Đổng Nguyên Dao không vì gia tộc suy tàn mà chịu đả kích, Đạo Hoa rất mừng cho nàng. Ngoại trừ chủ đề ban đầu có chút nặng nề, sau đó hai người trò chuyện đều khá nhẹ nhàng.
Hai người vẫn luôn trò chuyện cho tới nửa buổi chiều mới đứng dậy rời quán trà.
Đạo Hoa đi theo Đổng Nguyên Dao hướng tới nơi cư trú hiện giờ của Đổng gia. Khi sắp đến nơi, Đạo Hoa dừng bước chân: “Cái đó. Lần này ta xin phép không đến bái kiến các vị trưởng bối.”
Nghe vậy, Đổng Nguyên Dao cười gật đầu, trong lòng cũng không để ý. Nàng biết, Di Nhất đây là để giữ thể diện cho các trưởng bối trong nhà. Đổng gia xảy ra chuyện này đã mấy tháng, bất kể là tổ phụ tổ mẫu, hay phụ thân mẫu thân, kỳ thật đều không có mấy khi ra ngoài.
Ở Trung Châu, vì chuyện của nàng và Tôn Trường Trạch, tổ mẫu từng giận chó đánh mèo với Di Nhất. Hiện giờ thân phận địa vị mọi người đều sa sút, tổ mẫu chỉ sợ cũng ngại gặp Di Nhất.
Đạo Hoa ý bảo Vương Mãn Nhi và Bích Thạch mang lễ vật đã chuẩn bị từ trên xe ngựa xuống: “Đều là một ít rau củ do trang viên nhà mình sản xuất, ngươi mang về nếm thử cho biết.”
Đổng Nguyên Dao không khách khí, cười bảo Hồng Anh nhận lấy: “Ta đã lâu không ăn anh đào và dâu tây rồi.”
Đạo Hoa cười nói: “Nếu ngươi thích ăn, vậy lần sau ta lại mang đến cho ngươi.”
Đổng Nguyên Dao cười gật đầu, nhìn sắc trời: “Thời gian không còn sớm nữa, ngươi mau về đi thôi, đừng để bá phụ bá mẫu lo lắng.”
Đạo Hoa: “Vậy lần sau gặp lại.” Nói rồi, nàng hướng tới xe ngựa đi đến, đi được vài bước lại xoay người nhìn về phía Đổng Nguyên Dao, có chút muốn nói lại thôi.
Đổng Nguyên Dao cười hỏi: “Làm sao vậy?”
Đạo Hoa chần chờ một chút, lại gần, nói khẽ với Đổng Nguyên Dao: “Mấy năm nay ta và Tôn Trường Trạch vẫn luôn qua lại. Ngươi về kinh sau, Tôn gia từng mai mối cho hắn, nhưng hắn đều từ chối. Hiện giờ vẫn luôn bôn ba trên Đại Vận Hà, ngươi có muốn gặp hắn không?”
Đổng Nguyên Dao giật mình, ngay sau đó cười chua xót: “Thôi đi, lúc trước phụ thân ta thiếu chút nữa đã giết hắn. Hiện giờ nhà ta sa sút, ta lại tìm đến người ta, thế này tính là gì?”
Thấy Đạo Hoa còn muốn nói gì, Đổng Nguyên Dao cười nói: “Ta biết ngươi là vì ta tốt, nhưng ta đã không còn là Đổng Nguyên Dao lộng lẫy, rạng rỡ như trước kia nữa. Ta là người từng bị từ hôn, đã không còn tư cách nhận được tình yêu của hắn.”
Đạo Hoa nhíu mày, vẻ mặt không tán đồng: “Việc từ hôn đâu phải lỗi của ngươi. Nếu Tôn Trường Trạch là thật sự thích ngươi, hắn sẽ không để ý đâu.”
Đổng Nguyên Dao cười không xác định: “Có để ý hay không, ai mà nói trước được.” Nói rồi, nàng nhìn về phía Đạo Hoa, “Di Nhất, ngươi không cần nhọc lòng chuyện của ta. Nhà ta như bây giờ, ta cũng thật sự không có tâm trạng nghĩ đến những chuyện tình cảm nam nữ này.”
Nghe vậy, Đạo Hoa không tiện nói thêm, xoay người lên xe ngựa: “Ta lần sau lại đến thăm ngươi.”
Nhìn xe ngựa đi xa, Đổng Nguyên Dao mới cùng Hồng Anh mỗi người xách hai cái rổ vào sân nhà mình.
Đổng gia không thể so từ trước, hiện giờ sân viện đang ở chính là một tứ hợp viện. Phòng chính là nơi Đổng lão thái gia và Đổng lão phu nhân ở, phòng sương phía đông là của phòng lớn, phòng sương phía tây là của phòng hai. Còn các phòng thứ xuất khác thì ở sân bên cạnh.
“Nha, anh đào với dâu tây ở đâu ra thế, mau cho ta nếm thử! Đáng thương, mấy tháng nay ta chưa ăn được thứ gì ngon cả.”
Nhìn cái rổ trong tay Đổng Nguyên Dao, Đổng Nguyên Thuận của phòng lớn lập tức chạy tới định giật lấy.
Đổng Nguyên Dao nghiêng người, linh hoạt né tránh Đổng Nguyên Thuận: “Nhị ca, nếu ngươi muốn ăn, tự mình ra ngoài đường mà mua đi.” Nói rồi, nàng liền xách rổ vào phòng sương phía tây.
Trước khi Đổng phủ bị đoạt tước, Đổng Nguyên Thuận được thế tử phu nhân nuông chiều thành quen, tính tình xưa nay bá đạo. Không giật được đồ ăn, hắn lập tức ầm ĩ lên: “Đổng Nguyên Dao, ta là nhị ca của ngươi, ta bảo ngươi lấy đồ ăn, ngươi dám không lấy?”
Đổng Nguyên Dao chẳng hề để ý tới Đổng Nguyên Thuận trong sân. Phòng hai vì chịu liên lụy của phòng lớn, Đổng Nguyên Hiên ngay cả công danh cũng không thể thi cử, tất nhiên là vô cùng căm hận phòng lớn. Hiện giờ Đổng gia tuy không phân gia, nhưng hai phòng ăn ở đều tách biệt.
Đổng nhị phu nhân nghe được động tĩnh, từ trong phòng đi ra, nhìn thấy trong phòng đặt rau củ và dược liệu, cười hỏi: “Nhan đại ca lại đến à?”
Đổng Nguyên Dao lắc đầu, đỡ Đổng nhị phu nhân ngồi xuống: “Không phải Nhan đại ca, là Di Nhất.”
Đổng nhị phu nhân ngẩn người, ngay sau đó mới cười nói: “Di Nhất về kinh?”
Đổng Nguyên Dao gật đầu, đem dược liệu Đạo Hoa đưa sắp xếp ra, thấy đều là loại bồi bổ cơ thể, liền cười nói: “Khẳng định là Nhan đại ca và Di Nhất nói chuyện tổ mẫu và thân thể ngươi không tốt, Di Nhất mới tặng những dược liệu này. Đợi chút ta bảo Hồng Anh sắc lên.”
Nhìn dược liệu, Đổng nhị phu nhân sắc mặt có chút cảm thán: “Di Nhất có lòng.” Nói rồi, không khỏi nhớ tới người con dâu trước kia đã hòa ly về nhà chỉ sau mấy tháng thành thân với nhi tử, trong lòng nghẹn ngào. Một lúc lâu sau mới mở miệng, “Nhớ rõ cho tổ phụ tổ mẫu bên kia đưa một ít.”
“Ta biết.”
Rất nhanh, Đổng Nguyên Dao liền phân ra dược liệu và hoa quả, tự mình mang đến phòng chính.
Đổng lão thái thái thấy hoa quả tươi mới, hiếm khi có chút thèm ăn, ăn liền mấy quả dâu tây, mới hỏi: “Văn Tu lại đến tìm đại ca ngươi à?”
Đổng Nguyên Dao: “Tổ mẫu, không phải Nhan đại ca, là Di Nhất.”
Nghe vậy, tay đang vươn ra lấy dâu tây của Đổng lão thái thái liền khựng lại giữa không trung, sửng sốt một lúc lâu, mới lặng lẽ rụt tay về.
Đổng Nguyên Dao đưa xong đồ vật liền trở về phòng sương phía tây.
Đổng lão gia tử thấy Đổng lão thái thái không ăn, không khỏi hỏi: “Ngươi không phải thích ăn hoa quả sao, sao lại không ăn?”
Đổng lão thái thái khẽ nhếch khóe miệng, đẩy đĩa hoa quả về phía Đổng lão gia tử: “Ngươi ăn nhiều chút đi, đừng phụ lòng tốt của đứa trẻ.”
Đổng Nguyên Hiên mãi đến tối mịt mới trở về, nhìn thấy trên bàn anh đào và dâu tây, biết được là Đạo Hoa đưa sau, cầm một quả dâu tây sửng sốt một lúc lâu.
Đổng nhị phu nhân chú ý tới, trong mắt tràn đầy vẻ hối hận.
Sau khi về phủ, Đạo Hoa đem chuyện hôm nay gặp Đổng Nguyên Dao nói cho Nhan lão thái thái và Lý phu nhân.
Hai người nghe xong, đều có chút trầm mặc.
“Ngày sau ngươi đi thăm bọn họ nhiều hơn, có thể giúp được thì giúp một tay.” Nhan lão thái thái cuối cùng thở dài nói.
Chiều tối, chờ Nhan Văn Đào, Nhan Văn Khải sau khi trở về, Đạo Hoa tìm Nhan Văn Đào hỏi thăm một chút tình huống của Chu gia.
Nhan Văn Đào không nói nhiều, chỉ bảo Đạo Hoa yên tâm: “Chu gia sẽ không có chuyện gì quá lớn.”
Đạo Hoa liền không hỏi thêm nữa: “Tam ca, ta muốn đi thăm Tĩnh Uyển, có được không?”
Nhan Văn Đào trầm mặc một chút: “Hiện giờ Chu gia đang bị phong tỏa, tốt nhất vẫn là không nên. Chờ sau khi lệnh cấm của Chu gia được dỡ bỏ, ngươi lại đi cũng không muộn.”
Đạo Hoa: “Ta đã biết.”
Nhan Văn Đào lại nói: “Hôm nay lúc trở về, Diệp Dương nói với ta là ngươi muốn mua đất?”
Đạo Hoa gật đầu: “Đúng vậy, thế nào, hắn có tin tức à?”
Nhan Văn Đào cười cười, từ trong lòng ngực móc ra tờ giấy đưa cho Đạo Hoa: “Đây đều là những mảnh ruộng Diệp Dương đã điều tra kỹ lưỡng, có thể mua được. Ngươi cử người đi thực địa xem xét, sau đó hãy quyết định mua những mảnh nào.”
Đạo Hoa cao hứng tiếp nhận: “Tam ca, ngươi có muốn cùng mua một ít không? Không có bạc, ta cho ngươi mượn!”
Nhìn muội muội giàu có hào phóng, Nhan Văn Đào nở nụ cười: “Không cần, những thứ này là Diệp Dương giúp ngươi tra, ta chính mình cũng đã tra xét một ít rồi. Nếu ngươi mua không hết, thì hỏi đại bá mẫu xem sao.”
Đạo Hoa thấy hắn có ý định riêng, liền không nói nhiều nữa: “Vậy được, ta tìm nương thương lượng đây.”
(Hết chương)
❆ Fb.com/Damphuocmanh. ❆ Dịch Phước Mạnh cộng đồng