Tiêu Diệp Dương rất không hài lòng khi Đạo Hoa nói giữa nàng và hắn chỉ là quan hệ bạn bè. Hắn buồn bực cúi đầu ngồi trên giường, không nói lời nào, thỉnh thoảng lại ngắm nghía tấm lệnh bài trong tay.
Đạo Hoa liếc nhìn hắn, rút cây ngân châm cuối cùng trên người Nhan Văn Đào, thu dọn xong hòm thuốc rồi mới đứng dậy đi đến, lấy tấm lệnh bài trong tay hắn lên xem. Thấy lệnh bài vẫn giống như trước, nàng buồn bực nói: “Không phải nói được thăng quan sao, sao vẫn là lệnh bài Chỉ huy Thiêm sự vậy?”
Tiêu Diệp Dương nhìn Đạo Hoa: “Hoàng bá phụ muốn thăng chức cho ta, nhưng ta đã từ chối.”
Đạo Hoa càng thêm hiếu kỳ: “Tại sao lại từ chối chứ? Lần này các ngươi đi Bắc Cương vận chuyển binh khí, cũng mạo hiểm rất lớn, còn bắt được cái gì đó Thát Đát Đại hoàng tử, Hoàng thượng khen thưởng các ngươi chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”
Tiêu Diệp Dương cười nhạt lắc đầu: “Ta muốn chức quan cao như vậy làm gì, trừ trọng trách ra thì không có chút lợi ích thực tế nào. Hơn nữa, ta còn trẻ như vậy, tuổi trẻ mà lên cao vị, cũng không phải là chuyện tốt đối với tất cả mọi người, dù sao ta cũng không ham. Chức Chính Tứ phẩm Chỉ huy Thiêm sự đã đủ để ta làm việc, lại sẽ không có áp lực quá lớn.”
Đạo Hoa cười: “Ngươi đó, là bởi vì có Hoàng thượng làm chỗ dựa lớn, cho nên mới không bận tâm như vậy. Nếu đổi thành người khác, muốn trèo lên cao còn chẳng có cơ hội đâu.”
Tiêu Diệp Dương cười nói: “Ngươi không phải nói biết đầu thai cũng là một loại thực lực sao? Ta có thực lực này tự nhiên không cần phải so với người khác.” Nói rồi, hắn dừng lại một chút, muốn nói lại thôi nhìn Đạo Hoa, một hồi lâu sau mới mở miệng.
“Ta đã nói với Hoàng bá phụ, muốn đổi phần thưởng thành ân điển, cũng đã bẩm báo với hắn rằng chuyện hôn nhân của ta, ta muốn tự mình làm chủ.”
Nghe vậy, lòng Đạo Hoa chấn động, nàng xoay người khẽ ‘nga’ một tiếng.
Tiêu Diệp Dương thấy Đạo Hoa phản ứng bình thản như vậy, không mấy hài lòng, giọng nói cao hơn một chút: “Ý ta là vợ ta sau này, ta sẽ tự mình chọn, cho nên. Ngươi liền không cần ở đó suy nghĩ miên man và lo lắng vớ vẩn.”
Nghe xong lời này, Đạo Hoa bất giác ngẩn người, nàng bình tĩnh nhìn Tiêu Diệp Dương, thầm nghĩ, thì ra hắn vẫn luôn hiểu rõ nỗi lo lắng và bất an của nàng.
Lời trong lòng vừa nói ra, chút ngượng ngùng trong lòng Tiêu Diệp Dương cũng tan biến. Thấy Đạo Hoa đứng bất động, hắn nghiêng người tới: “Từ nhỏ ngươi đã thích ra vẻ già dặn, ta hiện giờ đã có thể gánh vác một số việc, ngươi đó phải ngoan ngoãn làm tiểu thư khuê các của mình, chuyện bên ngoài cứ giao hết cho ta.”
Đạo Hoa hoàn hồn, liếc xéo hắn một cái: “Xem ngươi giỏi giang chưa kìa.”
Tiêu Diệp Dương nhíu mày: “Ngươi không tin ta?”
Đạo Hoa không đáp lại mà hỏi ngược lại: “Vậy Hoàng thượng đồng ý?”
Tiêu Diệp Dương mặt lộ vẻ tự tin: “Cách sinh tồn của Hoàng gia ta hiểu rõ hơn ngươi, ngươi cứ yên tâm đi.”
Đạo Hoa liếc xéo hắn, khóe mắt đuôi mày đều mang ý cười nhẹ nhàng.
Tiêu Diệp Dương thấy vậy, tâm tình rất tốt, vừa định nắm tay Đạo Hoa để bày tỏ tâm ý, ai ngờ lúc này Nhan Văn Đào tỉnh.
“Đạo Hoa, ngươi và Diệp Dương đang nói gì đó?”
Đạo Hoa nhanh chóng rụt tay khỏi Tiêu Diệp Dương, đi về phía Nhan Văn Đào đã ngồi dậy trên giường: “Tam ca, ngươi cảm thấy hiện tại thế nào?”
Tiêu Diệp Dương buồn bực trừng mắt liếc Nhan Văn Đào một cái, tên này sớm không tỉnh, muộn không tỉnh, cố tình đúng lúc này tỉnh, thật là khắc tinh của hắn.
Nhan Văn Đào vặn mình, nhìn Đạo Hoa cười nói: “Thân thể khoan khoái hơn nhiều.”
Đạo Hoa: “Vậy tốt, sau này mỗi ngày ta đều châm cho ngươi một lần, cho đến khi vết máu bầm trên lưng hoàn toàn tiêu tán.”
Tiêu Diệp Dương nghe xong, vội vàng nói: “Khi ngươi châm cứu cho hắn thì nhớ đến chỗ ta nhé.”
Nhan Văn Đào: “Tại sao phải đến đây, ở nhà chẳng phải tiện hơn sao?”
Tiêu Diệp Dương: “. Bởi vì ta cũng muốn châm cứu mà, chúng ta cùng nhau, cũng có thể làm Đạo Hoa nhàn rỗi một chút.”
Đạo Hoa liếc xéo hắn một cái, không nói gì.
Một lát sau, Nhan Văn Khải cũng tỉnh, Đạo Hoa giúp hắn băng bó lại một chút, liền chuẩn bị về phủ.
Nhan Văn Khải chỉ vào vết thương trên mặt mình nói: “Cái bộ dạng này ta không về đâu, để người nhà không phải lo lắng. Đại muội muội, hôm nay là sinh nhật phụ thân, ngươi thay ta dập đầu cho hắn nhé.”
Nhan Văn Đào: “Còn có ta!” Văn Khải không về, hắn cũng không tiện về, bằng không còn phải tìm lý do giải thích.
Đạo Hoa gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Nhan Văn Khải: “Tứ ca, sau này ngươi không được hành sự xúc động nữa, nếu có lần sau ta liền viết thư nói cho Tô tỷ tỷ, làm nàng tới quản ngươi.”
Nhan Văn Khải vội vàng nói: “Đừng, đừng làm cho Tô Ngữ phải lo lắng, nàng mỏng manh như vậy, nếu là sợ hãi mà xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ chứ.”
Đạo Hoa hừ hừ: “Ngươi sợ Tô tỷ tỷ sợ hãi, sẽ không sợ làm ta sợ hãi sao? Hừ, đều nói con gái hướng về nhà chồng, con trai hướng về bên ngoài cũng chẳng kém chút nào.”
Nhan Văn Khải ngượng ngùng gãi mũi không nói.
Đạo Hoa nhìn ba người liếc một cái: “Được rồi, ta đi về đây.”
Thấy Vương Mãn Nhi muốn đi lấy hòm thuốc, Tiêu Diệp Dương vội vàng nói: “Dù sao ngày mai ngươi còn muốn đến đây châm cứu cho ta và Văn Đào, hòm thuốc cứ để ở chỗ ta đi.”
Đạo Hoa không chú ý tới cái bẫy trong lời nói của Tiêu Diệp Dương, chỉ là theo lời hắn trầm ngâm một lát liền đồng ý. Chờ nàng ra khỏi tòa nhà mới nhớ ra, nàng hình như cũng không có nói ngày mai còn muốn đến đây.
Nhan phủ.
Đạo Hoa trở về khi đã nửa buổi chiều, nàng trực tiếp đi đến sân viện của lão thái thái. Thấy Lý phu nhân và Nhan lão thái thái nhìn nàng trở về, đều chỉ lướt nhìn qua một cái, không hỏi gì, trong lòng nàng nhịn không được thầm khen đại ca mình một tiếng.
Cũng không biết hắn đã nói với các nàng chuyện nàng ra ngoài như thế nào, hai vị này lại không hề phản ứng.
Sau bữa cơm chiều, Đạo Hoa đi theo Lý phu nhân tiễn một đám khách nhân, sau đó liền về sân viện nghỉ ngơi.
Chu Tứ phu nhân và Chu phu nhân lại lần nữa ngủ lại ở Nhan gia.
So với sự vui mừng của Chu Tứ phu nhân và Chu Khỉ Vân, tâm trạng của mẹ con Chu phu nhân lại có chút phức tạp. Đặc biệt là trên nửa đường đi khách viện, khi đi ngang qua Song Hinh Viện, nhìn thấy Lâm di nương bị bà tử cưỡng chế không cho phép ra khỏi sân, không còn vẻ lộng lẫy xinh đẹp như trước, trong lòng Chu phu nhân vô cùng thổn thức.
Nhớ trước đây, vị Lâm di nương này ở Nhan gia chính là vô cùng phong quang, sự nổi bật trực tiếp lấn át chính thất Lý phu nhân, bằng không, nàng cũng sẽ không tự hạ thấp thân phận kết giao với nàng.
Không ngờ hiện giờ lại rơi vào kết cục bị cấm túc trong một tiểu viện, nghe nói phải cấm túc đủ ba năm mới có thể được bỏ lệnh cấm.
“Quả nhiên, làm thiếp thất đều sẽ không có kết cục tốt.”
Chu Tứ phu nhân nghe được Chu phu nhân cảm thán, nàng nhìn thoáng qua Song Hinh Viện. Nàng đã tìm hiểu chuyện Nhan gia, tự nhiên cũng biết Lâm di nương, nàng nói giọng nhạt nhẽo: “Làm tiểu thiếp của người ta, liền phải đủ an phận thủ thường, nếu là luôn mơ ước những thứ không thuộc về mình, tự nhiên là sẽ không có kết cục tốt. Lý phu nhân đã thật sự là nhân từ.”
Nếu ở hậu trạch khác, Lâm di nương bị cấm túc như vậy e rằng đã sớm bị chủ mẫu đương gia tìm cớ giết chết.
Chu phu nhân gật đầu, nàng chính mình cũng là người làm chủ gia đình, tự nhiên biết chủ mẫu đương gia muốn giết chết một tiểu thiếp không được sủng ái quả thực không cần quá dễ dàng.
Lần này, đoàn người Chu Tứ phu nhân ở lại Nhan gia hai ngày, chủ yếu là Tôn thị mang bát tự của Chu Khỉ Vân và Nhan Văn Kiệt đến chùa miếu để xem hợp. Lo lắng trên đường xảy ra biến cố, Chu Tứ phu nhân đơn giản là ở lại Nhan gia chờ kết quả.
“Phương trượng nói bát tự hai đứa trẻ là tuyệt phối.”
Tôn thị vừa từ chùa miếu về, hăm hở vội vàng đi đến sân viện của lão thái thái, đem kết quả hợp bát tự nói cho Nhan lão thái thái và Lý phu nhân.
Chu Tứ phu nhân biết bát tự của nữ nhi và Nhị công tử Nhan gia hợp khá tốt, nàng chắp tay trước ngực, trong miệng liên tục niệm ‘A Di Đà Phật’.
Phỏng chừng là bởi vì bát tự đủ xứng đôi, sau đó thái độ của Tôn thị đối với Chu Khỉ Vân tốt hơn không ít.
Đoàn người Chu Tứ phu nhân sau khi thương lượng xong ngày cầu hôn và hạ sính với Nhan gia, liền rời đi.
(Hết chương này)
❋ Fb.com/Damphuocmanh. ❋ Truyện Phước Mạnh nhanh