Lúc này, Rinan nhìn Shirley trước mặt, lòng đầy nghi hoặc. Nữ Chiêm Bặc Sư bí ẩn này dường như nắm giữ chìa khóa vận mệnh, nhưng lại khiến người ta không tài nào nhìn thấu.
"Vậy nên, cô đợi ta đến đây có chuyện gì sao?" Rinan chậm rãi cất tiếng hỏi. Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, như tiếng chuông cổ vang vọng trong quán cà phê tĩnh lặng. Mỗi âm tiết đều mang theo một lực lượng kiên định, tựa như đang truy tìm lời giải đáp.
Ánh mắt hắn chăm chú khóa chặt Shirley, sắc bén như muốn xuyên thấu linh hồn nàng, cố tìm kiếm đáp án ẩn sâu trong biểu cảm. Trong mắt hắn vừa tràn đầy mong đợi, lại pha lẫn chút cảnh giác, không rõ đằng sau sự chờ đợi của Shirley ẩn chứa bí mật gì.
Shirley vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nàng lặng lẽ ngồi đó, tựa như một nữ thần bí ẩn. Ánh mắt nàng sâu thẳm và thần bí, như hố đen vũ trụ vô tận, một khi lọt vào thì khó thoát ra. Trong đôi mắt ấy dường như cất giấu vô số bí mật, mỗi tia sáng đều tựa hồ kể một câu chuyện không muốn người biết. Ánh mắt thần bí ấy dường như có một ma lực vô hình, khiến người ta không kìm được muốn tìm tòi nghiên cứu huyền bí bên trong, nhưng lại ngay lập tức cảm thấy một sự kính sợ khó tả.
"Ta chỉ muốn nhìn xem Tốc Kiếm Quỷ trong truyền thuyết trông như thế nào mà thôi." Shirley bình tĩnh đáp, giọng nàng như tiếng trời, thanh thoát và du dương. Mỗi âm điệu như cánh hoa từ thiên đường bay xuống, mang theo vẻ tinh khiết và mê hoặc, khiến người ta say đắm. Giọng nói ấy như dòng suối trong vắt, nhẹ nhàng chảy qua quán cà phê tĩnh lặng, khẽ chạm vào tâm hồn mỗi người, để lại dư vị dịu dàng khó quên.
Rinan hơi sững sờ, câu trả lời của Shirley khiến hắn khá bất ngờ. Hắn đã tưởng tượng vô số lý do trong đầu, nhưng chưa bao giờ nghĩ lại đơn giản đến vậy. Lòng hắn dâng lên một sự kinh ngạc, tựa như mặt hồ tĩnh lặng bị ném vào một tảng đá lớn, gợn sóng lan tỏa. Trong mắt hắn hiện lên tia nghi hoặc, tựa hồ đang cố gắng lý giải hàm ý thực sự đằng sau câu nói của Shirley.
Khóe môi hắn khẽ cong, nở một nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười ấy như tia nắng đầu tiên của buổi sớm, ấm áp và dịu dàng. "Chỉ để liếc nhìn ta một cái thôi sao?" Rinan hỏi, giọng pha chút trêu chọc.
Shirley không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn Rinan. Ánh mắt nàng như mặt hồ sâu thẳm, bình lặng nhưng ẩn chứa vô vàn huyền bí. Ánh mắt ấy toát ra một thứ ánh sáng khó tả, thần bí và phức tạp, tựa như những vì sao lấp lánh giữa trời đêm, khiến người ta không thể nào nhìn thấu. Nàng khẽ hất cằm, ánh mắt chuyên chú và thâm trầm, dường như đang suy tư một vấn đề cực kỳ quan trọng. Có lẽ là đang nghĩ về ý nghĩa sự xuất hiện của Rinan, hoặc cố gắng giải mã câu chuyện ẩn giấu đằng sau nhân vật bí ẩn này.
Rinan cũng không hỏi thêm nữa, hắn lặng lẽ nhìn Shirley. Trong lòng hắn hiểu rõ Shirley là một Chiêm Bặc Sư bí ẩn, hành vi và quyết định của nàng thường ẩn chứa hàm ý sâu sắc. Hắn biết, với một nhân vật đầy màu sắc thần bí như vậy, việc truy vấn quá nhiều có thể sẽ không đạt được câu trả lời mong muốn, ngược lại còn khiến bản thân rơi vào nghi hoặc sâu hơn.
Rinan khẽ nhún vai, thả lỏng tư thế, quyết định chờ đợi Shirley chủ động mở lời, hoặc tự mình tìm kiếm đáp án từ hành động của nàng.
Thực ra, khi Rinan vừa bước vào, Shirley đã xem bói cho hắn một lần. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve quả Thủy Tinh Cầu trong tay, nó bóng loáng và ấm áp, dường như ẩn chứa mọi bí mật của vũ trụ. Ngón tay nàng lướt nhẹ trên bề mặt Thủy Tinh Cầu, như đang gảy lên một khúc nhạc không lời. Nàng nhắm mắt, miệng lẩm bẩm những lời chú. Giọng nói ấy trầm thấp và bí ẩn, tựa như chú ngữ truyền đến từ thời Viễn Cổ. Không khí xung quanh dường như cũng rung động theo lời chú của nàng, tràn ngập một vẻ thần bí.
Trong quả cầu thủy tinh lóe lên ánh sáng thần bí, lúc sáng tỏ, lúc lại mờ ảo, dường như đang giao tiếp với một loại lực lượng vô danh nào đó. Bên trong ánh sáng ấy, vô số đồ án và hình ảnh không ngừng biến ảo, tựa như đang tiết lộ vận mệnh tương lai. Thế nhưng, Shirley kinh ngạc nhận ra mình lại không thể xem bói được vận mệnh của Rinan.
Lòng nàng dâng lên một sự chấn động mãnh liệt, đây là tình huống nàng chưa từng gặp phải. Một sự tò mò mãnh liệt trỗi dậy trong lòng nàng, như ngọn lửa được nhen nhóm, bùng cháy dữ dội. Người đàn ông này rốt cuộc là ai? Trên người hắn dường như bao phủ một tấm màn bí ẩn, khiến không ai có thể thăm dò được diện mạo thật sự.
Tâm trí Shirley vận hành cực nhanh, vô vàn suy đoán không ngừng hiện lên trong đầu nàng. Hắn là sứ giả đến từ một thế giới khác sao? Hay là một nhân vật bí ẩn gánh vác sứ mệnh đặc biệt? Vì sao vận mệnh của hắn lại thần bí đến vậy? Nó tựa như một màn sương mù không thể nào vén mở, khiến ngay cả một Chiêm Bặc Sư chuyên về vận mệnh như nàng cũng cảm thấy bó tay không biết làm sao.
Tim Shirley không tự chủ đập nhanh hơn, nàng khao khát vén màn bí ẩn trên người người đàn ông này, hiểu rõ câu chuyện đằng sau hắn.
Shirley mở mắt, nhìn Rinan, ánh mắt nàng tràn đầy nghi hoặc. Sự nghi hoặc ấy như sương mù bao phủ, che lấp đôi mắt nàng. Ánh mắt nàng chăm chú khóa chặt Rinan, cố tìm kiếm manh mối từ biểu cảm, động tác, thậm chí cả khí tức của hắn. Nàng hơi nghiêng người về phía trước, dường như muốn tiếp cận chân tướng hơn.
"Vận mệnh của ngươi, ta không tài nào nhìn thấu." Shirley nói, giọng nàng pha chút kinh ngạc. Sự kinh ngạc ấy không chỉ vì nàng xem bói thất bại, mà còn là sự kính sợ đối với người đàn ông bí ẩn này. "Ngươi là một người bí ẩn, sự xuất hiện của ngươi sẽ thay đổi rất nhiều điều." Giọng Shirley tràn đầy chắc chắn, dường như nàng đã nhìn thấy vài đoạn tương lai.
Rinan khẽ cười, không hề lấy làm kinh ngạc trước lời Shirley. Nụ cười của hắn như ánh nắng ấm áp, nhưng lại ẩn chứa một sự sâu sắc khó nắm bắt. Hắn biết vận mệnh mình tràn đầy biến số, ngay cả bản thân hắn cũng không thể hoàn toàn nắm giữ. Ngay từ khi đặt chân vào hành trình đầy thử thách này, hắn đã hiểu con đường mình chọn định sẵn sẽ không tầm thường.
"Có lẽ vậy." Rinan đáp, giọng hắn tràn đầy tự tin.
Sau đó, Rinan và Shirley trò chuyện vài câu. Họ đàm luận về phong cảnh, văn hóa của Đảo Người Cá, cùng đủ loại điều kỳ diệu của thế giới này. Trong mắt Rinan toát lên sự tán thưởng trước vẻ đẹp của Đảo Người Cá. Hắn miêu tả những rạn san hô rực rỡ sắc màu, làn nước biển trong xanh thăm thẳm, cùng đủ loại sinh vật kỳ dị bơi lội dưới nước.
"Phong cảnh Đảo Người Cá quả thực đẹp đến nao lòng, những rạn san hô tựa như lâu đài trong mơ, khiến người ta say đắm." Rinan cảm thán.
Shirley khẽ gật đầu, trong mắt nàng cũng ánh lên niềm yêu quý quê hương. "Văn hóa Đảo Người Cá cũng đặc biệt và phong phú không kém, chúng ta có truyền thống và tín ngưỡng riêng." Nàng nhẹ giọng nói, trong giọng điệu mang theo một sự tự hào...
Thiên Lôi Trúc — Tận Tâm