Virtus's Reader
Hải Tặc: Mũ Rơm Đoàn Bên Trên Max Cấp Kiếm Hào

Chương 374: CHƯƠNG 353: SỰ BẤT ĐẮC DĨ CỦA NGUYÊN SOÁI SENGOKU

Trên đại dương mênh mông, Hải Quân Tổng Bộ Marineford sừng sững như một pháo đài kiên cố, đứng vững giữa những đợt sóng dữ dội. Nơi đây là trung tâm quyền lực của Hải Quân, biểu tượng cho chính nghĩa và trật tự thế giới.

Nguyên Soái Hải Quân Sengoku lặng lẽ ngồi trong văn phòng rộng lớn. Dưới ánh đèn lờ mờ, thân ảnh cao lớn của ông càng thêm trầm mặc và nặng trĩu. Trên bàn làm việc, núi văn kiện chất chồng như một ngọn núi nặng nề, khiến ông cảm thấy khó thở.

Sengoku khẽ cau mày, ánh mắt nhìn chằm chằm đống văn kiện, tràn ngập sự bất đắc dĩ và mệt mỏi. Ông chậm rãi đưa tay lên, xoa xoa thái dương đang nhức mỏi. Khuôn mặt đầy nếp nhăn hằn rõ sự sầu lo, dường như thời gian tại khoảnh khắc này cũng trở nên nặng nề hơn.

Ánh mắt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi sâu sắc, như thể vừa trải qua một trận chiến đấu dài hơi và chật vật. Sengoku thở dài thườn thượt, chuỗi sự kiện này khiến ông vô cùng đau đầu.

Trên văn kiện ghi rõ: Tốc Kiếm Quỷ Rinan một mình đột nhập Impel Down, dùng sức mạnh cá nhân đánh bại Magellan, Hannibal cùng Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn, đồng thời phá hủy hơn nửa Nhà Ngục Lớn.

Những dòng chữ này như mũi gai sắc nhọn, đâm thẳng vào lòng Sengoku.

Sengoku nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, tạo ra những tiếng động có tiết tấu. Âm thanh ấy vang vọng trong văn phòng tĩnh lặng, như tiếng vọng từ những suy tư sâu kín trong tâm trí ông. Ngón tay ông hơi cong, từng nhịp gõ xuống mặt bàn, mỗi lần gõ đều mang theo sự lo lắng và bất an.

Ánh mắt ông khi thì tập trung vào văn kiện, khi thì lại nhìn về phía xa, dường như đang suy tư cách đối phó.

"Rinan này, vậy mà lại sở hữu thực lực kinh khủng đến mức không thể tưởng tượng được." Sengoku lẩm bẩm, giọng nói đầy kinh ngạc và sầu lo.

Lông mày ông nhíu chặt hơn, trong lòng không ngừng suy xét về biến cố đột ngột này. Impel Down luôn là nhà tù quan trọng bậc nhất của Hải Quân, giờ đây lại bị một người phá hủy tan tành đến mức này—đây rõ ràng là một thách thức cực lớn đối với lực lượng Hải Quân.

Sengoku tiếp tục gõ lên mặt bàn, tiếng gõ có tiết tấu như đang thúc giục ông mau chóng đưa ra quyết sách.

"Không ngờ gã Rinan này lại mạnh đến mức đó, một mình đối đầu với nhiều cường giả như vậy, còn san bằng Impel Down thành ra thế này." Sengoku tự nhủ, giọng điệu đầy vẻ khó tin.

Giọng nói của ông vang vọng trong văn phòng rộng lớn, như sự xác nhận lặp đi lặp lại về sự thật kinh người này. Ông khẽ lắc đầu, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.

Ông chậm rãi đứng dậy, bước đến trước cửa sổ, nhìn ra biển cả sóng dữ bên ngoài, nhưng tâm trí lại hoàn toàn bị Rinan chiếm lấy.

"Rốt cuộc là loại thực lực nào, mới có thể làm được đến mức này?" Ông lẩm bẩm, giọng nói lộ rõ sự nghi hoặc sâu sắc.

Sengoku xoay người, trở lại bàn làm việc, cầm lấy phần văn kiện đó, đọc lại cẩn thận, ý đồ tìm kiếm một chút manh mối.

Ánh mắt ông chăm chú và sắc bén, dường như muốn đào bới bí mật về Rinan từ từng chữ, từng dòng. Ngón tay ông nhẹ nhàng lướt qua văn tự trên văn kiện, như đang chạm vào mạch lạc của sự kiện kinh người này.

Sengoku nhớ lại, khi nghe tin Chính Phủ Thế Giới phái Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn đến Impel Down tăng cường phòng thủ, ông đã cảm thấy yên tâm. Khoảnh khắc đó, ông như thấy được hàng phòng ngự bất khả xâm phạm của Impel Down, nỗi lo lắng trong lòng cũng tạm thời lắng xuống. Ông nhớ mình đã khẽ thở phào, thầm nghĩ rằng với sự gia nhập của Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn, phòng ngự của Impel Down sẽ vững như thành đồng.

Thế nhưng, hiện tại xem ra, đám người này chẳng đáng tin cậy chút nào. Ánh mắt Sengoku ánh lên vẻ thất vọng. Ông vốn nghĩ rằng thực lực của Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn đủ để ứng phó mọi thách thức, nhưng không ngờ trước mặt Rinan lại yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.

Trong lòng ông dâng lên một cơn phẫn nộ, bất mãn với màn thể hiện của Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn. "Cái gọi là cường giả này, đến thời khắc mấu chốt lại vô dụng đến thế." Ông thấp giọng nguyền rủa, nắm tay siết chặt lại.

Sengoku bất đắc dĩ thở dài, tiếng thở dài nặng nề như tiếng chuông, vang vọng khắp văn phòng rộng lớn.

Ông chậm rãi đặt mạnh văn kiện trong tay xuống bàn. Khoảnh khắc văn kiện rơi xuống, phát ra tiếng "thịch" nhỏ, như đang nói lên sự bất lực trong lòng ông.

Ánh mắt Sengoku tràn đầy mệt mỏi và sầu lo. Nhìn đống văn kiện lộn xộn, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng ông.

Ông đứng dậy, bước chân nặng nề đi đến trước cửa sổ. Hai tay chắp sau lưng, ông nhìn ra biển cả sóng dữ bên ngoài.

Sóng biển không ngừng vỗ vào bờ, phát ra những tiếng gầm vang, dường như đang hòa cùng những gợn sóng trong tâm hồn Sengoku.

Lòng ông đầy rẫy sầu lo. Sự xuất hiện của Tốc Kiếm Quỷ Rinan đã phá vỡ sự cân bằng ban đầu, mang đến thách thức cực lớn cho Hải Quân.

Tuy nhiên, giữa vô số văn kiện, Sengoku nhìn thấy một phần khiến ông vừa bất đắc dĩ, lại vừa cảm thấy yên lòng đôi chút. Ánh mắt ông lướt qua đống tài liệu, cuối cùng dừng lại ở phần văn kiện đặc biệt kia.

Trong mắt ông hiện lên vẻ mặt phức tạp, vừa cam chịu, lại vừa có một tia mừng thầm.

Trên văn kiện thình lình ghi: Tốc Kiếm Quỷ Rinan sau khi đánh bại Bảy Thú Kỵ Sĩ Đoàn đã giải cứu Ace đang bị giam giữ ở Tầng Sáu.

Ánh mắt Sengoku hiện lên sự phức tạp, đan xen giữa sầu lo, may mắn và trầm tư. Ông khẽ cúi đầu, như đang chìm sâu vào suy nghĩ.

Ông biết, Ace là Đội trưởng Đội 2 của Băng Hải Tặc Râu Trắng, một sự tồn tại mạnh mẽ với danh tiếng vang xa trên biển cả. Râu Trắng—người được mệnh danh là người đàn ông mạnh nhất thế giới—vẫn luôn muốn giải cứu Ace. Tin tức này như một tảng đá nặng nề đè nặng trong lòng Sengoku.

Trong đầu ông hiện lên hình ảnh cao lớn uy mãnh của Râu Trắng, cùng đội hình hùng mạnh của Băng Hải Tặc Râu Trắng do ông ta dẫn dắt.

Sengoku hiểu rõ, nếu Râu Trắng dẫn băng hải tặc của mình đến Hải Quân Tổng Bộ, đó chắc chắn sẽ là một trận đại chiến kinh thiên động địa. Quy mô và sức hủy diệt của cuộc chiến này khó có thể tưởng tượng, sẽ gây chấn động lớn cho toàn thế giới.

Nếu Ace đã được cứu đi, Râu Trắng sẽ không còn lý do gì để tấn công Tổng Bộ Hải Quân nữa. Không có Râu Trắng, chiến tranh sẽ không xảy ra.

Ý nghĩ này không ngừng xoay quanh trong tâm trí Sengoku. Ông bắt đầu cân nhắc lợi hại, tự hỏi hậu quả của cuộc chiến tranh tiềm tàng này. Ông biết, chiến tranh đồng nghĩa với vô số sinh mạng tan biến, vô số gia đình bị hủy hoại. Là Nguyên Soái Hải Quân, ông có trách nhiệm bảo vệ hòa bình và ổn định thế giới, nhưng ông không muốn chứng kiến sự hy sinh vô ích.

"Cũng may, Ace đã được cứu đi. Như vậy, chúng ta có thể tránh được một trận đại chiến." Sengoku nhẹ giọng nói, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Giọng ông tuy rất khẽ, nhưng đầy cảm khái. Trong mắt ông lộ ra một tia vui mừng, dường như đã nhìn thấy hy vọng trong tình thế hỗn loạn này. Ông biết, nguy cơ này tuy chưa hoàn toàn được giải trừ, nhưng ít ra đã tạm thời tránh được một cuộc chiến tranh khủng khiếp.

Sengoku xoay người, lần nữa trở lại bàn làm việc. Ông hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh, nếu không phải bất đắc dĩ, ông không hề muốn phát động chiến tranh.

Ông bắt đầu suy nghĩ về đối sách tiếp theo: làm thế nào để đối phó với Tốc Kiếm Quỷ Rinan vừa xuất hiện, và làm thế nào để tăng cường phòng ngự cho Hải Quân...

Thiên Lôi Trúc — dịch mượt như phi kiếm

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!