Dương Phong đánh ngất tất cả đám Duyên Duy, sau đó thu bọn chúng vào Không Gian Hệ Thống.
Ngay khi Duyên Duy vừa vào trong không gian, âm thanh nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ lập tức vang lên.
[Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh: Thu phục Duyên Duy. Phần thưởng nhiệm vụ đã được phát!]
Dương Phong nghe âm thanh êm tai này mà lòng tràn đầy hoan hỉ.
"Hắc! Hệ thống, đừng nói chứ ngươi phán chuẩn phết!"
Hệ thống phải thế này mới đáng tin cậy chứ. Dương Phong hôm nay khá hài lòng với biểu hiện của hệ thống, nếu thái độ của nó tốt hơn chút nữa thì hắn càng hài lòng.
Hệ thống: [...]
Đã hoàn thành nhiệm vụ, Dương Phong định thuấn di trở về. Đột nhiên hắn nhớ ra điều gì, hai mắt sáng lên.
"Hệ thống, điểm danh hòn đảo vô danh này!"
Theo Dương Phong, Duyên Duy đã sống trên hòn đảo này bao nhiêu năm, chắc chắn nơi này có ý nghĩa đặc biệt. Hắn cảm thấy điểm danh ở đây sẽ ra đồ ngon.
[Hệ thống nhắc nhở: Điểm danh Đảo Duyên Duy thành công. Phần thưởng: Cơ hội rút thưởng ×1, Chú Hồn Đan ×1.]
Quả nhiên như hắn dự đoán, điểm danh thành công. Khi thấy phần thưởng có một bình Chú Hồn Đan, Dương Phong sướng rơn người.
"Ha ha! Kiếm lời, kiếm lời rồi! Lại có thêm một bình Chú Hồn Đan."
Một bình Chú Hồn Đan trị giá 5 ức kim tệ đấy, ngon hơn mấy món đồ bán trong cửa hàng nhiều.
"Ơ... Đây là!!"
Ngay lúc này, Dương Phong cảm nhận được trên đầu mình có thứ gì đó bay qua. Ngẩng đầu lên, hắn phát hiện mười mấy chiếc phi thuyền của Hạo Nguyệt đại lục đang bay ngang qua vùng trời này.
Không có gì bất ngờ thì tầm bảy tám ngày nữa bọn họ sẽ đến Thiên Thần đại lục.
Dương Phong khai thác 18 tảng đá lớn, điêu khắc chúng thành hình dáng Duyên Duy theo tỉ lệ 1:1. Có lẽ vài năm nữa, nơi này sẽ trở thành một hòn đảo du lịch. Những bức tượng Duyên Duy này sẽ trở thành vật có giá trị nhất trên đảo. Bởi vì Dương Phong đã khắc tên mình lên đó.
Sự tình đúng như Dương Phong dự đoán, vài năm sau nơi này trở thành thắng cảnh du lịch. Mọi người khi biết những bức tượng này do Dương Phong khắc đều nhao nhao cung phụng, cúi lạy. Trăm ngàn năm sau, những tượng đá Duyên Duy này sinh ra linh trí, bắt đầu hấp thu linh khí thiên địa, tu luyện thành tài và trở thành Sơn Thần cai quản hòn đảo. Đó là chuyện về sau, không nhắc tới nữa.
Dương Phong đánh dấu Đảo Duyên Duy xong liền trở về tiểu viện của mình trên tầng hai cửa hàng.
Nhìn đồng hồ, mới hơn hai giờ chiều. Dương Phong nằm ườn trên ghế, vào hệ thống kiểm tra phần thưởng nhiệm vụ.
"Hắc hắc... Để bản chưởng quỹ xem xem, ba món vật phẩm bán lần này là gì nào!"
Mở ba cái bảo rương ra, ba món đồ hiện lên trước mắt Dương Phong.
Mộc Linh Tam Châm Hoa × 1000, Hàn Viêm Dung Hồn Quả × 1000, Võ Thánh Tâm Đắc × 50.
"Ây... Thế mà lại ra nguyên liệu luyện đan."
Dương Phong hơi bất ngờ khi thấy Mộc Linh Tam Châm Hoa và Hàn Viêm Dung Hồn Quả. Không ngờ vật phẩm bán lại xuất hiện nguyên liệu luyện đan nhanh như vậy.
[Mộc Linh Tam Châm Hoa: Linh dược, dùng để luyện chế đan dược tăng linh lực. Giá bán: 1000 hạ phẩm linh thạch. (Chú thích: Một thẻ hội viên tối đa mua 10 gốc)]
[Hàn Viêm Dung Hồn Quả: Linh dược, dùng để luyện chế đan dược tăng thần hồn. Giá bán: 1000 hạ phẩm linh thạch. (Chú thích: Một thẻ hội viên tối đa mua 10 gốc)]
Dương Phong xem xong giá bán thì nhíu mày. 1000 hạ phẩm linh thạch, cái giá này hơi chát a. Theo hắn ước tính, mấy loại linh dược này bán vài khối hoặc mười mấy khối linh thạch là cùng. Không ngờ hệ thống lại hét giá tới 1000 khối, đúng là gian thương tâm đen.
[Ký chủ, bản hệ thống nghe thấy ngươi nói xấu ta đấy nhé?] Hệ thống tỏ vẻ không vui.
Suy nghĩ của Dương Phong không giấu được hệ thống, hoặc có thể nói là hắn cố tình để hệ thống biết.
"Đúng vậy a!"
Dương Phong đương nhiên không phủ nhận, vẻ mặt tỉnh bơ.
Hệ thống: [...]
Đậu xanh, ký chủ ngươi không thể giả vờ che giấu một chút được à?
[Ký chủ, những linh dược này thế giới này không có đâu, đương nhiên phải đắt rồi. Hơn nữa, linh dược này còn có thể cấy ghép và nhân giống, ngươi nói xem 1000 khối hạ phẩm linh thạch có đắt không?]
Hệ thống giải thích độ quý hiếm của hai loại nguyên liệu. Mộc Linh Tam Châm Hoa và Hàn Viêm Dung Hồn Quả là hàng tươi sống, mua về trồng được, đây là tài nguyên tái sinh đấy.
Dương Phong nghe xong càng không vui. Hắn thật muốn bóp cổ hệ thống, mắng nó là đồ phá gia chi tử.
"Hệ thống, ngươi có biết làm ăn không vậy?"
Dương Phong bắt đầu đả kích hệ thống.
"Đã là hàng độc quyền thế giới này không có, lại còn có thể nhân giống, mà ngươi chỉ bán 1000 khối hạ phẩm linh thạch? Thật là phá gia chi tử a!"
Nếu để Dương Phong định giá, ít nhất phải 10 vạn, 8 vạn linh thạch. Dù sao đây là tài nguyên tái sinh cơ mà.
[Á đù... Thế nào cũng là lỗi của bản hệ thống à?]
Hệ thống cảm thấy thật mệt tim, làm thế nào cũng bị chửi.
Dương Phong không thèm để ý đến cái hệ thống phá gia chi tử này nữa, chuyển sang nhìn món thứ ba.
[Võ Thánh Tâm Đắc: Ghi chép tất cả tâm đắc tu luyện của một vị Võ Thánh đỉnh phong. Giá bán: 1 ức kim tệ.]
Lại là Võ Thánh Tâm Đắc, hơn nữa còn là của Võ Thánh đỉnh phong. Cái này mà tung ra chắc chắn sẽ bị người ta tranh cướp đến điên cuồng. Nhưng khi nhìn thấy giá bán chỉ có 1 ức kim tệ, tâm trạng Dương Phong lại tụt dốc không phanh.
"Hệ thống này thật là ngốc, tâm đắc tu luyện của Võ Thánh đỉnh phong mà bán có 1 ức kim tệ. Nếu là bản chưởng quỹ định giá, không bán trên 100 ức thì không phải là ta."
Dương Phong hiện tại lúc nào cũng nghĩ đến việc định giá, từ khi tu vi liên quan đến kim tệ, sơ tâm của hắn đã thay đổi ít nhiều. Không còn là kiểu "thích thì mua không thích thì lượn" nữa, mà đã có chút ham muốn danh lợi trong đó.
[Đồ ngốc!]
Ngay lúc hắn đang oán trách hệ thống định giá quá thấp, hai chữ này vang lên trong đầu hắn.
"Hệ thống, ngươi có ý gì?"
Dương Phong không vui. Hệ thống ngươi dựa vào cái gì mà chửi người? Chẳng lẽ bản chưởng quỹ nói sai sao?
[Ký chủ, ngươi dường như đã quên một việc. Trong những đại thế lực có bề dày lịch sử kia đều có mấy lão già Thượng Cổ tồn tại dưới dạng hồn thể. Bọn họ trước kia đều là Võ Thánh hoặc trên cả Võ Thánh. Bọn họ chắc chắn có để lại tâm đắc. Ngươi mà bán đắt như vậy, thì sẽ có bao nhiêu cây hẹ cho ngươi cắt?]
Hệ thống dùng giọng điệu khinh bỉ nói.
Dương Phong nghe xong, ngẫm lại thấy cũng đúng. Mấy thế lực đỉnh cấp đều có mấy lão già "bách khoa toàn thư" sống. Hơn nữa, bọn họ chắc chắn để lại tâm đắc tu luyện gì đó. Dù sao hiện tại cái rào cản chỉ tu luyện tới Võ Đế đã bị phá vỡ...