Chỉ thấy nơi đó hỗn loạn tưng bừng, sương mù dày đặc bao trùm. Làn sương mù đậm đặc như một tấm màn sân khấu khổng lồ, che phủ toàn bộ khung cảnh.
Rinan chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy vài bóng người đang lay động trong làn khói. Lông mày hắn nhíu chặt, trong lòng đầy rẫy nghi hoặc.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây?
Rinan tập trung ánh mắt, phát hiện một Người Cá đang giằng co với Luffy và đồng đội.
Vừa nhìn thấy Luffy, Rinan không khỏi đỡ trán, cảm giác bất lực dâng lên. Hắn lắc đầu ngao ngán, cứ như một vị gia trưởng nhìn thấy đứa trẻ nghịch ngợm lại gây ra rắc rối.
"Mấy tên nhóc này, sao lại chạy đến tận đây?" Rinan lẩm bẩm trong lòng.
Giọng nói hắn đầy vẻ bất lực nhưng cũng chứa đựng sự cưng chiều, dường như vừa đau đầu trước hành vi của Luffy, lại vừa có một sự bao dung khó tả.
Ánh mắt hắn ngập tràn sự bất đắc dĩ và lo lắng, sự lo lắng ấy như làn sương mờ nhạt bao phủ đôi mắt.
Hắn không biết Luffy và đồng đội lại chọc phải rắc rối gì, dù sao Mũ Rơm Đoàn luôn vô tình bị cuốn vào đủ loại phong ba.
Hắn lo lắng cho sự an nguy của họ, và cũng lo lắng hành động của họ sẽ gây ảnh hưởng đến những người xung quanh.
Tuy nhiên, khi nhìn Người Cá đang giằng co với Luffy, Rinan luôn cảm thấy quen mắt. Hắn hơi nhíu mày, đôi lông mày xoắn lại như hai sợi dây thừng, bộc lộ sự nghi hoặc trong lòng.
Ánh mắt hắn trở nên tập trung, cẩn thận đánh giá Người Cá đó. Ánh mắt hắn sắc bén như Mắt Diều Hâu, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên người đối phương.
Chỉ thấy Người Cá đó có mái tóc đen như mực, tỏa ra ánh sáng huyền bí dưới ánh đèn mờ ảo. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng về phía sau, tạo cảm giác già dặn.
Hắn đội chiếc mũ dẹt có họa tiết Tam Xoa Kích, họa tiết tinh xảo và bắt mắt, như thể đang tuyên bố thân phận và sức mạnh của Người Cá này. Quanh cổ quấn chiếc khăn quàng bằng da sói, thô ráp và dày dặn, tăng thêm vẻ hoang dã.
Cánh tay trái có hình xăm lớn, đồ án phức tạp và thần bí, dường như đang kể một câu chuyện cổ xưa.
Bên dưới bụng phải là hình xăm đại diện, hình xăm đó như một dấu hiệu đặc biệt, giúp người ta nhận ra thân phận Người Cá ngay lập tức.
Phía trên bụng trái có một vết sẹo, vết sẹo ấy như một con rết dữ tợn, lặng lẽ nằm trên cơ thể Người Cá, kể về những trận chiến và gian khổ hắn từng trải qua.
Mắt Rinan bỗng trợn trừng, đôi mắt ấy như ngọn đèn vừa được thắp sáng, lóe lên ánh kinh ngạc.
Đồng tử hắn co lại nhanh chóng, cứ như vừa nhìn thấy điều gì đó khó tin. Trong lòng dâng lên một cơn chấn động, cơn chấn động ấy như sóng biển cuồng nộ, dữ dội vỗ vào bờ tâm trí hắn.
Tim hắn đập nhanh hơn hẳn, như tiếng trống dồn dập, điên cuồng nhảy múa trong lồng ngực.
"Ôi vãi chưởng, tên này chẳng phải là Hodi Jones mà mình vẫn luôn đau đầu sao?" Rinan kinh hãi thốt lên trong lòng.
Sau khi biết kẻ đang giằng co với Luffy là Hodi, Rinan động tâm niệm, lập tức quyết định đứng từ xa quan sát trận chiến.
Hắn thong thả bước sang một bên, hai tay khoanh trước ngực, tư thái thong dong và bình tĩnh. Cơ thể hắn hơi ngả về sau, nhẹ nhàng tựa vào bức tường bên cạnh, dường như hòa làm một thể với bức tường.
Cảm giác cứng rắn của vách tường truyền qua lớp quần áo, nhưng không hề ảnh hưởng đến sự trầm ổn của hắn.
Hắn hơi nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên sự tỉnh táo. Ánh sáng ấy như vì sao trên bầu trời đêm lạnh, thanh lãnh mà sáng tỏ. Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa Luffy và Hodi, cứ như một nhà quân sự giàu kinh nghiệm đang đánh giá thực lực hai bên.
Trong mắt hắn không hề có chút bối rối hay căng thẳng, chỉ có sự tỉnh táo và lý trí thấm sâu vào xương tủy.
Hắn cẩn thận quan sát từng động tác, từng biểu cảm của Hodi, phân tích thực lực và điểm yếu của hắn.
Đồng thời, hắn cũng hướng ánh mắt về phía Luffy, nhìn dáng người đầy sức mạnh và ánh mắt kiên định của cậu, trong lòng cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng trước sự trưởng thành của Luffy.
Với thực lực hiện tại của Luffy, giải quyết tên Hodi này đơn giản chỉ là chuyện dễ dàng. Rinan thầm đánh giá cuộc xung đột sắp bùng nổ này.
Hắn nhớ lại từng chút một quá trình Luffy trưởng thành, từ một thiếu niên mới ra khơi cho đến một Hải Tặc có thực lực mạnh mẽ như bây giờ, sự trưởng thành của Luffy rõ ràng như ban ngày.
Cậu đã trải qua vô số trận chiến và thử thách, mỗi lần đều có thể quật khởi trong nghịch cảnh, không ngừng đột phá giới hạn của bản thân.
Luffy hiện tại, dù là sức mạnh, tốc độ hay kỹ năng chiến đấu, đều đã đạt đến một tầm cao mới. Đối mặt với Hodi, Rinan tin rằng Luffy có đủ khả năng để ứng phó dễ dàng. Cho nên, Rinan không hề có ý định tiến lên giúp đỡ Luffy.
Hắn tin chắc Luffy có thể xử lý tốt cuộc xung đột này, dù sao sự trưởng thành của Luffy hắn đều thấy rõ.
Luffy đứng sừng sững ở đó, cơ thể như một ngọn núi cao ngất, tỏa ra khí tràng mạnh mẽ. Cậu như một gã khổng lồ nhỏ bé đang giận dữ, từng thớ cơ bắp dường như đang biểu lộ cảm xúc mãnh liệt trong lòng.
Hai chân cậu cắm chặt xuống đất, cứ như muốn giẫm nát mặt đất thành hai cái hố sâu. Cậu hơi nghiêng người về phía trước, hệt như một mãnh thú sắp vồ lấy con mồi.
Trong mắt cậu bùng cháy ngọn lửa giận dữ, ngọn lửa ấy hừng hực, nóng bỏng và dữ dội.
Ánh mắt cậu nhìn chằm chằm Hodi trước mặt, ánh mắt đó dường như có thể xuyên thấu mọi thứ, khiến Hodi cảm nhận được áp lực chưa từng có.
Trong mắt Luffy không hề có chút sợ hãi hay lùi bước, chỉ có sự phẫn nộ và kiên định vô tận.
Nắm đấm cậu siết chặt, cứng như một khối đá, tràn đầy sức mạnh. Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, dường như sẵn sàng giáng cho Hodi một đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
Gân xanh nổi lên trên cánh tay, như những con giun uốn lượn, cho thấy sự phẫn nộ trong lòng cậu đã đạt đến đỉnh điểm.
"Sao ngươi dám làm đổ thịt của ta!" Luffy hét lớn, giọng cậu vang vọng trong không khí như tiếng sấm. Âm thanh đinh tai nhức óc, dường như có thể làm rung chuyển cả Đảo Người Cá.
Mỗi âm tiết đều chứa đựng sự phẫn nộ và bất mãn, khiến người ta cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt bên trong Luffy. Giọng cậu dường như có sức mạnh vô tận, khiến không khí xung quanh cũng phải run rẩy.
Khuôn mặt Luffy tràn ngập phẫn nộ và bất mãn, biểu cảm ấy như một bức tranh sống động, thể hiện thế giới nội tâm của cậu. Lông mày cậu nhíu chặt lại với nhau, như hai sợi dây thừng xoắn xuýt. Đôi mắt cậu trợn tròn, dường như muốn lồi ra khỏi hốc mắt.
Miệng cậu hơi mở, để lộ hàm răng trắng, như đang thị uy với Hodi. Đối với cậu mà nói, thịt chính là thứ quan trọng nhất, chỉ sau danh hiệu Vua Hải Tặc.
Nghe Luffy nói, khóe miệng Hodi hơi nhếch lên, phát ra một tiếng cười lạnh băng giá. Tiếng cười ấy như chiếc Búa Băng sắc nhọn, xuyên thấu không khí xung quanh.
Trên mặt hắn lộ rõ vẻ khinh thường, dường như sự phẫn nộ của Luffy trong mắt hắn chỉ là một màn kịch vô nghĩa...
Thiên Lôi Trúc — ký ức nằm giữa những dòng chữ