Ánh mắt hắn vẫn còn chút mơ màng, cứ như một đứa trẻ lạc lối lâu ngày trong bóng đêm bỗng nhiên nhìn thấy tia sáng, nhưng lại không dám chắc đó có phải là ánh rạng đông hy vọng thật sự hay không.
Nghe Franky nói, Tom tiên sinh cũng khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy ấm áp như ánh dương, lập tức xua tan mọi lo lắng trong lòng Franky. Nụ cười của Tom tiên sinh thật hiền từ, thật ấm áp, dường như có thể làm tan chảy mọi sự lạnh lẽo trên thế gian.
Nụ cười ấy chứa đựng tình yêu thương dành cho Franky, cùng niềm vui sướng khi trùng phùng sau bao năm xa cách. Khóe miệng ông hơi nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa nở rộ giữa mùa xuân, tràn đầy sinh cơ và sức sống.
Nụ cười ấy như ánh mặt trời ấm áp, dịu dàng chiếu rọi lên người Franky. Cậu cảm thấy sự lo lắng vốn bao trùm trong lòng vì căng thẳng và bất an đã tan biến không còn dấu vết.
Cậu như được đặt mình vào một vòng tay ấm áp, cảm nhận sự an tâm và thoải mái vô tận. Nụ cười ấy dường như có một sức mạnh thần kỳ, xoa dịu tâm hồn cậu, khiến mọi sợ hãi và bất an đều trở nên hư vô.
Ánh mắt Tom tiên sinh tràn đầy vui mừng và tán thưởng. Ông nhìn Franky, hệt như đang nhìn người đệ tử đắc ý nhất của mình. Trong ánh mắt ông chứa đầy sự từ ái và kiêu hãnh, cứ như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật do chính tay mình dày công điêu khắc.
Ánh mắt ông lấp lánh, đó là sự công nhận và khen ngợi dành cho sự trưởng thành của Franky.
"Franky, đã lâu không gặp." Giọng Tom tiên sinh trầm ổn và mạnh mẽ, mang theo một sức mạnh khiến người ta an tâm. Giọng nói ấy dường như vọng về từ sâu thẳm thời gian, chứa đựng sự tang thương và nặng trĩu.
Từng chữ như tiếng chuông nặng nề gõ vào lòng Franky, khiến cậu dâng lên một sự xúc động khó tả. Giọng Tom tiên sinh quanh quẩn trong không khí, như làn gió xuân ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua tai Franky.
Giọng nói ấy ẩn chứa nỗi nhớ vô tận và sự quan tâm sâu sắc, khiến Franky như được quay về những ngày tháng cũ, những ngày bận rộn cùng Tom tiên sinh tại xưởng đóng thuyền.
Ông đồng thời khen ngợi Franky đã là một thợ đóng thuyền xuất sắc. Tom tiên sinh hơi ngẩng cằm, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng.
Ông nhìn Franky, như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. "Franky, cậu biết không? Những năm qua cậu tiến bộ rất nhiều, cậu đã trở thành một thợ đóng thuyền vô cùng xuất sắc."
Lời nói của Tom tiên sinh như dòng suối trong chảy vào lòng Franky, khiến cậu cảm thấy vô cùng vui mừng và tự hào. Giọng ông tràn đầy sự khẳng định và cổ vũ, đó là phần thưởng tốt nhất cho những nỗ lực của Franky suốt bao năm qua.
"Franky, những năm này cậu tiến bộ rất lớn, cậu đã trở thành một thợ đóng thuyền vô cùng xuất sắc. Ta tự hào về cậu." Giọng Tom tiên sinh tràn đầy sự khẳng định và cổ vũ.
Ánh mắt ông lộ rõ sự khen ngợi sâu sắc dành cho Franky, như đang nhìn một ngôi sao đang lên.
Nghe Tom tiên sinh nói, Franky lập tức cảm thấy như bị một dòng điện ấm áp đánh trúng.
Trên mặt cậu lộ ra nụ cười ngượng nghịu, nụ cười ấy như đóa hoa nở rộ trong ngày xuân, mang theo vài phần ngây thơ và e thẹn.
Cậu ngượng ngùng gãi đầu, động tác hệt như một học sinh được thầy giáo khen ngợi, vừa có chút bồn chồn bất an, lại vừa tràn đầy niềm vui sướng.
Nụ cười ngượng nghịu trên mặt cậu càng rõ ràng hơn, trong mắt lấp lánh ánh sáng. Trong vầng hào quang đó có sự cảm kích trước lời tán dương của Tom tiên sinh, lại có niềm vui vì nỗ lực của mình được công nhận.
Cậu như được trở về với chính mình trẻ tuổi và đầy tinh thần phấn chấn ngày xưa, dưới sự dạy bảo của Tom tiên sinh, không ngừng học tập và trưởng thành.
Lúc này, cậu giống như một đứa trẻ đang khoe thành quả của mình trước mặt người lớn, khao khát nhận được thêm sự khẳng định và cổ vũ.
"Hắc hắc, Tom tiên sinh, con vẫn còn nhiều thiếu sót lắm." Franky khiêm tốn nói. Giọng cậu mang theo một tia thành khẩn, đó là sự nghiêm khắc với bản thân và quyết tâm không ngừng tiến lên.
Franky hiểu rõ con đường thợ đóng thuyền mình phải đi còn rất dài, dù đã nhận được sự công nhận của Tom tiên sinh, nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Ánh mắt cậu lộ rõ sự theo đuổi những mục tiêu cao hơn, cậu nhận thức rõ ràng những thiếu sót của mình. Cậu biết, chỉ có không ngừng cố gắng và học hỏi, mới có thể trở thành một đại sư chân chính.
Trong lòng cậu tràn đầy vui sướng và tự hào, có được sự công nhận của Tom tiên sinh là một sự cổ vũ to lớn đối với cậu.
Nhưng ngay lập tức, suy nghĩ của Franky như bị một cơn cuồng phong bất ngờ quét qua, cậu chợt quay về khoảnh khắc khiến cậu hối hận đến tận bây giờ.
Cậu nhớ lại năm xưa, vì chiếc thuyền do chính mình đóng mà suýt chút nữa hại chết Tom tiên sinh. Khoảnh khắc đó, thế giới của cậu như chìm vào một vùng tăm tối.
Trong mắt cậu lóe lên tia áy náy và tự trách. Sự áy náy ấy như gông xiềng nặng nề, trói chặt tâm hồn cậu; sự tự trách ấy như gai nhọn sắc bén, đâm sâu vào nội tâm cậu.
Những ký ức đau khổ ấy lập tức ùa về, như thủy triều mãnh liệt nhấn chìm cậu.
Cậu như thấy lại cảnh tượng năm đó, chiếc thuyền do chính tay mình chế tạo chao đảo trong bão tố, Tom tiên sinh vì cứu vớt nó mà bất chấp nguy hiểm, lao vào mưa to gió lớn.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Franky như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đớn đến không thở nổi.
Ánh mắt cậu tràn đầy thống khổ và hối hận. Cậu hận sự lỗ mãng và vô tri của mình, hận tại sao mình không cẩn thận hơn khi chế tạo chiếc thuyền đó.
Sắc mặt Franky trở nên tái nhợt, như một tờ giấy trắng không còn chút máu. Cơ thể cậu khẽ run rẩy, như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.
Môi cậu mím chặt, răng cắn ken két, cố gắng kiềm chế cảm xúc trong lòng. Hai tay cậu nắm chặt thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng cậu không cảm thấy một chút đau đớn nào.
Trong lòng cậu chỉ có sự áy náy và tự trách vô tận, những cảm xúc ấy như tảng đá khổng lồ nặng nề, đè ép cậu đến mức không thở nổi.
"Tom tiên sinh, năm đó tất cả là lỗi của con, nếu như không phải con..." Giọng Franky run rẩy, tràn đầy hối hận, như đang kể về một bi kịch không thể vãn hồi.
Ánh mắt cậu đầy khẩn cầu, mong Tom tiên sinh có thể tha thứ cho sai lầm năm đó. Cậu biết, lỗi lầm của mình đã mang đến nguy hiểm lớn cho Tom tiên sinh, thậm chí suýt chút nữa khiến ông mất mạng.
Cậu hận sự bốc đồng và tự phụ của mình, hận tại sao mình không nghiêm túc hơn khi đối đãi với việc đóng thuyền.
Tom tiên sinh nhìn dáng vẻ của Franky, thấy sắc mặt tái nhợt, cơ thể run rẩy cùng ánh mắt đầy hối hận, ông lập tức hiểu Franky đang nghĩ gì.
Trong lòng Tom tiên sinh dâng lên nỗi xót xa, ông hiểu rằng Franky những năm qua vẫn luôn bị sự áy náy này giày vò. Ông khẽ thở dài, tiếng thở dài đó chứa đựng sự cảm khái về quá khứ và sự thương xót dành cho Franky.
Ánh mắt ông tràn đầy sự thấu hiểu và tha thứ, đó là sự rộng lượng và trí tuệ sau khi đã trải qua bao năm tháng lắng đọng.
Ánh mắt Tom tiên sinh dịu dàng đặt lên người Franky, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong nội tâm cậu.
Ông khẽ lắc đầu, như muốn nói với Franky rằng không cần phải đau khổ vì chuyện đã qua nữa. Trong mắt ông lóe lên ánh sáng ấm áp, như nắng ấm giữa ngày đông, an ủi tâm hồn Franky...