Trên hòn đảo Lôi Dolias trong không gian ảo, mọi người đang tràn ngập hiếu kỳ đánh giá nơi chốn đầy màu sắc thần bí này.
Ánh nắng vàng vọt trải khắp hòn đảo, tô điểm thêm vẻ ấm áp rạng rỡ cho mảnh đất xinh đẹp này.
Gió nhẹ khẽ lướt qua, lá cây xào xạc reo, như đang kể những câu chuyện cổ xưa.
Đột nhiên, trên hòn đảo Lôi Dolias tĩnh mịch ấy, ba bóng người chậm rãi bước ra từ sâu trong rừng rậm.
Trong rừng rậm bao phủ một lớp sương mù mỏng, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, rơi lốm đốm trên mặt đất.
Ba bóng người ấy như thể bước ra từ cõi mộng, dưới ánh nắng chiếu rọi, trông có vẻ mờ ảo, như được bao phủ bởi một tấm màn bí ẩn.
Hình dáng họ ẩn hiện, nhưng lại tỏa ra một khí tức đặc biệt, như mang theo những câu chuyện cổ xưa và bí mật chưa biết.
Mọi người vốn đang đắm chìm trong sự hiếu kỳ và khám phá hòn đảo thần bí này, thế nhưng, khi ba bóng người này xuất hiện, ánh mắt của tất cả lập tức bị thu hút.
Ánh mắt họ tràn đầy kinh ngạc, hiếu kỳ và mong đợi, như thể bị một lực lượng vô hình dẫn dắt.
Trong lòng mỗi người dâng lên một niềm mong đợi khó tả, như dự cảm điều gì đó trọng đại sắp xảy ra. Họ lặng lẽ nhìn chằm chằm ba bóng người ấy, trong lòng suy đoán thân phận và mục đích của họ.
Robin, Franky và Garp cũng không khỏi giật mình.
Robin vốn đang chuyên chú quan sát môi trường xung quanh, khi mắt nàng chạm vào ba bóng người kia, mắt nàng lập tức mở to, đôi mắt đẹp ấy tràn đầy kinh ngạc và khó tin.
Cơ thể nàng khẽ run, như bị một luồng điện giật.
Trong lòng nàng dâng lên vô vàn câu hỏi: Ba bóng người này là ai? Tại sao họ lại xuất hiện ở đây? Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm ba bóng người ấy, cố tìm kiếm câu trả lời từ những bóng hình ấy.
Franky cũng mở to hai mắt, kiểu tóc đặc biệt của anh dưới ánh mặt trời trông càng nổi bật.
Ánh mắt anh tràn đầy nghi hoặc và kinh ngạc, cánh tay máy của anh ta vô thức hơi nhấc lên, như thể sẵn sàng ứng phó mọi tình huống có thể xảy ra.
Đại não anh ta nhanh chóng vận hành, tự hỏi những ảnh hưởng mà ba bóng người này có thể mang lại.
Garp thì nhíu mày, trên gương mặt từng trải ấy lộ rõ vẻ nghiêm nghị.
Đặc biệt là Robin, khi nhìn thấy Olby na, cả thế giới của nàng dường như dừng lại vào khoảnh khắc đó.
Bóng hình Olby na như vì sao sáng chói rọi vào mắt Robin. Trong khoảnh khắc ấy, lòng Robin dâng trào niềm xúc động và vui sướng vô bờ. Nàng cảm thấy tim mình đập điên cuồng, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không chút do dự, Robin lập tức lao ra. Động tác của nàng như một cánh bướm nhẹ nhàng, vừa thanh thoát vừa nhanh nhẹn. Váy nàng bay phấp phới theo gió, như đôi cánh linh động.
Bước chân nàng nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, chỉ trong chớp mắt đã vượt qua khoảng cách, như thể thời gian và không gian đều mất đi ý nghĩa trong sự vội vã của nàng.
Lòng nàng tràn ngập xúc động và vui sướng, một thứ tình cảm mãnh liệt không thể diễn tả bằng lời. Những năm tháng nhớ nhung, cô độc và đau khổ bấy lâu, vào khoảnh khắc này đều hóa thành niềm vui sướng vô tận.
Nước mắt chực trào, làm mờ tầm nhìn của nàng, nhưng nàng chẳng hề bận tâm. Trong mắt nàng chỉ có bóng hình quen thuộc ấy, người mà nàng ngày đêm mong nhớ.
"Mẹ!" Robin lớn tiếng gọi, giọng nói tràn đầy nhớ nhung và khát khao.
Tiếng nàng vang vọng trong không khí, mang theo tình cảm sâu nặng vô bờ. Tiếng gọi ấy, như tiếng lòng chân thật nhất từ sâu thẳm trái tim nàng, là sự bùng nổ của tất cả cảm xúc bấy lâu.
Bước chân Robin nhanh thoăn thoắt, như một cơn gió lốc. Mỗi bước chân như mang theo sự vội vã và khát khao từ sâu thẳm lòng nàng. Ánh mắt nàng chăm chú nhìn Olby na, như sợ cảnh tượng trước mắt sẽ đột ngột biến mất.
Hơi thở nàng dồn dập, nhịp tim đập như trống dội. Trong lòng nàng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: nhanh chóng lao vào vòng tay mẹ, cảm nhận hơi ấm đã lâu.
Thấy con gái lao đến, Olby na lập tức nở nụ cười dịu dàng. Nụ cười ấy như nắng ấm ngày xuân, vừa ấm áp vừa rạng rỡ.
Bà dang rộng hai tay, đón chào Robin. Ánh mắt Olby na tràn đầy tình yêu thương và dịu dàng, một thứ tình cảm sâu nặng không thể diễn tả bằng lời.
Mắt bà chăm chú nhìn Robin, như muốn khắc sâu từng chi tiết nhỏ của con gái vào lòng.
Động tác của Olby na thật nhẹ nhàng và ấm áp, như đang che chở báu vật quý giá nhất thế gian. Bà từ từ ôm Robin vào lòng, động tác thật cẩn trọng, sợ làm đau con gái.
Vòng tay bà như một bến cảng ấm áp, che chở Robin khỏi mọi mưa gió. Trong vòng tay ấy, Robin cảm nhận được sự bình yên và ấm áp vô tận.
Bà ôm chặt Robin, như muốn hòa tan tất cả nỗi nhớ nhung bấy lâu vào cái ôm này. Cơ thể Olby na khẽ run, nước mắt chực trào.
Bà nhẹ nhàng vuốt ve tóc Robin, cảm nhận hơi thở của con gái. Những năm tháng nhớ nhung, lo lắng và bất an bấy lâu, vào khoảnh khắc này đều hóa thành tình yêu thương vô bờ.
"Robin, mẹ cuối cùng cũng gặp được con rồi." Olby na nhẹ giọng nói, giọng bà như gió xuân hiu hiu, khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp.
Giọng điệu dịu dàng ấy ẩn chứa tình yêu sâu sắc và nỗi nhớ nhung vô hạn, như có thể làm tan chảy mọi giá lạnh trên thế gian.
Mắt Olby na lấp lánh lệ quang, bà nhìn chằm chằm Robin trong vòng tay, như nhìn mãi không đủ.
Giọng bà tuy dịu dàng, nhưng lại mang một sức mạnh kiên định, như đang kể cho Robin nghe về sự chờ đợi và mong mỏi trong lòng bà suốt những năm qua.
Trong vòng tay Olby na, Robin bật khóc nức nở. Nước mắt nàng tuôn trào như đê vỡ. Những giọt lệ ấy thật mãnh liệt, như muốn trút bỏ tất cả tủi thân và đau khổ bấy lâu.
Cơ thể Robin khẽ run, nàng rúc chặt vào lòng Olby na, như thể chỉ ở nơi đây, nàng mới tìm thấy cảm giác an toàn thực sự.
Nước mắt nàng làm ướt áo Olby na, nhưng bà chẳng hề bận tâm, chỉ ôm chặt Robin, nhẹ nhàng vuốt ve tóc con.
Sự cô độc, sợ hãi và đau khổ bấy lâu, vào khoảnh khắc này đều hóa thành nước mắt. Robin hồi tưởng lại những tháng ngày một mình vượt qua, những khoảnh khắc đầy hiểm nguy và thử thách, lòng nàng tràn ngập cảm khái vô bờ.
Nàng từng nghĩ mình sẽ mãi mãi cô độc, nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại mẹ. Những đêm cô độc, nàng chỉ có thể một mình đối mặt nỗi sợ hãi, một mình chịu đựng đau khổ.
Mà giờ đây, mẹ đang ở ngay trước mặt, nàng cuối cùng cũng có thể buông bỏ mọi phòng bị, thỏa sức nức nở.
"Mẹ, con cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại mẹ nữa." Robin nức nở nói, giọng nàng tràn đầy tủi thân và nhớ nhung. Cái giọng điệu tủi thân ấy như một đứa trẻ bị thương đang kể cho mẹ nghe về những gì mình đã trải qua.
Lòng Robin tràn ngập nỗi nhớ mẹ, những năm qua, nàng không một khắc nào không nhớ về mẹ. Nàng từng vô số lần nhìn thấy bóng hình mẹ trong mơ, nhưng mỗi lần tỉnh dậy đều chỉ có thể đối mặt với hiện thực tàn khốc...