồn Sinh Mệnh đang chảy trong cơ thể, chữa lành thân thể bị tổn thương của hắn.
Những vết nứt dưới tác dụng của Suối Nguồn Sinh Mệnh chậm rãi khép lại, dù tốc độ chậm nhưng vô cùng kiên định. Cơ thể hắn tựa như một khối thép được rèn luyện trong lửa dữ, trở nên cứng cáp hơn qua quá trình hủy diệt và tái tạo.
Rinan cảm nhận được sức mạnh Suối Nguồn Sinh Mệnh chảy trong cơ thể, đó là một luồng năng lượng ấm áp và tràn đầy sinh cơ.
Suối Nguồn Sinh Mệnh tựa như một dòng sông không ngừng cuộn chảy, vui sướng tuôn trào trong kinh mạch hắn. Mỗi lần chảy qua đều mang đến sự ấm áp dễ chịu, an ủi cơ thể bị trọng thương do mở Tử Môn.
Lực lượng này chính là hậu thuẫn vững chắc, mang lại cho hắn dũng khí và niềm tin vô tận. Cũng chính vì sự tồn tại của Suối Nguồn Sinh Mệnh, Rinan mới dám liều lĩnh mở Tử Môn.
*
Cảm nhận được năng lực cường đại của Rinan, Đoàn Kỵ Sĩ Bảy Thú không khỏi trở nên nghiêm trọng. Vẻ tự tin ban đầu của họ lập tức biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc sâu sắc và bất an.
Ánh mắt họ chăm chú khóa chặt Rinan, tràn đầy cảnh giác. Họ chưa từng đối mặt với một đối thủ mạnh mẽ đến thế, sức mạnh của Rinan đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
Họ bắt đầu đánh giá lại kẻ địch này, trong lòng đầy lo lắng. Họ biết, kẻ địch trước mắt là đối thủ mạnh nhất mà họ từng gặp, trận chiến này chắc chắn sẽ vô cùng gian nan.
Ánh mắt họ tràn ngập cảnh giác và bất an; sự cảnh giác sắc bén như mắt chim ưng, luôn theo dõi nhất cử nhất động của Rinan. Sự bất an thì như sương mù dày đặc, bao phủ tâm trí họ, khiến tâm trạng trở nên nặng nề.
Họ bắt đầu suy nghĩ cách đối phó, cố gắng tìm ra phương pháp phá giải sức mạnh khủng bố của Rinan. Nhưng ngay lúc này, họ không hề có chút tự tin nào, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm chiến đấu lâu năm và sự ăn ý đồng đội để ứng phó với cơn nguy kịch này.
*
Quỷ Thương hóa thành làn sương mù đen kịt, lập tức lao thẳng về phía Rinan. Thân thể hắn nhanh chóng lướt đi trong không khí, tựa như một bóng ma quỷ mị.
Sau khi hóa thành khói đen, Quỷ Thương lượn lờ như u linh. Hắn giấu mình trong làn sương, nhẹ nhàng vung tay, lập tức bắn ra ba luồng sương mù đen.
Ba luồng sương mù đen ấy tựa như ác quỷ vừa được thả ra từ địa ngục, tỏa ra khí tức đáng sợ. Chúng uốn lượn như ba con rắn độc linh hoạt, lao thẳng vào Rinan.
Nơi sương mù đi qua, không khí dường như bị ăn mòn, phát ra tiếng "xì xì" ghê rợn. Tốc độ của sương mù cực nhanh, như tia chớp xé toạc không khí, mang theo sát ý quyết liệt phóng tới Rinan.
Nhìn thấy sương mù đen của Quỷ Thương, ánh mắt Rinan lập tức sắc bén. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của loại sương mù này nên không dám chủ quan. Rinan lập tức bao phủ Haki Vũ Trang lên hai tay.
Hai cánh tay hắn dường như được bọc trong một lớp áo giáp đen thần bí, lập tức chuyển sang màu đen bóng. Màu đen ấy tỏa ra khí tức cứng rắn, như thể có thể ngăn chặn mọi đòn tấn công.
Haki Vũ Trang cuộn trào trên tay hắn, như ngọn lửa đang cháy, tràn đầy cảm giác sức mạnh. Rinan nhìn chằm chằm ba luồng sương mù đen, lòng đầy cảnh giác.
Rinan dồn sức vào hai chân, lập tức phóng thẳng về phía Quỷ Thương. Cơ bắp chân hắn căng cứng ngay lập tức, tựa như một sợi dây cung được kéo căng. Lực lượng cường đại bùng phát từ hai chân, khiến thân thể hắn bắn ra như mũi tên rời cung.
Bóng dáng hắn để lại một tàn ảnh mờ ảo trong không khí, tốc độ nhanh đến mức không ai có thể bắt kịp. Trong ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên định và quyết tuyệt, hắn biết, trận chiến này đã đến thời khắc mấu chốt, hắn nhất định phải toàn lực ứng phó.
Trong quá trình lao về phía Quỷ Thương, xung quanh cơ thể Rinan dường như hình thành một luồng khí tràng cường đại, ép không khí xung quanh đến mức bắt đầu vặn vẹo. Tóc hắn bay múa trong gió, như ngọn lửa đang cháy, tỏa ra vô tận đấu chí. Hắn mang theo khí thế quyết tử, lao thẳng về phía Quỷ Thương... Ngầu vãi!