Trong không gian mờ mịt, đầy áp lực của Impel Down, bầu không khí dường như ngưng đọng. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ nhỏ trên cao rọi xuống, nhưng chẳng thể xua đi màn đêm đen đặc như mực.
Khí tức cổ xưa cùng không khí chiến đấu căng thẳng bao trùm, khiến hơi thở của mọi người cũng trở nên nặng nề.
Những vết tích loang lổ trên tường cùng lan can sắt gỉ sét như đang kể về lịch sử lâu đời và vô vàn câu chuyện tàn khốc của nhà tù này.
Trong những góc tối mờ mịt, dường như ẩn chứa vô số hiểm nguy khôn lường, khiến người ta không khỏi rùng mình. Thế cục chiến đấu càng lúc càng căng thẳng, mỗi động tác dù là nhỏ nhất cũng có thể châm ngòi một cơn bão tố chết người.
Rinan thi triển Nhất Đao Lưu: Bách Điểu. Bầy chim được tạo ra từ những nhát chém lao đi như bão táp về phía đám người Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn, mang theo luồng khí lưu mãnh liệt.
Thế nhưng, đám người Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn cũng chẳng phải hạng xoàng, bọn chúng nhao nhao thi triển năng lực riêng, chặn đứng công kích của Rinan.
Nhìn những cánh chim dần tiêu tán dưới sự ngăn cản của kẻ địch, ánh mắt Rinan lóe lên vẻ kiên nghị. Hắn biết, trận chiến này chỉ mới bắt đầu, phía trước còn vô vàn thử thách gian nan đang chờ đợi.
Hắn khẽ nheo mắt, chăm chú nhìn chằm chằm đám người Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn.
Rinan nắm chặt thanh Kiếm Hải Lâu Thạch trong tay, thanh kiếm ấy dường như đã hòa làm một thể với sinh mệnh hắn.
“Các ngươi nghĩ vậy là có thể ngăn được ta sao? Quá ngây thơ rồi!” Rinan gầm lên giận dữ, âm thanh như tiếng sấm chợt vang, vang vọng khắp không gian kín mít này, tràn đầy Haki và uy nghiêm.
Mỗi chữ như mang theo lực lượng vô tận, va đập vào vách tường xung quanh, khiến cả Impel Down cũng khẽ rung chuyển.
Đôi mắt Rinan bùng cháy ngọn lửa giận dữ, ngọn lửa ấy dường như muốn thiêu rụi mọi kẻ địch thành tro bụi. Khuôn mặt hắn vì phẫn nộ mà hơi vặn vẹo, nhưng lại càng tăng thêm vài phần uy nghiêm và Haki.
Dứt lời, Rinan lập tức lao về phía bọn chúng. Thân thể hắn tựa như mũi tên, tốc độ nhanh đến khó mà tưởng tượng nổi. Trong khoảnh khắc ấy, hắn dường như hóa thân thành một tia chớp, tức thì xé toạc không gian mờ tối.
Bóng dáng hắn mờ ảo, chỉ để lại một tàn ảnh, khiến người ta căn bản không thể bắt kịp vị trí cụ thể. Động tác hắn nhanh nhẹn và quả quyết, không chút do dự hay chần chừ.
Mỗi bước chân đều mang theo lực lượng cường đại, dường như có thể đạp nát đại địa. Xung quanh cơ thể hắn tỏa ra luồng khí lưu mạnh mẽ, luồng khí ấy như cuồng phong, thổi tung bụi đất khắp nơi.
Rinan, sau khi mở Tử Môn, toàn thân tỏa ra khí tức cường đại, hệt như một chiến thần bất khả chiến bại. Cơ thể hắn bao phủ trong một tầng quang mang thần bí, ánh sáng ấy chói mắt như mặt trời rực lửa, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cơ thể hắn căng chặt, mỗi khối cơ bắp dường như ẩn chứa lực lượng vô tận. Trong ánh mắt hắn bùng cháy ngọn lửa chiến đấu, ngọn lửa ấy nóng bỏng và cuồng bạo, dường như có thể thiêu rụi mọi kẻ địch thành tro bụi.
Mỗi bước chân đều tràn đầy lực lượng, bước chân hắn đạp xuống đất, phát ra tiếng vang trầm đục, như đang tuyên cáo sự xuất hiện của mình với kẻ địch.
Bóng dáng hắn nhanh chóng xuyên qua không gian mờ tối này, mang theo luồng khí lưu mãnh liệt. Luồng khí ấy như vòi rồng, càn quét khắp Impel Down.
Không khí xung quanh đều bị luồng khí lưu cường đại này vặn vẹo, tạo thành từng vòng xoáy. Bóng dáng Rinan ẩn hiện trong vòng xoáy, hệt như một Ma Thần đến từ địa ngục.
Tốc độ hắn nhanh đến mức khiến người ta hoa mắt, căn bản không thể nhìn rõ động tác cụ thể.
Rất nhanh, Rinan đã xông thẳng đến trước mặt đám người Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn.
Thiên Long thấy Rinan đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, khoảnh khắc ấy, trong lòng hắn dâng lên một cỗ chấn kinh và phẫn nộ mãnh liệt. Đôi mắt hắn tức thì trợn lớn, tràn đầy vẻ khó tin.
Hắn chẳng thể ngờ tốc độ của Rinan lại nhanh đến thế, nhanh đến mức hắn căn bản không kịp phản ứng.
Trước đó, hắn vẫn cho rằng mình đã hiểu rõ thực lực của Rinan, nhưng giờ khắc này, tốc độ của Rinan lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.
Nhưng Thiên Long dù sao cũng là thủ lĩnh của Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn, kinh nghiệm chiến đấu và phong thái lãnh đạo nhiều năm giúp hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại. Hắn hít sâu một hơi, cưỡng ép đè nén sự khiếp sợ và phẫn nộ trong lòng, ánh mắt lộ ra vẻ hung ác và quyết tuyệt.
Hắn biết, vào thời khắc mấu chốt này, hắn không thể có chút nào bối rối, nhất định phải giữ vững tỉnh táo, mới có thể dẫn dắt Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn chiến thắng Rinan.
“Rinan, ngươi đừng có đắc ý! Hôm nay chính là tử kỳ của ngươi!” Thiên Long gầm lên giận dữ, âm thanh tràn đầy Haki và uy nghiêm. Âm thanh hắn như sấm sét vang vọng khắp không gian u ám của Impel Down, mỗi chữ dường như mang theo lực lượng vô tận.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Rinan, dường như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Trong lòng hắn tràn đầy đấu chí, hắn phải dùng sức mạnh của mình, giành lấy chiến thắng cho Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn.
Hắn nhanh chóng biến xương cốt thành một thanh trường mâu, quá trình ấy hệt như một màn biểu diễn ma thuật thần kỳ. Cơ thể hắn khẽ chấn động, xương cốt như có sinh mệnh, nhanh chóng kết hợp lại với nhau, tạo thành một thanh trường mâu.
Thanh trường mâu ấy tỏa ra ánh sáng trắng âm u, hệt như một vũ khí đến từ địa ngục. Bề mặt trường mâu khắc đầy những đường vân thần bí, những văn lộ ấy dường như đang kể một câu chuyện cổ xưa và kinh khủng.
Mỗi đường vân đều tỏa ra khí tức cường đại, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Trường mâu xẹt qua không trung tạo thành một đường vòng cung duyên dáng, đường cong ấy như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, vừa đẹp đẽ lại vừa đầy nguy hiểm.
Trường mâu mang theo tiếng gió rít bén nhọn, tiếng gió ấy như tiếng ác quỷ gào thét, khiến người ta run sợ trong lòng. Tốc độ trường mâu cực nhanh, hệt như một tia chớp, tức thì đâm thẳng về phía Rinan.
Rinan thấy vậy, ánh mắt khẽ rung lên, khoảnh khắc ấy, đôi mắt hắn như hai tia chớp sắc bén, xé toạc không gian mờ tối. Trong lòng hắn không hề sợ hãi, chỉ có tín niệm kiên định và dũng khí bất khuất.
Đối mặt với đòn tấn công dữ dội của Thiên Long, Rinan nhanh chóng phản ứng, tay trái như tia chớp giơ lên, tức thì bao phủ Busoshoku Haki.
Busoshoku Haki như ngọn lửa đen lan tràn trên tay trái Rinan, bàn tay hắn tức thì trở nên cứng rắn như thép, tỏa ra khí tức cường đại.
Độ cứng rắn ấy dường như có thể ngăn cản mọi công kích trên thế gian, khiến người ta nhìn mà khiếp sợ. Bàn tay trái của Rinan giờ phút này tựa như một tấm chắn không thể phá vỡ, tràn đầy lực lượng và uy nghiêm.
Rinan trực tiếp chặn đứng công kích của Thiên Long, thanh trường mâu đâm vào tay trái hắn, phát ra một tiếng vang trầm đục. Tiếng vang ấy như sấm rền vang vọng khắp không gian Impel Down, chấn động tâm can mỗi người.
Khoảnh khắc trường mâu và tay trái Rinan va chạm, hỏa hoa bắn ra tứ phía, lực xung kích cường đại khiến không khí xung quanh cũng khẽ rung chuyển.
Rinan vững vàng đứng đó, như một ngọn núi không thể lay chuyển, tay trái hắn nắm chặt trường mâu của Thiên Long, không hề lùi bước.
“Hừ, chỉ bằng ngươi mà cũng nghĩ đánh bại ta sao?” Rinan cười lạnh, ánh mắt tràn đầy tự tin và khinh thường. Khóe miệng hắn khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười giễu cợt...
Thiên Lôi Trúc — điểm tựa dịu dàng của người đọc