Trần lão thái thái nhìn Đạo Hoa. Con dâu tuy nói lời khó nghe, nhưng Nhan gia đại cô nương này công khai khiến chủ nhà mất mặt, cũng là người xảo quyệt. Nghĩ nghĩ, lão thái thái liền cười nói:
“Nhan đại cô nương mau đừng nóng giận. Nhà ta vừa tới Ninh Môn phủ, rất nhiều việc còn chưa sắp xếp lại. Chuyện thiệp mời này là lão bà tử ta quản, người ta mà, vừa có tuổi là đã vô dụng rồi, luôn vứt lung tung. Thiệp nhà ngươi là viết xong trước nhất, chỉ là bị lão bà tử ta quên mất, thật xin lỗi nha.”
Nghe được lời này, Lý phu nhân cùng Đổng phu nhân và mấy người khác đều biến sắc.
Trưởng bối xin lỗi tiểu bối, mặc kệ vì nguyên nhân gì, đều là tiểu bối sai. Việc này mà bị truyền ra ngoài, Đạo Hoa thế nào cũng phải mang tiếng bất kính người già.
Ngay lúc Lý phu nhân sốt ruột nghĩ cách hòa giải thì Đạo Hoa lại mở miệng.
Chỉ thấy Đạo Hoa cười tủm tỉm nói: “Lão thái thái quá lời rồi. Ta vừa rồi cũng chỉ là theo lời Trần phu nhân nói mà giải thích một chút nguyên nhân đến trễ, ngài liền xin lỗi ta, không biết còn tưởng ta kiêu căng ngạo mạn đến mức nào đâu.”
Ý ngoài lời là, Trần lão thái thái có chút cậy già khinh người.
“Kỳ thật nha, mặc dù nhà chúng ta ngày hôm qua buổi chiều mới nhận được thiệp, nhưng Trần đại nhân là Tuần Kiểm Sứ do Hoàng thượng đích thân phái, ngài lại là bà vú của Hoàng thượng, nhà ta sao dám bất kính?”
Ý ngoài lời là, Trần gia có chút cậy quyền ức hiếp người.
“Nói thật với ngài, hôm nay trời chưa sáng nhà ta đã dậy, chỉ sợ đến chậm. Ai ngờ, lúc sắp ra cửa thì tiểu vương gia tới. Tiểu vương gia đã tới, chúng ta tự nhiên không thể một mình rời đi. Cứ thế chờ đợi, liền chờ đến buổi trưa. Đến bây giờ chúng ta cũng không biết tiểu vương gia rốt cuộc làm gì mà trì hoãn lâu như vậy. Nếu không, ta phái người đi hỏi một chút?”
Tiêu Diệp Dương xin lỗi, trước tiên nhận lỗi để dằn mặt những kẻ có chỗ dựa là Hoàng thượng, tránh cho bọn họ nghĩ nhà mình dễ bắt nạt!
Nghe Đạo Hoa thẳng thắn, không quanh co nói, nụ cười trên mặt Trần lão thái thái càng ngày càng cứng đờ. Nàng là bà vú của Hoàng thượng, ở kinh thành, dù là các phu nhân quyền quý nhìn thấy nàng cũng phải nể mặt vài phần. Chuyện bị người khác chèn ép trước mặt mọi người như thế này, đã lâu lắm rồi nàng không trải qua.
Trần lão thái thái híp mắt nhìn về phía Đạo Hoa. Nha đầu này há mồm ngậm miệng đều nhắc đến tiểu vương gia, nàng ta dù có tức giận đến mấy cũng đành nuốt xuống. Nàng là bà vú của Hoàng thượng không sai, nhưng trước mặt hoàng gia, thì cũng chỉ là nô tài. Lão thái thái cười như không cười nói: “Cũng không phải chuyện quan trọng gì, đâu cần phải đi dò hỏi tiểu vương gia đâu.”
Đổng phu nhân đáy mắt mỉm cười liếc nhìn Đạo Hoa, sau đó cười hòa giải: “Ai nha, sao còn chưa khai tiệc vậy? Bụng ta đói lắm rồi.”
Trần phu nhân hoàn hồn, vội vàng cười nói: “Chỉ chờ các vị vào chỗ thôi.”
Đổng phu nhân kéo Lý phu nhân ngồi xuống, cười đối Trần lão thái thái nói: “Nói đến việc hôm nay đến trễ, cũng có một phần nguyên nhân là do chúng ta. Ta cùng Tô muội muội, Chu tỷ tỷ bọn họ đều ở tại Nhan gia. Lão thái thái nhất định biết, người đông thì việc nhiều, người này chậm trễ một chút, người kia chậm trễ thêm một chút thì chẳng phải là chậm sao?”
Trần lão thái thái cười gật gật đầu: “Đúng là như vậy.” Nói rồi nhanh chóng chuyển sang đề tài khác.
Đạo Hoa thấy các đại nhân ngồi xuống, cũng dẫn theo Nhan Di Hoan ba người, cùng Đổng Nguyên Dao, Tô Thơ Ngữ, Chu Tĩnh Uyển và mấy người khác ngồi xuống một bàn khác.
Ngồi xuống sau, Đổng Nguyên Dao dùng khuỷu tay chạm chạm Đạo Hoa: “Ngươi đó, đúng là dám nói.”
Đạo Hoa: “Ta nói chính là sự thật mà.” Trần gia này chẳng những có thế lực, còn bắt nạt người yếu. Nhà họ cùng Chu gia, Tô gia rõ ràng là cùng nhau tới, nhưng Trần phu nhân lại chỉ nhắm vào nương. Đối đãi với loại người này, nếu lần đầu tiên không dằn mặt họ xuống, ngày sau tiếp xúc, họ còn sẽ lấy ra làm cớ.
Nhan Di Hoan cùng Nhan Di Nhạc vẻ mặt sùng bái nhìn Đạo Hoa. Nhan Di Song tuy không rõ ràng như vậy, nhưng trong lòng đối với Đạo Hoa không phục đã tiêu tan đi ít nhiều.
Mấy năm nay, nàng vẫn luôn cảm thấy, nàng kém Đạo Hoa, cũng bất quá chỉ là một cái thân phận đích nữ. Cho nên, trong lòng vẫn luôn âm thầm so tài.
Nhưng hôm nay, đối mặt với Trần gia gây khó dễ, đại tỷ tỷ có gan trực tiếp phản kích, làm nàng ý thức được, sự khác biệt giữa các nàng không chỉ giới hạn ở sách vở trên lớp. Ít nhất, nàng không có gan lớn như đại tỷ tỷ.
Lúc này, Trần Gia Nhu đã đi tới, cười nói: “Nơi khác không còn chỗ, ta có thể cùng các muội muội ngồi chung một bàn không?”
Đạo Hoa đang nói chuyện với Đổng Nguyên Dao, Chu Tĩnh Uyển, ba người đều không phản ứng.
Còn Nhan Di Hoan ba người thì vẫn đang cúi đầu ăn cơm.
Tô Thơ Ngữ thấy vậy, không thể không cười nói: “Ngươi là chủ nhà, đương nhiên là có thể.”
Trần Gia Nhu dựa gần Tô Thơ Ngữ ngồi xuống.
Lúc này, Đạo Hoa ba người cũng dừng nói chuyện, nhìn về phía Trần Gia Nhu.
Trần Gia Nhu cười nói: “Nhà ta mới đến, có gì chiêu đãi không chu đáo, các muội muội cũng đừng để trong lòng.”
Tô Thơ Ngữ cười nhạt: “Trần cô nương nghiêm trọng rồi.”
Trần Gia Nhu nhìn nhìn Đạo Hoa đối diện, cười nói: “Ta vừa thấy các muội muội liền tâm sinh vui mừng, ngày sau chúng ta cần phải tụ tập nhiều hơn.”
“Đặc biệt là Nhan đại muội muội, ta ở kinh thành nhìn quen những cô nương nhã nhặn lịch sự ôn nhu, hôm nay chợt vừa thấy muội muội lanh lợi như vậy, thật là trước mắt sáng ngời.”
Nghe vậy, Đạo Hoa nhướng mày.
Thời đại này, cô nương lấy nhã nhặn lịch sự đoan trang làm chủ, lanh lợi nhưng không tính là lời ca ngợi gì. Trần cô nương này đây là muốn tìm lại thể diện cho tổ mẫu, mẫu thân nàng ta sao?
Đổng Nguyên Dao liếc nhìn Trần Gia Nhu, cười nói: “Trần cô nương, ngươi không thấy ta sao? Ta tự nhận mình mồm miệng không thua Đạo Hoa đâu.”
Chu Tĩnh Uyển: “Còn có ta, ta cùng Đạo Hoa cãi nhau, rất nhiều lần ta đều thắng nàng. Còn có Tô tỷ tỷ, Tô tỷ tỷ vừa mở miệng, Đạo Hoa cùng Nguyên Dao đều phải chịu thua, đúng không, Tô tỷ tỷ?”
Tô Thơ Ngữ cong môi cười: “Đó là bởi vì ta chiếm lý, cho nên, mới có thể trong lời nói áp chế các ngươi.”
Đổng Nguyên Dao nhìn nhìn Trần Gia Nhu, tiếp lời: “Đúng vậy, có lý mới có thể đi khắp thiên hạ, vô lý, dù là kêu đến hung hăng đến mấy, cũng bất quá chỉ là miệng hùm gan sứa, một chọc liền vỡ.”
Chu Tĩnh Uyển cười thẳng gật đầu: “Chẳng phải sao, cố tình có một số người còn coi người khác là kẻ ngốc, là người mù, cho rằng người ta không nhìn ra ai có lý ai vô lý đâu.”
Nghe được lời này, Đạo Hoa kinh ngạc liếc nhìn Chu Tĩnh Uyển, cho nàng một ánh mắt ‘ngươi giỏi nha’.
Chu Tĩnh Uyển khoe khoang nhướng mày.
Làm ơn, nàng cũng là lớn lên trong hậu viện phức tạp, ngôn ngữ sắc bén gì đó, tuy không giỏi lắm, nhưng dùng lời nói chèn ép người, vẫn là chuyện nhỏ.
Trần Gia Nhu cứng đờ kéo kéo khóe miệng, mấy người này đang ám chỉ nhà họ vô lễ sao? Nàng có chút ngượng ngùng cười nói: “Mấy muội muội quan hệ thật tốt.”
Đạo Hoa nhìn Trần Gia Nhu cười nói: “Đó là bởi vì mấy chúng ta nha, đều là người thẳng thắn, đương nhiên có thể nói chuyện hợp ý.”
Trần Gia Nhu cười cười, không nói thêm gì nữa, nàng sợ lại bị phản bác thẳng thừng.
Chuyện hậu viện, được ám vệ báo cho Lợi Hại Phúc. Phúc vừa nghe, lập tức nói cho Tiêu Diệp Dương.
Tiêu Diệp Dương biết sau, lại nói cho Nhan Văn Khải cùng Nhan Văn Đào.
Vì thế, Trần Gia Hữu thảm rồi.
Bởi vì là chủ nhà, vốn dĩ đã phải kính rượu các khách nhân. Uống hết một vòng sau, lại bị Nhan Văn Khải kéo đến bàn của bọn họ, dùng đủ mọi cách chuốc rượu hắn.
Mỗi lần Trần Gia Hữu muốn không uống, đều sẽ nhận được ánh mắt chú mục của Tiêu Diệp Dương, vì thế không thể không cố nén uống cạn.
Cuối cùng, nhìn thấy Trần Gia Hữu đã sắp say mèm, Nhan Văn Tu không muốn làm quá lên, lúc này mới ra mặt ngăn cản Nhan Văn Khải.
Chờ Trần Gia Hữu bị gia đinh đỡ đi xuống, Nhan Văn Khải mới hừ hừ nói: “Đại ca, huynh cản ta làm gì? Trần lão thái thái, Trần phu nhân các nàng ở hậu viện khi dễ nương cùng muội muội ta, ta chuốc rượu Trần công tử là hợp tình hợp lý.”
Nguyên tưởng rằng đại ca nhà mình sẽ trách mắng mình vài câu, ai ngờ, lại nghe huynh ấy nói: “Huynh cho dù muốn trút giận, cũng phải lén lút đi làm chứ, công khai ở tiệc rượu của người ta mà chuốc rượu, ta có lý cũng biến thành vô lý.”
Nhan Văn Khải kinh ngạc nhìn Nhan Văn Tu, không nghĩ tới huynh ấy sẽ nói lời này.
Nhan Văn Tu nhíu mày, không thèm để ý đến đứa đệ đệ ngốc nghếch này.
Trần gia coi thường nhà mình, hắn tự nhiên cũng không vui.
Trần Hồng nhìn con trai bị chuốc rượu đến say mèm, trong lòng rất là buồn bực, nhưng hắn lại không nói gì, bởi vì hắn nhìn ra, đây là ý của tiểu vương gia.
Chính bản thân hắn, cũng không ít lần bị các quan viên ở đây chuốc rượu.
Trên đường, Trần Hồng nghe xong chuyện hậu viện phát sinh, trong lòng thầm mắng phu nhân không biết làm việc.
Nhan gia không nể mặt như vậy, lại là do chính phu nhân mình một tay gây ra!
Hiện tại thì hay rồi, nhà họ mất mặt, hắn còn phải tìm cơ hội đi hàn gắn mối quan hệ giữa hai nhà, thật là phiền lòng.
☰ Dịch truyện Phước Mạnh miễn phí tại Zalo: 0704730588 ☰