Ông nhớ lại những lần họ cùng nhau kiên thủ trận địa giữa bão tố, cuồng phong gào thét, sóng biển hung hãn, nhưng niềm tin của họ chưa bao giờ lay chuyển.
Ông nhớ lại cảnh họ cùng nhau đối mặt với những băng hải tặc hùng mạnh, không hề lùi bước, anh dũng chiến đấu. Mỗi hình ảnh đều rõ ràng như thế, cứ như thể mọi chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua.
Garp nở một nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đó là sự hoài niệm dành cho quá khứ, và là sự kính trọng đối với chính mình cùng những chiến hữu năm xưa.
Zephyr khẽ thở dài, khóe miệng cũng cong lên một nụ cười nhàn nhạt. Trong ánh mắt ông tràn đầy ấm áp và vui mừng, những hồi ức đó đối với ông mà nói, vô cùng trân quý.
Ông nhớ lại những ngày họ cùng nhau khích lệ nhau trong các buổi huấn luyện gian khổ, mồ hôi ướt đẫm áo quần, nhưng ý chí chiến đấu chưa bao giờ suy giảm.
Ông nhớ lại cảnh họ reo hò và ôm nhau sau mỗi chiến thắng, khoảnh khắc ấy, mọi nỗ lực đều trở nên đáng giá. Lòng Zephyr tràn đầy cảm khái, dù năm tháng trôi qua, nhưng tình chiến hữu này sẽ không bao giờ thay đổi.
Họ không cần lời nói, nhưng vẫn tìm thấy câu trả lời, tìm thấy tình chiến hữu năm xưa trong ánh mắt của nhau. Ánh mắt họ giao nhau, như đang kể một câu chuyện thầm lặng.
Sau cuộc hội ngộ đầy xúc động này, tâm trạng mọi người dần bình ổn trở lại. Sự kích động như thủy triều mãnh liệt, sau một hồi cuộn trào sóng dậy, chậm rãi rút đi, chỉ để lại một vùng biển ấm áp và yên tĩnh.
Trên mặt họ vẫn còn vương vấn niềm vui và sự xúc động sau cuộc trùng phùng, trong ánh mắt lóe lên sự mong chờ vào tương lai. Mỗi người đều như hấp thu được sức mạnh từ cuộc hội ngộ này, trong lòng tràn đầy hy vọng và dũng khí.
Họ mang theo thực phẩm đã mua sắm, hớn hở bước về phía căn nhà gỗ của Rinan. Những món đồ ăn được lựa chọn kỹ lưỡng, tỏa ra mùi thơm hấp dẫn.
Bước chân của mọi người nhẹ nhàng và dứt khoát, như thể mang theo tâm trạng không thể chờ đợi hơn. Trong lòng họ tràn đầy mong đợi về bữa tiệc sắp tới, tưởng tượng ra khung cảnh náo nhiệt và những món ăn mỹ vị.
Ánh nắng rải trên người họ, khoác lên bóng dáng họ một lớp ánh sáng vàng óng, như đang ban phước cho chuyến hành trình này.
Trên đường đi, mọi người cười nói rôm rả, bầu không khí vô cùng vui vẻ. Tiếng cười của họ vang vọng trong không khí như tiếng chuông bạc, phá tan sự tĩnh lặng của rừng rậm.
Mỗi người đều chia sẻ niềm vui và sự hưng phấn của mình, bàn luận về đủ mọi khả năng của bữa tiệc này. Trong giọng nói của họ tràn đầy tình yêu cuộc sống và ước mơ về tương lai, như thể trên thế giới này không có gì có thể ngăn cản niềm vui của họ.
Luffy vác một túi lớn đồ ăn, mặt mày hớn hở.
Mắt cậu lấp lánh, như hai ngôi sao rực rỡ. "Haha, bữa tiệc lần này nhất định sẽ *ngon vãi*!" Giọng Luffy to và tràn đầy sức sống, mang theo niềm vui không thể kìm nén.
Luffy vác một túi lớn đồ ăn, mặt mày hớn hở. "Haha, bữa tiệc lần này nhất định sẽ *siêu cấp bổng*!" Cậu lớn tiếng nói, giọng nói như có thể xuyên thấu mây trời, tràn đầy sức sống và nhiệt huyết vô tận.
Bước chân cậu nhẹ nhàng và dứt khoát tiến về phía trước, mỗi bước đi mang theo nhịp điệu vui vẻ, như thể dưới chân không phải con đường bình thường, mà là con đường tươi sáng dẫn đến hạnh phúc.
Bóng dáng Luffy dưới ánh nắng rực rỡ toát lên sức sống mãnh liệt, cậu như một mặt trời nhỏ vĩnh viễn tràn đầy năng lượng, tỏa ra sức hấp dẫn không ai cưỡng lại được.
Nami thì vừa đi vừa sắp xếp lại những vật phẩm trong tay, động tác của cô vừa duyên dáng lại vừa thành thạo, như đang thực hiện một tác phẩm nghệ thuật tỉ mỉ.
Ánh mắt cô chuyên chú và chăm chú, cẩn thận sắp xếp từng món đồ, đảm bảo chúng đều ở vị trí thích hợp nhất. Trên mặt cô lộ rõ vẻ mong đợi, thần thái như đóa hoa nở rộ giữa ngày xuân, tràn đầy sinh cơ và hy vọng.
"Không biết Rinan đã chuẩn bị bất ngờ gì cho chúng ta nhỉ?" Cô khẽ nói, giọng nói như tiếng nước chảy róc rách, dịu dàng và dễ nghe. Trong giọng Nami tràn đầy sự tò mò và mong đợi, cô tưởng tượng ra những điều bất ngờ Rinan có thể chuẩn bị cho mọi người, trong lòng tràn đầy ước mơ.
Các thành viên băng Hải Tặc Râu Trắng cũng tràn đầy mong đợi. Trong ánh mắt họ lóe lên vẻ hưng phấn, như một nhóm dũng sĩ sắp sửa dấn thân vào hành trình mạo hiểm.
Marco vừa cười vừa nói: "Bữa tiệc này nhất định sẽ khó quên." Nụ cười của anh ấm áp và tự tin, như ánh nắng mùa đông, mang đến sự an ủi vô tận.
Trong giọng nói của Marco tràn đầy sự mong đợi và tin tưởng vào bữa tiệc, anh tin rằng đây sẽ trở thành một ký ức đẹp đẽ trong lòng mọi người.
Vista gật đầu, nói: "Không sai, mọi người chắc chắn sẽ chơi rất vui vẻ." Vista mang trên mặt nụ cười ấm áp, trong ánh mắt anh toát lên sự mong đợi và tin tưởng vào bữa tiệc.
Lời nói của anh như làn gió nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn mọi người. Vista hơi hất cằm lên, ánh mắt nhìn về phía xa, như thể đã nhìn thấy cảnh mọi người rộn rã tiếng cười trên bữa tiệc.
Trong lòng anh tràn đầy mong đợi vào bữa tiệc này, tin rằng đây sẽ là một cuộc tụ họp khó quên.
Họ vừa đi vừa bàn luận về bữa tiệc, như thể đã thấy khung cảnh vô cùng náo nhiệt đó. Tiếng nói của mọi người vang vọng trong không khí, tràn đầy niềm vui và sự hưng phấn.
Họ bàn luận về những món ăn ngon, các màn trình diễn đặc sắc và những trò chơi vui vẻ có thể xuất hiện trong bữa tiệc. Trên mặt mỗi người đều tràn đầy nụ cười hạnh phúc, trong ánh mắt họ lóe lên tia sáng mong đợi.
Bước chân của họ nhẹ nhàng và dứt khoát, như thể bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, nóng lòng muốn đến đích.
Rất nhanh, mọi người đã đến trước căn nhà gỗ của Rinan. Ngôi nhà gỗ đứng lặng lẽ ở đó, bao quanh bởi cây cối xanh tươi rậm rạp.
Ngôi nhà gỗ như một phần của thiên nhiên, hòa làm một thể với cảnh quan xung quanh. Tường nhà được dựng từ vật liệu gỗ cổ kính, tỏa ra mùi hương gỗ thoang thoảng.
Trên mái nhà phủ một lớp cỏ tranh dày, mang lại cảm giác mộc mạc và ấm áp. Cây cối xung quanh cao lớn thẳng tắp, cành lá sum suê, che chắn ánh nắng cho ngôi nhà, tạo nên một bóng râm mát mẻ.
Dưới ánh nắng, lá cây lấp lánh ánh sáng xanh lục, như vô số viên phỉ thúy khảm trên mặt đất.
Khi họ đến nơi, Rinan vẫn đang *ngủ ngáy o o* trong nhà gỗ. Hơi thở của cậu đều đặn và bình ổn, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng cũng toát lên sự yên tĩnh và an lành.
Thân thể cậu thả lỏng nằm trên giường, như đang đắm chìm trong một giấc mộng đẹp.
Mọi người nhìn nhau, nở nụ cười bất đắc dĩ. Ánh mắt họ giao nhau, như đang thầm trao đổi về thói ngủ này của Rinan.
Nụ cười đó vừa có sự buồn cười trước trạng thái hiện tại của Rinan, lại vừa có sự cưng chiều và bao dung. Họ khẽ lắc đầu, hành động nhẹ nhàng và tự nhiên, như thể đã quá quen với cảnh tượng này. Trên mặt mỗi người đều mang những mức độ bất đắc dĩ khác nhau, nhưng sự bất đắc dĩ này lại xen lẫn với niềm mong đợi vào bữa tiệc sắp tới, khiến nó trở nên đáng yêu hơn...