[Hệ thống tuyên bố nhiệm vụ chi nhánh: Tại lãnh địa cửa hàng, tập hợp tất cả các cảnh giới võ giả của Hoang giới. Phần thưởng: Vật phẩm bán ra ×3.
Thời hạn nhiệm vụ: 2 ngày!
Trừng phạt thất bại: Xóa sạch kim tệ của cửa hàng!]
Nghe xong thông báo nhiệm vụ của hệ thống, Dương Phong cả người ngẩn tò te.
Hắn vạn lần không ngờ, mình chỉ lắm miệng một câu mà lại kích hoạt nhiệm vụ này.
"Ngọa tào, thế này mà cũng ra nhiệm vụ được á?"
Tuy nhiên, khi nhìn thấy phần thưởng nhiệm vụ, Dương Phong thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao nhiệm vụ này cũng không bắt hắn phải lết xác ra ngoài làm.
Nhưng khi nhìn đến dòng trừng phạt thất bại phía sau, hắn liền thấy khó ở.
"Hệ thống, cái trừng phạt thất bại này là ý gì?"
Có thời gian hạn chế thì thôi đi, đằng này còn có trừng phạt thất bại, hơi quá đáng rồi đấy.
Thất bại không được đồ đã đủ xui xẻo, lại còn bị phạt.
Chỉ có cái hệ thống này mới nghĩ ra được trò đó.
"Hệ thống, ngươi lăn ra đây cho bản chưởng quỹ!"
Thế nhưng, hệ thống căn bản không thèm chim hắn.
Sau khi Dương Phong gào thét mấy lần mà hệ thống vẫn im hơi lặng tiếng, hắn đành bất lực.
"Khụ khụ..."
Hắn giả bộ ho khan hai tiếng để nhắc nhở Diệp Hoa Đình đang đứng bên cạnh.
Đã hệ thống bơ hắn, Dương Phong cũng không thể mặc kệ nhiệm vụ.
Dù sao trừng phạt thất bại cũng khiến hắn đau lòng lắm.
Xóa sạch kim tệ cửa hàng đấy, không nói cái khác, chỉ riêng khoản này hắn đã mất toi 4 ức kim tệ rồi.
Cho nên hắn phải dặn dò Diệp Hoa Đình một chút, đừng có một pháo bắn tan xác hết đám Ma tộc kia.
Nếu không nhiệm vụ của hắn coi như xong đời.
Nhưng nếu bảo Thánh Thiên, Mộc Du đi bắt vài người về thì có được không?
Dương Phong dám khẳng định, nếu Diệp Hoa Đình một pháo oanh sạch Ma tộc, hệ thống tuyệt đối sẽ tuyên bố nhiệm vụ thất bại ngay lập tức.
Loại chuyện này hệ thống dư sức làm được.
Cho dù không tuyên bố ngay, nó cũng sẽ không chấp nhận người bên ngoài thay thế cho Ma tộc.
Nó sẽ ngụy biện rằng nhiệm vụ này được kích hoạt bởi Ma tộc, đương nhiên phải dùng người Ma tộc để hoàn thành.
Tóm lại, hệ thống sẽ dùng đủ mọi lý do để khiến nhiệm vụ của hắn thất bại.
Vì thế, Dương Phong hiện tại chỉ có thể nói rõ tình hình với Diệp Hoa Đình.
"Dương chưởng quỹ, ngài có chuyện gì sao?"
Diệp Hoa Đình đang mải mê sờ soạng khẩu Nhân Gian Chi Pháo phiên bản mini, nghe tiếng ho khan của Dương Phong liền giật mình phản ứng lại.
Dương Phong cân nhắc một chút rồi nói: "Là thế này, đám Ma tộc kia ngươi tuyệt đối không được giết sạch! Ít nhất phải giữ lại một tên Siêu Thần, một tên Võ Thần, một tên Võ Thánh, một tên Võ Tôn. Mang bọn hắn về giao cho bản chưởng quỹ, đến lúc đó bản chưởng quỹ sẽ cho ngươi một chỗ tốt!"
Có Nhân Gian Chi Pháo, Dương Phong không lo bọn họ làm không được.
Theo sự hiểu biết hiện tại của Dương Phong về Nhân Gian Chi Pháo, cho dù một phàm nhân cầm nó cũng có thể xử lý cả đám Siêu Thần tụ tập lại.
Nó bá đạo như vậy đấy!
Tuy nhiên, có một cái tai hại, và chính nhờ cái tai hại này mới đảm bảo cửa hàng kiếm được nhiều tiền.
Nghe Dương Phong nói vậy, Diệp Hoa Đình cả người kích động hẳn lên.
Một chỗ tốt từ Dương chưởng quỹ, chỉ cần hoàn thành việc này là có được.
Chỗ tốt mà Dương chưởng quỹ hứa hẹn, có thể là đồ dỏm sao?
Đương nhiên là không!
Hơn nữa, nhận được chỗ tốt từ Dương chưởng quỹ là chuyện vinh hạnh cỡ nào.
Lại là vốn liếng để Chú Linh tông bọn họ đi khoác lác.
"Vâng, Dương chưởng quỹ, tất cả cứ bao trên người ta, tuyệt đối sẽ đưa người đến cho ngài!"
Diệp Hoa Đình chẳng thèm nghĩ xem mang về kiểu gì, cứ nhận lời trước đã rồi tính sau.
Sau đó, Dương Phong thuật lại một lần về cách sử dụng, ưu điểm và khuyết điểm của Nhân Gian Chi Pháo.
Ưu điểm của khẩu pháo này là chỉ cần họng pháo nhắm vào võ giả dưới cảnh giới Thiên Nhân, bọn họ sẽ không thể cử động.
Chỉ cần họng pháo lia tới, bao nhiêu người cũng thế.
Nhưng hễ ra khỏi phạm vi bao phủ của họng pháo, người đó sẽ có thể hành động tự nhiên không bị hạn chế.
Khuyết điểm của nó là mỗi lần chỉ bắn được một viên đạn pháo, và một viên chỉ giết được một người.
Nếu muốn giết người thứ hai, phải đợi một tiếng sau.
Nếu một pháo mà diệt cả đám thì còn kiếm chác kim tệ cái nỗi gì.
Diệp Hoa Đình rời đi, mang theo vẻ mặt đầy kích động.
Đợi lần sau hắn xuất hiện trước mặt Dương Phong, đó sẽ là lúc thắng lợi trở về, giàu nứt đố đổ vách.
Sau khi Diệp Hoa Đình đi, Dương Phong lại gọi hệ thống mấy lần, nhưng hệ thống vẫn không trả lời.
"Hệ thống chết tiệt, ngươi giả chết cái gì hả, ra đây đáp lời coi!"
Lại qua thêm vài phút, hệ thống vẫn im re.
"Được lắm, ngươi có gan, cứ đợi đấy!"
Dương Phong cảm thấy tâm mệt, tim đau thắt, có cái hệ thống chọc tức người ta thế này, hắn chắc chắn sẽ chết sớm vài phút.
Trong thần hồn của Dương Phong, hệ thống lúc này đang nằm trên ghế xích đu, miệng ngậm ống hút uống một ly nước giải khát.
Vừa uống nước vừa cười hắc hắc chế giễu Dương Phong.
"Hắc hắc... Đợi thì đợi, bản hệ thống mà lại sợ ngươi chắc?"
Nói xong còn giơ ngón giữa lên khinh bỉ Dương Phong một cái.
Nếu Dương Phong mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ hộc máu ba lần, tuổi thọ giảm ba ngày.
...
Huyền Không đảo.
Đại điện Huyền Không bí cảnh.
"Ha ha... Ngươi rốt cuộc cũng đến rồi, ta đợi đến hoa cũng tàn rồi đây!"
Hổ Thiên Thiên thấy có người bước vào liền cười lớn.
Mấy ngày nay hắn vẫn luôn chờ đợi một người.
Người đến là Tần Hạo, tu tiên giả thứ hai là hội viên của cửa hàng.
Hổ Thiên Thiên vẫn luôn đợi hắn, từ khi Tần Hạo trở thành tu tiên giả, Hổ Thiên Thiên đã mong ngóng hắn đến.
Tần Hạo nhìn thấy Hổ Thiên Thiên, cười to nói: "Ha ha... Hóa ra Mỗi Ngày (Thiên Thiên) ngươi ở đây à, ta cũng vừa luyện hóa xong chút ngũ hành linh lực. Cũng tò mò không biết đại điện treo lơ lửng này trông thế nào, nên vào xem thử."
Vốn dĩ Tần Hạo định đợi luyện hóa xong toàn bộ linh lực mới vào Huyền Không bí cảnh.
Nhưng sự tò mò trỗi dậy không kìm được, liền lên Huyền Không đảo, vào đại điện xem sao.
"Ha ha... Chỉ cần trở thành tu tiên giả là có thể vào bí cảnh thí luyện Huyền Không. Hy vọng ngươi có thể là người đầu tiên đạt được lệnh bài nhiệm vụ trong Huyền Không bí cảnh, như vậy ngươi có thể đến chỗ ta nhận nhiệm vụ."
Hổ Thiên Thiên nhìn Tần Hạo với ánh mắt mong chờ.
Tần Hạo tò mò hỏi: "Tiểu nha đầu xinh đẹp kia chưa lấy được lệnh bài nhiệm vụ sao?"
Ngụy Đình Đình hiện tại cũng là tu tiên giả, hơn nữa còn trở thành tu tiên giả sớm hơn hắn rất lâu.
Chẳng lẽ nàng chưa lấy được lệnh bài nhiệm vụ?
"Ha ha... Nàng ấy à, chỉ ghé qua một lần, sau đó không thấy đến nữa!" Hổ Thiên Thiên cười khổ lắc đầu.
Ngụy Đình Đình từ lúc vào đại điện Huyền Không bí cảnh đến lúc rời đi, tổng cộng chưa đến mười phút.
Trong 10 phút đó, có 8 phút là đi loanh quanh trong đại điện tìm hiểu tình hình.
Thời gian ở trong bí cảnh cũng chỉ vỏn vẹn nửa phút.
"Hả? Tại sao vậy?" Tần Hạo có chút khó hiểu, sao đến một lần rồi lặn mất tăm?
Chẳng lẽ trong bí cảnh có thứ gì khiến nàng sợ hãi? Dù sao đây cũng là bí cảnh dành riêng cho tu tiên giả.
Bên trong có vài chuyện đáng sợ cũng là bình thường...