Virtus's Reader
Hải Tặc: Mũ Rơm Đoàn Bên Trên Max Cấp Kiếm Hào

Chương 370: CHƯƠNG 349: CHẶN ĐÁNH QUYẾT LIỆT

Trong không gian mờ tối, tràn ngập cảm giác áp bách của Impel Down, không khí dường như đặc quánh lại. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua ô cửa sổ nhỏ trên cao, nhưng chẳng thể nào xua tan được màn đêm đen đặc như mực.

Những vết tích loang lổ trên tường cùng lan can sắt gỉ sét như đang kể về lịch sử lâu đời và vô số câu chuyện tàn khốc của nhà tù này.

Trong những góc khuất mờ tối, dường như ẩn chứa vô số hiểm nguy chưa biết, khiến người ta rợn tóc gáy.

Bầu không khí căng thẳng đến cực điểm, mỗi âm thanh nhỏ nhất đều bị khuếch đại lên gấp bội.

Tiếng hít thở, tiếng tim đập, thậm chí là tiếng quần áo ma sát, tất cả đều rõ ràng một cách đáng sợ trong không gian tĩnh mịch này. Sự căng thẳng tựa như gông xiềng nặng nề, đè nặng lên trái tim mỗi người, khiến họ khó thở.

Khí tức khủng bố tỏa ra từ Rinan, cuồn cuộn như thủy triều, nhanh chóng lan rộng ra bốn phía.

Luồng khí tức ấy mạnh mẽ và cuồng bạo, tựa như uy áp phát ra từ một con cự thú thức tỉnh từ thời Hồng Hoang Thái Cổ. Nó khiến cả Impel Down phải rung chuyển, cứ như vừa xảy ra một trận động đất dữ dội.

Nhóm Thiên Long cảm nhận được áp lực chưa từng có, cơ thể họ run rẩy không kiểm soát, cứ như đang đối diện với một vị thần linh bất khả chiến bại.

Sắc mặt họ trở nên cực kỳ khó coi, ánh mắt tràn ngập hoảng sợ và bất an. Họ chưa từng cảm nhận được luồng khí tức nào mạnh mẽ đến vậy, điều này khiến họ lo lắng tột độ về kết quả trận chiến.

Nhìn Rinan không ngừng tích tụ sức mạnh, một cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng nhóm Thiên Long.

Họ hiểu rằng không thể ngồi chờ chết, mà phải hành động ngay lập tức. Cảm giác cấp bách này như tảng đá lớn đè nặng lên tim, họ biết rõ, từng giây phút này đều có thể quyết định vận mệnh sinh tử của họ.

Trong không gian Impel Down mờ tối và ngột ngạt này, hơi thở nguy hiểm tràn ngập mọi ngóc ngách, khiến người ta lạnh sống lưng.

"Tất cả xông lên! Không thể để hắn dùng chiêu đó!" Thiên Long gầm lên giận dữ, giọng hắn như sấm sét nổ vang trong không gian kín mít.

Ánh mắt hắn tràn đầy sự quyết tuyệt, một sự kiên định không sợ chết. Hắn nghiến chặt răng, cơ mặt run rẩy vì phẫn nộ và căng thẳng. Thiên Long biết họ đã không còn đường lui, chỉ có toàn lực ứng phó mới có một tia hy vọng sống sót.

Thiên Long lập tức kích hoạt kỹ năng, tạo ra vô số gai xương (cốt thứ) xung quanh Rinan. Hắn hít một hơi thật sâu, tập trung tinh thần, liên tục điều động sức mạnh trong cơ thể.

Cơ thể hắn hơi chấn động, như thể một luồng sức mạnh khổng lồ đang tuôn trào từ sâu bên trong. Xương cốt như có sinh mệnh, bắt đầu sinh trưởng và biến hóa với tốc độ kinh người.

Những gai xương mọc lên cực nhanh, khiến người ta hoa mắt. Chúng múa lượn trên không trung, phát ra tiếng xé gió sắc bén. Thiên Long nhìn chằm chằm Rinan, lòng tràn đầy phẫn nộ và quyết tâm. Hắn phải dùng những gai xương này giáng cho Rinan một đòn chí mạng, ngăn cản hắn tung ra chiêu thức mạnh mẽ kia.

Những gai xương ấy tỏa ra ánh sáng trắng âm u, tựa như vũ khí đến từ địa ngục. Ánh sáng lạnh lẽo và quỷ dị, khiến người ta khiếp sợ.

Bề mặt gai xương phủ đầy những đường vân thần bí, như những phù chú cổ xưa, phát tán khí tức tà ác. Mỗi gai xương như được rèn từ thép cứng rắn nhất, sắc nhọn vô cùng, có thể dễ dàng xuyên thủng bất kỳ vật thể nào. Chúng lóe lên ánh sáng đáng sợ trong không gian Impel Down mờ tối, tựa như sứ giả của tử vong, sẵn sàng thu hoạch sinh mệnh bất cứ lúc nào.

"Vút! Vút! Vút!" Gai xương lao đi như tên bắn về phía Rinan. Âm thanh sắc nhọn chói tai, tựa như tiếng gào thét của ác quỷ. Tốc độ của gai xương nhanh như chớp (Inazuma), xé toạc không khí tạo thành những vệt trắng.

Luồng khí lưu chúng mang theo tựa như cuồng phong, thổi tung bụi đất xung quanh. Những gai xương này trút xuống Rinan như mưa rào dày đặc, khiến hắn không còn đường trốn.

Thiên Long dán chặt mắt vào Rinan, lòng tràn đầy chờ đợi. Hắn không chớp mắt, ánh mắt căng thẳng và lo lắng. Hai tay hắn siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt nhưng không cảm thấy đau đớn.

Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm: hy vọng đòn tấn công này có thể cắt ngang quá trình tích lực của Rinan, giành lấy một tia hy vọng sống cho mọi người. Hắn thầm cầu nguyện, mong rằng đòn đánh của mình sẽ hiệu quả.

Bạch Hổ cũng không chịu yếu thế, trong mắt hắn bùng cháy ý chí chiến đấu hừng hực, tựa như một ngọn lửa nóng bỏng. Thấy Thiên Long dẫn đầu tấn công, trong lòng hắn dâng lên ý thức cạnh tranh mãnh liệt.

Hắn lập tức phát động năng lực, khí tức trên người trở nên cuồng bạo ngay lập tức. Hai tay hắn múa may, như những tinh linh linh hoạt nhảy múa trong không khí. Theo động tác của hắn, từng luồng sợi tơ màu đen phun ra từ đầu ngón tay.

Những sợi tơ ấy như u linh trong bóng tối, tỏa ra khí tức thần bí và nguy hiểm. Sợi tơ đen như mạng nhện, nhanh chóng đánh về phía Rinan. Chúng đan xen trên không trung thành một tấm lưới khổng lồ, dường như muốn giam cầm Rinan vào trong đó.

Những sợi tơ ấy vừa tinh tế lại vừa cứng cỏi, dường như có thể trói buộc vạn vật. Chúng trông mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp. Mỗi sợi tơ như dây thép kiên cố, có thể chịu được sức kéo cực lớn.

Chúng bay lượn trên không trung như những con rắn linh hoạt, khiến người ta khó lòng nắm bắt. Nơi sợi tơ đi qua, không khí dường như bị cắt đứt, phát ra âm thanh "tê tê" rất nhỏ.

Trong mắt Bạch Hổ lóe lên ánh sáng hung ác, tựa như đôi mắt của sói đói, tràn đầy dã tính và tàn nhẫn. Hắn nhìn chằm chằm Rinan, lòng tràn đầy tự tin.

Hắn tin rằng đòn tấn công của mình có thể gây rắc rối cho Rinan, thậm chí có khả năng đánh bại hắn. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười khẩy, như thể đã thấy cảnh Rinan bị sợi tơ của mình trói chặt.

Khổng Thú hít sâu một hơi, như muốn hút hết bầu không khí căng thẳng của Impel Down vào lồng ngực. Trong mắt hắn lóe lên tia kiên định, đó là sự quyết tuyệt của kẻ đã dồn mình vào đường cùng.

Trong không gian mờ tối và áp bách này, Khổng Thú đứng sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển, thân ảnh hắn tỏa ra khí tràng mạnh mẽ.

Hắn thi triển chiêu thức Lam Cước: Bạch Lam Đoạn (Rankyaku), không khí dường như ngưng kết ngay khoảnh khắc đó. Cơ thể hắn hơi nghiêng về phía trước, cơ bắp chân căng cứng, tựa như mũi tên sắp rời cung.

Ánh mắt hắn tập trung vào Rinan, trong lòng chỉ có một ý niệm: dùng đòn mạnh nhất này phá vỡ phòng ngự của Rinan.

Chân hắn hơi rung lên, sức mạnh khổng lồ lập tức ngưng tụ. Lực lượng ấy như thủy triều dữ dội, không ngừng dồn nén vào chân hắn. Hắn cảm nhận được đôi chân mình tràn đầy sức mạnh, dường như có thể đá nát cả một ngọn núi.

Xung quanh chân hắn bắt đầu xuất hiện những vòng hào quang yếu ớt, ánh sáng ấy như tia chớp, lóe lên khí tức thần bí và mạnh mẽ.

Sau đó, hắn tung một cú đá cực mạnh, một đạo trảm kích màu đỏ hình lưỡi liềm lao thẳng về phía Rinan. Đòn trảm kích có tốc độ cực nhanh, mang theo luồng khí lưu mãnh liệt.

Khí lưu gào thét như cuồng phong, thổi khiến những bức tường xung quanh cũng phải run rẩy. Trảm kích màu đỏ tỏa ra ánh sáng nóng bỏng, tựa như ngọn lửa đến từ địa ngục. Nơi nó đi qua, không khí dường như bị đốt cháy, để lại một vệt quỹ tích màu đỏ dài.

Đòn trảm kích ấy tựa như lưỡi hái của tử thần, mang theo sức mạnh hủy diệt tất cả... (Pro quá!)

Thiên Lôi Trúc — gửi tặng bạn dòng chữ mượt mà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!