Rinan chậm rãi quét mắt quanh cảnh hỗn độn. Xác tàu chiến bị sóng xung kích của Sengoku phá hủy đang chầm chậm chìm xuống biển, khuấy động những bọt nước trắng xóa.
Trong lòng hắn dâng lên cảm giác cấp bách mãnh liệt, biết rõ mình phải nhanh chóng hành động.
Hắn siết chặt vũ khí trong tay, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống tiếp theo. Thanh kiếm *Inazuma* lóe lên hào quang chói lòa, như đáp lại quyết tâm của hắn.
*Ryūjin Jakka* tản ra khí tức nóng bỏng, ngọn lửa dường như có thể thiêu rụi mọi kẻ địch thành tro bụi. Ánh mắt Rinan chuyên chú và kiên nghị, thân thể hơi nghiêng về trước, tựa như một con báo săn sắp vồ lấy con mồi.
Mọi tế bào trong cơ thể hắn đều tràn đầy ý chí chiến đấu, sẵn sàng nghênh đón bất kỳ thử thách nào có thể ập đến.
Tuy nhiên, ngay khi Sengoku đánh nát chiến hạm, Rinan đã kịp thời triệu hồi *Màn Che Cực Quang*. Màn che thần bí này tựa như một tấm lụa mộng ảo, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Màn che chậm rãi dâng lên, như một lá chắn ma pháp khổng lồ, bao bọc lấy Rinan bên trong. Ánh sáng ngũ sắc lấp lánh, tựa như dải cực quang lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm, khiến người ta hoa mắt thần mê.
Trên màn che lưu chuyển những phù văn thần bí, phảng phất đang kể về những bí mật cổ xưa. Mỗi tia sáng đều ẩn chứa lực lượng cường đại, mang đến cảm giác thần bí và uy nghiêm.
Rinan đứng bên trong Màn Che Cực Quang, cảm giác như đang ở trong một bến cảng an toàn.
Nhìn Sengoku và đám người Hải Quân, Rinan khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy như làn gió xuân hiu hiu, ấm áp nhưng tràn đầy sức mạnh. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, phác họa một đường cong tự tin, cứ như thể toàn bộ thế giới đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.
Ánh mắt Rinan sáng rõ và thanh tịnh, tựa như ngôi sao lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm, tỏa ra ánh sáng kiên định.
Hắn chậm rãi mở lời: "Tạm biệt nhé, các vị Hải Quân." Giọng hắn không lớn, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai từng người.
Giọng điệu ấy tràn đầy sự thoải mái và tự tin, cứ như thể hắn không phải đang đối mặt với một đám kẻ thù hùng mạnh, mà là đang chào tạm biệt những người bạn cũ.
Từng chữ hắn nói ra đều mang theo một loại lực lượng vô hình, khiến người ta cảm nhận được nội tâm cường đại của hắn.
Ngữ khí nhẹ nhõm tự nhiên, cứ như thể trận chiến kịch liệt này đối với hắn chỉ là một trò chơi nhỏ. Sự thoải mái của hắn khiến người ta kính nể, sự tự tin của hắn khiến người ta tin phục. Giữa chiến trường căng thẳng này, giọng nói của hắn như tiếng trời, khiến tâm trạng mọi người không tự chủ được mà lắng xuống.
Nụ cười Rinan như ánh dương, chiếu sáng chiến trường căng thẳng. Nụ cười ấm áp, sáng tỏ, dường như có thể xua tan mọi bóng tối và sợ hãi.
Nụ cười ấy tràn đầy hy vọng và dũng khí, mang đến cho người ta cảm giác về sức mạnh vô tận. Giữa chiến trường ngập tràn khói lửa và chiến hỏa, nụ cười của hắn như một đóa hoa tươi nở rộ, mang lại sinh khí và sức sống.
Trong ánh mắt hắn không hề có chút sợ hãi, chỉ có sự chờ mong vào tương lai. Ánh mắt kiên định và thâm thúy, dường như có thể xuyên thấu thời gian và không gian, dự đoán những cảnh tượng tươi đẹp phía trước.
Hắn tràn đầy lòng tin vào tương lai, tin rằng mình nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn để thực hiện mục tiêu.
Sengoku và những người khác cũng phát hiện Màn Che Cực Quang. Trong mắt họ lộ rõ sự kinh ngạc và cảnh giác. Họ nhìn chằm chằm vào màn che thần bí, lòng tràn đầy nghi hoặc và bất an.
Họ biết, Màn Che Cực Quang này chắc chắn là thủ đoạn tẩu thoát của Rinan.
Sengoku nhíu chặt mày, những nếp nhăn sâu hằn trên trán như dấu vết của năm tháng, đồng thời phản chiếu sự lo lắng trong lòng ông lúc này. Trong mắt ông lóe lên sự quyết đoán, tựa như một tia sét sắc bén xé tan bầu trời u ám.
"Không thể để hắn chạy thoát!" Ông quát lớn, giọng nói vang vọng trên mặt biển như tiếng chuông đồng, đầy uy nghiêm và vội vã.
Giọng điệu ấy thể hiện quyết tâm không thể nghi ngờ, cứ như thể việc Rinan tẩu thoát là một thách thức lớn đối với tôn nghiêm của Hải Quân, và họ phải ngăn chặn bằng mọi giá.
Vừa thấy Màn Che Cực Quang, các vị Phó Đô Đốc và Đô Đốc liền lập tức thi triển *Soru* (Thuấn Bộ) lao thẳng về phía Rinan. Bóng dáng họ tựa như tia chớp, xẹt qua mặt biển trong nháy mắt, để lại những vệt sáng mờ ảo.
Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta cảm thấy họ như những sứ giả xuyên không gian, chỉ trong chớp mắt đã đến được mục tiêu. Cơ thể họ ma sát kịch liệt với không khí, phát ra tiếng rít bén nhọn, dường như muốn xé toạc cả không khí.
Ánh mắt các Phó Đô Đốc và Đô Đốc tràn đầy quyết tâm kiên định, nhìn chằm chằm bóng dáng Rinan. Trong lòng họ chỉ có một ý niệm: nhất định phải bắt lấy Rinan, không thể để hắn tẩu thoát.
Họ là niềm kiêu hãnh của Hải Quân, là người bảo vệ chính nghĩa, tuyệt đối không thể chịu đựng việc một kẻ địch chạy thoát ngay trước mắt.
Tuy nhiên, họ còn chưa kịp xông đến trước mặt Rinan, hắn đã trực tiếp bị Màn Che Cực Quang bao phủ, rồi biến mất ngay tại chỗ. Màn che thần bí ấy như một vòng xoáy khổng lồ, tỏa ra ánh sáng lộng lẫy và bí ẩn.
Nó dùng một lực lượng không thể kháng cự nuốt chửng Rinan vào trong, tựa như một cánh cổng dẫn đến thế giới vô định. Trong nháy mắt, bóng dáng Rinan biến mất không còn tăm hơi, cứ như thể hắn chưa từng xuất hiện.
Màn Che Cực Quang cũng dần dần mờ đi sau khi Rinan biến mất, cuối cùng tan biến không để lại dấu vết.
Rocks nhìn thấy Rinan biến mất, khóe miệng không khỏi cong lên. Trong mắt hắn lộ ra tia sáng thần bí, dường như đang suy tư một vấn đề sâu xa nào đó.
Bóng dáng cao lớn của hắn đổ dài trên mặt biển, mang lại cảm giác áp bách mạnh mẽ.
Hắn khẽ lắc đầu, thầm cảm thán trong lòng: "Rinan này, quả thực có chút bản lĩnh." Giọng nói mang theo sự tán thưởng, nhưng cũng xen lẫn cảnh giác. Hắn biết, đối thủ đột nhiên xuất hiện này sẽ mang đến nhiều biến số hơn cho thế giới này.
Thấy Rinan biến mất, Sengoku và những người khác lập tức thi triển Haki Quan Sát để tìm kiếm tung tích hắn. Trong mắt họ tràn đầy lo lắng và phẫn nộ—đó là sự không cam lòng khi thất bại và tức giận khi kẻ địch tẩu thoát.
Họ biết, việc Rinan trốn thoát là một đòn giáng cực lớn đối với Hải Quân. Sengoku nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, phát huy Haki Quan Sát đến cực hạn.
Trán ông lấm tấm mồ hôi, cho thấy sự căng thẳng và nỗ lực lúc này. Trong đầu ông không ngừng tìm kiếm khí tức của Rinan, nhưng vẫn không có bất kỳ phát hiện nào. Cảm giác ấy tựa như mò kim đáy biển, vô cùng gian nan.
Cyborg Kong cũng đứng một bên thi triển Haki Quan Sát, sắc mặt ông ta âm trầm đáng sợ, như bầu trời trước cơn bão.
Ông siết chặt nắm đấm, lòng tràn ngập sự không cam lòng. "Rinan này, vậy mà lại tẩu thoát ngay trước mắt chúng ta." Ông nghiến răng nghiến lợi nói, giọng nói đầy phẫn nộ và bất đắc dĩ.
Trong mắt ông lộ ra cảm giác thất bại mãnh liệt, ông không thể nào chấp nhận kết quả này.
Nhưng dù cho họ thi triển Haki Quan Sát mạnh mẽ đến đâu, họ vẫn không thể cảm ứng được sự tồn tại của Rinan. Mọi nỗ lực của họ dường như đều vô ích, Rinan cứ như thể bốc hơi khỏi nhân gian.
Trong lòng họ tràn đầy nghi hoặc và chấn kinh, không hiểu Rinan đã làm thế nào để tẩu thoát hoàn hảo đến vậy. Sengoku và Cyborg Kong nhìn thấy Rinan cứ thế đường hoàng biến mất, không khỏi không thể tin được.
Trong mắt họ đầy vẻ chấn kinh và bất đắc dĩ, họ ngơ ngác nhìn nơi Rinan biến mất, cứ như thể vẫn đang mong đợi hắn xuất hiện trở lại. Họ biết, nhiệm vụ lần này đã thất bại...