Lại đi vài dặm nữa, Mi Thiệp phái người truyền đến tin tức. Thám mã tìm thấy một ngôi chùa bỏ hoang ở phía trước, đành ở lại nghỉ ngơi trú mưa một đêm.
Ngôi chùa này diện tích lại không nhỏ lắm, tuy nhiên đổ nát thê lương, nhìn qua thấy vô cùng tan hoang, sau khi đoàn xe đang tiến vào chùa, ngay lập tức sắp xếp ổn định lại.
Lưu Sấm lau thân mình, thay lấy bộ y phục khô ráo, đứng tại Đại Hùng bảo điện. Đây là một ngôi chùa phật giáo, nhưng lại không biết thờ phụng vị phật tổ nào, kết cấu của ngôi chùa cũng như thiết kế trong Đại Hùng bảo điện, và có phần khác biệt với những ngôi chùa hậu thế.
- Đây vốn dĩ là do tín đồ Phật Giáo xây dựng cải tạo, dùng để thờ cúng Đức Phật.
Mi Thiệp cũng thay y phục, vừa lau khô tóc, vừa đến bên Lưu Sấm.
- Trước đây đền thờ Phật rất hưng thịnh, đáng tiếc Tạc Dung tạo phản, Đào sứ quân trong cơn giận, sẽ giết sạch mọi tín đồ Phật giáo, các đền thờ Phật ở dọc đường cũng bị phá hủy toàn bộ, Tạc Dung bỏ chạy tới Giang Đông lại khổ với những tín đồ đó. Ta đến nay vẫn nhớ rõ. Lúc đó khi Đào sứ quân hạ lệnh giết các tín đồ, thì Từ Châu máu chảy thành sông.
Tạc Dung ?
Lưu Sấm hơi sửng sốt.
Tạc Dung kỳ nhân, hắn không có bất kì ấn tượng nào.
Tuy nhiên nghe lời Mi Thiệp nói, dường như hắn cũng là một nhân vật khá lợi hại. Xem ra, sự hiểu biết của bản thân đối với thời đại này trong tưởng tượng cũng không có ai lợi hại như vậy. Điều này cũng khó trách, mọi hiểu biết về thời đại này của hắn, đa phần bắt nguồn từ các tiểu thuyết sau nàyc, Còn có một số tài liệu lịch sử, có thể là nói thật, không hề có trong hoàn cảnh, thì làm sao có thể hiểu rõ được.
Tạc Dung mà Mi Thiệp nhắc đến, còn có Khuyết Thiên Tử mà trước đây Hoàng Triệu cũng từng nói, Lưu Sấm hoàn toàn không biết gì cả. Có lẽ, ở nhiều phương diện lớn hắn có thể khoa tay múa chân, nhưng ở những phương diện chi tiết, dường như trong tưởng tượng cũng không có ưu thế lớn như vậy
Một Tạc Dung, cũng khiến trong lòng Lưu Sấm cảnh giác một phần nào đó.
- Những quân giới kia…
- Quân giới cái gì?
Lưu Sấm cắt ngang lời Mi Thiệp, hoang mang nói
- Ta không hề biết gì cả, cái gì cũng không rõ.
- Ta chỉ biết là, lần này cũng ngươi đến đây, chỉ chịu trách nhiệm với an toàn của đoàn xe. Những việc khác, không có chút quan hệ nào với ta, ngươi nói đúng không?
Mi Thiệp bỗng ngần người ra, rồi cười ngay lập tức.
Y hạ giọng nói
- Đại Hùng, xem ra chúng ta chúng ta đều nhìn lầm ngươi rồi. Đúng vậy, ngươi chỉ chịu trách nhiệm với an toàn của đoàn xe, những việc khác không liên quan gì đến ngươi. Ngươi không biết gì cả, có những lúc không biết gì cũng là một điều may mắn
Lưu Sấm liền gãi đầu, lại để lộ ra vẻ mặt thật thà chất phác.
Mi Thiệp gật đầu, rồi cũng đứng cùng Lưu Sấm ở trong đại điện một lát, lúc rời đi hạ giọng nói:
- Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì cả đâu. Đại lão gia đã an bài thỏa đáng, chỉ cần chúng ta tới Khúc Dương, là sẽ có người tiếp ứng ngay. Ngày mai nếu trời quang, đến tối đều có thể đến Khúc Dương.. Qua Khúc Dương là không có chuyện gì hết. Đến lúc đó càng có thể về nhà.
Lưu Sấm dường như cũng không nghe thấy. Quay lưng về phía Mi Thiệp, nhìn tượng phật bàng hoàng, dường như trên thân tượng phật vỡ kia, ẩn chứa những bí mật mà không ai biết. Có những điều mà trong lòng hiểu rõ là được rồi. Nếu cứ nói toạc ra, sẽ không có lợi cho tất cả mọi người.
Trời tối rồi
Mưa vẫn cứ rơi, tuy nhiên sau màn đêm dường như yếu ớt dần đi. Đi trên đường nửa ngày trời dưới cơn mưa lớn, người đã kiệt sức, ngựa đã hết hơi từ rất lâu rồi. Sau một bữa tối đơn giản, ngoài người chịu trách nhiệm cảnh giới bên ngoài ra, những người còn lại đều ngủ say sưa cả. Mi Thiệp ngả vào góc điện đang ngủ, mà ba người Bùi Thiệu thì dựa vào cửa đại điện, phát ra tiếng ngáy đều đều.
Lưu Sấm tựa vào miếu thờ tượng phật, lại khó ngủ. Những lời hôm nay Thường Thắng nói, đã gợi lên cho hắn rất nhiều nghi vấn. Đặc biệt là thân phận và lai lịch của Chu Hợi, càng khiến cho Lưu Sấm khó đoán ra được. Điều duy nhất có thể khẳng định, đó là Chu Hợi không có ác ý gì với hắn. Thế nhưng trừ điều đó ra, Lưu Sấm phát hiện hắn không hề biết gì về Chu Hợi.
Chu Hợi từ đâu đến ? Lai lịch trước kia là gì ? Ba người Bùi Thiệu trên đường mặc dù không hẳn là ngoan ngoãn nghe lời, thế nhưng nhận thấy được là bọn họ vô cùng hết lòng hết dạ.
Như vậy, bọn họ và Chu Hợi có mỗi quan hệ gì vậy ?
Bùi Soái, Bùi Soái...
Lưu Sấm đột nhiên nhớ ra, thỉnh thoảng vẫn nghe thấy Thường Thắng, Bùi Vĩ gọi Bùi Thiệu như vậy.
Chữ Soái này không thể tùy tiện sử dụng được, hơn nữa trong trí nhớ của Lưu Sấm, ở những năm cuối thời Đông Hán, thậm chí là cả thời kì Tam Quốc, dường như cũng không chức vụ Soái này. Như vậy “Bùi Soái” trong lời hai người Bùi Vĩ và Thường Thắng là có ý nghĩa gì ?
Ánh mắt hắn vô ý lướt qua ba người Bùi Thiệu, đột nhiên ánh mắt của Lưu Sấm ngưng lại.
Hắn đầu tiên nhìn chằm chằm Bùi Thiệu trước, sau đó lại đưa mắt đến Thường Thắng và Bùi Vĩ… Trong ý nghĩ, lại xuất hiện một người khác nữa đến.
Chu Hợi
Chu Hợi ngày bình thường quần áo rất giản dị, không có bất kì sự xa hoa nào hết. Thế nhưng hắn nhớ mang máng, Chu Hợi có một thói quen, thích đeo một chiếc khăn đội đầu màu vàng lên cổ. Mà trên cổ Bùi Thiệu, cũng đang đeo một tấm, còn Bùi Vĩ và Thường Thắng, trên cổ cũng đeo một tấm khăn đội đầu màu vàng, khăn đội đầu màu vàng, khăn đội đầu màu vàng...
Lẽ nào đây là một loại dấu hiệu ?
Mặc dù Lưu Sâm không nắm rõ lắm về cách ăn mặc về thế lực các nơi trong thời Đông Hán, nhưng hắn lại biết, ở thời đại này, lấy khăn trùm đầu màu vàng làm dấu hiệu, chỉ có một thế lực ! Trời xanh đã chết, Trời vàng đương lập, Thái Bình Đạo, quân Hoàng Cân.
Thái Bình Đạo khởi sự, Hoàng Cân mạt ngạch. Cái gọi là Hoàng Cân mạt ngạch, chính là dùng khăn trùm đầu màu vàng bao quanh đầu…Đây là dấu hiệu độc đáo của quân đội Hoàng Cân, cho dù là Đại hiền lương sư Trương Giác sau khi chết, tàn dư của đội quân Hoàng Cân cũng đều duy trì thói quen như vậy.
Lưu Sấm ngồi xuống, chăm chú nhìn ba người Bùi Thiệu.
Chu Hợi là quân Hoàng Cân !
Câu trả lời gần như chắc chắn, khiến cho Lưu Sấm trong lúc nhất thời khó tiếp nhận được. Bởi vì trong ấn tượng của hắn, quân Hoàng Cân có đông thì cũng chỉ là bọn thổ phỉ… Cho dù ba huynh đệ Trương Giác chủ ý ban đầu như thế nào, quân Hoàng Cân sẽ làm dao động đến cơ nghiệp của Đại Hán, càng mọc lên các nước chư hầu, chiến tranh càng diễn ra, có thể nói, mồi lửa của Tam Quốc, chính là khởi nghĩa Hoàng Cân.
- Mạnh Ngạn, ngươi làm sao vậy ?
Ngay khi Lưu Sấm cảm thấy khiếp sợ, Bùi Thiệu đột nhiên mở mắt ra.
Y mơ màng nhìn Lưu Sấm, chợt ngáp một cái rồi nói:
- Nửa đêm rồi đó, trợn mắt như vậy làm chi? Mau đi ngủ đi, đợi mưa tạnh rồi chúng ta còn lên đường… Chớ suy nghĩ quá nhiều, qua mấy ngày là có thể về huyện Cù, việc lớn cũng sẽ làm xong thôi.
Nói xong, Bùi Thiệu nhắm mắt lại, trở mình, chẳng mấy chốc mà ngáy.
Lưu Sấm chậm rãi nằm xuống, trong lòng đột nhiên bừng sáng: Cho dù Chu Hợi có phải là phần tử xấu còn sót lại của Hoàng Cân không, ít nhất ông ta đối với ta không xấu, có điều chiếu cố, hà cớ gì ta phải lo lắng? Cho dù Chu Hợi là quân Hoàng Cân, vậy cũng là người một nhà. Cho nên, nghĩ nhiều như vậy có ích lợi gì ?
Nghĩ đến đây, Lưu Sấm thở phào nhẹ nhõm, ý nghĩ ngay lập tức trở nên thông suốt.
Mưa tạnh dần, phía ngoài đền thờ hoàn toàn yên tĩnh
Lưu Sấm mơ màng ngủ, thì lại bị một trận ồn ào khiến giật mình sợ hãi tỉnh giấc.
Hắn bỗng nhiên mở mắt, ngồi xuống, rồi lại thấy ba người Bùi Thiệu cũng tỉnh theo. Ba người liền biến sắc, Lưu Sầm đang định mở miệng, đã thấy Bùi Thiệu đặt ngón tay lên môi, xuỵt nhẹ một tiếng, ra hiệu Lưu Sấm đừng cất tiếng.
Một lát sau, Bùi Thiệu đứng dậy, thuận tay vớ lấy cây thương lớn. Mà Bùi Vĩ và Thường Thắng cũng theo nhau đứng dậy, tự cầm lấy binh khí…
Lưu Sấm cũng đứng lên, bước nhanh qua, hạ giọng nói
- Bùi Lão Đại, làm sao vậy ?
- Nghe đi!
Nghe cái gì… phía ngoài rất yên tĩnh, chỉ có gia súc phía trên bãi đất trống trong chùa, không phải phát ra một vài tiếng kêu, còn lại thì lặng ngắt như tờ.
- Rất yên tĩnh
- Quá yên tĩnh!
Bùi Thiệu liếc mắt nhìn Lưu Sấm một cái, cất bước ra đại điện.
Lưu Sấm và Bùi Vĩ, Thường Thắng liền vội vàng đi ra theo, thì nhìn thấy ngoài cổng chùa, vốn nên có gia đinh cảnh giới, có thể không biết nguyên nhân là gì, lại không thấy bóng người. Nghĩ vừa rồi mưa quá lớn, gia đình kia đã trú được phía dưới mái hiên lớn nghỉ ngơi rồi.
- Tiếng động gì vậy ?
Bùi Thiệu quay đầu hỏi Bùi Vĩ.
- Tiếng gió ư ?
Bùi Vĩ lắng nghe, trả lời có vẻ không chắc chắn lắm.
- Có thể là tiếng lá cây thôi.
Thường Thắng cũng tỏ ra không chắc chắn.
Sàn sạt, sàn sạt
Lúc này, Lưu Sấm cũng nghe được một chút âm thanh. Hắn căng thằng, thuận tay vớ lấy cán cây trường mâu sắt cạnh cửa, nhún người nhảy vào trong viện.
Bùi Thiệu ngạc nhiên?
Lưu Sấm cất bước lên cửa, nhưng trong chớp mắt khi hắn vừa mới bước lên bậc thềm cửa chùa, một bóng đen từ ngoài cửa vụt xông tới, kéo theo một luồng gió thổi vào mặt.
- Mạnh Ngạn, cẩn thận !
Chương 29: Sảng khoái! (thượng).
Lưu Sấm không khỏi ngạc nhiên! Tuy nhiên, hắn vẫn chưa kích động, trong chớp mắt khi bóng đen xuất hiện, thân thể đã phản ứng theo bản năng. Hai chân cong lại, người lao về trước, phía sau lưng tạo thành một đường hình cung, giây lát một cước vừa ra, trường mâu cầm trong tay đâm về trước thăm dò, miệng la tiếng kêu lớn như sấm rền.
"Hàaa... !"
Trường thương sượt qua da đầu Lưu Sấm, trường mâu cũng đâm xuyên qua như thiểm điện. Phập một tiếng nhỏ, Lưu Sấm có thể cảm nhận rõ đượctrường mâu đâm vào thân thể đối phương. Cùng với tiếng kêu thảm thiết, Lưu Sấm sải bước chân kế tiếp, dùng lực cánh tay nhấc đối phương lên, rồi sau đó mạnh mẽ nện xuống đất, ngay tức thì không còn tiếng kêu nữa.
Nói thì chậm, nhưng xảy ra thì nhanh. Nếu dùng văn miêu tả đơn giản nhất, cũng phải đến mười chữ mới có thể nói rõ được. Nhưng trên thực tế, từ lúc bóng đen xuất hiện, đến lúc Lưu Sấm đánh chết đối phương, thời gian chỉ tốn hai lần hít thở.
Sau khi Lưu Sấm đánh chết đối phương, thanh âm cảnh cáo của Bùi Thiệu mới lọt đến tai. Tuy nhiên, Lưu Sấm đã hoàn toàn chăm chú, cả người giống như bị mãnh hổ cắn người, đứng ở ngoài Sơn Môn (cửa chùa).
- Địch tập kích !
Lưu Sấm hét lớn một tiếng, toàn bộ chùa miếu ngay lập tức lâm vào hỗn loạn.
Cùng lúc đó, từ trong bóng tối lao ra hơn mười bóng đen, đánh về phía Lưu Sấm. Hàng chục bóng đen trèo qua tường vào trong ngôi chùa, lao về phía trong gia đinh của Mi Gia. Gia đinh Mi Gia đều đã ngủ say hết, bất thình lình tập kích thế này, khiến cho bọn họ không ngừng hoảng loạn, vội vàng chiến đấu. Một bên là đánh lén, một bên lại không hề được phòng bị. Chỉ trong chớp mắt đã nghe thấy một loạt nhưng tiếng la hét thê lương. Mười mấy gia đinh Mi Gia nằm cả trong vũng máu.
Lưu Sấm múa mâu ứng chiến, tuy rằng số quân địch khá đông, thế nhưng lại không mảy may sợ hãi.
¬- Ổn định!
Hắn gào lên:
- Không phải sợ, sẵn sàng nghênh chiến.
Xà mâu thiết sống đang trong tay hắn giống như một cây Chiêu Hồn Phiên (cây cờ gọi hồn). Chỉ thấy thân hình hắn linh động, đối mặt với sự lẩn trốn công kích của mười mấy kẻ địch, mỗi lần thiết mâu rút ra, ắt phải lấy một mạng, gắt gao bảo vệ tại Sơn Môn.
Ba người Bùi Thiệu cũng nhảy vào chiến đấu. Ba người tạo thành một thế trận tam giác đơn giản, chặn lại hơn mười tên địch kia. Thế nhưng, số lượng kẻ địch quá đông, Lưu Sấm tuy đang bảo vệ cho Sơn Môn, nhưng vẫn có kẻ vượt tường được, rồi xông vào trong cuộc chiến.
Trong lúc đó, những tiếng kêu từ trong chùa miếu cứ liên tục không ngừng. Mi Thiệp lúc này cũng tỉnh táo lại, từ trong đại điện lao ra sau, nhìn thấy cảnh tượng ngay trước mắt cũng có chút bối rối. Gã là người của Mi Phương nhưng dẫu sao đây cũng là lần đầu gặp tình huống này. Nói chung, hàng hóa của Mi Gia ở nội cảnh Từ Châu không có ai tới trêu chọc, cho nên cho đến giờ Mi Thiệp vẫn thuận buồm xuôi gió, chưa bao giờ gặp phải tình huống gì. Mà đến nay là lần đầu tiên gã gặp sự tình như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết làm như thế nào cho phải.
Tận mắt thấy kẻ địch trèo tường vào, số lượng ngày càng đông, đầu óc Mi Thiệp trống rỗng.
- Mi Thiệp, đốt lửa!
Thường Thắng cứ một nhát đao chém một tên, thấy Mi Thiệp đứng ngẩn ở đó, vội lớn tiếng quát.
- À?
Mi Thiệp ngẩn ra, thế nhưng đã nhanh chóng kịp phản ứng. Phía trong sân chùa tối đen như mực, cũng không hề thấy rõ được địch ta, tự nhiên khiến cho người ta cảm thấy hoang mang. Mi Thiệp quay đầu, cách đó không xa thấy có một ảnh lửa trại nhen nhóm, liền tiến lên phía trước, từ ánh lửa đó vơ lấy một cây đuốc. Nhảy vào phía trong chùa, đến trước một bãi cỏ rồi quăng cây đuốc vào bãi cỏ.
Bãi cỏ kia đã bỏ hoang nhiều năm nhưng bên trong vẫn có rất nhiều cỏ khô. Thả cây đuốc lên đống cỏ lập tức bốc cháy lên, chỉ trong chốc lát, bên trong chùa khói bay cuồn cuộn, ánh lửa lập lờ, chiếu rõ tình thế bên trong chùa giờ khá rõ ràng.
Mười mấy tên ăn mặc như sơn tặc đang điên cuồng chém giết gia đinh Mi Gia. Đồng khách Mi gia mặc dù cùng nhau kháng cự. Thế nhưng do không nắm rõ tình địch, nên không tránh khỏi hoảng loạn. Ánh lửa cứ lớn dần, tâm đám đồng khách ngay lập tức ổn định lại. Mi Gia thu nhận thêm đồng khách, cũng có một vài quy tắc. Người không có bản lĩnh, căn bản không thể làm được đồng khách. Thấy kẻ địch bại lộ tung tích, nhóm đồng khách liền có chủ trương. Tuy là ứng chiến hơi vội vàng, nhưng ba năm người một đội, nhanh chóng tổ chức lên chống cự, quần chiến với sơn tặc cùng một chỗ.
Ba người Bùi Thiệu đã giết được gần mười người, xung quanh ngổn ngang toàn thi thể. Sau khi bãi cỏ bị đốt, ba người Bùi Thiệu cũng lấy lại tinh thần. Chỉ cần phân biệt rõ ràng địch ta, ba người không còn quá nhiều sợ hãi nữa.
- Bá Lâm, mau giúp Mạnh Ngạn, Nô Tâm theo ta đẩy lùi quân địch.
Bùi Thiệu hét lớn một tiếng, giơ trường thương trong tay lên, chém một tên tặc ngã xuống đất.
- Bùi Soái, hãy cẩn thận
Thường Thắng thấy tình thế rõ ràng, cũng không mấy lo lắng, xách đao lao tới Sơn Môn. Chỉ có điều, khi gã tới Sơn Môn, lại hoảng sợ. Cảnh tượng ngay trước mắt, cho dù Thường Thắng là người đã quen rồi nhưng cũng không tránh khỏi sởn tóc gáy.
Thấp thoáng ánh lửa ở bãi cỏ, nhưng cảnh tượng phía ngoài Sơn Môn lại khá rõ ràng. Ngoài Sơn Môn ngã xuống hơn chục thi thể. Xem nhưng vết thương của họ, toàn bộ đều là một đòn chí mạng, không một chút ướt át bẩn thỉu gì..
Lưu Sấm đang đứng giữa gần hai mươi sơn tặc đang điên cuồng tấn công. Mà Lưu Sấm lại giống như một bóng ma nhảy lên di chuyển né tránh hàng loạt nhát đao khốc liệt, thân thể hắn thủy chung vẫn giữ vững tư thế nghiêng về trước, chân càng lúc linh hoạt hơn. Sai bước, bước trượt, bước lùi, bước tiến…Lưu Sấm cong người lại, một tay thiết tích xà mâu, một tay hoàn thủ đao, linh động liên tục trong đám người. Thiết tích xà mâu phun ra nuốt vào hàn quang, mỗi lần đâm ra, ắt sẽ hạ một tên tặc. Động tác đó, như là mây bay nước chảy cứ nối liền khớp với nhau, giống như là đang khiêu vũ vậy.
Nhân số sơn tặc tuy nhiều, nhưng lại không làm gì được Lưu Sấm.
Ngược lại những kẻ cố giết Lưu Sấm thì không ngừng nằm trong vũng máu.
“Thằng nhãi này, sao mà dũng mãnh như vậy được?”
Thường Thắng hơi sửng sốt, lập tức vác đao xông vào đám đông.
- Mạnh Ngạn, ta đến giúp ngươi
Lưu Sấm lúc này đã giết đỏ cả mắt rồi, không nhớ rõ đã giết bao nhiêu người rồi. Nghe thấy tiếng gào của Thường Thắng, hắn vội vàng lùi một bước ra sau, không đợi sơn tặc kịp phản ứng, đột nhiên sải bước, xà mâu rút ra, kéo theo một luồng gió mạnh, đâm một cách dữ tợn vào ngực một tên tặc. Cánh tay rung lên, xà mâu rút khỏi ngực gã… Nhân lúc kẻ địch đang bối rối, Lưu Sấm đã lùi về bên Thường Thắng, đưa hoán đầu đao đang cầm trên tay cho Thường Thắng, dựa lưng vào Thường Thắng, gào lên một tiếng.
- Giết !
Xà mâu hung ác xuyên qua ngực một kẻ tặc ăn mặc trang phục đầu lĩnh, Lưu Sấm hai tay âm dương hợp lại, xà mâu vung lên, quăng tên tặc bay ra xa.
- Bên trong tình hình thế nào ?
- Bùi Soái đang dẫn người chống cự. Không có gì hết.
Lưu Sấm gật đầu, trên mặt đôn hậu kia không một chút chấn động, khóe miệng chỉ hơi hơi nhếch lên, sau đó hét lớn một tiếng, lại giết về phía đám sơn tặc.
Mới bắt đầu giao chiến, xác thực Thương đội Mi gia tổn thất không ít. Tuy nhiên, may mắn thay đám người Lưu Sấm, Bùi Thiệu phản ứng kịp thời, một mình Lưu Sấm chặn tại Sơn Môn, khiến cho đám sơn tặc chỉ biết trèo tường vào, phần lớn đã giảm bớt đi áp lực ở trong chùa. Mà Bùi Thiệu lại là bậc lão luyện, trầm ổn giỏi giang, sau khi Mi Thiệp đốt bãi cỏ, liền nhanh chống phân rõ thế cục, xuất lĩnh đồng khách tiến hành phản kích. Cho nên, sau khi trải qua nỗi hoảng loạn lúc đầu rồi, số lượng sơn tặc tuy đông, nhưng lại chẳng có tí ưu thế nào. Lưu Sấm sau khi liên tiếp giết mấy chục mạng người, thế tấn công của sơn tặc theo đó bị chậm dần đi.
Cùng với tiếng hô từ phía xa vang lên, sơn tặc đồng loại hò hét, ngừng tấn công lại…
Lưu Sấm đuổi theo vài chục bước, liền nhanh chóng lui về Sơn Môn. Hắn và Thường Thắng tránh ở phía ngoài Sơn Môn nhìn xung quanh, ở phía ngoài khoảng trăm thước, bọn sơn tặc cũng đốt đuốc, nhìn vào đám đông dày đặc đó, chỉ ít có hai đến ba trăm người. Sắc mặt của Thường Thắng bỗng trở nên khó coi.
- Thương vong thế nào rồi?
Mi Thiệp và Bùi Thiệu Bùi Vĩ cũng đến cạnh Sơn Môn, xem tình huống bên ngoài mà không thể không cau mày nhíu mặt.
Nghe Lưu Sấm hỏi, Mi Thiệp hạ giọng nói
- Thương vong không ít đâu.. lần này đi ra ngoài, ngoài dân phu ra, tổng cộng có một trăm ba mươi hộ vệ…. Vừa rồi vội vàng nghênh chiến, hộ vệ chết hơn nửa, dân phu chết gần nửa… Con mẹ nó, bọn sơn tặc này không có mắt sao? Ngay cả thương đội Mi gia cũng dám chặn lại, thực sự không biết sống chết là gì.
Lưu Sấm liếc mắt nhìn Mi Thiệp một cái
“Mi gia?”
Trong lòng hắn cười khẩy một cái: Xem ra, tự ta cảm thấy Mi gia dường như không tồi... có điều đối với bọn sơn tặc này mà nói, chỉ là con dê béo mà thôi. Nhưng những lời nói này, hắn không có cách nào nói ra. Trong lòng do dự một chút rồi hỏi
- Nơi này cách Khúc Dương bao xa?
- Khoảng hai mươi dặm.
- Đốt chùa miếu đi.
Thường Thắng bỗng nhiên nói.
Mi Thiệp ngẩn ra:
- Đốt chùa miếu ư ?
- Hai mươi dặm, thời tiết thế này, nghĩ đến thiêu đốt chùa miếu này cháy rụi, Khúc Dương hẳn cũng có thể thấy được. Kẻ tặc thế lớn, chỉ dựa vào những người như chúng ta, e rằng khó có thể ngăn cản. Đốt chùa chiền, nói không chừng sẽ làm đám tặc kia cảm thấy sợ hãi.
Chương 30. Sảng khoái (hạ).
Lưu sấm được nghe xong, ánh mắt nhíu lại, không kìm nổi liếc nhìn đánh giá Thường Thắng một cái.
Người này có chút bản lĩnh.
Xem thủ đoạn giết người vừa rồi của gã, đúng là người đã từng luyện võ, tuy nhiên, để cho Lưu Sấm coi trọng được, có lẽ là sự nhanh trí phần nào của Thường Thắng.
Đền chùa tuy rằng đổ nát tan hoang, nhưng thực sự để phải thiêu cháy mới nói, thế lửa cũng không hẳn là quá nhỏ. Thời tiết như vậy, chỉ cần phía Khúc Dương có người trực phòng thủ, nhất định có khả năng phát hiện ra sự bất thường trong Phật tự. Mi Thiệp trước đây đã từng nói, các quân giới này muốn đưa đến Khúc Dương. Nói cách khác, phía Khúc Dương có người đang chờ những quân giới này tới… Phát hiện thấy có ánh lửa, nói không chừng sẽ có cứu viện tới.
Mà hỏa thiêu Phật tự, vẫn có khả năng kích động sơn tặc bên ngoài. Sơn tặc đó, chắc chắn không thể lộ ra ngoài ánh sáng được. Một khi mọi thứ trở nên rắc rối, tất nhiên sẽ dẫn đến hoảng loạn, người của ta chỉ cần bảo vệ được Sơn Môn, là có thể ngăn cản được thế công của đối phương rồi.
Hiểu được nguyên do của chuyện này, Lưu Sấm cũng không giấu thầm gật đầu. Mi Thiệp sa khi mơ màng một lúc, đã hiểu ngay ý của Thường Thắng, liền vội chỉ huy dân phu vận chuyển vật dẫn lửa vào trong đại điện, chuẩn bị phóng hỏa Phật Tự.
Đúng lúc này, sơn tặc bên ngoài Phật tự lại có động tĩnh. Hai con ngựa chiến nhảy vọt ra từ trong đội ngũ, ngay lập tức hai tên đầu mục sơn tặc tay cầm đồng sóc, chỉ hướng chùa miếu, lớn tiếng quát
- Không để bất kỳ môt người Mi gia nào chạy thoát, các con đâu, theo ta giết đi vào… Thái Tử có lệnh, phải lấy được đầu của Lưu Sấm, thưởng mười kim, phụng Trung Lang Tướng.
Sơn tặc cùng kêu la hò hét, xếp lại thành hàng phát động công kích về phía Phật tự. Mà phía sau Sơn Môn Lưu Sấm lại biến sắc, trong lòng cảm thấy hết sức kì lạ.
… Lũ sơn tặc này mà lại biết đến cả tên của ta ư?
Thái Tử !
Chẳng nhẽ nói, những người này…
Tuy nhiên, thời gian của hắn cũng không quá nhiều, sơn tặc ùa lên, trong chớp mắt đã lao tới bên ngoài Sơn Môn. Thường Thắng lấy một cây cung, giương cung cài tên ở phía sau sơn môn, bắn chết ba mạng liên tiếp. Thế nhưng trong thương đội của Mi Gia, số cung tên thực sự quá ít, xạ thuật của Thường Thắng không kém, nhưng đối mặt với đám sơn tặc chen chúc lũ lượt thế kia, cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.
Lưu Sấm và Bùi Thiệucau mày nhíu mặt. Địch đông ta ít, tuy rằng còn mười mấy hộ vệ của Mi Gia, nhưng rõ ràng ý chiến đấu đã bị lũ sơn tặc cướp lấy mất rồi, ai ai sắc mặt trắng bệch cả, nhìn ngang nhìn dọc.
- Giết hết đi.
Lưu Sấm nhịn không nổi bèn nói:
- Nếu bọn chúng xông tới, e rằng khó có thể ngăn cản được.
Bùi Thiệu kéo Lưu Sấm lại
- Mạnh Ngạn, nhìn xem có phải có hai tên tặc đang cưỡi ngựa kia không ?
Lưu Sấm nói
- Tất nhiên thấy rồi. Lát nữa hai ta xông lên, giết hai tên tặc đang cưỡi ngựa đó, số sơn tặc này tuy đông, nhưng lại không được đoàn kết.
Xạ thủ bắn ngựa trước, bắt giặc trước tiên phải bắt kẻ cầm đầu. Lưu Sấm lập tức hiểu dụng ý của Bùi Thiệu, vội vàng tìm tới chỗ Mi Thiệp, ghé vào tai nói nhỏ hai câu với gã. Ngay lập tức, Lưu Sấm Bùi Thiệu chạy đến chuồng bên cạnh, đưa chiến mã ra.
Từ lúc bắt đầu đại chiến, Trân Châu đã có chút nóng nảy, không ngừng thở mạnh. Trong lúc Lưu Sấm dắt ngựa ra, rồi cưỡi lên lưng nó, Trân Châu phấn khởi rung đùi đắc ý, nóng lòng như muốn thử.
Bùi Thiệu không kìm nổi liền khen
- Quả nhiên là ngựa tốt…Ngựa tốt thế này, bình thường cực kì ngoan ngoãn, nhưng ra chiến trường rồi, chúng lại dũng mãnh tột cùng. Mạnh Ngạn, hay là chúng ta đọ với nhau, xem ai đạt tới trước.
Lưu Sấm cười ha hả, vừa cầm dây cương, thuận tay liền đưa ra túi sau lưng ngựa, lấy ra Khai sơn đại phủ (búa: binh khí cổ)
- Bùi Lão Đại, kẻ thua phải mời rượu, tuy nhiên lần này, có thể nhà người thua đấy.
Không đợi Bùi Thiệu dứt lời, Lưu Sấm đã phóng ngựa đi.
Nói thật, kĩ thuật cưỡi ngựa của Lưu Sấm không tốt lắm… Trước đây ở huyện Cù đã luyện hơn mười ngày rồi, sau đó trên đường cũng được Bùi Thiệu chỉ bảo thêm, quả thực tiến bộ không ít. Nhưng để mà nói ra trận giết địch, dường như chưa đủ. Tuy nhiên trong Long Xà Cửu Biến mà Lưu Sấm luyện, có cả chiêu số Dã Mã Biến.
Dã Mã biến kia chính là mô phỏng lại động tác của loài ngựa, Lưu Sấm dựa vào Long Xà Cưu Biến trái lại lại miễn cưỡng ở trên ngựa mà chém giết lẫn nhau.
Không được, nhất định phải mau chóng làm ra bàn đạp và yên ngựa ra, bằng không mà nói, thực là cố sức quá mức.
Lưu Sấm phóng ngựa đi vội, trong lòng thầm có chút tính toán.
Sơn tặc đã tiến tới miệng Sơn Môn rồi, mắt thấy sẽ phải đánh giáp lá cà. Hai người Lưu Sấm và Bùi Thiệu lúc này đang chiến đấu đột nhiên từ trong miếu đi ra, khiến cho lũ sơn tặc lập tức hỗn loạn.
- Kẻ nào ngăn, ta giết
Lưu Sấm hét lớn một tiếng, một tay kéo dây cương, hai chân kẹp lấy bụng ngựa, thân thể như hóa với Trân Châu làm một, một tay múa búa Khai Sơn, lọt vào trong thế trận. Trân Châu vừa vào chiến trận, lập tức trở nên cực kì hung hãn. Chỉ thấy nó như một cơn gió lùa tới, hai tên sơn tặc tiến lên muốn ngăn cản nhưng lại bị nó đá ngã ngửa xuống đất. Lưu Sấm trên ngựa múa đại phủ, hô một tiếng,, liền chém một tên sơn tặc thành hai khúc.
Nội tạng tức thì rơi ra đầy đất. Máu tươi văng khắp nơi, khiến cho lũ sơn tặc một phen phát hoảng.
Lưu Sấm xung ngựa lên trận trước, Bùi Thiệu theo sát phía sau. Sau khi hai người lọt vào trận địa của địch, đao búa tung bay, trong nháy mắt đã mở ra một đường máu. Mà hai tên đầu mục sơn tặc đốc chiến (giám sát và đốc thúc tác chiến) thấy tình thế như vậy, trong lòng cũng kinh hãi, vội phóng ngựa lao đến, muốn ngăn Lưu Sấm và Bùi Thiệu lại.
- Đầu Lưu Sấm ở đây, ai dám chém?
Lưu Sấm hét lớn một tiếng, hai tên đầu mục bỗng ngẩn người ra.
- Ngươi chính là Lưu Sấm?
Một tên đầu mục sơn tặc mở miệng hỏi, nào biết Lưu Sấm lao như gió đến ngay trước mặt, đại phủ trong tay giơ cao, một thức Ngũ đinh khai sơn, hô xong liền bổ thẳng xuống.
Kẻ đầu mục kia liền vội giơ thương đỡ lấy, một tiếng keng vang lên. Đại phủ bổ lên cán thương, cán thương làm bằng đồng chín lập tức bị đại phủ chém đứt, tên đầu mục cưỡi ngựa tránh không kịp, bị Lưu Sấm cho một búa chém tành hai khúc, máu tươi hòa lẫn với óc, bám đấy mặt Lưu Sấm, khiến cho Lưu Sấm tự nhiên nảy sinh một cảm giác hưng phấn khó tả.
Cùng lúc đó, Bùi Thiệu cũng tiến tới trước tên đầu mục kia.
- Tiểu tiểu mao tặc, cũng liều lĩnh ở chốn này đấy, hãy nếm thử một nhát thương của lão Bùi ta đi.
Đại thương trong tay run lên, hung tợn đâm thẳng vào đối phương. Tên sơn tặc đầu mục kia kia thấy đồng bọn bị Lưu Sấm giết, giờ lại thấy Bùi Thiệu hung hăng tiến tới, đã luống cuống hết tay chân rồi.
Thấy đại thương lao đến, kẻ đầu mục này bỗng nhiên quên né tránh, rồi la lớn:
- Xin tha mạng…
Trên chiến trường, ai mà lại để ý tới lời của gã. Bùi Thiệu cũng là một bậc hảo hán giết ra trong thiên quân vạn mã, khi đối mặt với kẻ địch, càng không thể vương vấn nể nang. Đại Thương hung hãn xuyên vào ngực kẻ đầu mục kia, rồi sau đó chỉ thấy y âm dương nhất hợp, liền ném kẻ đầu mục kia bay ra ngoài.
- Bùi soái, người thua rồi !
Lưu Sấm thúc ngựa lượn vòng, hướng về phía Bùi Thiệu cười lớn ha ha.
Bùi soái…
Bùi Thiệu nhạy bén cảm nhận được cách xưng hô của Lưu Sấm đối với mình đã có chút thay đổi, sắc mặt lập tức cũng biến đổi.
- Ngươi…
Không đợi Bùi Thiệu mở miêng, đã nghe thấy Lưu Sấm cười nói:
- Ta không cần biết lai lịch ngươi như thế nào, nhưng nếu là người của Hợi Thúc, thì chính là bằng hữu của ta. Hãy yên tâm, ta sẽ không hỏi người là ai. Ta chỉ biết ngươi là Bùi Lão Đại của bãi Diêm Thùy Y Lô.
Nói xong, hắn hét lớn một tiếng
- Thủ lĩnh của các người đã bị ta giết chết, lũ mao tặc các người còn không bó tay chịu trói, còn đợi đến khi nào.
Hắn không để ý gì tới vẻ mặt của Bùi Thiệu, phóng ngựa tới đám sơn tặc kia.
Nhìn bóng lưng của Lưu Sấm, Bùi Thiệu đột nhiên cười ha hả:
- Nó đúng là một tên tiểu tử thú vị. Không uổng phí quản soái bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy.
*******
Hai kẻ đầu mục bị giết, khiến cho lũ sơn tặc một phen hoảng loạn.
Quân đội thời đại này cũng khỏe, lũ sơn tặc cũng thế, đa phần là đám ô hợp mà thôi. Nếu chủ tướng còn, thì bọn chúng còn có khả năng chiến đầu, còn nếu đã bị giết, thì ngay lập tức tan tác.
Cái gọi là binh can đảm, chủ tướng là linh hồn của quân đội.
Khi linh hồn của lũ sơn tặc ấy không còn, cho dù chỉ có hai người Bùi Thiệu Lưu Sấm thôi, cũng đủ khiến bọn chúng thất bại thảm hại. Trong Sơn Môn, Bùi Vĩ, Thường Thắng thấy lũ sơn tặc bắt đầu hỗn loạn, chỉ biết rằng Lưu Sấm và Bùi Thiệu thành công. Hai người liền mừng rỡ, Thường Thắng xách đao lao ra Sơn Môn la lớn
- Tặc tướng đã chết, hãy theo ta giết giặc.
Mà Bùi Vĩ càng vắt thương xông vào trận địa địch, đuổi theo lũ sơn tặc này mà tàn sát.
Bên trong chùa miếu đột nhiên dâng lên luồng khói đặc cuồn cuộn, ánh lửa ngút trời. Mi Thiệp đã châm đốt đến đại điện chùa, khiến cho đám hộ vệ tinh thần phấn chấn.
Bọn họ cũng biết, khói lửa dâng lên, nhất định sẽ có viện binh tới.. mà giờ ngày đám tặc nhân này tan tác hết, thật đúng là cơ hội tốt để tấn công kẻ địch, sao có thể dễ dàng buông tha.
Mười mấy kẻ y như mãnh hổ, truy đuổi theo hơn hai trăm sơn tặc kia một trận tàn sát. Lưu Sấm và Bùi Thiệu thì không có tham dự, chỉ cần giết sạch lũ tặc nhân đó, là hoàn thành được nhiệm vụ rồi. Hai người phóng ngựa lao vào tự miếu, chỉ thấy đại điện kia đang hừng hực bốc cháy, thắp sáng cả một vùng trời cao.
Lưu Sấm thở phào một hơi, xoay người xuống ngựa, đặt mông ngồi xuống đất. Tuy rằng không phải là lần đầu giết người, thế nhưng như xung trận ngày hôm nay lại là lần đầu tiên hắn gặp.
Khi xung trận, cái gì cũng không nghĩ, thì càng không sợ. Nhưng sau khi chiến sự chấm dứt, Lưu Sấm lại cảm giác tứ chi vô lực, cả người giống như bị hư thoát vậy.
Tam Quốc, đây chính là Tam Quốc.
Cũng may mắn đây chỉ là một đám sơn tặc mà thôi, nếu là quân chính quy, mà hắn mà Bùi Thiệu xung trận như vừa rồi, không thể không đối mặt với mưa tên của quân địch…
Đó mới là mối nguy thực sự.
Giờ đây nhớ ra, Lưu Sấm không kìm nổi nỗi lo sợ. Thế nhưng trong lúc lo sợ như vậy, trong nội tâm lại có chút hưng phấn khó miêu tả được.
Chẳng trách cố nhân thường nói
- Đại trượng phu trong tay ba thước thanh phong, xây dựng công lao sự nghiệp…
Nỗi mừng sau thắng lợi này, quả nhiên đời sau khó mà nếm được.
Hai chữ: Sảng khoái!
Lưu Sấm nghĩ đến đây, không thể nào nhịn được nụ cười lớn về nỗi niềm vui sướng tràn trề này.
Chương 31: Đều không phải người thường (thượng)
/data/photo/HT31. svg
Chương 32: Đều không phải người thường (hạ)
/data/photo/HT32. svg
Chương 33: Trương Tam tướng quân cậy hào khí (thượng)
/data/photo/HT33. svg
Chương 34.1: Trương Tam tướng quân cậy hào khí (hạ)
/data/photo/HTds34.1. svg
Chương 34.2: Trương Tam tướng quân cậy hào khí (hạ)
/data/photo/HTdsa34.2. svg
Chương 35: Mưa gió nổi lên ở Nhữ Nam (thượng)
/data/photo/HTfr35. svg
Chương 36: Mưa gió nổi lên ở Nhữ Nam (hạ)
/data/photo/HTe36. svg
Chương 37: Lẽ đời kẻ mạnh ắt làm vua (thượng)
/data/photo/HTwe37. svg
Chương 38: Lẽ đời kẻ mạnh làm vua (hạ)
/data/photo/HTgt38. svg
Chương 39: Mời quân suy nghĩ kỹ hãy làm (thượng)
/data/photo/HThy39. svg
Chương 40: Mời quân nghĩ kỹ hẵng làm (hạ)
/data/photo/HTvf40. svg
Chương 41: Ân mỹ nhân (thượng)
/data/photo/HTge41. svg
Chương 42: Ân mỹ nhân (hạ)
/data/photo/HTas42. svg
Chương 43: Tiết Châu (thượng)
/data/photo/HTdw43. svg
Chương 44: Tiết Châu (hạ)
/data/photo/HTvf44. svg
Chương 45: Úc Châu Sơn (Thượng)
/data/photo/HTnh45. svg
Chương 46: Úc Châu Sơn (Hạ)
/data/photo/HT46fe.svg
Chương 47: Ai là Dĩnh Xuyên Đào? (Thượng)
/data/photo/HT47hy.svg
Chương 48: Ai là Dĩnh Xuyên Đào? (hạ)
/data/photo/HT48iu.svg
Chương 49: Người nào là "Thiếu gia"?
/data/photo/HT49ew.svg
Chương 50: Người nào là "Thiếu gia"? (hạ)
/data/photo/HT50op.svg
Chương 51: Thái tử vô dụng (thượng)
/data/photo/HT51rt.svg
Chương 52: “Thái tử vô dụng” (hạ)
/data/photo/HT52qr.svg
Chương 53: Lưu Dũng giao đấu với Trương Phi (thượng)
/data/photo/HT53dc.svg
Chương 54: Lưu Dũng đấu Trương Phi (hạ)
/data/photo/HT54tr.svg
Chương 55: Nhất môn nhị tráng sĩ (thượng)
/data/photo/HT55ju.svg