Virtus's Reader
Hàn môn đích nữ hữu không gian

Chương 829: CHƯƠNG 828 : MÃ VƯƠNG PHI QUA ĐỜI

Mã Vương phi vốn là người quen thuộc với hậu trạch, trong mọi chuyện, nàng có khứu giác cực kỳ nhạy bén.

Mấy ngày nay, La Quỳnh tuy rằng cực lực che giấu, nhưng mỗi lần nàng đi Thần Viện, sự hoảng loạn trong mắt nàng vẫn bị Mã Vương phi nhìn thấy.

Nếu nói trước đây nha hoàn kể, nàng chỉ mang thái độ nghi ngờ để xác thực, nhưng trải qua việc La Quỳnh trở về Vệ Quốc Công phủ lần này, sau đó lập tức phải đi chùa dâng hương cầu phúc, nỗi nghi ngờ trong lòng Mã Vương phi càng lúc càng dâng cao.

La Quỳnh khẳng định có chuyện!

Mã Vương phi trong lòng càng nghĩ càng tức giận, càng muốn đánh cược, đồng thời lại có chút sợ hãi lo lắng, sợ La Quỳnh thật sự làm chuyện có lỗi với nhi tử.

Không, sẽ không.

Mã Vương phi lắc đầu phủ nhận phỏng đoán trong lòng, La Quỳnh nói thế nào cũng là đích nữ được Vệ Quốc Công phủ bồi dưỡng, không có khả năng sẽ làm ra chuyện thất đức, không giữ phụ đạo. Điều này không chỉ làm nhi tử mất mặt, mà còn bôi nhọ thanh danh Vệ Quốc Công phủ.

Tuy rằng Mã Vương phi một mặt phủ nhận La Quỳnh sẽ không làm chuyện có lỗi với Tiêu Diệp Thần, nhưng mặt khác lại càng thêm vội vàng muốn tìm người xem xét tháng thai trong bụng nàng.

“Đi nói với Đại nãi nãi, lát nữa ta sẽ cùng nàng đi chùa dâng hương.”

Đối với nha hoàn phân phó việc này xong, Mã Vương phi lập tức tìm quản sự ma ma: “Ta nhớ phòng tẩu tử có một bà đỡ kiêm y thuật, ngươi về Mã phủ một chuyến, đưa bà đỡ đó đến chùa.”

Ban đầu nàng muốn gọi thái y đến phủ, nhưng nghĩ đến khả năng La Quỳnh đã làm chuyện có lỗi với nhi tử, nàng lại từ bỏ ý định này.

Nàng phải suy xét đến thanh danh của nhi tử, nếu La Quỳnh thật sự làm chuyện gì không giữ phụ đạo, việc này chỉ có thể âm thầm giải quyết, không thể tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chút.

La Quỳnh biết được Mã Vương phi cũng muốn cùng nàng đi chùa, trong lòng liền vô cùng bực bội: “Đều do Nhan Di, nếu không phải nàng nói bừa bụng ta lớn, mẫu phi và tướng công cũng sẽ không chú ý đến bụng ta như vậy.”

Một bên Tuyết Linh và Tuyết Xảo đều rũ đầu, không dám nói tiếp.

Tuyết Xảo liếc nhìn cái bụng phồng lên của cô nương nhà mình, nếu là vào mùa đông, còn có thể che đậy phần nào, nhưng hôm nay thời tiết càng ngày càng nóng, y phục vốn đã đơn bạc, chỉ cần người thoáng lưu tâm một chút, là có thể nhìn ra tháng thai của cô nương không đúng.

Vốn dĩ Bình Hi đường và Thần Viện vẫn luôn không có chuyện gì, nhưng sau khi cô nương mang thai lại càng muốn đi trêu chọc Nhị nãi nãi. Nhị nãi nãi vốn là người lợi hại, không đối đầu với cô nương mới là lạ.

Mặc kệ lại không tình nguyện, cuối cùng, La Quỳnh vẫn chỉ có thể miễn cưỡng cười vui cùng Mã Vương phi lên cùng một chiếc xe ngựa.

Bọn họ vừa đi, Tiêu Diệp Dương liền tự mình dẫn người đi theo.

Vệ Quốc Công phu nhân, người vẫn luôn phái người nhìn chằm chằm Bình Thân Vương phủ, cũng đã biết ngay lập tức việc Mã Vương phi đưa nữ nhi đi chùa dâng hương. Lo lắng Mã Vương phi ngầm tìm đại phu bắt mạch cho nữ nhi, nàng lập tức phân phó người chuẩn bị xe ngựa, rồi vội vàng đi theo.

La Quỳnh theo Mã Vương phi đến chùa xong, vẫn luôn an phận đi theo bên cạnh nàng, cũng không tìm cơ hội đơn độc rời đi.

Trì đại ca chỉ bảo nàng đến chùa dâng hương, nhưng cũng không nói cho nàng biết làm thế nào để gặp mặt. Như thế, nàng chỉ có thể kiên nhẫn chờ hắn tìm đến.

Mã Vương phi âm thầm quan sát phản ứng của La Quỳnh, thấy nàng không chút hoang mang, nghiêm túc dâng hương, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Nàng liên tiếp tự thuyết phục mình trong lòng, trong ba tháng đầu có thai phụ lộ bụng không nhiều, nhưng cũng không phải không có, có lẽ con dâu có thể chất đặc thù thì sao?

Giờ khắc này, Mã Vương phi thậm chí không muốn để bà mụ Mã gia khám bụng con dâu.

Nhưng mà đúng lúc này, Vệ Quốc Công phu nhân xuất hiện.

Nhìn thấy Vệ Quốc Công phu nhân với vẻ mặt tươi cười bước tới, Mã Vương phi lại lần nữa nhíu mày, nỗi nghi ngờ vừa lắng xuống lại trỗi dậy, còn mạnh mẽ hơn trước.

Theo nàng thấy, việc hôm nay đến chùa dâng hương, chính là hai mẹ con đã bàn bạc trước.

La Quỳnh kinh ngạc nhìn Vệ Quốc Công phu nhân, không rõ mẫu thân mình sao lại tới đây?

Bất quá, cũng bởi vì Vệ Quốc Công phu nhân đã đến, La Quỳnh không bao lâu liền nhìn thấy Tiêu Diệp Trì.

Trên cổ thụ của chùa, Tiêu Diệp Dương giấu mình trong cành cây, tận mắt nhìn thấy Tiêu Diệp Trì đang ôm La Quỳnh trong sương phòng, trên mặt vẫn mang theo chút ngoài ý muốn.

Ngoài ý muốn Tiêu Diệp Trì thế mà thật sự không chết!

Ngoài ý muốn Tiêu Diệp Trì lại vẫn dám hồi kinh!

Càng ngoài ý muốn Tiêu Diệp Trì lại vẫn dám trong tình huống như vậy, cùng La Quỳnh yêu đương vụng trộm, còn làm La Quỳnh có mang hài tử của hắn!

Trong sương phòng của chùa, La Quỳnh nhiệt tình đáp lại nụ hôn của Tiêu Diệp Trì, muốn bù đắp lại tất cả những nhớ nhung trong khoảng thời gian này.

Cuối cùng, Tiêu Diệp Trì buông La Quỳnh ra trước, khom người xuống, áp đầu vào bụng La Quỳnh: “Con của chúng ta không quấy phá nàng chứ?”

La Quỳnh trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào: “Hài tử ngoan thật sự, trừ bỏ ban đầu có chút nôn nghén, những lúc khác một chút cũng không làm phiền ta.”

Nói rồi, nụ cười trên mặt nàng dần tắt.

“Chỉ là bà bà của ta có vẻ nghi ngờ, nói muốn tìm thái y bắt mạch lại cho ta, Trì ca ca, ngươi nói bây giờ phải làm sao đây?”

Trong mắt Tiêu Diệp Trì xẹt qua sát ý: “Cứ để nàng tìm đi, phía Thái Y Viện ta sẽ sắp xếp. Bất quá, nếu nàng vẫn luôn đuổi theo không bỏ, thì hoặc là không làm, đã làm thì làm cho triệt để, trực tiếp giết người.”

Nghe vậy, La Quỳnh trong lòng không khỏi căng thẳng, nàng không thích Mã Vương phi, nhưng cũng không nghĩ đến việc giết nàng: “Cứ xem xét thêm đã, bởi vì quần áo đơn bạc, cái bụng này của ta quả thật khó mà che giấu. Nếu thái y thứ hai xem qua mà nàng vẫn còn nghi ngờ, thì cứ làm theo lời ngươi nói.”

Trên mặt Tiêu Diệp Trì hiện ra tươi cười, vươn tay vuốt ve khuôn mặt La Quỳnh: “Như vậy mới đúng, làm nữ nhân của ta Tiêu Diệp Trì, quá mức thiện lương nhưng không tốt.”

La Quỳnh vẻ mặt trịnh trọng: “Ngươi yên tâm, ta sẽ bảo vệ tốt hài tử của chúng ta, ai muốn uy hiếp đến hắn, ta đều sẽ không bỏ qua.”

Ánh mắt Tiêu Diệp Trì trở nên nhu hòa, vươn tay ôm La Quỳnh vào lòng, vỗ về bụng nàng: “Quỳnh Nhi, đứa nhỏ này là sự kéo dài sinh mệnh của ngươi và ta, hắn phải bình bình an an giáng sinh, thuận thuận lợi lợi lớn lên.”

Chẳng sợ công chúa Thát Đát của hắn đã sinh cho hắn hai nhi tử, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn muốn một hài tử huyết thống thuần khiết, chỉ mang dòng máu thuần khiết của người Đại Hạ.

La Quỳnh khẳng định gật gật đầu: “Nhất định sẽ, ta sẽ nuôi nấng hắn lớn lên, còn sẽ làm hắn kế thừa tước vị vương phủ.”

Tiêu Diệp Trì cúi đầu hít sâu hương thơm trên tóc La Quỳnh: “Nữ nhân của ta nên là như vậy.”

Đang lúc Tiêu Diệp Trì vuốt ve gò má La Quỳnh, muốn lại lần nữa thân mật với nàng, đột nhiên chợt liếc thấy cổ thụ ngoài cửa sổ lắc lư một chút, tức khắc bật dậy, không nói hai lời, liền nhảy ra ngoài cửa sổ.

La Quỳnh bị kinh ngạc nhảy dựng, nhìn Tiêu Diệp Trì nhảy vọt vài cái liền biến mất trong tầm mắt, khóe miệng không khỏi nhếch lên, nam nhân nàng thích cũng nên là cái dạng này.

Làm việc quả cảm dũng mãnh, sấm rền gió cuốn, mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát, chứ không phải giống loại Tiêu Diệp Thần kia, chỉ biết ba hoa chích chòe, còn phải dựa vào lấy lòng a dua mưu cầu thân phận địa vị, đúng là một kẻ bất lực.

Đang nghĩ ngợi tới những điều này, đột nhiên cửa sương phòng “kẽo kẹt” một tiếng bị mở ra.

La Quỳnh quay người lại, liền nhìn thấy Mã Vương phi mang theo một bà đỡ đi vào, cảm giác được ánh mắt bà đỡ nhìn nàng có vẻ lạ, lập tức cười hỏi: “Mẫu phi, mẫu thân ta đâu?”

Mã Vương phi đi đến ghế dựa trước ngồi xuống, sau đó mới mở miệng: “Mẫu thân ngươi đi cầu phúc bình an rồi.” Nói rồi, liền nhìn về phía bà đỡ bên cạnh, “Vương bà tử, ngươi đi sờ bụng con dâu ta, xem xem tôn tử của ta có khỏe không?”

Nghe được lời này, sắc mặt La Quỳnh đột nhiên biến đổi, ôm bụng liên tục lui về phía sau: “Mẫu phi, người đây là muốn làm cái gì?”

Mã Vương phi nhìn sắc mặt La Quỳnh, ánh mắt càng ngày càng trầm: “Ngươi lo lắng cái gì, Vương bà tử rất giỏi chăm sóc thai phụ, để bà ấy xem cho ngươi.”

La Quỳnh liên tục lui về phía sau, chính là không cho Vương bà tử gần người.

Vương bà tử nhìn về phía Mã Vương phi: “Vương phi, không cần sờ soạng, hài tử trong bụng Đại nãi nãi ít nhất đã bốn tháng.”

Nghe được lời này, Mã Vương phi “phanh” một tiếng vỗ vào trên bàn, vừa muốn nói gì, liền cảm giác trên cổ có ấm áp chất lỏng chảy xuống, vươn tay sờ sờ, sau đó đập vào mắt chính là đầy tay máu tươi.

Mã Vương phi ngơ ngẩn xoay người, nhìn thấy Tiêu Diệp Trì đứng trong phòng, mặt vô biểu tình nhìn nàng, sau đó “phanh” một tiếng ngã vật ra sau, nuốt xuống hơi thở cuối cùng, trên mặt vẫn còn vẻ mặt khó tin.

Đúng vậy, nàng làm sao cũng không nghĩ tới, nàng sẽ cứ như vậy lặng yên không một tiếng động chết trong tay gian phu của La Quỳnh!

❅ Zalo: 0704730588 ❅ Truyện dịch Phước Mạnh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!