Các tiểu thư khuê các rời khỏi nhà ở, đều rất ăn ý thẳng tiến về phía Đào Hoa Sơn. Tiểu công gia ở trên Đào Hoa Sơn, chỉ có lên Đào Hoa Sơn, mới có khả năng tình cờ gặp hắn.
Bởi vì khi còn nhỏ từng chơi đùa cùng Cổ Mạt Diễm ở Tây Lương, rất nhanh, Đường Tử Hân liền lấy chuyện này làm đề tài, thu hút không ít tiểu thư khuê các vây quanh nàng.
Nhìn Đường Tử Hân bị người vây quanh đi ở đằng trước, Đường Tử Câm nhăn nhăn mày, không phải hâm mộ nàng có thể giao hảo với các tiểu thư khuê các, chỉ là đơn thuần cảm thấy nàng quá nổi bật.
Hơn nữa căn cứ kinh nghiệm từ trước, mỗi khi Đường Tử Hân lôi kéo được các tiểu thư khuê các, chắc chắn sẽ giẫm đạp nàng để nâng bản thân mình lên, Đường Tử Câm liền quyết đoán rời khỏi đội ngũ, không lên Đào Hoa Sơn, mà đổi hướng đi dạo quanh chân núi.
Bởi vì Đào Hoa thôn trang tọa lạc tại đây, thôn dân Đào Hoa thôn có thể mua được những giống cây trồng tốt nhất sớm hơn, trải qua mấy năm phát triển, Đào Hoa thôn sớm đã không còn cằn cỗi như trước.
Hiện giờ Đào Hoa thôn sầm uất, giàu có đến mức ngay cả một số trấn lớn cũng không thể sánh bằng.
Thêm vào đó, mấy năm trước Hoàng thượng và Thái tử từng đến Đào Hoa Sơn, danh tiếng của Đào Hoa thôn liền càng thêm vang dội...
Khu vực phụ cận Đào Hoa Sơn không cho phép người ngoài đến gần, đi trên con đường nhỏ ở nông thôn, nhìn những cánh đồng xanh mướt cây trái, Đường Tử Câm cũng cảm thấy ung dung tự tại.
Khi đi đến chân núi phía sau Đào Hoa Sơn, Đường Tử Câm đột nhiên dừng bước, kinh ngạc nhìn Cổ Kiên cách đó không xa.
“Lão tổ tông!”
Đường Tử Câm vội vàng chạy chậm qua.
Ngồi ở bờ ruộng, tự mình giám sát dược nông trích hái dược liệu non, Cổ Kiên nhìn thấy Đường Tử Câm tới, trên mặt lập tức lộ ra ý cười: “Là nha đầu Tử Câm đó sao.”
Đường Tử Câm đi đến trước mặt Cổ Kiên, hành lễ: “Lão tổ tông, ngài sao lại ở đây?”
Cổ Kiên chỉ chỉ dược điền, cười nói: “Đây là dược điền của lão phu, hiện tại đúng là lúc thu hoạch cam thảo, sài hồ, rễ sâm đỏ, hoàng kỳ, lão phu đương nhiên phải xuống xem xét.”
Đường Tử Câm nhìn về phía dược điền, cười nói: “Dược điền của lão tổ tông chăm sóc rất tốt, dược liệu phát triển xanh tốt um tùm, không giống của ta, phát triển lác đác thưa thớt.”
Cổ Kiên thấy hứng thú: “Ngươi cũng có dược điền sao?”
Đường Tử Câm cười gật đầu: “Có ạ, mẫu thân cho ta một tiểu thôn trang, để ta tự mình quản lý, ta đã khai khẩn được năm mươi mẫu dược điền.”
Cổ Kiên lập tức hỏi chút chuyện về việc chăm sóc dược điền, nghe Đường Tử Câm trả lời rõ ràng mạch lạc, liền biết ngay, nha đầu này không hề nói sai, cũng không phải cố ý nói lời lấy lòng hắn.
“Tử Câm còn phải cảm ơn lão tổ tông nữa, nếu không phải lão tổ tông dạy dỗ, Tử Câm sợ là vẫn còn dốt đặc cán mai về dược lý.”
“Rời khỏi Tây Lương sau, mẫu thân thấy ta thích đọc y thư, còn đặc biệt mời một vị nữ y đến dạy ta.”
“Lão tổ tông, ta bây giờ rất giỏi, trong nhà mẫu thân, đệ đệ nếu có đau đầu nhức óc, đều là ta kê đơn thuốc đó.”
Đường Tử Câm vẫn luôn đối đãi Cổ Kiên như trưởng bối, có lẽ là khi còn nhỏ được Cổ Kiên chiếu cố và quan tâm quá nhiều, lời nói rất thân thiết, không hề câu nệ như trước mặt người ngoài, bộc lộ rõ vẻ nghịch ngợm của thiếu nữ.
Nhìn Đường Tử Câm đang khoe khoang, Cổ Kiên bật cười ha hả: “Nếu ngươi giỏi như vậy, vậy để lão phu khảo nghiệm ngươi một chút.”
Đường Tử Câm không hề sợ hãi, ngược lại hai mắt sáng ngời, chờ đợi nhìn Cổ Kiên.
Trong lòng nàng, nếu luận y thuật, không ai có thể sánh bằng Cổ Kiên.
Nhìn Đường Tử Câm nóng lòng muốn thử, Cổ Kiên chỉnh lại thần sắc, suy tư một lát, bắt đầu khảo nghiệm Đường Tử Câm.
Vấn đề Cổ Kiên khảo nghiệm cũng không khó, vừa hỏi ra, Đường Tử Câm liền trả lời được ngay.
Thấy nàng trả lời nhẹ nhàng, Cổ Kiên chậm rãi tăng thêm độ khó.
Cứ như vậy, Đường Tử Câm từ ngay từ đầu không cần nghĩ ngợi liền đáp ra đáp án, đến sau này nếu phải suy nghĩ một lát mới có thể trả lời, sau khi trả lời còn cần Cổ Kiên xác nhận đúng hay không.
Chờ đến khi Cổ Mạt Diễm đến đón Cổ Kiên về núi, Đường Tử Câm đang nhăn nhó vì bị một vấn đề làm khó.
Còn Cổ Kiên thì thích thú nhìn Đường Tử Câm nhăn nhó cái khuôn mặt nhỏ tròn, tâm trạng rất tốt.
Điều hắn tự hào nhất chính là y thuật của mình, gặp được một tiểu bối có thiên phú về y thuật lại còn thích chuyên tâm nghiên cứu, tự nhiên rất đỗi vui mừng.
Trước kia, ba đứa Mạt Hi theo hắn học y thuật, điều hắn thích nhất là nhìn ba đứa trẻ bị hắn làm khó, gấp đến độ vò đầu bứt tai.
Đáng tiếc, ba đứa trẻ đã trưởng thành, Mạt Hi làm việc ở kinh thành, Khả Nhan gả đến Tây Lương, còn Mạt Diễm ở bên cạnh lại là một kẻ giảo hoạt, hắn đã lâu không được trải nghiệm cái thú vui làm khó người khác này!
Cổ Kiên cười tủm tỉm nhìn Đường Tử Câm vẫn còn đắm chìm trong vấn đề, nha đầu này tốt thật, nhìn xem, nghĩ vấn đề nghiêm túc đến nhường nào!
Cổ Mạt Diễm nhìn thấy Đường Tử Câm bên cạnh Cổ Kiên, nghĩ đến những tiểu thư khuê các thường xuyên tình cờ gặp được hôm nay, tâm trạng liền có chút bực bội, hắn tiến lên, ngữ khí có chút gay gắt hỏi: “Tiểu béo mặt, ngươi sao lại ở đây?”
Tiếng nói đột ngột vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Đường Tử Câm. Nàng vừa quay đầu, liền thấy Cổ Mạt Diễm với vẻ mặt có chút không vui.
Không đợi Đường Tử Câm trả lời, Cổ Kiên đã lên tiếng trước, chỉ thấy hắn không vui nhìn Cổ Mạt Diễm: “Ngươi làm gì vậy, nói chuyện lớn tiếng như thế, nhỡ dọa đến Tử Câm thì sao?”
Cổ Mạt Diễm không tiện phản bác Cổ Kiên, liền im lặng.
Cổ Kiên lúc này mới hỏi: “Ngươi chạy xuống đây làm gì?”
Cổ Mạt Diễm: “Sắp đến buổi trưa rồi, ta đến đón ngài về dùng bữa.”
Cổ Kiên lúc này mới giật mình nhận ra đã giữa trưa, từ trên ghế đứng dậy, cười đưa tay trái về phía Đường Tử Câm.
Đường Tử Câm thấy vậy, vội vàng tiến lên đỡ lấy cánh tay hắn.
Cổ Kiên cười nói: “Tử Câm nha đầu, trưa nay cùng lão phu dùng bữa.”
Đường Tử Câm không trả lời ngay, mà liếc nhìn Cổ Mạt Diễm, như thể đang đợi hắn cho phép.
Cổ Kiên nhận ra Đường Tử Câm có chút sợ Cổ Mạt Diễm, liền hừ một tiếng nói: “Nhìn hắn làm gì, lão phu bảo ngươi đi thì đi.”
Đường Tử Câm lúc này mới rụt rè gật đầu, cùng Cổ Mạt Diễm một người bên trái, một người bên phải cùng nhau đỡ Cổ Kiên trở về Đào Hoa Sơn.
Trên đường, các tiểu thư khuê các thấy Đường Tử Câm đi cùng Cổ Kiên và Cổ Mạt Diễm, đều năm ba người tụ lại với nhau, hoặc nhỏ giọng nghị luận, hoặc chỉ trỏ.
Thấy vậy, Cổ Mạt Diễm không khỏi nhíu mày, cẩn thận nhìn Đường Tử Câm một cái.
Gia hỏa này trông phúc hậu vô hại, nhưng tâm kế lại lợi hại, biết rằng trực tiếp xuất hiện trước mặt hắn có thể sẽ khiến hắn không vui, liền đánh chủ ý lên người lão tổ tông, thật đúng là không thể coi thường nàng!
Đường Tử Câm cảm nhận được Cổ Mạt Diễm không thích mình, trong lòng vừa tủi thân vừa bất lực, sau khi ngồi vào bàn ăn, nàng trút hết sự bất lực trong lòng lên đồ ăn, nghiêm túc, chuyên chú tiêu diệt từng món mỹ vị.
Cổ Mạt Diễm thấy nàng ăn ngon lành như vậy, càng thêm tức giận.
Cái tiểu béo mặt này, bây giờ càng ngày càng có bản lĩnh!
Nàng cho rằng lấy lòng lão tổ tông, liền có thể bỏ qua hắn sao?
Nghĩ vậy, Cổ Mạt Diễm lại lần nữa vươn đũa, bắt đầu ngăn cản Đường Tử Câm thưởng thức mỹ thực.
Đường Tử Câm nhíu mày đẹp trừng mắt Cổ Mạt Diễm, Tiểu công gia càng ngày càng quá đáng, lần trước là gắp mất món nàng thích, lần này lại trực tiếp chặn đũa không cho nàng ăn.
Cổ Kiên ngồi phía trên cười tủm tỉm bảo Thải Cúc tự mình xới nửa chén cơm cho mình. Trước kia hắn sao lại không phát hiện, xem bọn trẻ tranh giành nhau, thế mà lại ngon miệng đến vậy.
“Kia, các ngươi sức lực dồi dào như vậy, buổi chiều xuống ruộng trồng dược liệu cho ta đi.”
✿ Fb.com/Damphuocmanh. ✿ Dịch giả Phước Mạnh