Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao vừa nhảy xuống tường, liền nhìn thấy trong viện có một nam tử đang quỳ, trên người chỉ mặc độc chiếc áo lót màu trắng mỏng manh.
Thấy nam tử kia quay đầu nhìn về phía mình, hai người đồng thời ra hiệu im lặng.
Lúc này, từ con hẻm cách một bức tường truyền đến tiếng của quan binh tuần tra.
“Ta rõ ràng thấy hai nha hoàn kia chạy vào đây mà, sao lại không có ai?”
“Có khi nào chạy sang con hẻm khác không?”
“Không thể nào, ta sẽ không nhìn lầm.”
“Vậy có khi nào trèo vào trong viện không?”
Nghe được lời này, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao biến sắc.
Nhìn thoáng qua nam tử đang quỳ trên mặt đất đã quay đầu đi, không có ý định phản ứng lại các nàng, Đạo Hoa kéo Đổng Nguyên Dao, lôi nàng trốn vào nhĩ phòng bên cạnh.
Rất nhanh, trên đầu tường liền xuất hiện một quan binh tuần tra.
Quan binh tuần tra nhìn thấy một người đang quỳ trong viện, hắn sững sờ một lát, sau đó lớn tiếng hỏi: “Huynh đệ, ngươi có thấy hai nha hoàn nào không?”
Trong nhĩ phòng, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao đều nín thở, gắt gao nhìn chằm chằm nam tử kia, sợ hắn sẽ tố giác các nàng.
Chỉ thấy nam tử kia quay đầu nhìn về phía quan binh trên đầu tường, hắn lắc đầu, sau đó lại quay trở về.
Quan binh tuần tra vốn còn muốn nói gì đó, nhưng lúc này một trung niên nam tử bước vào sân.
Nhận ra trung niên nam tử là ông bầu gánh của gánh hát Song Hỉ, quan binh tuần tra không nói thêm gì, nhanh nhẹn nhảy xuống tường vây.
Ông bầu gánh nhìn thoáng qua đầu tường, nhíu mày đi đến trước mặt nam tử đang quỳ: “Sao lại thế này?”
Nam tử đang quỳ không nói một lời, hắn lắc đầu.
Ông bầu gánh thấy hắn như vậy, lập tức nổi giận: “Xem ra ngươi rất không phục việc vi sư trừng phạt ngươi nha.” Nói xong, hắn hừ một tiếng, đi đến bên cạnh rút ra một cành mận gai to bằng ngón cái, được mài giũa vô cùng trơn bóng.
“Bốp, bốp, bốp!”
Cành mận gai không ngừng quất đánh lên người nam tử, rất nhanh, trên chiếc áo lót màu trắng của hắn liền rỉ ra những vệt máu đỏ nhạt.
Trong nhĩ phòng, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao lặng lẽ nhìn, đều không khỏi cảm thấy đau đớn thay cho nam tử kia.
Đại khái sau thời gian một chén trà nhỏ, ông bầu gánh đánh mệt, “bốp” một tiếng ném cành mận gai trong tay, mặt không biểu cảm nhìn nam tử đang quỳ: “Chúng ta những kẻ hát tuồng này, trước mặt các đại quan quý nhân kia, chính là để bọn họ giễu cợt mua vui.”
“Ngươi có khí tiết, ngươi có tự tôn, không sợ đắc tội với người, thà chết cũng không muốn khuất phục, nhưng toàn bộ gánh hát còn có biết bao nhiêu người nữa, chẳng lẽ ngươi cũng muốn khiến bọn họ đi theo ngươi cùng chết sao?”
“Vi sư nói ngươi hãy tự mình suy nghĩ cho kỹ đi, khi ngươi đã bước vào cái nghề này của chúng ta, cái gì tôn nghiêm, cái gì cốt khí, tất cả đều không liên quan đến chúng ta.”
“Những người như chúng ta, chỉ có nhẫn nhịn điều mà người thường không thể nhẫn nhịn, mới có thể bình bình an an sống trên đời này.”
Ông bầu gánh nói một lúc, nhìn đồ đệ đang rũ đầu, hắn thở dài một hơi, cõng hai tay rời đi.
Chờ hắn vừa đi, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao đang trốn trong nhĩ phòng mới chậm rãi bước ra.
Hai người đi đến bên cạnh nam tử đang quỳ, định nói lời cảm tạ hắn, ai ngờ vừa đến gần, liền nhìn thấy trên mặt đất từng điểm từng điểm ướt.
Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao lặng lẽ nhìn nhau một cái.
Trầm mặc một lát, Đạo Hoa từ túi tiền lấy ra một lọ kim sang dược đưa tới trước mặt nam tử: “Cảm ơn ngươi vừa rồi đã giúp chúng ta.”
Đổng Nguyên Dao cũng mở miệng nói: “Ngươi mau đứng lên đi, thời tiết tháng giêng còn lạnh lắm, ngươi cứ quỳ như vậy sẽ sinh bệnh, về phòng đi làm người giúp ngươi bôi thuốc.”
Lúc này, An Hỉ mới chậm rãi quay đầu nhìn về phía hai người, trên mặt hắn còn vương nước mắt.
Thấy hai người vẻ mặt đồng tình nhìn mình, khóe miệng An Hỉ lộ ra một tia châm biếm: “Giống như ta vậy, một tiện mệnh, sống cũng chỉ là cái xác không hồn.”
Đạo Hoa nhíu mày: “Theo lý thuyết chúng ta không hiểu rõ tình huống của ngươi, không nên lung tung xen vào, bất quá lời ngươi vừa nói, ta không quá đồng tình.”
“Hoàn cảnh chung chúng ta có thể không lựa chọn được, nhưng chúng ta có thể thay đổi chính mình, thích ứng hoàn cảnh. Mỗi hoàn cảnh đều có cách sinh tồn riêng, đều có những cái khó khăn riêng, nếu tất cả mọi người đều giống ngươi vậy mà thiếu tự trọng, thì dù là không có mấy người có thể sống sót.”
Đổng Nguyên Dao: “Không sai, nếu ngươi không hài lòng với hiện thực, vậy ngươi hãy phản kháng, đừng như vậy chà đạp thân thể của mình, chiêu này của ngươi chỉ hữu dụng với những người quan tâm ngươi, đối với những kẻ không để ngươi trong lòng căn bản không có tác dụng.”
Đạo Hoa thấy hắn không nói lời nào, nàng đặt kim sang dược xuống, không nói thêm gì nữa, kéo Đổng Nguyên Dao từ cửa sau rời đi.
Nghe được tiếng cửa sau đóng lại, An Hỉ quay đầu nhìn qua, trầm mặc một lát, lại nhìn về phía lọ kim sang dược trên mặt đất, hắn cầm lọ thuốc lên.
Ra khỏi con hẻm, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao né tránh đi trên đường, không thấy quan binh tuần tra, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Đi thôi, chúng ta mau trở về, đừng để Mãn Nhi và các nàng chờ lâu rồi sinh chuyện.”
Hai người bước nhanh hướng tới Tứ Hải Tửu Lầu.
Trên đường, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao nói về nam tử vừa gặp: “Ngươi hình như nhận ra người đó?”
Đổng Nguyên Dao: “Sao có thể không quen biết chứ, người đó vừa rồi là vai chính của gánh hát Song Hỉ, các quan quyến trong phủ tỉnh thích nghe diễn hầu như đều nhận ra hắn.”
Đạo Hoa khó hiểu nói: “Hắn nếu đã là vai chính, vì sao còn sẽ bị đánh?”
Đổng Nguyên Dao bĩu môi nói: “Còn có thể vì cái gì, khẳng định là cùng khách nhân xảy ra xung đột thôi.” Nói rồi, nàng hạ thấp giọng, “Ngươi vừa rồi có nhìn thấy diện mạo của hắn không?”
Đạo Hoa gật đầu.
Đổng Nguyên Dao: “Ngươi cảm thấy hắn lớn lên như thế nào?”
Đạo Hoa trầm ngâm một chút: “Rất đẹp, làn da rất tốt, đôi mắt rất lớn, răng trắng môi hồng.”
Đổng Nguyên Dao: “Rất nhiều người đều nói hắn còn đẹp hơn cả nữ nhân, đại đa số mời gánh hát Song Hỉ đến hát đường hội, đều là vì hắn mà đến. Ngươi nghĩ xem, một nam nhân lớn lên bộ dáng kia, chuyện phiền toái làm sao thiếu được?”
Đạo Hoa thở dài một hơi, vừa định nói gì, liền nhìn thấy quan binh tuần tra đi qua từ con phố phía trước, nàng không nói hai lời, kéo Đổng Nguyên Dao liền chạy ngược lại.
“Các nàng ở đằng kia!”
Thấy quan binh tuần tra phát hiện các nàng, Đạo Hoa và Đổng Nguyên Dao đều kêu to xui xẻo.
Hai người nhanh chóng xuyên qua đám người, một bên chạy về phía trước, vừa thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, mắt thấy quan binh tuần tra càng ngày càng gần, đang sốt ruột vạn phần thì đột nhiên một bóng người xuất hiện trước mặt Đạo Hoa, chặn nàng lại.
Đạo Hoa không kịp dừng lại đà chạy, trực tiếp đâm sầm vào người kia.
Lực va chạm có chút lớn, Đạo Hoa trực tiếp bị đâm cho ngã ngửa ra sau, thấy vậy, Tiêu Diệp Dương đột nhiên xuất hiện vội vàng duỗi tay giữ chặt nàng.
Đổng Nguyên Dao cũng vì va chạm với Đạo Hoa mà thân mình ngả sang một bên.
Tiêu Diệp Dương chỉ lo cho Đạo Hoa, căn bản không để ý tới Đổng Nguyên Dao, liền ngay lúc Đổng Nguyên Dao cho rằng mình khẳng định sẽ có một cuộc tiếp xúc thân mật với mặt đất, một đôi tay đã đỡ lấy nàng.
“Là ngươi!”
Nhìn người đỡ lấy mình, Đổng Nguyên Dao trừng lớn hai mắt.
Tôn Trường Trạch đỡ Đổng Nguyên Dao đứng vững, sau đó liền lập tức buông tay: “Đổng cô nương, ngươi không sao chứ?”
Đổng Nguyên Dao lắc đầu, vừa định nói gì, liền nghe được Đạo Hoa kinh hỉ gọi: “Tiêu Diệp Dương!”
Tiêu Diệp Dương thấy Đạo Hoa vẻ mặt kinh hỉ, cười nói: “Nhìn thấy ta liền cao hứng như vậy sao?”
Đạo Hoa không cùng hắn nói nhảm, sốt ruột nói: “Tiêu Diệp Dương, có quan binh tuần tra đang truy chúng ta.”
Tiêu Diệp Dương nhìn thoáng qua Phúc, ý bảo hắn đi giải quyết, sau đó mới bất đắc dĩ mang nàng vào cửa hàng bên cạnh: “Ngươi nói ngươi sao lại có thể gây chuyện như vậy chứ?”
Đạo Hoa phản bác nói: “Không phải ta gây chuyện, là chuyện chọc ta.”
Nhìn Đạo Hoa cứ như vậy đi theo Tiêu Diệp Dương đi rồi, cũng chưa gọi mình một tiếng, Đổng Nguyên Dao bị bỏ qua hít sâu một hơi, phất tay loạn xạ vài cái về phía bóng dáng Đạo Hoa.
Nhìn Đổng Nguyên Dao nghiến răng nghiến lợi nghịch ngợm, Tôn Trường Trạch bên cạnh không nhịn được, “phụt” một tiếng bật cười.
Đổng Nguyên Dao nghe được tiếng động quay đầu nhìn qua, thấy Tôn Trường Trạch nắm tay cười nhẹ, nàng hơi có chút không tự nhiên, hừ hừ, ngẩng đầu bước vào cửa hàng.
↬ Zalo: 0704730588 . ↫ Dịch truyện Phước Mạnh