Hắn biết rõ dưới đáy biển sâu thẳm này, con tàu chính là huyết mạch sinh mệnh của cả đoàn, nếu nó bị phá hủy, hậu quả sẽ khôn lường.
Kuina giữ vẻ mặt bình tĩnh và điềm đạm. Trong lòng, cô đã sớm cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại, và giữa việc mạo hiểm cá nhân với sự an toàn của đồng đội, cô không chút do dự chọn vế sau.
Cô hơi nghiêng người, ghé sát Zoro, khẽ nói: "Zoro, chúng ta phải tin tưởng phán đoán của Rinan. Bây giờ không phải lúc để hành động bốc đồng." Zoro nghe Kuina, khẽ gật đầu, nhưng ý chí chiến đấu trong mắt hắn vẫn chưa hề tắt.
Sau khi dặn dò Zoro và Kuina, ánh mắt Rinan chuyển sang Luffy. Hắn nhìn dáng vẻ Luffy đang hưng phấn đến mức kích động, trong mắt lóe lên sự bất đắc dĩ, nhưng lo lắng thì nhiều hơn.
Rinan khẽ nhíu mày, ánh mắt kiên định không thể nghi ngờ, mở lời: "Luffy, cậu cũng đừng ra tay vội. Cậu là người sở hữu Trái Ác Quỷ, nếu rơi xuống biển sâu thì coi như xong đời đấy!"
Giọng Rinan vừa lo lắng vừa mang tính cảnh báo. Dù âm lượng không lớn, nhưng nó chứa đầy sức nặng, như thể đang nhắc nhở Luffy về mức độ nghiêm trọng của tình hình. Hắn biết rõ tính cách Luffy, một khi chiến đấu là sẽ liều mạng bất chấp, nên nhất định phải tiêm phòng trước cho cậu ta.
Nghe Rinan nói vậy, mặt Luffy lập tức lộ vẻ không phục. Cậu mở to mắt, ánh lên vẻ quật cường. "Không đời nào! Tớ chỉ cần một đấm là xử lý được hắn ngay!" Luffy lớn tiếng nói, giọng điệu tràn đầy tự tin và quyết tâm.
Vừa nói, cậu vừa vung nắm đấm, nắm đấm ấy xẹt qua không trung tạo thành những đường vòng cung mạnh mẽ, cứ như thể đã đánh trúng con Hải Vương kia rồi. Luffy nở nụ cười tự tin rạng rỡ như ánh dương, đầy sức hút.
Cậu tin tưởng tuyệt đối vào thực lực của mình, cho rằng có thể dễ dàng chiến thắng con Hải Vương đang ở ngay trước mắt. Cơ thể cậu hơi nghiêng về phía trước, sẵn sàng lao ra chiến đấu bất cứ lúc nào.
"Luffy, cậu đừng có bốc đồng!" Rinan nhấn mạnh, đi đến bên cạnh Luffy, vỗ vai cậu. "Chúng ta phải ưu tiên sự an toàn của cả đoàn, không thể chỉ hành động theo cảm hứng nhất thời. Cậu nghĩ xem, nếu vì sự lỗ mãng của cậu mà cậu lâm vào nguy hiểm, cả bọn phải làm sao? Hơn nữa, ở dưới đáy biển sâu này, chúng ta không được phép có bất kỳ sơ suất nào."
Ánh mắt Rinan tràn đầy lo lắng, hắn mong Luffy có thể hiểu được nỗi lòng của mình. Luffy nghe Rinan nói, hơi cúi đầu. Cậu biết Rinan làm vậy là vì tốt cho cậu, và cũng là vì sự an toàn của cả Mũ Rơm Đoàn.
Nhưng ham muốn chiến đấu trong lòng cậu vẫn khó mà kiềm chế. Cậu cắn môi, rồi ngẩng đầu nhìn Rinan nói: "Được rồi, Rinan, tớ nghe cậu. Nhưng lát nữa nếu có cơ hội, tớ nhất định phải ra tay!"
Ánh mắt Luffy lộ ra sự kiên định. Dù tạm thời thỏa hiệp, nhưng trong lòng cậu vẫn khao khát được chiến đấu với Hải Vương. Rinan nhìn Luffy, bất đắc dĩ cười. Hắn biết tính cách Luffy rất khó thay đổi ngay lập tức, chỉ có thể liên tục nhắc nhở cậu chú ý an toàn trong lúc chiến đấu.
Lúc này, Hải Vương đã càng lúc càng gần, bầu không khí trên Thousand Sunny cũng trở nên căng thẳng hơn. Rinan hít sâu một hơi, quay người chuẩn bị đối phó với thử thách sắp tới, đồng thời luôn chú ý nhất cử nhất động của Luffy, đề phòng cậu hành động lỗ mãng.
Sabo nhìn thấy vẻ kích động nhưng có chút không phục của Luffy, trên mặt anh không tự chủ được nở nụ cười ấm áp. Nụ cười ấy như ánh nắng ấm áp ngày xuân, dịu dàng và thân thiện, ngay lập tức làm bầu không khí căng thẳng dịu đi đôi chút.
Anh từ từ đưa tay ra, bàn tay ấy vững chãi và mạnh mẽ, mang theo một loại sức mạnh khiến người ta an tâm, nhẹ nhàng xoa đầu Luffy. Ánh mắt Sabo tràn đầy sự quan tâm và lo lắng, đôi mắt ấy sâu thẳm như mặt hồ, thể hiện sự thấu hiểu và thương yêu sâu sắc dành cho Luffy.
Anh biết rõ tính cách của Luffy: nhiệt huyết không giới hạn, dũng cảm tiến tới. Một khi đối mặt thử thách, cậu ta sẽ như ngọn lửa bùng lên, khó mà kiềm chế được sự bốc đồng trong lòng. Nhưng trong tình huống nguy hiểm này, anh càng mong Luffy có thể giữ được lý trí.
Anh khẽ nheo mắt, ánh mắt lóe lên tia kiên định, như thể đang nói với Luffy rằng, sự tỉnh táo lúc này là để ứng phó tốt hơn với những thử thách sắp tới. Bàn tay Sabo nhẹ nhàng đặt trên đầu Luffy, cảm giác mềm mại và ấm áp, như truyền cho cậu một nguồn sức mạnh, một sức mạnh đến từ người anh trai, giúp cậu bình tĩnh trở lại.
Ngón tay anh khẽ cong, nhẹ nhàng vuốt ve tóc Luffy, động tác tràn đầy sự cưng chiều và an ủi. Sức mạnh ấy dường như xuyên qua da đầu, từ từ truyền vào tim Luffy, khiến trái tim vốn đang xao động của cậu dần dần lắng xuống.
Luffy nghe Sabo nói vậy, dù trong lòng vẫn còn chút không cam tâm. Trong mắt cậu vẫn ánh lên khao khát chiến đấu, ngọn lửa ấy như một đốm lửa nhỏ đang cháy, dù yếu ớt nhưng khó mà dập tắt.
Cậu cắn chặt môi, hàm răng để lại một vết mờ nhạt trên đó, cho thấy sự giằng xé nội tâm. Cơ thể cậu run nhè nhẹ, đó là biểu hiện của việc cậu đang cố gắng kiềm chế sự bốc đồng của mình.
Nhưng khi nghĩ đến chuyện Ace bị bắt, đoạn hồi ức đau khổ ấy như một thanh kiếm sắc bén, cứa vào tim cậu. Cậu không muốn để người khác phải lo lắng cho mình nữa, không muốn vì sự bốc đồng của bản thân mà gây phiền phức cho đồng đội.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, như thể đang đẩy sự bốc đồng trong lòng ra khỏi cơ thể cùng với hơi thở. Cậu ngẩng đầu, nhìn Sabo. Trong mắt cậu dù vẫn còn một tia không cam lòng, nhưng sự kiên định và quyết tâm đã chiếm phần lớn hơn.
"Được rồi, Sabo, tớ nghe anh." Giọng Luffy trầm thấp nhưng kiên định. Cậu biết, sự nhẫn nại lúc này là để bảo vệ mọi người tốt hơn, và cũng là để bi kịch trong quá khứ không lặp lại. Sau khi trải qua sự kiện đó, cậu đã hiểu hành vi của mình sẽ mang lại ảnh hưởng lớn đến những người xung quanh như thế nào.
Giọng Luffy hơi trầm xuống, như thể đang cố nén ngọn lửa sắp phun trào trong lòng. Cậu chậm rãi mở lời, mỗi chữ đều mang sức nặng: "Được rồi, Sabo, tớ nghe anh." Dù giọng trầm, nhưng ánh mắt cậu lại bộc lộ sự kiên định, một sự kiên định được lắng đọng sau khi trải qua nhiều thử thách.
Ánh mắt cậu như mặt hồ sâu thẳm, nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô tận. Ngay lúc này, cậu quyết định tin tưởng đồng đội của mình, cậu hiểu rằng sức mạnh của tập thể lớn hơn rất nhiều so với sự bốc đồng cá nhân.
Thật ra, trước đó Rinan đã bí mật nói cho Luffy biết nguyên nhân vì sao Ace bị bắt. Mỗi khi nhớ lại cảnh tượng ấy, tim Luffy lại nhói lên. Vẻ mặt nghiêm túc và đầy ân cần của Rinan, cùng với những lời hắn từ từ kể về sự thật, tất cả đều khắc sâu như một dấu ấn trong tâm trí Luffy.
Những gì Ace đã trải qua khiến Luffy hiểu rõ sự tàn khốc và phức tạp của thế giới, đồng thời giúp cậu nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm và sứ mệnh của bản thân. Chuyện này luôn khắc sâu trong tâm trí Luffy, trở thành một phần trong quá trình trưởng thành của cậu.
Nó giống như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa sâu thẳm trong lòng Luffy về sự trân quý và bảo vệ, khiến cậu càng thêm quý trọng những người bên cạnh, và hiểu được phải đưa ra lựa chọn đúng đắn vào thời khắc mấu chốt...