Virtus's Reader
Hàn môn đích nữ hữu không gian

Chương 54: CHƯƠNG 53: TỰ QUYẾT ĐỊNH

Gần cuối năm, huyện nha thường rất thanh nhàn.

Dân chúng thời này đều rất tự giác, biết các quan viên muốn chuẩn bị ăn Tết, thường sẽ không đến đây tự tìm phiền phức vào lúc này.

Giờ phút này, trong phòng làm việc của huyện lệnh Lâm Nghi huyện, huyện thừa cùng những người khác đang vây quanh một chậu Hồng Mai tấm tắc khen ngợi.

“Đại nhân, chậu Hồng Mai này của ngài quả là cực phẩm, không biết ngài mua ở đâu vậy?” Giáo dụ Chu Thành Vũ vẻ mặt thèm nhỏ dãi nhìn chằm chằm chậu Hồng Mai trước mắt, ánh mắt sáng rực rỡ, khiến Nhan huyện lệnh kinh hãi, sợ y không nhịn được mà đoạt lấy chậu Hồng Mai.

“Chậu Hồng Mai này do tiểu nữ trồng.”

Cảm nhận được sự hâm mộ của mọi người, Nhan huyện lệnh có chút tự đắc.

Tuy y là quan viên cao nhất Lâm Nghi huyện, nhưng nếu xét về của cải, vài người ở đây có gia sản còn giàu có hơn y.

Ví như Giáo dụ Chu Thành Vũ.

Chu gia ở Trung Châu phủ có thể xem là một thế gia lâu đời, tuy mấy năm nay có phần sa sút, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, gia thế này không phải ai cũng có thể sánh bằng.

Lại ví như Huyện thừa Hứa Vinh.

Hứa gia tuy không coi là thế gia, nhưng cũng tuyệt đối là nhà cao cửa rộng, ngày thường Hứa Vinh ra tay rất rộng rãi, phu nhân và tiểu thư nhà họ Hứa, về trang phục cũng hơn người thường một bậc.

Bất quá, Hứa Vinh là con vợ lẽ xuất thân, bằng không, người này tuyệt đối không thể an phận ở đây, dưới trướng y.

Những người này xuất thân bất phàm, đã thấy nhiều thứ tốt, y là trưởng quan, rất ít khi y có được thứ gì khiến bọn họ phải để mắt tới.

Vì thế, không ít người ngầm cười nhạo y keo kiệt.

Giờ đây Hồng Mai lọt vào mắt mọi người, y cũng cảm thấy có chút thể diện.

Nói thật, khi nhìn thấy Hồng Mai trong phòng phu nhân, y cũng sáng mắt lên, y là người đọc sách, cũng là một huyện chi trưởng, liền thích loài hoa mai tượng trưng cho phẩm chất cao khiết này.

Chu Thành Vũ hâm mộ nói: “Đại nhân thật có phúc, giờ đã có thể nhận được lòng hiếu thảo của nữ nhi, không như mấy đứa trẻ nhà ta, đứa nào đứa nấy chỉ biết nghịch ngợm gây sự.”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Nhan huyện lệnh cứng lại một chút, đột nhiên cảm thấy có chút tâm tắc.

Đây nào phải hiếu kính y chứ!

Hồng Mai là y mặt dày từ chỗ phu nhân đòi lấy về, cũng chỉ để khoe khoang trước mặt đồng liêu, sau đó y sẽ phải trả lại.

Phu nhân lại rất quý chậu Hồng Mai này, nói đó là tấm lòng hiếu thảo của trưởng nữ, nàng không thể phụ lòng.

Nghĩ đến trưởng nữ trồng hai chậu Hồng Mai, một chậu tặng mẫu thân, một chậu tặng thê tử, mà y lại chẳng có gì, lòng y liền có chút chua xót.

Lâm sư gia bất động thần sắc nhìn Chu giáo dụ đang chăm chú ngắm Hồng Mai không muốn rời mắt, trong đầu y linh cơ vừa động: “Giáo dụ đại nhân ngày mai không phải muốn tham gia một buổi thơ hội sao, hay là thỉnh huyện lệnh đại nhân cho ngài mượn Hồng Mai một ngày? Có chậu Hồng Mai này, nghĩ đến thơ hội ngày mai, đại nhân nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ.”

Lời này vừa ra, Chu giáo dụ lập tức hướng Lâm sư gia ném đi một cái nhìn cảm kích, lời này, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Hồng Mai, y đã muốn nói, nhưng y có thể nhìn ra, Nhan huyện lệnh cũng rất quý chậu Hồng Mai này, quân tử không đoạt người sở ái, nên y đành nhịn không nói ra.

Giờ đây Lâm sư gia chủ động giúp y, trong lòng y cảm kích vô cùng.

Nói như vậy, cũng chỉ có y dám nói.

Toàn bộ huyện nha, ai mà không biết Lâm sư gia là cậu em vợ của Nhan huyện lệnh, tuy rằng theo lễ pháp mà nói, mối quan hệ này có chút không phù hợp, nhưng hiện tại y được lợi ích thực tế, nên cũng chẳng quản được nhiều như vậy.

Nhìn Chu giáo dụ vẻ mặt chờ đợi nhìn mình, Nhan huyện lệnh dù trong lòng không muốn, nhưng cũng không nói nên lời từ chối, chỉ có thể nhàn nhạt liếc nhìn Lâm sư gia, trong lòng có một tia không vui.

Lâm sư gia biết mình làm như vậy có chút lỗ mãng, nhưng nghĩ đến tỷ tỷ cùng hai cháu trai, cháu gái ở hậu viện huyện nha chịu khi dễ, y cũng liền bất chấp nhiều như vậy.

Cuối cùng, Chu giáo dụ được như ước nguyện, cảm thấy mỹ mãn ôm Hồng Mai rời đi.

Lâm sư gia thấy Nhan huyện lệnh không thèm liếc nhìn mình một cái đã quay người rời đi, liền lập tức đuổi theo.

“Tỷ phu, đợi ta một chút.”

Nhan huyện lệnh ngưng mi, giọng điệu có chút không vui: “Gọi lung tung cái gì vậy? Chú ý thân phận của ngươi.”

Lâm sư gia cũng không thèm để ý, lập tức cười bồi tội: “Ta biết tỷ phu giận ta, nhưng ta làm như vậy thật sự là vì tỷ phu suy xét mà.”

Nhan huyện lệnh dừng lại bước chân, hừ lạnh nói: “Ngươi ngay cả một tiếng cũng không hỏi ta, đã tự ý đem Hồng Mai mang đi tặng nhân tình, vậy mà còn nói là vì ta tốt sao?”

Lâm sư gia kiên nhẫn giải thích nói: “Tỷ phu, qua năm ngài liền phải đi phủ thành báo cáo công tác, gia đình Chu giáo dụ ở phủ thành có quan hệ rộng. Giờ đây chúng ta bất quá là đem Hồng Mai đưa cho y xem xét một ngày thôi, nếu có thể đổi lấy việc Chu gia nói giúp tỷ phu vài lời, chẳng phải rất đáng giá sao?”

Nghe được lời này, sự tức giận trên mặt Nhan huyện lệnh mới tiêu vài phần, bất quá vẫn là cảnh cáo nói: “Ngày sau, bất cứ chuyện gì, ngươi không được lại tự ý hành động.”

Thượng vị giả, không có người nào thích cấp dưới tự ý hành động, y cũng không ngoại lệ.

Hôm nay nếu không phải xem ở Lâm di nương phân thượng, y sẽ không cho Lâm sư gia sắc mặt tốt.

Lâm sư gia lập tức gật đầu bảo đảm, trong lòng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Cửa ải này xem như đã qua.

Tiếp theo y cười nói: “Ta biết hôm nay ta lỗ mãng, như vậy, hậu thiên, hậu thiên ta sẽ tự mình đến hỏi Chu giáo dụ đòi lại Hồng Mai, rồi hoàn hảo không tổn hao gì đưa về cho tỷ phu.”

Nhan huyện lệnh hừ một tiếng, chưa nói gì, xoay người đi hậu viện.

Chờ nhìn không tới Nhan huyện lệnh thân ảnh, Lâm sư gia lúc này mới rời đi, vừa đi ra huyện nha đại môn, liền đụng phải Tiêu sư gia.

Tiêu sư gia cười như không cười liếc nhìn Lâm sư gia một cái, không thèm chào hỏi mà dẫn gã sai vặt rời đi.

Đi được một khoảng cách sau, gã sai vặt mới lo lắng mở miệng: “Lão gia, Lâm sư gia dù sao cũng là cậu em vợ của huyện lệnh đại nhân, ngài như vậy không cho y mặt mũi, y có thể sẽ gây khó dễ cho ngài không?”

Tiêu sư gia cười lạnh nói: “Y tính là cậu em vợ gì chứ? Ca ca nhà mẹ đẻ của Lý phu nhân mới là anh em vợ chính thức của huyện lệnh đại nhân, một đệ đệ của thiếp thất, thân phận cũng chỉ hơn hạ nhân một chút mà thôi.”

“Lâm mỗ như thế không tự biết mình, đừng thấy y giỏi luồn cúi, kỳ thật chẳng đáng sợ hãi. Nếu Nhan huyện lệnh thật sự vì y mà nghe lời gièm pha xa cách ta, vậy ta cũng không cần thiết tiếp tục ở lại nơi này.”

Gã sai vặt gật gật đầu: “Nhan huyện lệnh cái gì cũng tốt, chỉ là y thân bất chính, quá sủng thiếp thất, dung túng Lâm sư gia.”

Tiêu sư gia quay đầu nhìn thoáng qua hướng hậu viện huyện nha, cười cười: “Tỷ tỷ của Lâm sư gia, nghe nói dạo này cuộc sống không mấy dễ chịu.”

Nghe vậy, gã sai vặt lập tức tinh thần tỉnh táo: “Đại cô nương nhà họ Nhan thật đúng là cái gì cũng dám nói, những lời nàng ám phúng Lâm thị, thật sự là thẳng thừng xé toạc thể diện của Lâm thị rồi còn giẫm đạp dưới đất.”

“Còn có, ngay cả huyện lệnh đại nhân nàng cũng dám quở trách, lá gan thật sự quá lớn.”

Tiêu sư gia cười nói: “Ngươi chỉ thấy nàng gan lớn, không thấy được tấm lòng che chở mẫu thân của nàng. Đại cô nương nhà họ Nhan là người tốt, chỉ là có chút lỗ mãng, hiện tại nàng còn nhỏ, khuyết điểm này không đáng kể, nếu trưởng thành mà vẫn như vậy, e rằng sẽ phải chịu khổ.”

Gã sai vặt nhìn thoáng qua Tiêu sư gia: “Lão gia, ngài thật sự thích Nhan đại cô nương sao?” Phải biết, lão gia nhà y ngay cả Nhan đại công tử cũng chưa từng khen.

Tiêu sư gia: “Tiểu cô nương thẳng thắn, sảng khoái như vậy ai mà chẳng thích?”

Hết chương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!