Virtus's Reader
Hàn môn đích nữ hữu không gian

Chương 419: CHƯƠNG 418: ĐƯỢC MÙA (ĐẠI CHƯƠNG HỢP NHẤT HAI CHƯƠNG)

Truyện được làm bởi Phước Mạnh

Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588

--------------------------

Nhìn Nhan Văn Đào và Nhan Văn Khải đang ăn ngấu nghiến, Đạo Hoa lặng lẽ múc cho hai người một chén canh: “Cứ từ từ ăn, đừng vội.”

Nhan Văn Khải vẫn giữ nguyên tốc độ bào cơm gắp thức ăn, phồng má nói: “Đại muội muội, nàng có biết chúng ta đã bao lâu rồi không được ăn một bữa cơm tử tế không?”

Không đợi Đạo Hoa đáp lời, Nhan Văn Khải liền vẻ mặt chua xót tiếp tục nói: “Từ ngày đó chúng ta bị đánh ngất ném vào núi sâu rừng già, chúng ta liền không còn được ăn một bữa ăn chính khẩn nào nữa.”

Đạo Hoa hỏi: “Vậy mấy ngày nay các ngươi ăn cái gì?”

Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào đều dừng tay gắp thức ăn một chút, sắc mặt hai người có chút cổ quái, cúi đầu bào cơm không nói gì.

Đạo Hoa còn muốn hỏi, liền thấy Tiêu Diệp Dương kéo ống tay áo của nàng.

Đạo Hoa nhìn sang, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu.

Tiêu Diệp Dương ngoắc ngón tay, ý bảo Đạo Hoa tới gần một chút.

Đạo Hoa nghiêng tai qua, Tiêu Diệp Dương liền thấp giọng nói: “Trong núi sâu rừng già, không có gậy đánh lửa, nàng nói có thể ăn cái gì?”

Đạo Hoa tức khắc trừng lớn hai mắt, một hồi lâu sau, mới tức giận nói: “Quá ức hiếp người, sao lại có thể như vậy? Ăn đồ sống sẽ bị đau bụng.”

Lời còn chưa dứt, Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào đã chạy ra khỏi nhà. Chẳng mấy chốc, tiếng nôn mửa đã truyền đến từ trong sân.

Tiêu Diệp Dương mỉm cười nhìn Đạo Hoa: “Vừa rồi bọn họ làm nàng buồn nôn, giờ nàng lại khiến bọn họ nôn ra, coi như huề nhau.”

Đạo Hoa liếc trắng mắt Tiêu Diệp Dương, xem xét thức ăn trên bàn: “Khó trách tam ca, tứ ca một miếng thịt cũng không ăn.” Nói rồi, nàng vẻ mặt lo lắng: “Nàng nói xem, bọn họ về sau có bị bóng ma tâm lý không?”

Tiêu Diệp Dương cười cười: “Nàng chỉ cần không nhắc mãi trước mặt bọn họ, qua một thời gian nữa hẳn là sẽ ổn thôi. Trong quân doanh cũng không ít tướng sĩ từng ăn đồ sống.”

Đạo Hoa trầm mặc một chút, gọi Vương Mãn Nhi: “Đi phòng ấm hái mấy quả cà chua lại đây.”

Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào nôn xong trở về, khẩu vị rõ ràng giảm đi rất nhiều, ăn hai miếng liền không ăn nữa.

Lúc này, Vương Mãn Nhi mang cà chua đã rửa sạch tới.

Đạo Hoa cười tủm tỉm đẩy cà chua đến trước mặt hai ca ca: “Tam ca, tứ ca, mau nếm thử.”

Nhan Văn Khải cầm lấy một quả cà chua: “Ăn trực tiếp sao?”

Đạo Hoa gật đầu: “Đúng vậy.” Nói xong, nàng cũng cầm một quả, trực tiếp cắn một miếng.

Thấy Đạo Hoa ăn, Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào mới bắt đầu ăn. Hai người ăn một miếng, cảm thấy không tồi, liền tăng tốc độ ăn cơm.

Đạo Hoa thấy Tiêu Diệp Dương ngồi bất động, đưa cho hắn một quả.

Tiêu Diệp Dương cười tiếp nhận, nếm một miếng, gật đầu: “Không ngờ quả hồng này thật sự có thể ăn được. Trước kia chỉ dùng để ngắm thật là lãng phí. Đúng rồi, đây là loại trái cây gì?”

Đạo Hoa: “Vừa là trái cây cũng là rau dưa. Tối nay ta sẽ làm cà chua xào trứng gà cho các ngươi ăn.”

Tiêu Diệp Dương: “Được thôi, nếu ngon thì đưa về cho Hoàng bá phụ một ít.”

Đạo Hoa trầm mặc một chút: “Cà chua năm nay ta hái trồng trong phòng ấm là để lưu giống. Nếu ngươi muốn đưa, nhiều nhất ta chỉ cho ngươi hai sọt.”

Tiêu Diệp Dương nghĩ nghĩ: “Cho một xe đi. Sang năm nàng trồng cà chua chắc chắn là để bán, nếu Hoàng bá phụ thích, đảm bảo cà chua của nàng sẽ bán chạy.”

Đạo Hoa hai mắt sáng ngời: “Phải rồi, có sự tuyên truyền nào sánh bằng Hoàng thượng thích đâu. Được, vậy cho ngươi một xe. Ta ở đây còn có rất nhiều cách làm về cà chua, lát nữa ta viết cho ngươi, đảm bảo Hoàng thượng thích.”

“Đồ vật Hoàng thượng thích ăn, chắc chắn rất dễ để mở rộng ra ngoài.”

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Đạo Hoa, Tiêu Diệp Dương khẽ cười.

Chẳng mấy chốc, mấy quả cà chua Vương Mãn Nhi hái đã được ăn sạch.

Nhan Văn Khải mắt trông mong nhìn Đạo Hoa: “Đại muội muội, ta còn muốn ăn.”

Đạo Hoa trực tiếp từ chối: “Ngày mai lại ăn, tất cả mọi thứ ăn nhiều một lần đều không tốt.”

Nhan Văn Khải cũng không tiếp tục dây dưa, mà hỏi: “Những tên trộm kim tặc kia đâu? Đi rồi sao?”

Tiêu Diệp Dương liếc mắt nhìn Nhan Văn Khải: “Xem ra ngươi vẫn chưa nhận đủ giáo huấn nhỉ.”

Sắc mặt Nhan Văn Khải cứng đờ.

Nhan Văn Đào hỏi: “Bọn họ là quan viên triều đình sao?”

Đạo Hoa gật đầu: “Ừm.”

Nhan Văn Khải lập tức ai oán nhìn sang: “Vậy Đại muội muội nàng vì sao lại nói bọn họ là người xấu? Khiến bọn ta bị chỉnh thảm như vậy.”

Đạo Hoa ngượng ngùng cười, chỉ vào Tiêu Diệp Dương nói: “Là hắn dẫn sai đường.”

Tiêu Diệp Dương liếc nhìn Đạo Hoa, không nói gì.

Nhan Văn Đào ngưng trọng nhìn về phía Tiêu Diệp Dương: “Những người đó đang tìm mỏ vàng, không có chuyện gì chứ?”

Tiêu Diệp Dương lắc đầu nói: “Không có chuyện gì, bọn họ là phụng mệnh hành sự.”

Đạo Hoa tiếp lời: “Hiện giờ bọn họ hình như lại bị gọi về rồi, mỏ vàng vẫn chưa tìm được. Tiêu Diệp Dương nói, tìm được mỏ vàng là công lớn, tam ca, tứ ca, chúng ta phải nghĩ cách tìm được mỏ vàng.”

Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào hai mắt sáng ngời, đồng thời nhìn về phía Tiêu Diệp Dương.

Tiêu Diệp Dương cười nói: “Mỏ vàng chắc chắn là phải tìm, bất quá, ta phải chờ Hoàng bá phụ hồi âm, sau đó mới xem xét sau này phải làm thế nào.”

Hắn đối với chuyện mỏ vàng hiểu biết quá ít, hơn nữa, Tưởng gia cũng đang tìm, nếu hắn thật sự phái đại lượng người ra ngoài tìm, rất có khả năng sẽ chạm mặt Tưởng gia. Hắn hiện tại còn không biết ý tứ của Hoàng bá phụ, phải chờ có mệnh lệnh.

Đạo Hoa: “Vậy được rồi, ngươi có tin tức thì nói cho ta biết. Ta ra ngoài đã khá nhiều ngày rồi, cần phải trở về.”

Tiêu Diệp Dương nhìn Đạo Hoa, trong lòng có chút tiếc nuối, mới ở cùng nàng hai ngày đã phải đi rồi.

Vốn dĩ Đạo Hoa chuẩn bị ngày hôm sau liền về Nhan phủ, ai ngờ, trưa hôm đó, Nhan Trí Cường mang theo Nhan lão thái thái tới, phía sau còn có Tiêu sư gia.

Tiêu Diệp Dương không muốn người Nhan gia biết mình ngầm còn có liên quan đến Đạo Hoa. Nhan Văn Khải và Nhan Văn Đào cũng không muốn người nhà biết trong khoảng thời gian này bọn họ không đi quân doanh. Ba người nhìn nhau một cái, nhanh chóng trốn ra từ cửa sau thôn trang.

“Tổ mẫu, tam thúc, Tiêu sư gia, các ngươi sao lại tới đây?”

Đạo Hoa đỡ Nhan lão thái thái ngồi xuống, lại nhanh chóng rót cho ba người mỗi người một ly trà.

Nhan Trí Cường hơi kích động nói: “Trong khoảng thời gian này, củ mài trong đất không phải có thể thu hoạch sao? Mấy ngày trước ta cho tá điền thu hoạch vài mẫu, phát hiện mẫu sản cao tới mười mấy thạch, sản lượng vô cùng khả quan.”

“Ta lập tức đem tin tức này nói cho đại ca, đại ca nghe xong vô cùng kích động, cùng Tiêu sư gia thương lượng một lát, quyết định muốn cho quan viên Ninh Môn phủ đều tới tự mình xem xét.”

Tiêu sư gia cười tiếp lời: “Trong hạt Ninh Môn phủ có đại lượng đất cát, phần lớn đều bỏ hoang, không trồng thật sự lãng phí. Ý của đại nhân là muốn mở rộng trồng củ mài.”

Nói rồi, nhìn thoáng qua Nhan Trí Cường.

“Tam lão gia nói củ mài ở thôn trang của đại cô nương mọc tốt hơn, cho nên, liền kiến nghị đại nhân tới bên này. Hôm nay ta chính là đi trước một bước tới xem xét.”

Đạo Hoa gật đầu, trầm mặc một lát nói: “Tiêu sư gia, củ mài sản lượng cao thì cao, nhưng lại không giống Đạo Tử (lúa), lúa mạch dễ bảo quản như vậy. Cho nên, sau khi thu hoạch, trừ bỏ nhà mình ăn, phải mau chóng bán đi.”

“Phụ thân nếu muốn mở rộng củ mài, phải giải quyết vấn đề này, bằng không, dân chúng cực khổ trồng đồ vật nếu là bị ứ đọng trong tay, chính là sẽ xảy ra chuyện.”

Tiêu sư gia nghiêm sắc mặt, ghi nhớ vấn đề này trong lòng, chuẩn bị về nói cho Nhan Trí Cao, sau đó lại cười nói: “Khi ở Hưng Châu, nhờ việc tiêu thụ dưa hấu và quả nho, nha môn cùng các thương nhân các nơi đều từng có tiếp xúc. Chỉ cần củ mài chúng ta trồng ra phẩm chất đủ tốt, ta cảm thấy vấn đề này hẳn là không khó giải quyết.”

Đạo Hoa gật đầu, lại nói: “Còn có, đất cát độ phì không cao, củ mài không thể trồng liên tiếp. Điểm này, cũng phải nói rõ ràng trước.”

Tiêu sư gia lại lần nữa gật đầu: “Đại cô nương, còn có vấn đề gì cần chú ý không?”

Đạo Hoa trầm ngâm một chút: “Ta cũng là lần đầu tiên trồng, chỉ nghĩ được bấy nhiêu. Các vấn đề khác e là phải đợi trồng qua rồi mới biết được.”

Tiêu sư gia cười cười: “Lúc trước mở rộng gieo trồng dưa hấu và quả nho, đại nhân cũng là từ từ tính toán. Lần này kêu quan viên Ninh Môn phủ tới quan sát, cũng không muốn cho toàn bộ hạt nội đều trồng, chỉ là để bọn họ biết việc này. Sang năm hẳn là chỉ có Sa huyện mới có thể khuyến khích gieo trồng.”

Đạo Hoa cười nói: “Cho dù huyện khác muốn gieo trồng, cũng phải xem thổ nhưỡng có thích hợp hay không, hơn nữa, giống củ mài cũng không nhiều.”

Tiêu sư gia cười gật đầu: “Quả thật như thế, thời trẻ ta cũng từng đi qua một vài nơi, cũng gặp qua người khác gieo trồng củ mài, nhưng sản lượng đều không cao lắm.”

Đạo Hoa rũ mắt, củ mài của Nhan gia sở dĩ cao sản, đó là bởi vì thân củ gieo trồng đều là xuất từ không gian.

Ngay sau đó, Đạo Hoa giả vờ thở dài nói: “Xem ra năm nay ta là kiếm không thành tiền rồi. Để duy trì công việc của phụ thân, không tránh khỏi phải đem mấy ngàn mẫu củ mài đã trồng đều quyên cho hắn làm hạt giống.”

Tiêu sư gia vội vàng cười nói: “Kia nhưng không được, phủ nha tuy không giàu có, nhưng cũng không thể lấy không đồ vật. Chỉ là đại cô nương có lẽ thật sự muốn kiếm ít hơn một chút.”

Đạo Hoa sang sảng cười: “Kiếm ít thì kiếm ít, chỉ cần không để ta lỗ vốn là được.”

Tiêu sư gia cười nâng chung trà lên, nhìn thật sâu Đạo Hoa.

Đại nhân thật là sinh được một nữ nhi tốt, thử hỏi nhà ai cô nương nhỏ tuổi như vậy đã có thể vì phụ mẫu giải ưu, vì gia tộc hưng thịnh góp một viên gạch?

Nhan lão thái thái thấy hai người nói xong, cười nói: “Nha đầu, cha con nếu muốn dẫn người tới tham quan, nơi này của con e là phải dùng để tiếp đãi mọi người một chút.”

Đạo Hoa gật đầu: “Không thành vấn đề nha, bất quá bên này đồ vật có chút thiếu, phải cho người đi mua sắm một ít ly tách dụng cụ gì đó.”

Nhan lão thái thái cười nói: “Cái này con không cần nhọc lòng, nương con đều chuẩn bị sẵn rồi, lát nữa sẽ cho người dọn từ trên thuyền xuống.”

Tiêu sư gia đứng lên: “Ta bây giờ liền xuống ruộng xem một chút.”

Nhan lão thái thái nhìn về phía Nhan Trí Cường, Nhan Trí Cường lập tức dẫn Tiêu sư gia đi ra ngoài.

“Đi, đi lên núi nhìn xem lão tỷ tỷ và sư phụ con.”

Ngày hôm sau Nhan lão thái thái tới, thôn Đào Hoa liền bắt đầu náo nhiệt, lần lượt có người tới, vây quanh đồng ruộng củ mài Đạo Hoa trồng mà đi lại, khiến tá điền cho rằng muốn có trộm cướp, mỗi ngày tuần tra canh chừng cẩn mật.

Ngày thứ năm, Nhan Trí Cao mênh mông cuồn cuộn dẫn theo một đám người đi tới thôn Đào Hoa.

Có quan viên, có các lão giả đức cao vọng trọng trong hạt nội, cũng có không ít nông dân lão luyện, cùng với một số dân chúng cũng đi theo phía sau vây xem.

Ngoài ra, các thương nhân tin tức linh thông từ các phủ Trung Châu cũng tới không ít.

Thương nhân trục lợi, việc tiêu thụ dưa hấu và quả nho ở Hưng Châu đã giúp không ít người kiếm được bạc. Hiện giờ vừa nghe Nhan tri phủ lại muốn mở rộng đồ vật mới, thì làm sao cũng phải tới xem một chút.

Nhan Trí Cao biết, không cho người tận mắt nhìn thấy mẫu sản củ mài, tùy ý hắn nói hoa mỹ đến đâu, người khác cũng sẽ không tin tưởng: “Tam đệ, dẫn người đào đi, lát nữa ta cùng Phạm đồng tri tự mình tới cân đo mẫu sản có bao nhiêu.”

Nhan Trí Cường gật đầu, tìm mười mấy tá điền xuất sắc trong việc nhà nông bắt đầu đào củ mài.

“Mọi người đều cẩn thận đào, ngàn vạn đừng đào hỏng, đào hỏng thì không dễ bảo quản.”

Nhìn những củ mài đào ra đều có ba bốn ngón tay rộng, lại dài lại thô, mọi người đều trong lòng nóng bỏng.

Chẳng mấy chốc, một mẫu củ mài đã được đào xong.

Nhan Trí Cao tiếp đón quan viên bên cạnh tới cân đo.

“Tính ra chưa? Mẫu sản cao bao nhiêu?”

Một giọng nói kích động vang lên: “Bẩm đại nhân, có mười lăm thạch!”

Nghe thấy con số này, mọi người đều sôi trào.

Nhan Trí Cao thấy cảm xúc mọi người tăng vọt, giơ tay ý bảo mọi người an tĩnh: “Củ mài nhà ta là bởi vì chăm sóc tốt, người khác trồng chưa chắc có sản lượng này.”

Phạm đồng tri cười nói: “Cho dù thiếu một ít, chỉ thu hoạch mười thạch, kia cũng là cao sản.”

Phải biết, giá trị của củ mài có thể đắt hơn lương thực bình thường nhiều.

Nhan Trí Cao cười cười: “Sản lượng củ mài này mọi người đều thấy được, nhưng hương vị thế nào còn chưa biết. Vậy thì, trưa hôm nay ta mời mọi người ăn canh củ mài, nếm thử hương vị này.”

Phạm đồng tri lập tức cười nói: “Vậy chúng ta có khẩu phúc rồi.”

Ăn qua canh củ mài, lập tức liền có thương nhân tỏ vẻ năm sau nguyện ý thu mua củ mài. Đồng thời, rất nhiều quan viên cũng sôi nổi tỏ vẻ muốn ở hạt nội của mình trồng củ mài.

Nhan Trí Cao tươi cười đầy mặt lắng nghe, cũng không lập tức đáp lại.

Chờ mọi người hưởng qua canh củ mài, Nhan Trí Cao lại dẫn mọi người đi lại vài vòng trong ruộng, sau đó liền về phủ thành.

Ngày hôm sau, phủ nha tuyên bố thông cáo, chỉ có người dân có hộ khẩu Sa huyện mới có thể đến nha môn lĩnh giống củ mài.

Trong lúc nhất thời, những bách tính đã di cư khỏi Sa huyện lại đều bắt đầu quay về di cư. Đồng thời, một số lưu dân không có hộ khẩu, cũng đều tranh nhau đăng ký hộ khẩu tại Sa huyện.

Nhìn Nhan Trí Cao với nụ cười không ngớt, Tiêu sư gia cười nói: “Lần này hẳn là có thể hoàn toàn giải quyết vấn đề lưu dân.”

Nhan Trí Cao cười lắc đầu: “Hoàn toàn giải quyết không dễ dàng như vậy, bất quá giải quyết đại bộ phận thì có thể. Tiêu sư gia, ngày mai ngươi tự mình đi Sa huyện, giám sát huyện lệnh Sa huyện xác minh vấn đề lưu dân đăng ký hộ khẩu.”

“Lợi nhuận của củ mài mọi người đều thấy được, mặc dù hai ba năm mới trồng một lần, thu nhập cũng là khả quan. Những thế gia phú hộ kia không chừng đều đang đổ xô về phía đó, chúng ta nhưng phải quản lý tốt.”

“Cung cấp giống củ mài cho Sa huyện là để giúp đỡ bách tính và lưu dân, nhưng đừng cuối cùng lại làm lợi cho những thế gia phú hộ kia.”

Tiêu sư gia gật đầu: “Đại nhân yên tâm, ti chức nhất định không làm nhục sứ mệnh.”

Nhan Trí Cao trầm ngâm một lát, lại nói: “Lần này đem Văn Tu cũng mang theo, nói gì thì hiện tại cũng là cử nhân, cũng nên cho hắn nhiều hiểu rõ những khó khăn của dân sinh.” Nói rồi, cười nhìn Tiêu sư gia.

“Đến lúc đó còn xin sư gia chỉ điểm thêm cho khuyển tử.”

Tiêu sư gia lập tức nói: “Đại nhân nghiêm trọng rồi, đại công tử và đại cô nương đều là nhân trung long phượng, mặc dù không có người ngoài chỉ điểm, cũng có thể nhìn thấu bản chất của mọi việc.”

Thấy Tiêu sư gia nhắc tới hai nhi nữ, Nhan Trí Cao trên mặt lộ ra một chút vẻ mặt tự đắc, bất quá ngoài miệng vẫn khiêm tốn đáp: “Trẻ nhỏ không cấm khen, vẫn phải sư gia tốn nhiều tâm sức.”

Tiêu sư gia cười đồng ý.

Đào Hoa Am.

“Hoàng thượng nói thế nào?”

Nhìn Tiêu Diệp Dương cầm tin hàm mà im lặng, Đạo Hoa nhịn không được hỏi.

Tiêu Diệp Dương thu hồi tin hàm, cười nói: “Hoàng bá phụ bảo ta ngầm tìm kiếm mỏ vàng, không thể gây ra động tĩnh. Cũng nói, nếu nàng giúp tìm được mỏ vàng, liền hứa cho nàng một chức vị huyện chúa.”

“Thật sao?!”

Đạo Hoa kích động đến đứng lên.

Nhìn nàng vui sướng cao hứng như vậy, Cổ bà bà và Cổ Kiên khẽ nhìn nhau, trong mắt đều mang theo ý cười.

Đạo Hoa thành huyện chúa, vậy xứng với Dương Nhi cũng không còn là vấn đề quá lớn.

Tiêu Diệp Dương cười nhìn Đạo Hoa, trong lòng lại đang suy tư điều khác.

Hoàng bá phụ biết Tưởng gia đang tìm kiếm mỏ vàng, lại mặc kệ không quan tâm, cũng bảo hắn không cần để ý tới, đây là có ý gì?

Tưởng gia làm ngoại thích trong tay nắm giữ quyền thế quả thật quá lớn, Hoàng bá phụ đối với Tưởng gia kiêng kị, kỳ thật hắn nhận ra từ khi còn nhỏ.

Nghĩ đến kết cục của ngoại thích trong lịch sử, Tiêu Diệp Dương trong lòng nhảy lên.

Có một ngày, Hoàng bá phụ cũng sẽ ra tay với Tưởng gia sao?

Hai chương cùng ở bên nhau ha!

Hết chương này

↬ Zalo: 0704730588 . ↫ Truyện dịch Phước Mạnh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!