Ngày mồng tám tháng chạp qua đi, Cổ Kiên lại đẩy Đạo Tử đi ra ngoài mấy vòng. Đạo Hoa thấy lão gia tử cùng nhi tử đều rất tinh thần, lại có hạ nhân chăm sóc, có khi Sở Lãng còn sẽ đi theo, liền không ngăn cản.
Tới gần Tết, Đạo Hoa cũng bận rộn hơn, chuẩn bị lễ Tết, kiểm kê thu hoạch và phí tổn trong năm.
Tiêu Diệp Dương vẫn đi sớm về trễ. Thế lực ở Lương Đô phức tạp hơn nhiều so với Cam Châu vệ. Các quan viên bề ngoài không dám phản đối Tiêu Diệp Dương, nhưng ngầm lại liên tục giở thủ đoạn.
Chỉ cần làm tổn hại lợi ích của bọn họ, cho dù chính lệnh tốt cho Tây Lương, tốt cho bá tánh, bọn họ cũng sẽ không chút do dự ngăn cản.
Tiêu Diệp Dương cũng ra tay quyết đoán, chỉ cần tìm được chứng cứ phạm tội của quan viên, liền trực tiếp bắt giữ tống giam, cũng khiến không ít người kinh sợ.
Ngày 28 tháng chạp, các nha môn bắt đầu nghỉ, Tiêu Diệp Dương cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
“Tiêu Diệp Dương, mau tới tắm cho nhi tử của ngươi!”
Trong phòng tắm, mấy chậu than cháy bùng bùng, thau tắm bốc hơi nóng. Đạo Tử trơn bóng đang vui vẻ vùng vẫy trong nước, bắn ra những vệt nước làm ướt quần áo của Đạo Hoa và Cốc Vũ, xung quanh mặt đất cũng ướt dầm dề.
Tiêu Diệp Dương bước vào, nhìn thấy trên tóc Đạo Hoa đều dính bọt nước, liền cười nói: “Ta tới đây, ngươi mau đi thay bộ xiêm y khác, đừng để bị cảm lạnh.”
Đạo Hoa nhìn thời gian, trực tiếp đứng dậy, dặn dò nói: “Chú ý nhiệt độ nước, đừng để nhi tử chơi lâu quá.”
Tiểu hài tử thích chơi nước, tiểu gia hỏa mỗi lần tắm rửa đều phải chơi đùa một lúc lâu.
Tiêu Diệp Dương còn chưa tắm xong cho nhi tử, lập tức gật đầu, nhìn nhi tử đang vẫy vùng trong thau tắm, cười nói: “Thau tắm hơi nhỏ, lần sau đổi cái lớn hơn một chút, tiện thể dạy nhi tử bơi.”
Đạo Hoa cầm khăn lau tóc: “Tắm thì cứ tắm, thật sự muốn học bơi, chờ mùa hè tới rồi, trực tiếp đào một cái bể bơi ở sân trống để dạy hắn.”
Tiêu Diệp Dương gật đầu tán thành: “Điều này cần chú ý kỹ, đến lúc đó ta tự mình dạy.”
Đạo Hoa: “Ngươi có thời gian sao? Không làm được thì tốt nhất đừng hứa hẹn bừa, đừng tưởng rằng hài tử còn nhỏ không nhớ được, ngươi mà thất ước vài lần, hài tử khẳng định sẽ thất vọng.”
Tiêu Diệp Dương cười nói: “Rút chút thời gian dạy nhi tử bơi thì vẫn có thể được, sẽ không thất ước.” Nói xong, liền tiếp tục chơi với nhi tử.
Đạo Hoa không để ý hai cha con, xoay người đi ra ngoài thay quần áo.
Qua ba mươi phút, Tiêu Diệp Dương mới ôm nhi tử được bọc trong chăn bông nhỏ ra ngoài, đặt vào ổ chăn ấm áp.
Đạo Hoa vội vàng cầm lấy quần áo mặc vào cho nhi tử.
Đạo Tử nép vào lòng mẫu thân, một bên để Đạo Hoa mặc quần áo, một bên nói: “Nương, cùng nhau ngủ.”
Nhìn nhi tử chu môi, Đạo Hoa cười hôn lên gương mặt nhi tử: “Được, đêm nay chúng ta cùng nhau ngủ.”
Từ khi dọn dẹp chiếc giường đất nhỏ ra, mỗi đêm sau khi Đạo Tử ngủ, Tiêu Diệp Dương liền ôm nhi tử đến chiếc giường đất nhỏ để nó tự ngủ.
Ngay từ đầu, tiểu gia hỏa còn từng kịch liệt phản đối vài lần, nhưng sau đó, cũng không biết là đã quen, hay là cảm thấy phản đối cũng không ngăn cản được việc mình phải ngủ trên chiếc giường đất nhỏ, liền không còn quấy phá nữa.
Tiêu Diệp Dương cởi chiếc áo ngoài hơi ướt, nằm lên giường đất. Đạo Tử thấy vậy, tự động bò đến nằm dưới khuỷu tay Tiêu Diệp Dương, trên mặt tràn đầy vẻ thích ý.
“Ngươi tên tiểu tử thúi này!”
Đạo Tử hùng hồn nói: “Cha, kể chuyện.”
Tiêu Diệp Dương: “Vẫn là chờ nương ngươi tới đây đi, cha thì không giống nương ngươi, xem qua nhiều thoại bản như vậy.”
Đạo Hoa liền nói: “Nhi tử bảo ngươi kể chuyện, là muốn tương tác với ngươi. Hắn còn chưa đến hai tuổi, có thể hiểu được gì chứ? Điều hắn muốn chính là sự bầu bạn của ngươi, một người cha.”
Tiêu Diệp Dương nghe xong, vắt hết óc suy nghĩ những chuyện mình đã làm khi còn nhỏ để kể cho nhi tử nghe.
Đáng tiếc, Đạo Tử không chịu nghe, mắt mong chờ nhìn Đạo Hoa: “Nương kể.”
Đạo Hoa sờ đầu nhi tử: “Sang năm là Đại niên 30, đại cữu cữu cùng đại cữu mẫu muốn đến đây, nương còn có chút việc muốn xử lý, để cha chơi với ngươi đi.”
Đạo Tử liếc nhìn phụ thân một cái, trên mặt thế mà lộ ra vẻ mặt ghét bỏ.
Thấy vậy, Tiêu Diệp Dương dở khóc dở cười: “Ngươi tên tiểu tử thúi này, dám ghét bỏ lão tử ngươi.” Nói xong, hắn gác chân lên, sau đó đặt Đạo Tử lên.
Nhìn Tiêu Diệp Dương dùng chân nâng nhi tử lên, Đạo Hoa hoảng sợ: “Ngươi dừng lại một chút đi, đừng làm nhi tử ngã.”
Tiêu Diệp Dương: “Yên tâm, sẽ không ngã đâu.”
Nhìn nhi tử hưng phấn kêu lớn, Đạo Hoa lắc đầu, xoay người đi phòng ngoài.
“Cha, còn muốn!”
“Ha ha ha ~”
Tiếng cười vui vẻ của Đạo Tử mãi đến khi Đạo Hoa lên giường đất mới chậm rãi dừng lại.
Sáng sớm hôm sau, Đạo Hoa dậy trước rửa mặt xong, sau đó liền đánh thức Tiêu Diệp Dương và nhi tử.
Đạo Tử chỉ cần ngủ đủ giấc, lúc rời giường rất ngoan, sẽ không quấy phá, cũng sẽ không khóc. Mỗi khi lúc này, Đạo Hoa liền sẽ may mắn nhi tử không có chứng cáu kỉnh khi mới ngủ dậy.
Đạo Hoa nhanh chóng lấy bộ đồ mới đã chuẩn bị sẵn mặc vào cho nhi tử. Quần áo, quần, mũ, giày đều là màu đỏ, trông rất vui mắt.
Lúc Đạo Hoa trang điểm cho nhi tử, cũng đưa cho Tiêu Diệp Dương một bộ quần áo kiểu dáng tương tự: “Ngươi cũng thay đi, đợi chút đi ra ngoài, người khác vừa nhìn liền biết hai ngươi là cha con.”
Tiêu Diệp Dương lật xem quần áo một chút, nhận ra là Đạo Hoa tự mình làm, cười hỏi: “Còn ngươi thì sao? Ta cùng nhi tử đều có quần áo mới, ngươi có không?”
Đạo Hoa cười cười: “Đương nhiên, các ngươi đều có, ta làm sao có thể thiếu? Sư gia cũng có, chỗ mẫu thân cùng Sở thúc, không biết bọn họ thích gì, ta cũng chỉ tặng nguyên liệu thôi.”
Thấy Tiêu Diệp Dương đứng bất động, nàng thúc giục một tiếng: “Nhanh lên đi thay, đợi chút đại ca và đại tẩu sẽ tới.”
Nhan phủ chỉ có Nhan Văn Tu và Hàn Vui Vẻ hai người, quá đỗi quạnh quẽ, Đạo Hoa liền mời bọn họ hôm nay đến đây đoàn viên đón năm mới.
Nhan Văn Tu cùng Hàn Vui Vẻ đến vương phủ không tính là sớm cũng không tính là muộn. Đạo Tử là một đứa hiếu động, Đạo Hoa cùng Tiêu Diệp Dương liền mang theo hắn cùng nhau chờ ở cửa chính viện.
Nhìn một nhà ba người đều ăn mặc xiêm y đỏ thẫm, tràn đầy vẻ vui mừng, Hàn Vui Vẻ cười nói: “Các ngươi như vậy đi ra ngoài, người khác đều không cần hỏi, là có thể nhìn ra các ngươi là một nhà.”
Sau khi đi vào, nàng lại cẩn thận nhìn kỹ: “Bộ quần áo này ta thấy rất vui mắt, nhìn xem Đạo Tử của chúng ta đáng yêu biết bao. Sang năm ta cũng muốn làm cho hai đứa nhỏ trong nhà.”
Đạo Hoa cười nhìn nhi tử: “Đạo Tử, kêu đại cữu cữu, đại cữu mẫu.”
Đạo Tử kéo dài giọng liền kêu: “Đại cữu cữu, đại cữu mẫu!”
Nhan Văn Tu cười nói: “Đạo Tử nói chuyện đã nhanh nhẹn như vậy rồi sao?”
Đạo Hoa khoác tay Hàn Vui Vẻ, vừa đi vào trong viện, vừa nói: “Vẫn chỉ có thể nói hai ba từ.”
Nhan Văn Tu: “Hài tử còn nhỏ, có thể nói được như vậy đã rất không tệ rồi.”
Vào đại sảnh, nhìn thấy Cổ Kiên cùng Quách Nhược Mai, Sở Lãng đều ở đó, Nhan Văn Tu cùng Hàn Vui Vẻ bước nhanh tới chúc Tết.
Cổ Kiên cười lì xì cho hai người, Quách Nhược Mai cũng là trưởng bối, cũng lì xì cho hai người.
Lúc sau, mọi người nói chuyện vô cùng náo nhiệt. Đạo Tử chạy tới chạy lui, chốc lát thì quấy cái này, chốc lát thì kéo cái kia, không khí rất ấm áp.
Ăn cơm chiều xong, Tiêu Diệp Dương bế Đạo Tử lên: “Đi, cha mang ngươi đi trên tường thành xem pháo hoa.”
Nhan Văn Tu vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc: “Ngươi làm pháo hoa ở đâu ra vậy?”
Tiêu Diệp Dương cười nói: “Công Bộ. Năm nay đuổi đi Tây Liêu, ta cố ý xin Công Bộ, mấy ngày trước mới được đưa đến.”
Cổ Kiên không thực sự thích những thứ này nên không đi. Quách Nhược Mai cùng Sở Lãng thì lại ra phủ, nhưng không cùng Tiêu Diệp Dương bọn họ. Cuối cùng, chỉ có Đạo Hoa mấy người tới trên tường thành.
Tin tức Đại niên 30 Lương Đô phóng pháo hoa đã sớm lan truyền ra ngoài, cho nên phụ cận tường thành tụ tập rất nhiều bá tánh đến xem náo nhiệt.
Nhìn đám người đen nghịt thấp thoáng, Đạo Tử thật sự rất hưng phấn.
“Phanh, phanh, phanh ~”
Từng đóa pháo hoa rực rỡ nổ tung trên không trung, bá tánh phát ra tiếng hoan hô đinh tai nhức óc.
Đạo Hoa lo lắng Đạo Tử bị tiếng động dọa sợ, vội vàng muốn bịt tai hắn lại.
Ai ngờ, tiểu gia hỏa trực tiếp đẩy tay nàng ra, hai mắt sáng lấp lánh nhìn pháo hoa trên không trung, một chút cũng không bị dọa sợ.
“Nhi tử của ngươi gan cũng thật lớn.” Hàn Vui Vẻ cười nói với Đạo Hoa.
Đạo Hoa cười nói: “Hắn chính là đứa ngốc nghếch mà gan lớn.”
Nhìn bá tánh đang hoan hô dưới tường thành, Hàn Vui Vẻ thở dài: “Bá tánh có thể vui vẻ đón Tết như vậy, đều là bởi vì muội phu đánh bại Tây Liêu, khiến bọn họ thoát khỏi mối đe dọa chiến tranh, là muội phu đã mang đến thái bình cho bọn họ.”
“Hiện nay ở Tây Lương, nhắc tới Uy Viễn Vương, ai mà không khen một tiếng?”
Đạo Hoa quay đầu nhìn về phía Tiêu Diệp Dương, thấy hắn nụ cười rạng rỡ, thần sắc nhẹ nhàng nói gì đó với nhi tử, khóe miệng nàng cũng không khỏi cong lên.
Tiêu Diệp Dương cảm nhận được ánh mắt của Đạo Hoa, liền nhìn lại, dùng bàn tay còn lại nắm lấy tay Đạo Hoa. Hai người nhìn nhau cười, sau đó cùng nhau nhìn về phía những đóa pháo hoa rực rỡ trên bầu trời.
⚝ Zalo: 0704730588 ⚝ Truyện dịch Phước Mạnh