Đối với bức tranh Tiêu Diệp Dương vẽ cho mình, Đạo Hoa vốn rất cao hứng, nhưng trải qua Đổng Nguyên Dao và Tô Thơ Ngữ vừa nói như vậy, lại xem bức họa, thì sinh ra một chút không tự nhiên.
“Mãn Nhi, thu bức họa này lại cất đi.”
Vương Mãn Nhi sửng sốt: “Cô nương, nàng không phải rất thích bức họa này sao, sao lại không treo?”
Đạo Hoa trầm mặc một lát: “Cứ cất đi, nương thường xuyên đến đây, nếu nàng nhìn thấy, hỏi ta là ai vẽ, ta chẳng lẽ còn phải bịa lời nói dối lừa nàng sao?”
Vương Mãn Nhi nghĩ nghĩ, nói: “Hay là, treo ở thư phòng đi?”
Đạo Hoa lắc đầu: “Thẩm phu tử ngẫu nhiên sẽ đến thư phòng của ta ngồi chơi, để nàng thấy cũng không hay, cứ cất đi, khi nào ta muốn xem thì lại lấy ra là được.”
Vương Mãn Nhi gật đầu, có chút không nỡ thu bức họa lại.
Tiểu vương gia vẽ cô nương rất đẹp, nàng nhìn, cũng nhịn không được trong lòng sinh vui mừng, đáng tiếc, không thể treo.
Cùng lúc đó, trong sương phòng.
Đổng Nguyên Dao và Tô Thơ Ngữ vẫn đang nói chuyện về bức họa.
“Tô tỷ tỷ, nàng nói xem, tiểu vương gia này đối với Di Nhất có phải là quá tốt rồi không?”
Tô Thơ Ngữ trầm mặc một lát, cân nhắc nói: “Ta nghe ca ca ta nói qua, tiểu vương gia đối đãi Di Nhất, vẫn luôn tốt hơn so với những người khác.”
Đổng Nguyên Dao: “Cái này ta cũng biết, trước kia, tiểu vương gia thích cùng Di Nhất đùa giỡn, ta cũng không cảm thấy có gì, chính ta cũng thích chơi với Di Nhất. Thế nhưng, mấy lần gần đây, ta cảm giác ánh mắt tiểu vương gia nhìn Di Nhất đã thay đổi, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không giống.”
Tô Thơ Ngữ: “. Có thể nào là nàng cảm giác sai rồi không? Ta thấy Di Nhất vẫn y như trước kia mà.”
Đổng Nguyên Dao thở dài: “Di Nhất ở phương diện nào đó, giống hệt tứ ca nàng, thần kinh đại điều thật sự, nàng lại là người trong cuộc, tự nhiên không cảm giác được.”
Tô Thơ Ngữ nghĩ nghĩ: “Ta thấy nàng vẫn là đừng nghĩ nhiều, có một số việc người ngoài không thể can thiệp, nàng tuy là hảo tâm, nhưng lại có khả năng sẽ làm hỏng việc.”
“Giống như hôm nay những lời nàng nói, đều có chút quá đáng, cũng may Di Nhất lòng dạ rộng rãi, nếu là người khác e rằng đã sớm xấu hổ bực bội mà trở mặt với nàng rồi.”
Đổng Nguyên Dao: “Người khác thì ta còn không nói đâu.”
Tô Thơ Ngữ cười cười: “Được rồi, đừng lo lắng vớ vẩn, Di Nhất và tiểu vương gia cũng chỉ ngày lễ ngày tết hoặc khi tụ hội mới gặp một lần, hơn nữa xung quanh còn có nhiều người như vậy, cho dù có nảy sinh tình cảm gì, cũng là hữu hạn.”
Đổng Nguyên Dao gật gật đầu: “Chỉ mong là vậy.”
Sáng sớm hôm sau, Đạo Hoa liền dẫn theo Đổng Nguyên Dao và Tô Thơ Ngữ ra cửa, ba người thẳng tiến đến cửa hàng lưu ly.
Đổng Nguyên Dao chạy nhanh nhất: “Tổ mẫu ta rất thích lưu ly, lần này ta phải chọn lựa mấy bộ thật kỹ mang về.”
Tô Thơ Ngữ cũng đi theo nói: “Ta cũng phải chọn nhiều một chút, các thúc bá trong nhà đều thích dùng bộ rượu lưu ly để thưởng thức rượu nho.”
Đạo Hoa cười nói: “Vậy ta cũng chỉ có thể liều mình bồi quân tử.”
Khi ba người đến, cửa hàng lưu ly đã đông nghịt người.
Đạo Hoa cảm thán một câu: “Tiêu Diệp Dương sắp kiếm bộn tiền rồi!”
Đổng Nguyên Dao và Tô Thơ Ngữ tức khắc cười: “Đúng vậy, nhìn mà chúng ta đều đỏ mắt, đi thôi, chúng ta mau vào chọn lựa đi, đừng đến lúc đó, đồ tốt đều bị chọn hết rồi.”
Trong cửa hàng, từng chiếc tủ kính bày biện chỉnh tề, trên quầy, bàn lưu ly, chén lưu ly, bình lưu ly, chum lưu ly, vật trang trí lưu ly cùng các kiểu đồ vật khác cái gì cũng có.
Ba người Đạo Hoa ghé sát từng quầy một để xem.
Đang xem đến vui vẻ, quản sự cửa hàng cười đi tới: “Ba vị cô nương, hôm nay tiểu điếm ngày đầu tiên khai trương, có hoạt động rút thăm trúng thưởng, các nàng vừa hay là khách hàng thứ 98, 99, một trăm, nếu nguyện ý, mời theo ta lên lầu hai rút thăm trúng thưởng.”
Ba người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai, giờ phút này, trên lầu hai cũng có không ít người, còn có thể nghe thấy tiếng ồn ào lớn.
Ba người đều nóng lòng muốn thử, Đổng Nguyên Dao nói thẳng: “Quản sự ngài đi trước dẫn đường đi.”
Quản sự cười gật gật đầu, sau đó liền dẫn ba người lên lầu hai.
Đến lầu hai, quản sự trực tiếp dẫn ba người vào một trong những ghế lô ở phía trước nhất ngồi xuống.
Đổng Nguyên Dao thấy quản sự dẫn bọn họ đến rồi rời đi, có chút sốt ruột: “Không phải muốn rút thăm trúng thưởng sao?”
Đạo Hoa kéo nàng lại, chỉ vào các ghế lô khác nói: “Chắc phải đợi các ghế lô khác ngồi đầy mới bắt đầu.”
Đổng Nguyên Dao lập tức nhìn về phía các ghế lô khác, không lâu sau liền kéo Đạo Hoa kêu lên: “Di Nhất, nàng mau xem, cha nàng cũng tới kìa.”
Đạo Hoa dừng một chút, sau đó vội vàng nhìn theo ngón tay Đổng Nguyên Dao, quả nhiên thấy cha tiện nghi và Tiêu sư gia đang ngồi ở ghế lô đối diện, ngay sau đó nhìn quanh các ghế lô có người ngồi khác: “Quan viên phủ Ninh Môn cũng đến không ít.”
Đổng Nguyên Dao: “Những người có thể ngồi vào ghế lô này, đều không phải người bình thường phải không?”
Đạo Hoa: “Có thể vào cửa hàng lưu ly, thì không có người thường.”
Một món đồ lưu ly cần không ít bạc, bách tính bình thường căn bản không mua nổi.
Theo số người lên lầu hai dần dần tăng lên, có người nhịn không được lên tiếng hỏi: “Quản sự, khi nào thì bắt đầu vậy?”
Quản sự cười nói: “Các ghế lô ngồi đủ, liền bắt đầu.”
“Quản sự, ngài có thể nói cho chúng ta biết, đều có những phần thưởng nào không?”
Quản sự cười cười, nói một cách lấp lửng: “Hôm nay có giải thưởng lớn, ta thấy ai cũng đỏ mắt không thôi, chỉ xem chư vị có vận khí đó để nhận được hay không.”
Lập tức liền có người hỏi: “Giải thưởng lớn là gì vậy?”
Quản sự cười nói: “Rút trúng tự nhiên sẽ hiểu.”
Không bao lâu, các ghế lô liền ngồi đầy.
Quản sự từ tay tiểu nhị tiếp nhận ống gỗ rút thăm trúng thưởng, trong ống gỗ cắm rất nhiều thẻ gỗ, phần thưởng liền viết trên thẻ gỗ.
“Trước khi rút thăm trúng thưởng ta muốn nói một chút, hôm nay có ba giải thưởng lớn, giải nhất, mười bộ đồ lưu ly; giải nhì, năm bộ; giải ba, ba bộ.”
Lời vừa dứt, những người trong ghế lô và những người đến vây xem đều sôi trào.
Trong ghế lô, Đổng Nguyên Dao cũng kích động đứng lên, nói với Đạo Hoa và Tô Thơ Ngữ: “Lần trước đồ tặng chúng ta một cái cũng không lấy được, lần này, tổng sẽ không lại không có phần của chúng ta chứ?”
Nói xong, liền xoa tay hầm hè.
“Lần này, ba người chúng ta phải cố gắng một chút, không cầu mỗi người đoạt giải, nhưng ít ra phải có một người trúng, cho dù là giải ba, chúng ta cũng có thể mỗi người chia một bộ.”
Đạo Hoa cười cười không nói gì, trong lòng có một loại dự cảm, cảm thấy ba giải thưởng hàng đầu kia, hẳn là chính là vì ba người các nàng chuẩn bị.
Quản sự cầm ống gỗ rút thăm trúng thưởng nhìn quanh bốn phía, bước nhanh đi về phía Nhan Trí Cao.
Nhan Trí Cao cười một chút, không chần chừ, trực tiếp rút thăm.
“Được một bộ lọ thuốc hít lưu ly mười hai cầm tinh.”
Sau khi quản sự báo phần thưởng, lập tức có tiểu nhị mang hộp gỗ tử đàn đựng mười hai chiếc lọ thuốc hít lưu ly tinh xảo nhỏ nhắn lên, đưa tới trước mặt Nhan Trí Cao.
Là phủ trưởng một phủ, chợt rút trúng thưởng phẩm, Nhan Trí Cao cũng cao hứng vạn phần, dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, cười ha hả tiếp nhận hộp tử đàn, gật đầu với các đồng liêu chúc mừng, sau đó chọn chiếc lọ thuốc hít có vẽ cầm tinh của Tiêu sư gia đưa cho Tiêu sư gia.
“Mấy năm nay đa tạ sư gia đã tương trợ.”
Tiêu sư gia không từ chối, cười tiếp nhận: “Cũng để ti chức được hưởng chút không khí vui mừng của đại nhân.”
Sau đó, quản sự đi về phía các ghế lô khác.
Trừ Nhan Trí Cao mở màn hồng, sau đó vận khí của các ghế lô khác liền không được tốt lắm, liên tiếp mấy người, cái gì cũng chưa rút trúng, phía sau cho dù có rút trúng, cũng chỉ là ly lưu ly, chén lưu ly gì đó bình thường.
Rất nhanh, liền đến lượt ba người Đạo Hoa.
Quản sự cười lắc lắc ống gỗ, đưa ống gỗ về phía Đạo Hoa: “Cô nương, mời.”
Đạo Hoa liếc nhìn quản sự một cái, bình tĩnh vươn tay, giống như lần trước rút thăm giấy, tay nàng vừa chạm vào ống gỗ, một chiếc thẻ gỗ liền xoay qua đầu ngón tay nàng.
Tốc độ rất nhanh, nếu không phải nàng vẫn luôn chú ý, nói không chừng còn không thể phát hiện.
Chưa nói gì, Đạo Hoa trực tiếp rút chiếc thẻ gỗ kia.
Sau đó là Tô Thơ Ngữ, cuối cùng là Đổng Nguyên Dao.
Sau khi Đạo Hoa và Tô Thơ Ngữ rút được thẻ gỗ, cũng chưa nói gì, chỉ có Đổng Nguyên Dao, nhìn thấy trên thẻ gỗ trong tay viết ba chữ giải nhì, tức khắc cao hứng phải kêu lên.
“Ta chính là giải nhì!”
“Ha ha ha, vận khí của ta tốt hơn các nàng phải không, yên tâm, ta được năm bộ lưu ly, sẽ chia cho các nàng một bộ.”
Đạo Hoa liếc nhìn Đổng Nguyên Dao, thấy bộ dáng đắc ý cười lớn, nhịn không được nói: “Ta chính là giải nhất, không cần nàng chia.”
Tô Thơ Ngữ nói tiếp: “Ta chính là giải ba, cũng không cần nàng chia.”
Tiếng cười của Đổng Nguyên Dao dừng lại, nhưng tiếng hít khí của những người khác lại vang lên.
“Ghế lô kia ngồi là người nào vậy, sao lại có vận khí tốt như thế?”
“Hình như là ba vị cô nương, cũng không biết là tiểu thư phủ nào?”
“Trời ơi, mười tám bộ lưu ly đó, cái này phải tốn bao nhiêu bạc chứ?”
Khi tiểu nhị lần lượt mang phần thưởng lên đài, sự sôi trào càng lên đến cực điểm.
Ngay cả Nhan Trí Cao, cũng nhịn không được hít khí, nói với Tiêu sư gia: “Tiểu vương gia thật là hào phóng.”
Nhìn những món đồ lưu ly trên đài, Đạo Hoa lập tức cong môi cười.
Đổng Nguyên Dao cũng cao hứng kêu lên: “Năm bộ kia của ta, đều là thứ ta thích.”
Tô Thơ Ngữ cũng vẻ mặt hài lòng, ba bộ nàng nhận được kia cũng là thứ nàng thích.
(Hết chương này)
✽ Zalo: 0704730588 ✽ Phước Mạnh dịch